Chương 02: Cô gái lạ mặt
“Tìm người ở ghép, tuyển bạn cùng phòng, tôi là một sigma male, hoàn toàn không có cảm giác với phụ nữ, chỉ cần sống chung là được, ít nhất một tuần trở lên, tiền thuê cực thấp, nếu có nhu cầu có thể thêm số điện thoại hoặc Wechat, không thiện chí xin đừng làm phiền.”
“Người anh em, keycap của cậu bắn cả vào mặt tôi rồi.”
Tối hôm qua đăng tin tìm người, sáng hôm sau ngủ dậy thì chỉ thấy có đúng một comment như vậy.
Lục Hàng thở dài, đứng dậy khỏi máy tính.
Ngày thứ hai thức dậy, cậu phát hiện mọi thứ không phải là mơ.
Người liên hệ kia vẫn còn trong điện thoại của cậu, tên gợi nhớ là “Nữ Thần Toàn Tri Toàn Năng”. Lúc buồn chán Lục Hàng thậm chí còn vào xem trang cá nhân của cô ta, kết quả phát hiện cô ta để chế độ chỉ hiển thị 3 ngày gần nhất.
Chỉ đăng một dòng trạng thái: “Mới nhận việc, tuy thời gian thực tập còn nhiều chỗ không hiểu, nhưng tôi sẽ cố gắng học tập, cố trưởng thành, cố lên cố lên.”
Dòng trạng thái này chẳng có ai quan tâm, giống như ngọn cỏ ven đường, trông vô cùng thê lương.
Lục Hàng tùy tiện đăng cái ảnh hoa cỏ linh tinh, người quen trong khoa hoặc đám anh em đều sẽ vào like đến hơn hai chục cái.
Đối phương nói thì dễ, nhưng bản thân Lục Hàng cũng không biết rốt cuộc nên tìm một người phụ nữ sống chung như thế nào, hơn nữa lại còn trong vòng hai ngày.
Vị nữ thần kia đã có năng lực biến người ta thành gái tai mèo, vậy thì dù có nghĩ bằng mông cũng biết là cô ta chắc chắn cũng có năng lực giết chết cậu. Bởi vì biến một người thành gái tai mèo khó hơn giết chết một người vạn lần.
Hơn nữa hai vạn tệ cô ta chuyển tới là hàng thật giá thật. Lúc ăn sáng, lần đầu tiên Lục Hàng trải nghiệm được cảm giác của người có tiền là như thế nào.
Sữa đậu nành hôm nay thậm chí có thể gọi kèm hai cái quẩy cộng thêm hai quả trứng vịt lộn.
Cả ngày hôm nay, Lục Hàng đều suy nghĩ xem rốt cuộc mình phải làm thế nào mới hoàn thành được yêu cầu sống chung với con gái mà nữ thần đưa ra. Nhân duyên của Lục Hàng trong trường cũng coi như tạm ổn, cũng có quen biết vài người bạn khác giới.
Nhưng làm gì có cô bạn nào vừa lên tiếng đã đồng ý yêu cầu sống chung kiểu này?
Nghĩ đi nghĩ lại, Lục Hàng thực sự bất lực, nhìn ra ngoài cửa sổ, trời cao mây nhạt, cảm thấy thời tiết hôm nay cũng khá đẹp.
Chuyện đã đến nước này rồi, đi đánh bóng thôi.
…
“Lão Hàng, bây giờ tôi nói cho cậu một chuyện, nhất định đừng có sợ.”
“Tôi sợ trước rồi, cậu nói đi.” Lục Hàng kẹp quả bóng rổ trả lời tin nhắn.
“Tôi biến thành con gái rồi, ‘chim’ của tôi bay đi rồi.”
Lục Hàng: “?”
Lục Hàng: “Phê thuốc à?”
Lục Hàng toát mồ hôi hột ôm quả bóng rổ, vô cùng nghi ngờ nhìn tin nhắn trên Wechat.
Vừa nãy lúc đang chơi bóng cậu cứ cảm thấy điện thoại rung liên tục, giữa hiệp nghỉ xuống xem thì đúng là thật, nhưng tin nhắn gửi đến lại vô cùng khó hiểu.
Người gửi tin nhắn là vị đại gia duy nhất trong phòng ký túc xá bốn người trước đây, tên là Bạch Hoảng.
Nghe nói tiền tiêu vặt mỗi tháng của cậu ta lên đến mấy con số, không đủ lại xin, xin là có. Lần trước cá cược khoe giàu với người khác, cậu ta gọi điện cho bố xin ngay tại trận hơn mười vạn tiền tiêu vặt, khiến người ta kinh ngạc như gặp thiên nhân.
Nghe nói bố cậu ta rất có thế lực, nhưng cụ thể là thế lực gì thì cũng không ai dám hỏi nhiều, nghe đồn là CEO của mấy công ty niêm yết.
Tên Bạch Hoảng này quan hệ với cậu khá tốt, tính tình cực kỳ xuề xòa, không câu nệ tiểu tiết, nhưng có lúc lại hơi sĩ diện. Khi đi trên đường thì trông cứ như dân chơi, mấy kẻ nịnh bợ cậu ta cũng mở mồm ra là “Bạch thiếu”, “Bạch công tử” đầy vẻ nịnh nọt.
Cái dáng vẻ gọi bạn gọi bè đi lại trong trường của Bạch Hoảng trông cực kỳ giống mấy tên công tử bột chuyên ức hiếp nam nữ trong tiểu thuyết. Ngày thường cậu ta ở trường cũng được coi là nhân vật nổi tiếng, nghe nói có mấy cô em trông như hotgirl mạng theo đuổi cậu ta.
Cái vẻ ăn chơi trác táng của Bạch Hoảng ở trường luôn khiến Lục Hàng cảm thấy giây tiếp theo sẽ có một nhân vật chính tướng mạo bình thường xuất hiện, sau đó vả mặt cậu ta.
Là người nhỏ tuổi nhất phòng, cậu ta lại hay khoác vai bá cổ mấy anh em trong phòng đi đến đủ loại địa điểm ăn chơi, chơi rất phóng khoáng, nhưng cũng là một người rất biết điều.
Trước đây Bạch Hoảng cứ đòi giới thiệu đối tượng cho Lục Hàng, nhưng cậu luôn cảm thấy mấy cô em bên cạnh tên phú nhị đại này đều dính chút thói đào mỏ nên không nhận, cậu vẫn thích cuộc sống thanh tịnh một mình hơn.
Vốn dĩ nhìn thấy cậu ta nhắn tin, còn tưởng là team LOL tối nay thiếu người.
Bạch Hoảng dường như cũng nhận ra không giải thích rõ được: “Không nói với cậu nữa, cứ nói cậu đang ở đâu đi, tôi đi đến đấy.”
“Sân bóng phía Đông trường học.”
“1.”
Sau khi Bạch Hoảng nhắn số 1 xong thì bặt vô âm tín.
Thằng cha này nói cái gì thế? Lục Hàng thắc mắc.
Chắc là lại thức đêm hát karaoke với mấy em gái, chơi Truth or Dare bị thua rồi cũng nên.
Chắc không thể nào là vị nữ thần tối qua bị chập mạch, biến Bạch Hoảng thành phụ nữ, lại còn quên không báo cho mình biết đâu nhỉ.
Sao có thể chứ?
Cô ta là thần linh, chứ có phải thần kinh.
Lục Hàng nhìn chằm chằm điện thoại, không thèm nghĩ nhiều nữa, tùy tiện nhét điện thoại vào túi. Mấy người khoa bên cạnh thở hồng hộc uống nước bên kia sân, vẫy vẫy tay ra hiệu không đánh nữa, Lục Hàng cũng gật đầu từ xa.
Buổi chiều chơi bóng luôn cảm thấy hơi uể oải, nhiệt huyết ban đầu rất nhanh bị cơ thể thường xuyên thức đêm kéo sụp. Có lúc nhìn sân bóng được ánh mặt trời chiếu rọi, Lục Hàng lúc này nhìn mấy em gái sinh viên mặc váy ngắn lộ đùi đi ngang qua cũng cảm thấy chẳng có hứng thú gì.
“Hàng ca, lát nữa đi net không?”
“Xin khiếu.” Lục Hàng lắc đầu.
Cũng không biết Bạch Hoảng bên kia lên cơn gì, liền muốn qua đây tìm mình, thôi thì đành đợi cậu ta vậy.
Nếu không lát nữa cậu ta đến đấy mà không thấy người, đa phần lại nhắn tin chửi đổng lên cho xem.
“Haizz, tôi cũng không đi đâu, tôi phải đi với bạn gái rồi, phải đi dạo phố với bạn gái nữa.”
Giọng nói chói tai vang lên, người anh em tên Vương Lượng khoa bên cạnh vẻ mặt đầy tiếc nuối, cố ý kéo dài giọng, biểu cảm vô cùng đắng ý.
Mấy người nhìn chằm chằm hắn, xem ra cả đám cũng hơi ngứa tay rồi.
“Haizz, Hàng ca à, cậu bây giờ cũng năm hai rồi, sao không nghĩ đến chuyện tìm đối tượng đi?” Vương Lượng nhìn Lục Hàng với vẻ mặt vô cùng tiếc nuối, trông cực kỳ gợi đòn
Trước đó Vương Lượng cuối cùng cũng thoát kiếp “Solo Leveling”, bây giờ gặp ai cũng nói mình có bạn gái. Ban đầu đám bạn chơi bóng rổ cùng còn có thể dối lòng giả bộ chúc mừng, nhưng sau đó gặp ai hắn cũng nói, chẳng có chút ý định dừng lại nào, cứ vớ được ai đang độc thân là sấn tới khoe khoang.
Mọi người rất muốn tìm cơ hội đấm hắn một trận, khổ nỗi chưa có cơ hội danh chính ngôn thuận.
“Không tìm nổi, tôi xấu trai mà.” Lục Hàng ngược lại cảm thấy không sao cả, thuận miệng trêu chọc.
Tuy nói vì một số chuyện mà Lục Hàng quả thực không muốn tìm đối tượng nữa, nhưng bạn bè bên cạnh tìm được người yêu, cậu vẫn vui mừng cho bọn họ.
“Cậu đâu có xấu đâu Hàng ca, cậu mà xấu thì tôi là cái gì. Cậu có gương mặt được phú bà bao nuôi đấy, sao lại tự ti thế.” Vương Lượng lộ vẻ mặt chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, ôm bóng rổ ra vẻ thần bí nói:
“Hàng ca, để tôi nói cho anh nghe kinh nghiệm yêu đương của tôi, đầu tiên là cái mặt, mặt anh chắc chắn không thành vấn đề, nhưng thứ hai là ăn mặc chải chuốt, anh phải làm cái tóc kiểu Hàn Quốc…”
“Được rồi được rồi…” Lục Hàng nói qua loa lấy lệ, vừa nhìn đồng hồ.
Tên Bạch Hoảng này đi đâu rồi?
Vương Lượng vẫn còn đang nói không ngừng về kinh nghiệm yêu đương cũng như lý thuyết sau khi thành công của mình, thì trong học viện bỗng truyền đến tiếng động cơ xe gầm rú.
Lục Hàng nhíu mày, quay đầu nhìn lại, phát hiện tiếng phanh xe kít một cái, bên ngoài sân bóng có một chiếc Maybach đỗ lại. Chiếc xe này nhất thời thu hút ánh mắt tò mò của sinh viên trong trường.
Mùa tựu trường đã qua, lúc này cũng chẳng có phụ huynh đưa đón đi học.
Giờ mà xuất hiện tình huống phô trương thế này trong trường thì là sinh viên tự lái xe của mình. Sinh viên đại học nào mà lái xe lượn một vòng trong trường, đừng nói là Maybach, cho dù là xe Wuling cũng có thể thu hút một đám ánh mắt ngưỡng mộ rồi.
“Ống pô còn tháo rồi, cái tên này làm màu thật…” Vương Lượng thì thầm.
Tuy nhiên, người hất tóc bước xuống xe lại khiến mọi người lập tức ngẩn ra.
Chỉ thấy đối phương là một mỹ nữ da trắng xinh đẹp, mái tóc dài xõa vai, đôi mắt dài hẹp rất có khí thế, cái khí trường có chút kiêu ngạo mạnh mẽ đó lập tức thu hút ánh mắt của mọi người.
Cô mặc một chiếc quần tây hơi rộng, áo sơ mi trắng dường như thấp thoáng lộ ra làn da bên dưới. Lục Hàng đang nhìn cô một cách kỳ quái, cứ cảm thấy bộ quần áo này hơi quen quen.
Quả thực rất đẹp.
“Mỹ nữ này là ai thế, trường mình à?” Vương Lượng nhìn đến há hốc mồm, thất thần hỏi nhỏ.
Mọi người cũng đều lắc đầu.
Chỉ có Lục Hàng càng nhìn càng thấy không đúng, cứ nghi ngờ nhìn chằm chằm thiếu nữ.
Hình như hôm qua lúc Bạch Hoảng đi hát karaoke có nói mình muốn dùng một bộ âu phục hàng hiệu để khuất phục mấy em gái lẳng lơ, còn cố ý hỏi Lục Hàng xem có đẹp không ngay trước mặt. Lục Hàng lúc chưa chuyển đi vốn không thích dội nước lạnh vào người khác, tự nhiên cũng phát huy sự dịu dàng thường thấy của mình mà khen lấy khen để.
Lục Hàng vô cùng nghi hoặc, nhưng dần dần càng phát hiện không ổn. Chỉ thấy thiếu nữ với vẻ mặt đầy giận giữ, dường như đang sải bước về phía mình, tiếp đó cô đi tới trước mặt, túm lấy cánh tay cậu, một làn hương thơm ập tới.
“Cậu muốn chết hả, tôi bảo cậu đợi bên ngoài sân bóng, điện thoại cậu lại để chế độ im lặng đúng không?” Cô nghiến răng nghiến lợi nói nhỏ.
“Cô là ai?” Lục Hàng ngớ người.
Thiếu nữ không nói, chỉ một mực phồng má kéo cậu lên xe.
Lục Hàng lập tức lớn tiếng kêu cứu: “Anh em ơi! Người này tôi không quen!!”
Thật sự có một cô gái da trắng xinh đẹp lôi người lên xe, đổi là ai thì cũng tự hỏi đây rốt cuộc là chiêu trò lừa đảo mới gì.
Mọi người nhìn nhau ngơ ngác, do e ngại khí thế của thiếu nữ, thế là không một ai đứng ra chống cự.
Chỉ có Vương Lượng to gan đứng ra: “Cô là ai, có gì thì buông cậu ấy ra mà nói chuyện?”
“Cậu quản tôi là gì của cậu ta? Có tin tôi đánh chết cậu không, thích lo chuyện bao đồng à?”
Thiếu nữ lạ mặt nhướng mày, dùng sức ấn Lục Hàng vào ghế phụ, đóng sầm cửa xe lại.
“Hộ giá!” Lục Hàng đập cửa xe, tiếng kêu tuyệt vọng xuyên qua cửa kính.
Lần này thì tất cả mọi người đều im thin thít.
Mãi cho đến khi nhìn thấy Lục Hàng ở ghế phụ ra sức đập cửa xe, vẻ mặt tuyệt vọng bị thiếu nữ lái xe đưa đi, đám người đang ngơ ngác nhìn nhau mới như tỉnh mộng.
“Cô gái ấy xinh thật đấy, xe cũng xịn…”
“Là người trường mình à?”
“Đậu má, hóa ra Hàng ca ăn ngon thế này, thế mà còn bảo mình không có bạn gái.” Người nói câu này là Vương Lượng đang nghiến răng nói với vẻ không cam lòng.
“Các cậu có cảm thấy cô ấy hình như trông hơi quen quen không?”
Mọi người rơi vào trầm tư.
Sau khi Lục Hàng bị một cô em xinh đẹp dùng một chiếc Maybach ngầu lòi đưa đi, cuối cùng mọi người cũng xác định được: Họ căn bản chưa từng gặp cô gái này trong trường bao giờ.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
