Chương 20: Nhiệm vụ bắt đầu
Chiếc xe dừng lại trước một hộp đêm lớn nhất thành phố.
Bạch Hoảng và Lục Hàng vừa xuống xe, nhân viên đỗ xe lập tức chạy tới nhận lấy chìa khóa, anh ta có vẻ hơi nghi hoặc, tại sao người lái xe lại là một thiếu nữ soái khí như vậy, nhưng cũng không dám lắm miệng.
Ở cửa đã sớm có một người phụ nữ khoảng ba mươi tuổi đang đợi, bộ vest không thể che giấu được thân hình bốc lửa, nhìn bộ dạng co ro trong gió kia chắc là đã đợi rất lâu rồi.
Dáng người và khuôn mặt vẫn còn chút phong vận, thời trẻ hẳn là một hotgirl, chỉ có điều hiện tại lớp trang điểm dày cộm trên mặt đã che lấp đi phần nào phong tình ấy, khiến bà ta trông có vẻ hơi dung tục.
Bà ta thấy xe dừng lại, ánh mắt đầu tiên nhìn về phía Lục Hàng, sau thoáng nghi hoặc mới nhìn sang biển số chiếc Lamborghini kia.
Thấy Bạch Hoảng xuống xe, bà ta mới cười tươi như hoa nghênh đón Bạch Hoảng: “Đây chính là chị gái của Bạch thiếu gia sao, gen của nhà các vị tốt thật đấy, em trai thì đẹp trai tuấn tú, ngay cả chị gái cũng xinh đẹp đến nhường này.”
“Có phòng không?” Bạch Hoảng đút tay vào túi, nhìn quanh bốn phía rồi hỏi.
“Có chứ, người do Bạch thiếu gia giới thiệu tới, làm sao mà không có được? Không biết hai vị muốn uống rượu hay là muốn náo nhiệt một chút?” Má Trương cười híp mắt hỏi.
Lục Hàng vừa móc bao thuốc của mình ra, thầm nghĩ thuốc lá mười ba tệ một bao của mình có chút không hợp với hoàn cảnh xung quanh, lại bỗng cảm thấy ánh mắt của hai người kia đều đang nhìn chằm chằm vào mình, trong lòng buồn bực, buông thõng tay: “Ở đây không cho hút thuốc à?”
“Không phải không cho hút thuốc, ý của bà ấy là hỏi chúng ta có gọi công chúa hay không.” Bạch Hoảng thấy thế đành bất đắc dĩ nói.
Má Trương cười quyến rũ: “Xem ra chị gái của Bạch thiếu gia là khách quen.”
“Vậy thì gọi công chúa.” Lục Hàng lập tức gật đầu.
Hắn tới đây là để làm nhiệm vụ.
Thực ra ai mà muốn tới đây uống rượu chứ, lắng nghe cái thứ âm nhạc đinh tai nhức óc kia sao mà có tâm trạng để uống. Chạy tới quán bar uống rượu, suy cho cùng cũng chỉ vì nếu trước mười hai giờ đêm nay không tìm được một cô gái để hôn môi, thì sẽ bị xe tải đâm chết.
Tuy không biết ở trong hộp đêm thì bị xe tải đâm kiểu gì, nhưng Nữ Thần đại nhân còn có rất nhiều cách chơi khiến người ta sống không bằng chết.
Cho dù là biến mình thành gái tai mèo cũng đủ để cậu uống cạn một bình rồi.
Kế hoạch của Lục Hàng rất đơn giản, tới quán bar chơi mấy trò chơi, sự thật hay thử thách gì đó, mấy trò chơi trên bàn rượu này, thắng hay thua đều có thể hôn một cái, trong đầu toàn là suy nghĩ làm sao để hoàn thành nhiệm vụ.
Nếu là cậu của nửa tháng trước, đa phần sẽ cảm thấy mình có chút bỉ ổi, nhưng đã làm qua hai cái nhiệm vụ rồi, hiện tại ít nhiều gì cũng có chút không từ thủ đoạn.
Dù sao cũng chẳng còn cách nào khác.
Cũng không thể đi cưỡng hôn Bạch Hoảng được.
Bạch Hoảng nghe vậy thì nhướng mày, không nói gì.
Má Trương đảo mắt nhìn qua lại giữa hai người, trêu chọc vỗ nhẹ vào cánh tay Lục Hàng: “Tiểu huynh đệ, cậu còn gọi công chúa gì nữa, cậu nhìn xem chị gái của Bạch thiếu gia xinh đẹp thế kia, cậu đi cùng người đẹp như vậy mà còn muốn gọi mấy cô nương của chúng tôi, đúng là có chút không biết tốt xấu nha.”
“Quan hệ giữa hai chúng tôi là bạn bè, không phải tình nhân, không cần nói đỡ cho tôi.”
Bạch Hoảng thuận miệng ngắt lời, kẹp lấy cánh tay Lục Hàng kéo vào trong, thản nhiên nói: “Gọi mấy cô xinh đẹp nhất chỗ các người tới cho anh em của tôi, hôm nay phải phục vụ cậu ấy cho tốt… Nếu không sau này tôi cũng lười tới đây… Trong cái thành phố này ngoại trừ Đế Hào ra, mấy cô nương bên nhà họ Lý cũng không tệ đâu.”
“Được rồi.” Má Trương vừa lau mồ hôi vừa đáp ứng.
Bà ta bước nhanh theo sau, nhìn Bạch Hoảng kẹp tay Lục Hàng đi vào trong, trong lòng trợn trắng mắt một cái rõ to.
Nói đỡ cho cô ta mà còn không cảm kích, đúng là y hệt thằng em trai của cô ta.
Người tinh mắt đều nhìn ra được, khi bà chị của Bạch đại thiếu gia này vừa xuống xe, ánh mắt đã không rời khỏi người tên Lục Hàng kia, nhìn qua là biết cực kỳ để ý tới cậu ta.
Lúc hỏi có muốn gọi công chúa không, cô gái kia nhìn biểu cảm của cậu ta đúng kiểu “thấy là yêu”, vẻ mặt tràn đầy mong đợi.
Vừa nghe cậu ta muốn gọi công chúa, khuôn mặt lập tức xụ xuống.
Cái tên Lục Hàng này cũng không có mắt nhìn, chuyện mà ai cũng nhìn ra được, riêng cậu ta lại không nhìn ra.
Đã là một nam một nữ, nếu muốn uống rượu tán tỉnh thì thường sẽ đi đến mấy quán yên tĩnh, cũng không biết tại sao lại chui vào hộp đêm.
Tuy nhiên với tư cách là người tiếp đãi, bà ta cũng không hiểu vì sao đôi tình nhân trẻ này tới đây rồi còn muốn gọi gái tiếp rượu, không hiểu đám người có tiền này có phải đang chơi trò role play gì hay không.
Nhưng bà ta đã quen làm một phần trong mấy trò chơi đó rồi, tự nhiên cũng sẽ không nói thêm gì. Bước nhanh nịnh nọt đi theo, má Trương cầm bộ đàm bên hông lên thấp giọng sắp xếp:
“Chị gái của Bạch thiếu gia tới rồi, mau chóng chuẩn bị phòng bao lớn, gọi mấy cô em xinh đẹp đang phục vụ Triệu tổng ra đây… Có khách quý tới!”
…
Vừa đi vào là một sàn nhảy khá lớn, dưới ánh đèn laser, có thể nhìn thấy nam thanh nữ tú đang nhảy nhót cuồng nhiệt giữa sàn nhảy.
Xuyên qua đám người, tầng hai dường như là phòng bao KTV, mà lối đi hành lang cũng bày rất nhiều bàn, có thể nhìn thấy một đám người bụng phệ đang ôm trái ôm phải, chơi trò chơi trên bàn rượu với mấy cô gái xinh đẹp.
Đây là lần đầu tiên Lục Hàng tới nơi ồn ào như vậy, chỉ cảm thấy tiếng nhạc như khoan thẳng vào lỗ tai, ồn ào đến mức không phân biệt được gì, vừa nghe thấy má Trương phía sau nói chuyện vào bộ đàm, thấp giọng bảo phải gọi mấy cô em xinh đẹp đang phục vụ vị Triệu tổng nào đó ra, còn sắc mặt của Bạch Hoảng vẫn như thường, trong lòng Lục Hàng hơi lo lắng:
“Bà ấy làm thế sẽ không đắc tội người ta chứ?”
“Cậu nói cái gì?” Bạch Hoảng lớn tiếng hỏi.
“Tôi nói.” Lục Hàng ghé sát vào tai cô, nói: “Vừa nãy có phải bà ấy nói muốn gọi mấy cô gái đang phục vụ Triệu tổng ra phục vụ cậu không, cậu có quen Triệu tổng kia à?”
“Không quen.” Bạch Hoảng lười biếng nói, ghé sát vào Lục Hàng: “Đừng tin lời bà ta nói, toàn bốc phét cả đấy, làm gì có Triệu tổng nào… Bà ta nói thế là muốn thể hiện bà ấy rất nể mặt tôi, làm như có thể vì tôi mà đắc tội người khác vậy, còn việc cái lão Triệu tổng kia có tồn tại hay không thì là chuyện khác, bà ta nói gì cậu cứ coi như đánh rắm là được.”
Lục Hàng ngẩn ra, cười khổ: “Còn có kiểu nói như vậy à.”
Bạch Hoảng khẽ cười một tiếng: “Vừa nãy tôi nói trong điện thoại với bà ta, lúc đến thì cứ theo quy cách lần trước của tôi mà làm một lần, bà ta miệng thì đồng ý, thực ra đến tôi còn chả nhớ lần trước tôi đã gọi cái gì, bọn họ làm sao mà biết được. Nói chuyện như vậy đơn thuần là tỏ ra có mặt mũi, có thể thường xuyên tới nơi tiêu tiền như nước này, thực ra đều là công phu ngoài mặt mà thôi.”
Lục Hàng ngẩn người một chút, không nhịn được cười khổ, cậu chưa từng tới nơi này bao giờ, đúng là không hiểu mấy cái mánh khóe trong nghề này.
“Chị Bạch, ngài muốn gọi gì? Remy Martin hay là Brandy?” Má Trương bước nhanh tới, nịnh nọt hỏi.
“Remy Martin đi, thằng em tôi có gửi mấy chai ở đây không? Mang lên đi.” Bạch Hoảng thuận miệng nói.
“Vậy tôi phải hỏi Bạch thiếu gia một chút đã, tôi cũng không dám đắc tội với cậu ấy đâu.” Má Trương vỗ nhẹ ngực, có chút hờn dỗi.
“Mấy chai rượu rách đó thì đáng bao nhiêu tiền, cứ lấy của tôi là được.” Bạch Hoảng không để ý nói.
Má Trương liên tục vâng dạ, mấy người được dẫn tới một phòng bao nhìn qua khá lớn. Đèn vừa bật lên, ánh sáng rực rỡ, vô cùng sang trọng, má Trương cười cười: “Rượu sẽ lên ngay, lát nữa mấy công nương sẽ tới.”
Nói xong liền rời đi.
Lục Hàng đặt mông ngồi xuống, sờ sờ ghế sô pha làm bằng da thật, thầm nghĩ mình dường như chưa từng tới nơi nào xa xỉ như thế này.
Mọi chi phí khi sống chung với Bạch Hoảng đều là do cô ấy trả, nhiệm vụ lần này nhìn thì đơn giản, nhưng ít nhất hai nhiệm vụ đều có liên quan tới Bạch Hoảng, nào là sống chung với cô, nào là bắt gặp cô đi vệ sinh.
Đến cả nhiệm vụ lần này cũng cần cô tới giúp đỡ, vừa liên tưởng tới việc vì làm cái nhiệm vụ chết tiệt của Nữ Thần mà lại khiến cô tốn kém nhiều như vậy, câuh đành phải nói:
“Chầu rượu này để tôi trả tiền, dạo này trong túi anh em cũng có chút tiền lẻ.”
Bạch Hoảng có chút buồn bực nhìn Lục Hàng một cái, cười như không cười:
“Ở chỗ này, cậu trả không nổi đâu.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
