Cả phòng ký túc xá đều hóa gái, tôi phải làm sao đây?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

72 925

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

90 683

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

237 2710

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

181 3627

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

38 152

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

8 41

Tập 01 - Chương 21: Không hiểu phú bà sao lại có chút buồn bực

Chương 21: Không hiểu phú bà sao lại có chút buồn bực

Nghe Bạch Hoảng nói vậy, Lục Hàng có chút bất an: “Thế cụ thể là bao nhiêu tiền?”

“Lát nữa sẽ lên mấy chai Remy Martin, thứ đó uống tuy bình thường, nhưng cho dù cậu mua trên mạng, có áp mã trợ giá thì cũng phải hơn một ngàn.”

Bạch Hoảng thản nhiên nói:

“Một chai rượu tây ở đây đều từ vài trăm đến cả ngàn tệ, bất kể rượu có đáng cái giá đó hay không, nhưng mấy cô nàng tiếp rượu này còn phải lấy tiền hoa hồng, cho nên dù cậu có gọi cái cổ vịt, ngồi cắn hạt dưa, cũng phải tốn ít nhất cả ngàn tệ...” 

“Chỗ này tiền không quan trọng, đã bỏ tiền ra mua cũng không phải là đồ đứng đắn, tới đây đơn thuần là để trải nghiệm cảm giác làm vua thôi.”

Lục Hàng nghe xong mà tặc lưỡi: “Đây không phải là chặt chém sao?”

“Đúng rồi, ở cùng với cậu, tôi chính là kẻ ngốc lắm tiền mặc cho người ta chém đấy.” Bạch Hoảng kéo ống quần tây lên, gác lên bàn, thản nhiên nói: “Không cần cậu làm kẻ ngốc, để tôi làm là được, lúc về tỉnh rượu xuống lầu nhớ mua giúp tôi chai nước mơ chua.”

Lục Hàng nghe vậy thì vô cùng kinh ngạc.

Cậu nghĩ thì đơn giản, để hoàn thành nhiệm vụ, cách tốt nhất là vào quán bar tìm mấy em gái cùng chơi trò chơi trên bàn rượu, chỉ là vạn lần không ngờ Bạch Hoảng vừa nghe nói đi uống rượu, lại dẫn cậu tới nơi xa hoa thế này.

Thực ra vừa bước vào nhìn thấy cái cửa lớn vàng son lộng lẫy kia, Lục Hàng đã bắt đầu cảm thấy không ổn rồi, nhưng vừa xuống xe đã thấy má Trương đứng đợi, Bạch Hoảng lại là người coi trọng sĩ diện hơn trời, Lục Hàng không muốn làm cô mất mặt nên vẫn luôn không nói gì, sau khi nghĩ ngợi một chút, đành lắc đầu:

“Nói cho tôi biết là bao nhiêu, sau này tôi trả lại.”

Bạch Hoảng nhướng mày, không ngừng cười lạnh, cánh tay đang quàng qua vai Lục Hàng dùng sức kéo cậu về phía mình, ấn ngã Lục Hàng lên đùi cô.

“Cậu còn muốn chơi trò sòng phẳng không ai nợ ai với tôi?” Cô ghé sát mặt Lục Hàng, cười lạnh: “Cậu nghĩ cậu trả nổi sao?”

Bị Bạch Hoảng ấn ngã, Lục Hàng lập tức cảm nhận được đầu mình của mình đang áp vào một thứ vô cùng mềm mại, mùi nước hoa trên người Bạch Hoảng lập tức truyền tới, khiến cậu cảm thấy hơi khô nóng, lập tức ngẩn người, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt tuyệt mỹ gần trong gang tấc.

“Làm gì thế, định hôn tôi à?” Lục Hàng có chút xấu hổ nói.

Bạch Hoảng đảo mắt một cái, dường như có chút khiêu khích, dùng ngón tay quẹt mạnh vào cằm Lục Hàng một cái, vừa chạm liền rời đi, dường như cô cũng cảm thấy bản thân có chút không bình thường, bèn cau mày đầy phiền não, nhìn chằm chằm vào danh sách chọn bài hát của phòng KTV.

Cô cười lạnh: “Uống của cậu đi, đừng nói chuyện tiền nong với tôi, tôi không thích đâu.”

Cái bộ dạng bỗng nhiên lạnh nhạt này giống hệt như một người con gái đang dỗi hờn.

Lục Hàng khó khăn ngồi dậy từ trên đùi thiếu nữ, xoa xoa cổ, thấy bộ dạng này của Bạch Hoảng cũng có chút buồn bực, người này sao tính khí cứ thất thường thế.

Lại lên cơn gì rồi à?

Lục Hàng nhìn đồng hồ, còn khoảng năm tiếng nữa là đến mười hai giờ, về mặt lý thuyết thì thời gian này được coi là khá dư giả, nhưng cũng không biết nhiệm vụ hôm nay có suôn sẻ hay không.

Lục Hàng nhất thời tỏ ra có chút đứng ngồi không yên, thỉnh thoảng lại xem đồng hồ, nhìn ra hành lang bên ngoài phòng bao.

Còn Bạch Hoảng lại tỏ ra rất bình tĩnh, cứ nhìn chằm chằm vào danh mục chọn nhạc karaoke, cũng không biết là đang nghĩ gì. Thấy bộ dạng của Lục Hàng như ngồi trên đống lửa, cô không nhịn được lên tiếng châm chọc:

“Mấy nàng công chúa lát nữa là tới thôi, chưa thấy phụ nữ bao giờ hay sao mà sốt ruột thế?”

Cái tên này uống lộn thuốc súng à?

Lục Hàng nghi hoặc nhìn cô một cái, cái tên này từ nãy đến giờ đều nói chuyện một cách gai góc, Lục Hàng cũng không biết mình đã đắc tội gì với cô: “Người anh em làm sao thế, bà dì vẫn chưa rời đi à?”

Bạch Hoảng liếc nhìn Lục Hàng bằng ánh mắt co chút u uất, bỗng nhiên hừ nhẹ một tiếng, quay mặt đi không thèm để ý tới cậu.

Lục Hàng hút thuốc, liên tưởng đến mấy cô em gái vừa gặp ở hành lang, trong lòng nhất thời có chút buồn bực, hai anh em tốt đi hộp đêm vốn dĩ phải là uống rượu hát hò, náo nhiệt vui vẻ.

Kết quả anh em của mình lại biến thành một mỹ thiếu nữ kiều diễm.

Nói thật chứ, vừa nãy đi ngang qua mấy nàng công chúa có nhan sắc không tệ, vậy mà còn chẳng đẹp bằng một nửa Bạch Hoảng.

Khó đỡ thật.

“Người anh em, tôi nói thật lòng, sau khi cậu biến thành phụ nữ, nhan sắc cho dù đặt ở đây cũng thuộc hàng cực phẩm.” Lục Hàng châm điếu thuốc, cảm thán.

“Tôi làm sao xinh đẹp bằng mấy con gà ngồi bàn này.” Bạch Hoảng không ngừng cười lạnh: “Cảm thấy tôi xinh đẹp, cậu đúng là mù mắt rồi.”

Lục Hàng thầm mắng một tiếng đồ thần kinh, tiếp đó liền nghe thấy một loạt tiếng giày da từ bên ngoài càng lúc càng gần, nghe cứ như thiên quân vạn mã, không bao lâu sau, má Trương đẩy một chiếc xe đẩy nhỏ từ cửa phòng bao đi vào.

Chiếc xe đẩy kia nhìn khá chấn động, trên dưới hai tầng chất đầy đồ nhắm, chắc là dùng để uống rượu, tầng trên cùng của xe đẩy là một đĩa trái cây nhìn vô cùng khoa trương, ba tầng trong ba tầng ngoài, nhìn cứ một như cái bánh sinh nhật, kích thước khổng lồ kia khiến Lục Hàng nhất thời nhìn đến ngây người.

Đây là đĩa trái cây sao?

Đù má, người không biết còn tưởng là đẩy cái bánh cưới vào ấy chứ.

Lục Hàng thầm nghĩ trái cây trên đĩa này chắc chẳng đáng mấy đồng, có điều đã ở nơi như thế này, một đĩa trái cây xa hoa như vậy cũng không biết tốn mấy trăm hay mấy ngàn.

Nhìn thấy đĩa trái cây này, trong lòng Lục Hàng lại dấy lên một trận hối hận, cái nhiệm vụ đơn giản như hôn môi phụ nữ, căn bản không cần thiết phải tới nơi đắt đỏ thế này, trời mới biết Bạch Hoảng sẽ phải tốn bao nhiêu tiền.

Vốn định nghiêng đầu thấp giọng hỏi Bạch Hoảng đĩa trái cây này rốt cuộc bao nhiêu tiền, nhưng thấy cô bộ dạng khoanh tay trước ngực hờn dỗi, Lục Hàng thấy thế mà tặc lưỡi một cái, cũng lười hỏi.

Anh em tốt đang tới tháng, tâm lý cũng trở nên thất thường như con gái vậy.

Tuy bình thường thì cái tên này cũng khá là thất thường.

Đây chính là cái gọi là vật chất quyết định tinh thần sao?

“Nào, mau chào hỏi đi, chúc chị Bạch buổi tối vui vẻ!” Má Trương đẩy xe tới bên cạnh bàn, xách một xô đá và chai Remy Martin từ trên xe xuống, vừa vội vàng rót rượu cho hai người, vừa lập tức hô hào.

Tiếp đó, từ ngoài cửa đi vào chừng hai hàng cô gái, ai nấy nhan sắc đều vô cùng ngọt ngào nổi bật, quần áo mỏng manh như đồ ngủ, áo hai dây nhìn kiểu gì cũng thấy đầy vẻ tình thú.

Có người dẫn đầu, các cô lập tức ngọt ngào đồng thanh nói: “Chúc chị Bạch buổi tối vui vẻ!”

Lục Hàng vừa thấy nhiều cô gái đi vào như vậy, cũng mỉm cười theo, ánh mắt có chút không tự nhiên nhìn về phía Bạch Hoảng.

Đáng lẽ cảnh tượng này Bạch Hoảng phải nói gì đó, nhưng hiện tại cô đang là thân con gái, chuyện đi hộp đêm tìm công chúa vốn là chuyện đàn ông làm, má Trương từ lúc vào cứ nhìn chằm chằm Lục Hàng, lại không biết xưng hô với Lục Hàng thế nào, nhất thời lúng túng tại chỗ.

Mà kẻ cầm đầu là Bạch Hoảng thì chỉ ngồi im không lên tiếng, luôn chưng ra vẻ mặt buồn bực, cũng chẳng ai biết cô rốt cuộc bị làm sao.

Không một ai dám nói chuyện, cả phòng người chỉ biết nhìn nhau.

Ánh mắt má Trương lấp lóe chần chừ, nhìn Bạch Hoảng trước, thấy cô ngồi đó không muốn nói gì, đành phải chuyển ánh mắt sang Lục Hàng, cười duyên nói: “Tiểu huynh đệ, nhìn thử những cô nương này đi, xem có chọn được ai không?”

“Sao cũng được.” Lục Hàng gãi đầu: “Ai cũng được, đều rất xinh đẹp.”

Vừa dứt lời, cậu lập tức thấy Bạch Hoảng bỗng trợn trắng hai mắt.

“Người anh em này của tôi là thế đấy, cậu ấy không kén ăn.” Cô chỉnh lại bộ âu phục, có chút uể oải ngồi thẳng dậy, thêm đá vào ly rượu tây:

“Hôm nay không quan trọng, chúng tôi không kén chọn, cô nào bận rộn thì cứ ra ngoài đi, hai anh em chúng tôi chỉ chơi trò chơi, tùy tình hình uống một chút thôi… Tiền bo sẽ không thiếu phần các cô đâu.”

Một đám cô gái nhìn nhau, nhưng không ai dám rời đi.

Má Trương lập tức cười nói: “Ý của chị Bạch là người ở đây đủ rồi, hai người chỉ uống rượu thì đâu cần nhiều người tiếp đến thế? Chị gái này thích đàn ông, lại không thích cái khẩu vị này của các em. Tiểu Quyên, chẳng phải tối nay mấy đứa các em còn phải đi tiếp một khách hàng khác sao, tự phạt một ly rồi ra ngoài đi, còn không mau cảm ơn người ta?”

Mấy cô gái nhìn nhau một hồi, rồi cũng đứng ra, cười ngọt ngào với Lục Hàng, sau đó mỗi người cầm một ly rượu không, rót nửa ly rượu tây uống một hơi cạn sạch, cười nói với Lục Hàng: “Cảm ơn anh trai, chúc anh trai sự nghiệp thăng tiến, ngày kiếm bạc triệu.”

Tiếp đó lại ngọt ngào nói với Bạch Hoảng: “Chúc chị Bạch sức khỏe dồi dào, mãi mãi trẻ trung xinh đẹp!”

Vừa nghe câu chúc rượu này, Lục Hàng mơ hồ cảm thấy lời này chạm vào vận đen của Bạch Hoảng rồi, nói chứ từ một tiểu phú ca biến thành tiểu phú bà, mấy ngày nay Bạch Hoảng vẫn luôn trốn tránh sự thật này ở trong nhà mình, quả nhiên liền thấy lông mày cô hơi động đậy, nhưng khiến người ta kinh ngạc là cô lại không nổi giận.

Nếu là ngày thường thì cô đã xù lông rồi.

Hôm nay có lẽ là ngại Lục Hàng đang ngồi bên cạnh, chỉ khẽ hừ một tiếng.

Cũng có thể là Lục Hàng chưa từng đi chơi cùng Bạch Hoảng, trước đây không hề nhận ra cô lại nể mặt mình trước mặt người ngoài đến như vậy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!