Chương 27: Triệu béo
Tại góc cua tầng bốn, chỉ thấy một gã béo phì đang chặn một thiếu nữ thanh xuân ở một góc ban công nhìn xuống sàn nhảy, tay chân không ngừng sờ soạng.
Bàn tay heo của hắn đã từng thò hẳn vào trong áo cô gái, bị cô gái kêu khổ liên hồi đẩy ra. Gã béo có tướng mạo vô cùng dâm tà, cười hì hì, bóp một cái vào mông cô gái:
“Còn giả bộ gái nhà lành ngây thơ cái gì, hôm nay ông đây chắc chắn phải có được em, cái điệu bộ uốn éo lúc hát karaoke vừa nãy đâu rồi? Sao giờ lại không lôi ra nữa?”
“Triệu tổng~ em chỉ là nhân viên tiếp rượu thôi, tuy rằng ngài quả thực anh tuấn tiêu sái, nhưng chỗ chúng em thực sự không có loại phục vụ này đâu…”
Thiếu nữ cười hì hì nói, tuy ngoài mặt thì hùa theo, nhưng đôi tay kia lại như đang đánh thái cực quyền, vẻ mặt đau khổ đẩy bàn tay đang luồn vào trong quần mình ra: “Ngài làm khó em là chuyện nhỏ, nhưng chúng ta đừng làm hỏng quy tắc của Đế Hào…”
Sắc mặt gã béo đột ngột thay đổi.
“Chát!”
Một tiếng tát giòn giã vang lên, thiếu nữ bị tát nghiêng mặt sang một bên, má lập tức sưng vù một mảng lớn.
“Quy tắc? Mày còn dám nói quy tắc với tao?” Gã đàn ông béo phì bỗng nhiên nổi đóa, mặt đỏ bừng bừng: “Ông đây vừa gọi mấy cô bồ cũ, chỉ vì bà chị của thằng súc sinh con nhà họ Bạch kia tới, mấy con bé ông gọi đã ngồi lên đùi ông rồi, thế mà vẫn bị gọi ra khỏi phòng bao, thể diện của ông biết để đâu trước mặt khách hàng?”
“Ông đây đã nhịn một bụng lửa rồi, goi mày ra đây mà mày còn giả vờ thanh cao với tao, mày nhìn xem chuyện bọn mày làm có quy tắc không?”
Lục Hàng rụt cổ, nghe vậy có chút sửng sốt, thầm cười khổ, không ngờ ở đây còn có chuyện của Bạch Hoảng.
Lúc đi vào cùng má Trương, má Trương đã nói muốn gọi mấy cô gái trong phòng bao của Triệu tổng ra, nhưng khi hỏi Bạch Hoảng, Bạch Hoảng thuận miệng nói làm gì có chuyện đó, là má Trương nói quá thôi, nói ngoài miệng để nể mặt cô, thực ra cái lão Triệu tổng này có tồn tại hay không còn chưa biết, Lục Hàng cũng thật sự tin là như thế.
Nhìn kiểu này…
Cái lão Triệu tổng này chẳng phải đang ở đây sao!
Lục Hàng cũng vạn lần không ngờ gia nghiệp nhà Bạch Hoảng lại lớn đến mức độ này, hơn nữa càng không ngờ cái hộp đêm này lại hám lợi như thế, thế mà dám làm ra cái chuyện xúi quẩy là lôi công chúa người khác đã gọi ra để tiếp Bạch Hoảng.
Tiểu Lệ bị tát mạnh một cái, hốc mắt lập tức đỏ hoe, môi run run, ôm lấy mặt.
Không bao lâu sau, truyền đến tiếng thút thít. … Cũng là một người đáng thương.
Lục Hàng xốc lại quần, cậu chỉ ra ngoài xả nước, thấy có chuyện náo nhiệt nên dừng chân xem vài lần.
Chỉ là đi chơi thôi, thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện. Đi qua đi qua…
Có điều lúc đi ngang qua, Lục Hàng vẫn ôm ấp ảo tưởng, nghĩ rằng chuyện tên béo chết tiệt này làm không thể để người ta thấy, tầng bốn chỉ có cầu thang gần hắn là xuống được lầu, biết đâu tên béo này thấy có người tới, ít nhất cũng sẽ tém tém lại một chút.
Kết quả tên béo bỉ ổi này nồng nặc mùi rượu, Lục Hàng đi vệ sinh xong đi thẳng về phía cầu thang chỗ hắn, hắn ngay cả mí mắt cũng chẳng thèm nhấc lên, hiển nhiên căn bản không coi Lục Hàng là người.
Lục Hàng cũng lực bất tòng tâm, đành chuẩn bị xuống lầu.
“Triệu tổng, em sai rồi, ngài bớt giận…” Thiếu nữ thấp giọng nức nở.
“Sai rồi? Ông đây tiêu tiền ở chỗ này, Đế Hào các người dám làm không dám nhận, chỉ vì thằng súc sinh con nhà họ Bạch kia hại ông mất hết mặt mũi trước khách hàng, lúc này mới nói một câu sai rồi? Ông đây gọi mày ra là nể mặt mày, đúng là rượu mời không uống muốn uống rượu phạt!”
Triệu tổng rõ ràng đã say khướt mắng chửi, nghiêng cái thân hình béo phì sang một bên, trong mắt lộ ra vẻ dâm dục:
“Nếu mày thực sự cảm thấy sai rồi, thì cởi hết quần áo quỳ xuống đất học chó bò, cởi một món, kêu một tiếng Bạch Hoảng là súc sinh, nói chị gái Bạch Hoảng là đồ vạn người cưỡi, mày bò từ đầu hành lang bên này sang đầu bên kia, tao sẽ tha cho mày.”
Mẹ nó biết chơi thật đấy… Lục Hàng nghe mà tặc lưỡi.
Tên béo này nhìn mặt là biết thuộc loại cao huyết áp, mỡ máu, đường huyết. Rằng ngày mai có thể là đột tử, thế mà trong khoản sỉ nhục người khác lại sáng tạo thật.
Thiếu nữ tên Tiểu Lệ này thực ra trông cũng khá, mặt trái xoan, người cũng trắng trẻo, ngồi dưới đất ôm khuôn mặt sưng đỏ, nghe vậy chỉ lặng lẽ rơi nước mắt, nhìn mà thấy thương, cô trầm ngâm một lúc, ánh mắt bỗng nhìn chằm chằm vào Lục Hàng đang đi tới, hiển nhiên là thực sự chuẩn bị cởi đồ học chó sủa rồi, chỉ là đang lẳng lặng đợi Lục Hàng xuống lầu, hy vọng người nhìn thấy bộ dạng xấu xí của cô bớt được người nào hay người nấy.
Nhưng lão Triệu tổng này rõ ràng không muốn buông tha cho cô như vậy, có người tới càng hợp ý hắn, đưa tay vỗ đầu cô: “Đợi cái gì thế?”
Lục Hàng đành phải tăng tốc bước chân, cố gắng giả vờ như không nghe thấy gì không nhìn thấy gì, mau chóng xuống lầu, ít nhất cũng coi như giữ lại cho cô chút thể diện. Quả nhiên, Lục Hàng vừa đi ngang qua cô, liền nghe thấy cô giọng nghẹn ngào thấp thoáng nói một tiếng:
“Bạch Hoảng là súc sinh…”
Vậy chắc là đã cởi một món rồi.
Bước chân xuống lầu của Lục Hàng khựng lại, trong lòng cảm thấy vô cùng khó chịu.
Dù sao về phòng bao cũng chỉ là chuyện một câu nói, hôn môi xong hoàn thành nhiệm vụ của Nữ Thần rồi chuồn lẹ, cả đời này cậu cũng chẳng thể nào tới cái hộp đêm này lần thứ hai, đi chân đất không sợ đi giày, cũng chẳng có gì phải sợ.
“Haha.” Lục Hàng suy nghĩ một chút, quay đầu móc ra một bao thuốc lá, đưa qua một điếu cười hì hì nói:
“Vị ông chủ này, ngài làm sao thế? Cô em này phạm lỗi gì à? Không cần thiết phải như vậy chứ…”
“Cút.” Tên béo này nhìn cũng chẳng thèm nhìn Lục Hàng lấy một cái, ngón tay chỉ xuống lầu, hống hách đến cực điểm: “Thứ không cha không mẹ, không thấy ông nội mày đang dạy dỗ người ở đây à?”
Mở miệng ra là xúc phạm cha mẹ.
Khóe miệng Lục Hàng giật giật, hai mươi tuổi đang độ tuổi tràn đầy nhiệt huyết, lại uống chút rượu, ánh mắt cũng lạnh đi: “Ông có bản lĩnh thì đi chửi ông chủ cái hộp đêm này, ông chặn đường một cô gái tiếp rượu thì bản lĩnh chó gì?”
Sắc mặt Triệu Béo âm trầm, đánh giá Lục Hàng từ trên xuống dưới, trong lòng càng lúc càng bốc hỏa.
Việc làm ăn của Triệu Béo hắn vì dựa vào nhà họ Bạch, mấy năm nay nỗ lực bao phen mới có được địa vị ngày hôm nay, lăn lộn bao nhiêu năm mới có được ngày hôm nay, chính là vì đắm chìm trong cái cảm giác đứng trên người khác này, nhưng hôm nay ai cũng tới chạm vào vận đen của hắn.
Hôm nay hắn vốn có một vụ làm ăn lớn cần bàn, dẫn mấy khách hàng quan trọng tới đây tiêu tiền, kết quả uống được một nửa, mấy cô gái mình gọi đã bị người của hộp đêm gọi đi, lúc nhân viên phục vụ kéo người đi chỉ để lại một câu “Chị gái của thiếu gia Bạch Hoảng tới, nói cần mấy cô gái có nhan sắc xinh đẹp, xin lỗi ông chủ, hy vọng ngài có thể thông cảm”.
Chỉ vì một bà chị từ trên trời rơi xuống của cái tên Bạch Hoảng chưa từng nghe nói tới, mà đã gọi hết mấy con ghệ hắn nhắm trúng đi, tuy rằng người trong phòng đều nói đỡ cho hắn, nhưng không nghi ngờ gì nữa, đây chính là trước mặt mọi người, giẫm đạp thể diện của hắn dưới đất.
Bạch Hoảng thì hắn không đắc tội nổi, chị gái Bạch Hoảng hắn đương nhiên cũng không đắc tội nổi, cùng lắm chỉ oán trách chửi rủa vài câu.
Nhưng cái thằng ranh con mới lớn không biết từ đâu chui ra này, hắn lại không đắc tội nổi?
Để tránh vở kịch giả heo ăn thịt hổ xảy ra trên người mình, Triệu Béo nhìn kỹ mặt Lục Hàng, cái nhìn đầu tiên, xác nhận người này không phải là công tử bột của mấy con cá sấu thương nghiệp kia, tiếp đó liền đánh giá trang phục trên người cậu, càng không giống người có tiền.
Cái nhìn thứ hai, càng bị cái logo Adidos trên áo khoác của cậu chọc cho cười tức cả bụng.
Lục Hàng lười nhìn ánh mắt âm trầm như muốn giết người của hắn, thuận tay định kéo Tiểu Lệ đang ngồi liệt dưới đất với vẻ mặt sửng sốt dậy, thấp giọng nói: “Mau đi đi.”
Không ngờ cô gái này lại ngồi dưới đất không chịu dậy, nắm chặt chiếc áo khoác mỏng manh, lau nước mắt, thút thít nói: “Cảm ơn anh… nhưng mà, sau này em còn phải đi làm ở đây…”
Đây là sợ bị trả thù, Lục Hàng cũng bất đắc dĩ, ngày thường cậu không muốn mượn danh tiếng của Bạch Hoảng để cáo mượn oai hùm bên ngoài, cũng cảm thấy làm chuyện này tỏ ra mình coi cô là anh em động cơ không thuần khiết, nhưng Bạch Hoảng ở bên ngoài cứ như một tên ác bá, cô bảo kê một cô gái tiếp rượu chẳng phải dễ như trở bàn tay sao, bèn bình tĩnh nói:
“Cô sợ cái gì, hôm nay chị gái Bạch Hoảng đang ở đây… Những lời tên béo chết tiệt này vừa nói với cô nếu bị Bạch đại tiểu thư nghe thấy còn sợ không lột da hắn ra à, cô cứ đi việc của cô là được.”
Vừa nghe thấy lời này, cô rụt rè nhìn Lục Hàng một cái, lại sợ sệt nhìn thoáng qua Triệu tổng, rõ ràng là không quyết định được.
Lục Hàng khẽ đẩy nhẹ vào lưng cô, mỉm cười: “Mau đi đi.”
Cô cắn răng, rõ ràng là đã hạ quyết tâm, liền chạy xuống lầu.
Người khách hàng tên Triệu tổng này tiếng xấu đồn xa, nổi tiếng khó chiều, người béo xấu xí thì chớ, lại còn lòng dạ hẹp hòi có thù tất báo.
Sự hiểu biết hạn hẹp của Tiểu Lệ về người này nói cho cô biết, vị anh trai nhỏ đang giúp đỡ cô sẽ gặp rắc rối lớn.
Phải mau chóng đi tìm chị Sở Tình mới được!
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
