Chương 24: Chơi không nổi à?
Hành vi hiện tại của cô giống hệt một cô bé tính tình thất thường.
Bạch Hoảng hào hứng nhìn chằm chằm Lục Hàng biểu diễn ảo thuật hết lần này đến lần khác, không nhìn rõ thì bắt Lục Hàng làm lại, còn thò tay quấy rối lúc Lục Hàng đang làm ảo thuật, muốn nhìn cậu thất bại, ra vẻ nếu không hiểu rõ, không nhìn ra sơ hở thì quyết không bỏ qua.
Lục Hàng đành kiên nhẫn làm ảo thuật cho cô xem hết lần này đến lần khác.
Mấy ly rượu tây vào bụng, các cô công chúa ngồi ăn trái cây, im lặng nhìn Lục Hàng làm ảo thuật cho Bạch Hoảng, đưa mắt nhìn nhau, không ai nói lời nào.
Từng người lên biểu diễn tài nghệ cũng náo nhiệt thật đấy, nhưng vẫn có vẻ hơi khô khan.
“Ông chủ bà chủ ơi, cứ hát hò thế này chán lắm, chúng ta chơi chút trò chơi nhỏ đi?” Cô gái kia ho khan một tiếng, nũng nịu nói.
Bạch Hoảng đang tập trung tinh thần nhìn Lục Hàng làm ảo thuật, sắc mặt lập tức lạnh tanh, ngẩng đầu định nói gì đó thì bị Lục Hàng vỗ đầu ấn xuống, cười nói: “Chúng ta chơi gì?”
“Chơi gì cũng được ạ, ông chủ có biết chơi xúc xắc không? Hoặc là Thật Hay Thách, thực ra trò nào cũng được.” Cô gái chớp chớp mắt.
Lục Hàng nhìn đồng hồ, chín giờ mười phút. Còn ba tiếng nữa là hết hạn nhiệm vụ của Nữ Thần. Thật Hay Thách thì quá tuyệt rồi.
Bởi vì trò chơi này quanh đi quẩn lại cũng chỉ có mấy cái đó, quay vào Nói Thật thì hỏi lần đầu nếm trái cấm là khi nào, quay vào Thử Thách thì là hôn môi với ai đó.
Lục Hàng thầm mừng vì đã đi vào chủ đề chính nhanh như vậy, gật đầu nói: “Được, vậy chơi Thật Hay Thách.”
Mấy cô gái đều hoan hô, ngồi xuống bên cạnh Lục Hàng.
“Đừng xem ảo thuật nữa, đã đến đây rồi còn xem ảo thuật cái gì? Về nhà tôi làm cho cậu xem, cậu muốn xem mấy lần thì xem.” Lục Hàng ghé sát tai cô thì thầm.
Vẻ mặt Bạch Hoảng có chút mất mát, dường như vẫn chưa xem đủ.
Lục Hàng ngồi trở lại, có chút không đành lòng nhìn bộ dạng cô đơn của cô, vẫn không nhịn được mà đưa tay khoác vai kéo cô lại gần: “Cậu đừng ngồi không như thế, cậu cũng chơi đi.”
Bạch Hoảng miễn cưỡng rót cho mình ly rượu, dựa vào người Lục Hàng, đặt ly rượu lên chân đang vắt chéo.
Lục Hàng ôm Bạch Hoảng vào lòng, bỗng nhiên thở dài, nhận ra căn phòng này đúng là âm thịnh dương suy.
Lúc đi vào cùng Bạch Hoảng, thực ra cậu chẳng hề coi cô là phụ nữ, giờ thực sự khoác vai bá cổ ôm cô vào lòng, lại bỗng cảm thấy cơ thể cô mềm mại đến mức khiến lòng người khô nóng.
Bên cạnh ngồi một đám con gái xinh tươi, lại ôm vai Bạch Hoảng đang cau có, không nhịn được thầm cảm thán. Nếu không hiểu rõ ngọn nguồn trong đó, người ngoài nhìn vào còn tưởng là đây là kẻ đã thắng cuộc đời, gà chó phi thăng.
Hôm nay cứ tạm thời không nghĩ gì cả, làm hoàng đế trước đã.
Môt cô gái nhanh nhẹn cầm lấy cốc xúc xắc: “Vậy chúng ta lắc xúc xắc nhé, điểm ai nhỏ người đó thua, chúng em thay phiên chơi cùng ông chủ Hàng, thế nào?”
Lục Hàng gật đầu.
Mấy cô gái lén trao đổi ánh mắt, sau đó một người tự tin xung phong, hào phóng ngồi xuống lắc xúc xắc với Lục Hàng.
Lục Hàng lắc cốc, lần đầu tiên đã lắc ra hai điểm, không nhịn được vỗ đùi bất lực, vận may này đúng là đen đủi.
“Em thắng rồi nha.” Cô gái cười hì hì: “Ông chủ chọn nói thật hay thử thách?”
“Thử thách đi.” Lục Hàng gật đầu. Cậu trông chờ vào cái này để làm nhiệm vụ của Nữ Thần mà.
“Thử thách dễ lắm, ông chủ chọn một người trong phòng, bế kiểu công chúa, phải bế bổng cô ấy lên mới được.” Cô gái suy nghĩ một chút rồi cười nói.
“Được.” Lục Hàng gật đầu.
Nhìn quanh phòng, thấy mấy cô tiếp rượu này tuy eo khá nhỏ, nhưng cô nào cô nấy chân dài miên man, có vẻ không ai nhẹ cả.
Thế này thì bế ai đây?
Lục Hàng cảm thấy không sao cả, cũng không đến mức vừa vào đã vội vàng hôn hít, còn ba tiếng nữa mới đến mười hai giờ, theo đà này, chơi ba tiếng chắc chắn đủ để làm nhiệm vụ rồi.
Cậu cười sảng khoái, xắn tay áo lên nói: “Đừng nhìn người tôi gầy, thực ra bình thường tôi cũng chơi bóng rổ, cũng có chút cơ bắp đấy, đừng để tôi chọn nữa, cô thử nói xem tôi nên bế ai nào!”
Mấy cô gái nhìn nhau, sau đó cười ồ lên.
Cô gái kia thẹn thùng, trầm ngâm một lát, bỗng nhiên chỉ vào Bạch Hoảng đang bị Lục Hàng ôm với vẻ mặt buồn bực, cười hì hì: “Ông chủ, có chơi có chịu, vậy anh có dám bế chị Bạch lên không!”
Cả đám con gái lập tức vỗ tay hoan hô. Bầu không khí lập tức được đẩy lên cao trào.
…
Làm nghề tiếp rượu trong hộp đêm, mấy cô công chúa này ai nấy đều là những kẻ lõi đời, giao thiệp với đủ loại ông chủ lớn, không có chút mắt nhìn thì rất dễ đắc tội người ta.
Nhưng ai cũng không muốn đắc tội người khác cả.
Thực ra từ lúc Lục Hàng và Bạch Hoảng bước vào, các cô đã luôn quan sát hai người này.
Qua vài tuần rượu, tình hình cơ bản cũng khá rõ ràng rồi.
Thứ nhất, ở nơi như thế này, căn bản không thể xảy ra chuyện một cô gái dẫn theo phía nhà trai đến chơi.
Nghe nói đối phương là chị gái của vị Bạch đại thiếu gia kia, tuy không biết Bạch thiếu gia thế mà lại có một bà chị, nhưng rõ ràng người chủ trì cuộc vui này chính là cô ấy. Lúc Bạch Hoảng bước vào, từng biểu cảm nhỏ nhặt, từng cử chỉ của cô đều lọt vào mắt những kẻ tinh đời này.
Chỉ cần các cô sáp lại gần Lục Hàng thân mật một chút, là sẽ thấy biểu cảm của Bạch tiểu thư trở nên phức tạp, bắt đầu ngồi đó hờn dỗi, chỉ cần Lục Hàng bỗng nhiên quay đầu nói với cô vài câu, sắc mặt đó lại dịu đi —— cứ thế lặp đi lặp lại trăm lần như một.
Kiểu gì chị Bạch này cũng có mối quan hệ không rõ ràng với ông chủ Lục kia.
Nhưng nhìn cái kiểu chung đụng của hai người, có lẽ vẫn chưa xác định quan hệ, chỉ đang trong giai đoạn mập mờ với nhau.
Dù sao nếu đã xác định quan hệ, cô cũng không thể dẫn cậu tới nơi này…
Bạch tiểu thư này nhìn là biết thuộc kiểu khó chơi, nếu hai người thực sự đã xác định quan hệ bạn trai bạn gái, mà nhà trai còn tới đây, không bị cô đánh gãy chân chó mới là chuyện lạ.
Chắc chắn là người này chán sống rồi, nhất quyết đòi tới hộp đêm chơi một chuyến, mà quan hệ của cặp đôi này vẫn chưa tới mức người yêu, nhà gái cũng đành âm thầm đau lòng, nén giận đi cùng cậu tới hộp đêm, kết quả chắc chắn là cô càng chơi càng không vui.
Vậy thì tiếp theo, với tư cách là công chúa tiếp rượu ở đây, việc cần làm rất rõ ràng.
Thứ nhất, không được chạm vào vảy ngược của Bạch tiểu thư, dù sao mấy cô công chúa này ngồi bên cạnh nhà trai líu ríu, địa vị chẳng khác gì một đám tiểu tam, ai biết được lúc cô ta không nhịn được nữa mà bùng nổ, đám chị em bọn họ có chết thảm hay không.
Thứ hai, chính là dốc toàn lực tác hợp hai người trong trò chơi trên bàn rượu. Tác hợp càng nhanh càng tốt. Vừa tác hợp, chắc chắn cô ấy sẽ vui vẻ ngay.
Mấy cô công chúa trao đổi ánh mắt, đều xác nhận suy nghĩ trong lòng nhau.
“Hả? Bế Bạch Hoảng?”
Lục Hàng đâu biết tâm lý của các cô, đang xắn tay áo đứng lên, nghe vậy thì hơi ngẩn người, trong lòng lập tức thót một cái.
Làm anh em tốt của Bạch Hoảng hơn một năm nay, cậu biết Bạch Hoảng hiện tại đang nén một bụng tức, chỉ chờ tìm chỗ phát tiết.
Giờ còn dám đùa lên đầu cô, không sợ cô lật tung cái chỗ này lên à.
Ánh mắt nhìn về phía Bạch Hoảng, lại phát hiện cô sắc mặt như thường, thần tình dịu đi, cô khẽ nhấp một ngụm rượu.
“Nếu thực sự không được thì đổi người khác đi.” Lục Hàng cười, gãi đầu nói: “Tôi đổi ý, đổi thành nói thật.”
“Nói Thật cũng được thôi ông chủ, vậy… anh có thích Bạch tiểu thư không?” Một cô gái giơ tay, hỏi với vẻ mặt ngây thơ.
“Haha, vẫn là thử thách đi.” Lục Hàng lau mồ hôi, nơm nớp lo sợ nhìn về phía Bạch Hoảng.
Bạch Hoảng vắt chéo chân, cầm ly rượu, biểu cảm có chút buồn cười, thản nhiên đánh giá Lục Hàng.
“Sao thế, ông chủ Lục của chúng ta chơi không nổi à?” Cô cười nói.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
