Cả phòng ký túc xá đều hóa gái, tôi phải làm sao đây?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1742

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 769

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 29

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 3

Tập 01 - Chương 26: Biến cố trên tầng bốn

Chương 26: Biến cố trên tầng bốn

Nhưng vạn lần không ngờ, khi vừa định làm chuyện chính sự, Lục Hàng lại gặp phải chướng ngại mới.

Theo lý mà nói, mấy cô em này từ đầu đến cuối đều nghe lời Lục Hàng răm rắp, nhưng hễ Lục Hàng lái chủ đề sang chuyện hôn môi, là các cô lại tìm đủ cách để từ chối.

Lục Hàng vừa muốn đổi thử thách sang hôn môi, đều bị các cô khéo léo đổi sang nội dung khác, lúc thì bảo ôm ấp thú vị hơn, lúc thì bảo hít đất vui hơn, lúc thì lại bảo đổi hình phạt thành cởi một món đồ sẽ náo nhiệt hơn.

Nhưng mà mấy cái đó đều vui hơn hôn môi thật…

Đám công chúa này sống chết cũng không chịu hôn, cứ như hôn môi với các cô là sẽ mang họa sát thân vậy.

Chuyện này khiến Lục Hàng cũng khá buồn bực, cậu trông cũng đâu đến nỗi quá rách nát, hơn nữa ngoại trừ hôn môi, mấy chuyện quá đà hơn các cô cũng đồng ý, thậm chí để khuấy động không khí, còn có cô đề nghị oẳn tù tì, thua thì biểu diễn thoát y vũ ngay tại chỗ.

Nhưng đã chơi lớn đến mức độ đó rồi, sao đến chuyện hôn môi thì ai nấy đều tỏ ra e thẹn, ngượng ngùng?

Trong lòng đầy nghi hoặc, mãi cho đến khi một cô gái cười duyên, dùng khuỷu tay huých nhẹ Lục Hàng, thấp giọng nói:

“Ông chủ, hôn môi cũng không phải là không được… nhưng bọn em sợ chị Bạch giận.”

Lục Hàng còn thầm nghĩ chuyện này thì liên quan quái gì đến Bạch Hoảng, ngẩn người nửa ngày mới vỡ lẽ.

Hóa ra mấy cô gái này đều tưởng Lục Hàng dẫn theo người yêu tới hộp đêm…

Lúc đi vào hai người khoác vai bá cổ, Lục Hàng cũng luôn coi cô như người bạn trước kia để đối đãi, nhưng trong mắt người ngoài thì lại không phải như vậy, thảo nào các cô luôn tránh né những tiếp xúc cơ thể quá mức với Lục Hàng.

Hóa ra là sợ "hoàng hậu" ngồi bên cạnh - người vốn dĩ không tồn tại - phóng cho một con dao.

Lục Hàng cười khổ giải thích: “Không cần lo chuyện đó… hai chúng tôi chỉ là bạn bè thôi.”

Cô gái cười hì hì: “Ái chà chà, nếu hai người thật sự là bạn bè, vậy chàng trai đẹp trai như ông chủ đây chắc có khối người tranh cướp nha~”

Miệng thì nói thế, lời hay ý đẹp đều để các cô nói hết rồi. Nhưng hôn thì vẫn không dám, vẫn cứ tìm đủ cách thoái thác.

Cộng thêm Bạch Hoảng vẫn luôn giữ vẻ mặt không cảm xúc, Lục Hàng quay đầu nhìn cô hai cái, chính cậu nhìn còn thấy rợn người, trong lòng cũng lờ mờ cảm nhận được áp lực của những cô gái này, tự nhiên cũng không tiện làm khó họ nữa.

Lục Hàng thầm mắng trong lòng, thảo nào lúc chơi trò chơi cứ cố ý lái nhiệm vụ trừng phạt sang người Bạch Hoảng, ép Lục Hàng không thể không ôm Bạch Hoảng đi lòng vòng, xem ra đám người này đang nghĩ cách tác hợp cho hai người.

Nhất thời cũng gặp khó khăn, nếu không hôn được, vậy nhiệm vụ này phải làm thế nào. Tuy rằng có vẻ như đã gây ra hiểu lầm khá lớn, nhưng những người này đều là kẻ tinh ranh, có thể không đắc tội thì tuyệt đối không đắc tội, cho dù chỉ có một chút khả năng họ cũng không muốn chạm vào vận đen.

Ngồi thêm một lát, uống nhiều rượu nên đi vệ sinh đặc biệt nhiều.

Nhìn đồng hồ, còn hơn hai tiếng nữa, Lục Hàng thầm thở dài trong lòng, tự nhủ tới nơi này có tiền là bố, cậu cũng không lo không làm xong nhiệm vụ. Thấy Bạch Hoảng vẫn đang tự kỷ trong góc, cậu không nhịn được đấm nhẹ cô hai cái, thấp giọng hỏi: “Tỉnh táo chút đi người anh em, cậu còn uống nữa không?”

“Không uống.” Cô thản nhiên nói.

Lục Hàng nhìn cô vài lần: “Đau đầu à?”

Cô đảo mắt, hừ mạnh một tiếng: “Không đau!”

“Vậy đau chỗ nào? Sao người cứ ỉu xìu thế.”

“Chỗ nào cũng khỏe!” Cô lạnh lùng nói.

Thấy Bạch Hoảng còn có phản ứng, trong lòng Lục Hàng hơi thả lỏng, xem ra cũng không giận lắm, đơn thuần chắc chỉ là tâm trạng không tốt.

Chào hỏi một tiếng nói mình muốn đi vệ sinh, sau khi nhận được một tiếng “ừ” không nặng không nhẹ, cậu liền cầm lấy bao thuốc lá, chuẩn bị ra ngoài hít thở không khí. Tiện thể xả nước cứu thân.

Nhà vệ sinh ở trên lầu.

Lục Hàng đi dạo trên tầng bốn cũng không nhịn được cảm thán, phải nói là cái hộp đêm này lớn thật.

Bất tri bất giác, cuộc sống của Lục Hàng đã nảy sinh biến hóa.

Nửa tháng trước Lục Hàng vẫn còn là kiểu học sinh hai điểm thẳng hàng từ trường về ký túc xá, ban ngày thì lướt điện thoại, buổi tối thì đọc tiểu thuyết, xem netflix nhưng không chill, xem phim con heo, sau đó là quay tay rồi đi ngủ, đi học thì cũng được chăng hay chớ.

Dù sao hoàn cảnh gia đình Lục Hàng cũng chỉ có thế, chỉ cần liếc mắt là thấy được điểm cuối rồi.

Mà cậu đã đến năm hai đại học, cái không khí học tập căng thẳng thi cử hồi cấp ba, khi lên đến đại học cũng gần như sụp đổ. Tuy bon chen, nhưng cũng không bon chen lại những người muốn ganh đua trong trường, bản thân lại không tìm thấy ý nghĩa của việc bon chen, thế nên cứ sống qua ngày đoạn tháng là xong.

Có xác suất lớn sẽ cứ thế vô công rỗi nghề trải qua hết quãng đời đại học, tiếp đó là thi cử, luận văn, thực tập, cứ thế rập khuôn sống hết phần đời còn lại. Nhưng vì ước nguyện với mưa sao băng, đủ loại vận mệnh, thế mà lại khiến cậu xuất hiện ở cái nơi tiêu tiền như rác này…

Nơi này cứ như một thế giới khác vậy.

Lục Hàng có chút ngà ngà say, nhìn phong cảnh sàn nhảy dưới lầu, nam nữ uốn éo theo tiếng nhạc, mà hành lang tầng hai đều là phòng bao, tiếng nhạc ngũ âm không đầy đủ từ bên trong truyền ra…

Ngay cả hành lang cũng bày không ít bàn, Lục Hàng vừa cúi đầu liền nhìn thấy rất nhiều những gã bụng phệ đang bốc phét, thế nhưng bọn họ xác thực là có năng lực vung tiền như rác, đi ra ngoài đều là những ông chủ một phương.

Một thằng nhóc vắt mũi chưa sạch như cậu, hoàn toàn lạc lõng ở cái nơi xa hoa trụy lạc này.

Vừa ra khỏi cửa, gió đêm thổi tan đi chút cảm giác say, Lục Hàng lắc đầu để bản thân tỉnh táo hơn một chút.

“Haizz…” Lục Hàng thở dài một hơi.

Thấy uống rượu là tự nhiên lại nhớ đến lão tam trong ký túc xá, cũng không biết cậu ta giờ đang làm gì.

Nhớ trước đây cậu không uống được rượu, đều là lão tam đỡ cho.

Năm ngoái uống rượu với anh em bên ngoài uống quá nhiều, ba chai rượu trắng vào bụng, hôm đó Lục Hàng suýt chút nữa nôn cả niêm mạc dạ dày ra. Cậu phải truyền nước biển trong bệnh viện cả ngày, mấy anh em trong ký túc xá suýt chút nữa trở mặt.

Lão tam ở bệnh viện chỉ vào mặt ba người bọn Bạch Hoảng mắng xối xả, nói rằng đã biết Lục Hàng không uống được rượu, sao còn chuốc cậu ấy nhiều như thế? Uống con mẹ nó rượu là để vui vẻ chứ không phải thi đấu, nếu giỏi thật thì thi uống axit sunfuric đi, chuốc một người không biết uống thì có bản lĩnh chó gì?

Ba người bị cậu ta mắng cho không dám ho he tiếng nào, sau này lúc ra ngoài, bên cạnh Lục Hàng vĩnh viễn sẽ có một lão tam im lặng giúp cậu đỡ rượu.

Nghĩ đến đây, vẫn thấy khá cảm động.

Nhớ lại cũng thấy hoài niệm, cái người kia không hay nói cười, ở trường còn được không ít nữ sinh thầm thương trộm nhớ. Người anh em này từng đạt mấy giải quán quân tán thủ cấp thành phố, hơn nữa tính cách cực kỳ trượng nghĩa, suốt ngày cũng không lên lớp, cứ lăn lộn ở sân bóng, còn có không ít nữ sinh cầm nước khoáng đứng đợi để đưa cho cậu ta.

Nhưng nửa tháng trước kể từ khi cậu dọn ra khỏi ký túc xá, khi liên lạc lại với đối phương thì vẫn luôn tắt máy, cũng không biết lão tam hiện giờ đang ở đâu.

Lục Hàng xoa xoa mặt, không nghĩ đến những chuyện linh tinh này nữa.

Người thì sớm muộn gì cũng tìm được, việc cấp bách hiện tại là phải làm xong nhiệm vụ.

Nhiệm vụ này hiện tại xem ra cũng dễ làm, sở dĩ cứ lề mề đến tận bây giờ, thực ra cũng là do chút đạo đức còn sót lại trong lòng Lục Hàng tác quai tác quái, mấy lần mấy cô công chúa này yêu cầu đổi hình phạt, cậu cũng thuận nước đẩy thuyền mà theo…

Về sau những nhiệm vụ như thế này còn nhiều vô kể, mà cứ xoắn xuýt thế này, sớm muộn gì cũng xảy ra vấn đề lớn.

Tầng bốn không ồn ào như dưới lầu, chỉ cảm thấy lỗ tai thanh tịnh đến mức khiến người ta không thích ứng kịp.

Lục Hàng bị gió đêm thổi rùng mình một cái, thầm nghĩ hôm nay chơi cũng đủ rồi, mau chóng về phòng bao làm cho xong việc, sau đó cùng Bạch Hoảng đi về, cái chốn ồn ào này quả nhiên vẫn không hợp với cậu.

Có tiếng nói có chút gấp gáp truyền đến: “Xin lỗi Triệu tổng, tôi chỉ là nhân viên tiếp rượu… tôi không rõ ở đây có loại phục vụ mà ngài cần hay không, nhưng tôi có thể tìm Tiểu Lệ để hỏi giúp ngài… ngài buông tha cho tôi trước có được không?”

Lục Hàng không ngờ tầng bốn này thế mà còn có người, lập tức giật mình.

Nhìn theo hướng âm thanh phát ra, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, trong lòng không nhịn được thầm mắng một tiếng: “Cái đệch!”.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!