Chương 28: Dám nói như vậy?
Chị Tình là một người rất khoa trương.
Đừng thấy chị ấy xinh đẹp như bình hoa di động, thường xuyên mặc bộ đồ bảo vệ phanh ngực, nhan sắc vượt xa mấy cô người mẫu trẻ tiếp rượu.
Nhưng chị ấy nổi tiếng là eo thon chân dài, vũ lực không rõ.
Chiến tích đỉnh cao nhất của chị ấy là một mình hạ gục hơn mười gã say rượu xông vào hộp đêm gây sự. Đợi đến khi mọi người nhận được tin chạy tới hiện trường, phát hiện chị ấy đang vô cùng bình tĩnh dựa vào tường hút thuốc, thấy người đến, chỉ thản nhiên buông một câu:
“Người tôi đánh xong rồi, việc còn lại các anh xử lý đi, tôi vào phòng nghỉ nghe nhạc đây”, sau đó mái tóc dài tung bay xoay người bỏ đi, để lại đám người trợn mắt há hốc mồm.
Không ai biết chị ấy làm thế nào để 1 cân 10.
Tỷ lệ K/D/A sánh ngang Lữ Bố tái thế.
Hơn nữa tính cách của chị Sở Tình luôn nhiệt tình vì nghĩa, rất có phong thái của đại hiệp. Nếu chị ấy nghe nói anh chàng kia vì giúp mình mà rơi vào nguy hiểm, theo tính cách của chị ấy, chắc chắn sẽ ra tay giúp đỡ.
Tiểu Lệ trong lòng hạ quyết tâm, liền vội vàng chạy xuống lầu.
…
“Được rồi tên béo chết tiệt, tôi không rảnh ở đây chửi bới với ông, ông tự tìm người khác đi.”
Lục Hàng đánh giá tên béo thẹn quá hóa giận trước mắt, nhìn cái thân hình “ba cao” của hắn, sợ mình đạp một cái hắn sẽ nhồi máu cơ tim, thu hồi ánh mắt từ cô gái đang xuống lầu, lười biếng nói: “Tôi lười để ý đến ông, nếu ông không phục có thể ở đây luyện vài chiêu, ông không có hứng thú đó thì tôi đi đây.”
“Hôm nay tao chắc chắn phải phế mày.”
Gã béo âm trầm nhìn chằm chằm Lục Hàng, gần như rít từng chữ qua kẽ răng: “Mày có dám nói cho tao biết mày ở phòng bao nào không?”
“Haha…” Lục Hàng cười khẩy một tiếng.
Cậu vốn định nói thẳng phòng bao của Bạch Hoảng cho hắn biết, nếu nghe thấy mình và Bạch thiếu gia là chỗ quen biết cũ, tên béo này không sợ đến mức đái ra quần mới là lạ.
Nhưng suy nghĩ lại, Bạch Hoảng hiện giờ đã biến thành con gái, cậu lại do dự.
Báo danh hiệu ra, dù sao giới tính cũng đã thay đổi, cái uy danh Bạch đại thiếu gia trước đây của cô thật sự không biết có trấn áp được tình hình hay không. Hơn nữa Bạch Hoảng hiện tại liễu yếu đào tơ, thậm chí có thể khiến cô cũng rơi vào nguy hiểm.
Những ý nghĩ này lóe lên trong đầu, khiến Lục Hàng trong lòng vẫn do dự.
“Nói cho ông biết tôi ở phòng bao nào à?” Lục Hàng bỗng nhiên cười sảng khoái: “Vậy thì tôi chắc chắn không dám rồi!”
Tiếp đó, trong ánh mắt giận dữ của tên béo này, cậu xoay người bỏ chạy.
Chạy?
“Thằng ranh con, mày tưởng mày chạy thoát được sao?”
Tên béo thấy Lục Hàng chạy nhanh như khỉ, giận quá hóa cười.
Hắn vẻ mặt âm trầm, dùng bàn tay múp míp lấy điện thoại ra quay video, ống kính khóa chặt vào bóng lưng Lục Hàng, trong video, sườn mặt của Bạch Hoảng thoáng qua.
Thế là đủ rồi.
Tên béo mở điện thoại, gửi một tin nhắn thoại: “Tiểu Vương, đừng uống ở dưới lầu nữa… lên đây giúp tao xử lý chút chuyện.”
…
“Tên béo chết tiệt, tên béo chết cả nhà…”
Tiểu Lệ ôm khuôn mặt đỏ bừng của mình, trong lòng thầm mắng cái tát này của Triệu Béo dùng sức thật, vừa đi vừa thầm mắng tổ tông mười tám đời nhà hắn, sinh con không có lỗ đít các kiểu, ôm mặt nước mắt lưng tròng bước nhanh qua hành lang, tức đến mức suýt cắn nát cả răng.
Phải đi mách chị Tình!
Theo tình huống bình thường, Sở Tình lúc này thường sẽ thong thả pha một ly cà phê, dựa vào lan can hành lang trong con hẻm phía sau hút thuốc, vừa lướt điện thoại đợi tan làm.
Tiểu Lệ bước nhanh xuống lầu, đẩy cửa lớn ra, quả nhiên nhìn thấy bóng dáng cao ráo quen thuộc đang dựa ở đó, tóc dài ngang eo, ánh đèn đường chiếu bụi trần như tuyết.
Cô ấy đeo tai nghe, ánh mắt buồn bã nhả khói thuốc về phía ánh đèn.
“Tiểu Lệ đến rồi à?” Sở Tình đầu cũng không ngoảnh lại, thuận tay cầm lấy ly cà phê: “Ca đêm cũng mệt nhỉ, các em cũng chẳng dễ dàng gì, khuyên em sớm bỏ cái nghề này đi, uống rượu mãi, cơ thể sẽ suy sụp đấy…”
Tiểu Lệ ngậm nước mắt không nói.
Sở Tình không nghe thấy phía sau có người trả lời, kỳ quái quay đầu lại, lập tức nhìn thấy Tiểu Lệ sưng vù một bên mặt.
Cô lập tức nhướng mày, giọng nói cũng lạnh đi: “Ai đánh? Lại có người gây sự?”
“Chị Tình!” Nhìn thấy bóng dáng đáng tin cậy này, nỗi uất ức trong lòng Tiểu Lệ lập tức bùng nổ, suýt chút nữa òa khóc nức nở.
Sở Tình vừa thấy phụ nữ khóc cũng hoảng, lập tức vụng về tiến lên dỗ dành: “Sao thế? Rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Em cứ từ từ nói.”
Khóc vài tiếng, Tiểu Lệ lại nhớ tới anh chàng kia đang gặp nguy hiểm, nức nở nói: “Chị Tình ơi… người tên Lục Hàng chị muốn tìm, em tìm thấy rồi!”
“Lục Hàng?”
Nghe vậy, biểu cảm của Sở Tình đầu tiên là mờ mịt, tiếp đó lập tức biến sắc: “Em nói Hàng ca? Cậu ấy đang ở đâu?”
“Ở tầng bốn, hơn nữa anh ấy vì giúp em…” Tiểu Lệ kể lại đầu đuôi sự việc một lượt.
Sở Tình im lặng lắng nghe, Tiểu Lệ vừa nói vừa cẩn thận quan sát sắc mặt của cô, lại thấy ánh mắt của mỹ nhân cao ráo ngày càng trở nên âm trầm. Cô vừa sợ hãi vừa vui mừng, lần này tên béo chết tiệt kia chắc chắn gặp đại nạn rồi.
Sợ hãi là vì trước đây khi hạ gục hơn mười người, cũng chưa thấy chị Tình lộ ra vẻ mặt âm trầm như vậy.
Hơn nữa tên Triệu Béo kia đã có tiền án, chỉ là không muốn đắc tội người ta nên vẫn luôn mặc kệ.
Nhưng lần trước tên béo kia táy máy tay chân với các cô gái trong hội sở bị Sở Tình bắt gặp, hôm đó nếu không phải được má Trương khuyên can hết lời, thì Triệu Béo và đám thủ hạ hôm đó đã bị Sở Tình đánh cho nhập viện rồi.
Lần này hắn đụng trúng họng súng, thần tiên cũng không cứu được hắn.
“Tóm lại… sự việc là như vậy.” Thêm mắm dặm muối kể xong một tràng, Tiểu Lệ đỏ hoe mắt, thút thít nói, vừa lén nhìn ánh mắt Sở Tình.
“Dẫn đường.” Nghe xong đầu đuôi câu chuyện, Sở Tình mặt không đổi sắc, uống cạn ly cà phê, dập tắt đầu lọc thuốc lá.
Ngầu quá.
Tiểu Lệ trong lòng vui mừng khôn xiết, ôm khuôn mặt sưng đỏ của mình, đi theo sau Sở Tình thầm vui sướng, trong lòng tự nhiên lại điên cuồng chửi rủa tổ tông mười tám đời tên biến thái béo ị kia.
Đi theo sau Sở Tình, Tiểu Lệ bỗng nhiên nghĩ tới điều gì đó, nói: “Đúng rồi chị Tình, chuyện này là anh trai Lục Hàng nói cho em biết… Thiếu gia Bạch Hoảng chị muốn tìm hôm nay tuy không tới, nhưng, chị gái của Bạch Hoảng hôm nay dường như đang ở đây…”
“Chị gái Bạch Hoảng?” Sở Tình vốn đã chuẩn bị vào tìm tên béo gây sự, nghe vậy buồn bực quay đầu: “Bạch Hoảng không phải con một sao? Tên ấy đào đâu ra chị gái?”
Tiểu Lệ lắc đầu, tỏ vẻ mình hoàn toàn không biết gì cả.
Sở Tình nheo mắt lại, trong miệng lầm bầm vài câu. Bỗng nhiên, không biết cô ghĩ tới điều gì, sắc mặt chợt thay đổi.
“Được rồi, chị biết là chuyện gì rồi, tên ấy thế mà cũng…”
Biểu cảm của Sở Tình thay đổi liên tục, lập tức cười khổ một tiếng: “Chỗ này để chị xử lý, bây giờ em đi tìm phòng bao của chị gái Bạch Hoảng đi, nhanh lên.”
“Em?” Tiểu Lệ nghe vậy có chút co rúm, chỉ vào mình, rồi liên tục xua tay: “Người ta là thiên kim tiểu thư, em chỉ là một đứa tiếp rượu, vào đó biết nói gì?”
“Vào đó cứ nói là Sở Tình nhắn lại với cô ấy rằng Lục Hàng xảy ra chuyện rồi.”
Chị ấy thản nhiên nói: “Bảo cô ấy mau lăn xuống đây cho chị.”
Tiểu Lệ trợn mắt há hốc mồm. Câu này có thể nói sao? Câu này dám nói sao?
Thế này thì bá đạo quá rồi, gia thế chị gái đại thiếu gia nhà họ Bạch hiển hách nhường nào, câu này cho dù cho cô tám mươi cái gan, cô cũng không dám nói đâu.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
