Chương 25: Người anh em tốt tự nhiên tự kỷ
Tâm trạng người này sao lại tự nhiên tốt lên rồi?
Lục Hàng nghi hoặc đánh giá vài lần, thấy tâm trạng Bạch Hoảng dường như đã chuyển biến tốt, giọng điệu nói chuyện cũng không có ý cười trong giấu dao.
Bộ dạng này có vẻ là không tức giận nữa...
Nhất thời thầm mắng trong lòng, lão Bạch sau khi biến thành phụ nữ, tính cách vốn đã có chút cổ quái quả thực càng trở nên cổ quái hơn.
Cái gọi là nam nữ, chẳng qua chỉ cách nhau một "con gà".
Nhưng sao đến cả tính cách cũng thay đổi?
“Chơi được, cậu không để ý thì đến đây.” Lục Hàng thấy cô không giận, cũng lười suy nghĩ thêm, đặt ly rượu sang một bên.
Trong tiếng hò reo của mọi người, Lục Hàng ôm lấy cổ Bạch Hoảng, một tay vòng qua chân cô, dùng sức một chút, liền thuận tay bế bổng cô lên.
Dù sao cô cũng nhẹ bẫng, căn bản không cần dùng quá nhiều sức.
Trong lòng vẫn là xúc cảm mềm mại ấy, nhẹ nhàng bồng bềnh.
Đùi cũng rất đàn hồi.
Giống như đang bế một con mèo lớn vậy.
Cúi đầu nhìn xuống, lại thấy khuôn mặt ửng đỏ vì men rượu của cô, còn có ánh mắt ngước lên nhìn mình chăm chú đến lạ thường, trong lòng Lục Hàng thót một cái, không để lại dấu vết dời tầm mắt đi.
“Ông chủ lợi hại quá!”
Cùng với tiếng vỗ tay của mấy cô gái, bầu không khí trong phòng bao về nửa đêm cuối cùng cũng được khuấy động lên.
...
Bạch Hoảng nhìn chằm chằm vào mặt Lục Hàng.
Cô bị bế bổng lên, trong lòng trái lại bình tĩnh hơn so với mình tưởng tượng, cũng không cảm thấy có gì to tát.
Bởi vì tính đến hôm nay, bị bế kiểu công chúa thế này đã là lần thứ hai rồi.
Thế mà lại quen bị bế rồi.
Lặng lẽ nhìn khuôn mặt có chút đỏ bừng vì rượu và hưng phấn của Lục Hàng, trong lòng thầm than một tiếng.
Có lẽ sau khi biến thành phụ nữ, thực sự có cái gọi là "trực giác phụ nữ".
Bạch Hoảng luôn cảm thấy Lục Hàng dạo này hình như có chút là lạ, mọi hành vi của cậu đều đặc biệt đáng ngờ.
Hồi năm nhất đại học quan hệ của hai người đã rất tốt, nhớ lúc Lục Hàng từng mượn rượu giải sầu một thời gian vì thất tình.
Thời gian đó Bạch Hoảng cũng không ít lần bỏ xuống cái mác tem đại thiếu gia để cùng cậu đi ăn quán vỉa hè, vỗ vai cậu nói thất tình thì thất tình thôi, nếu thực sự không được thì tìm cho cậu mấy em, người mẫu hay hotgirl tùy cậu chọn.
Kết quả là Lục Hàng chỉ im lặng, một mực uống rượu.
Sau đó thời gian dần xóa nhòa vết sẹo, vài tuần sau, Lục Hàng lại khôi phục bộ dạng nói cười vui vẻ như trước... nhưng thực ra từ đó về sau, cậu cực kỳ kháng cự phụ nữ.
Dẫn đến việc nửa tháng trước Bạch Hoảng phát hiện mình biến thành phụ nữ, lúc cô đi tìm Lục Hàng nương nhờ, thực ra trong lòng thấp thỏm lo âu, chỉ sợ Lục Hàng thẳng thừng từ chối mình.
Càng lo lắng cậu sẽ nhanh chóng trở nên lạnh nhạt với mình.
Nếu chuyện đó thực sự xảy ra, Bạch Hoảng không biết mình phải làm sao cho phải. Những người mà cô có thể gọi là bạn bè thực ra rất ít, cho đến hiện tại chỉ có một mình Lục Hàng, mối quan hệ trân quý như vậy nếu bị phá vỡ, Bạch Hoảng cũng không dám tưởng tượng mình sẽ phản ứng thế nào.
May mà lúc thấp thỏm đến nhà cậu cầu cứu, cậu đối xử với cô vẫn như bình thường, thậm chí còn có chút cố ý không coi cô là phụ nữ, điều này khiến Bạch Hoảng yên tâm hơn một chút.
Đến khi Bạch Hoảng thực sự ở lại nhà của Lục Hàng, thậm chí ngủ chung một giường, trong lòng mới hoàn toàn yên tâm. Mà sau đó, quan hệ của hai người dường như lại giống hệt như lúc trước ở ký túc xá, gần như chẳng có chút thay đổi nào.
Nhưng khoảng thời gian này, Bạch Hoảng cũng bắt đầu nhận ra một số chuyện là lạ, ví dụ như chuyện cô đến tháng, tuy cậu có hỏi qua cô có vào nhà vệ sinh được không, nhưng hỏi xong thì cũng sốt ruột đi vào.
Nghĩ đến đây, Bạch Hoảng không nhịn được lặng lẽ dời tầm mắt...
Trước đây cũng không nhớ Hàng ca là người như vậy.
Đi vệ sinh thì có gì hay mà nhìn.
Còn cả chuyện đi hộp đêm lần này nữa.
"Chúc mừng cậu không mắc bệnh nan y, cùng đi uống một trận lớn, gọi vài nàng công chúa".
Thực ra câu này cũng bình thường, bởi vì lời này thốt ra từ miệng bất kỳ người đàn ông bình thường nào cũng là chuyện bình thường.
Thậm chí từ học kỳ một năm nhất, thốt ra từ miệng Lục Hàng lúc chưa bị bạn gái cũ đá thì cũng rất hợp lý.
Nhưng khi Lục Hàng của hiện tại nói ra, liền có vẻ hơi không đúng lắm.
Trong quá trình uống rượu hôm nay, Bạch Hoảng luôn theo bản năng cảm thấy cậu như ngồi trên đống lửa, thỉnh thoảng lại nhìn đồng hồ hết lần này đến lần khác.
Cứ như là...
Đang vội vàng làm nhiệm vụ gì đó vậy.
...
Lục Hàng cứ thế hai tay bế Bạch Hoảng đi một vòng quanh phòng, Bạch Hoảng thậm chí đã nghe thấy mấy người này nói trai tài gái sắc vân vân, da mặt mỏng như cô cũng bắt đầu có chút nóng lên.
Cô muốn mở miệng nói được rồi được rồi, mau thả ông đây xuống, nhưng vì hôm nay tâm trạng vốn đã không tốt, cộng thêm đã uống chút rượu, hứng thú rã rời, bỗng nhiên cảm thấy lồng ngực của Lục Hàng vô cùng rộng lớn, cực kỳ an tâm.
Ý nghĩ này vừa xuất hiện, lập tức khiến Bạch Hoảng xấu hổ đến mức muốn tìm cái lỗ chui xuống.
Nhưng dù vậy, đôi môi cũng chỉ mấp máy, cũng không bảo Lục Hàng thả mình xuống.
Mượn hơi men, một số chuyện không dám làm cũng đã làm rồi.
Ngay lúc này không lường trước được hậu quả gì, nhưng trong lòng Bạch Hoảng mơ hồ cảm thấy mình đã làm một chuyện sai lầm khá ngu ngốc.
Hiện tại xem ra chỉ là anh em chơi lớn, ôm ấp một chút, hình như cũng rất bình thường, mặt trời mọc lên sẽ quên hết mọi thứ thôi.
Nhưng ngày mai thì sao?
Nếu mình tỉnh rượu, phải đối mặt với cậu ấy thế nào đây?
Trong lòng Bạch Hoảng bất an, theo bản năng nhìn vào mặt Lục Hàng, bỗng nhiên trong lòng hơi trầm xuống.
Nụ cười của Lục Hàng rất gượng gạo.
Lúc này Bạch Hoảng mới hậu tri hậu giác chú ý đến không khí, chú ý đến sự kháng cự và cảm giác xa cách như có như không của Lục Hàng.
Nhận ra điều này, khiến cô có chút buồn bã, thậm chí chính cô cũng không biết tại sao mình lại buồn bã, chỉ vì Lục Hàng ôm cô một cách miễn cưỡng sao?
Cậu ấy chỉ đang kiên nhẫn chơi cùng mình mà thôi.
Mà cái vốn để cô tùy hứng cũng chẳng qua chỉ là mấy đồng tiền bẩn trong nhà.
Bỗng nhiên cảm thấy bản thân có chút buồn nôn, cũng không biết từ lúc nào đã biến thành cái bộ dạng này.
Quả thực vặn vẹo như loài giòi bọ.
...
Lục Hàng bế Bạch Hoảng đi một vòng trong phòng, nhận được tràng pháo tay tán thưởng.
Đợi đến khi đặt Bạch Hoảng xuống sô pha, Lục Hàng rõ ràng cảm thấy cô lại tự kỷ rồi.
Hơn nữa, lần này tự kỷ rất nặng.
Bởi vì cô bắt đầu ngay cả nói cũng không nói, cả người đều ỉu xìu.
Vốn tưởng rằng không khí này lên cao, anh em tốt uống thêm chút rượu, bầu không khí kỳ quái gượng gạo lúc trước ít nhất sẽ giảm đi đôi chút.
Kết quả cũng không biết làm sao, bây giờ cô cả người không nói tiếng nào nữa.
Sau đó, cô ngồi ở đó chỉ uống rượu giải sầu, tuy nói nhân vật chính đi chơi là Bạch Hoảng, đám công chúa này lại không dám chạm vào vận đen của cô, cứ luôn vây quanh Lục Hàng, thoạt nhìn cứ như cô lập Bạch Hoảng vậy.
Lục Hàng mấy lần kéo Bạch Hoảng qua chơi, kết quả là cô đều không có hứng thú, biểu cảm cụp mắt rũ mi, cộng thêm rõ ràng cảm thấy mấy cô công chúa bên cạnh cơ thể căng cứng, cảm giác mọi người đều không tình nguyện, chuyện này cũng đành thôi.
Lục Hàng lại cùng mấy cô công chúa trong phòng bao chơi vài vòng trò chơi, bị phạt rượu hát hò mấy vòng, cũng bắt đầu đi thẳng vào vấn đề chính.
Vấn đề chính này chính là nhiệm vụ của Nữ Thần.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
