Chương 19: Xuân phong đắc ý
Bạch Hoảng là một người có tiền ai cũng biết.
Nhớ năm đó hồi năm nhất, Bạch Hoảng đã nổi tiếng trong ký túc xá là một công tử con nhà giàu có.
Bình thường cậu ta chẳng mấy khi đi học, trên móc áo trong phòng luôn treo mấy bộ âu phục, đến tối thì xịt chút nước hoa, vuốt tí sáp, lái siêu xe đi chơi.
Với gia cảnh siêu giàu có của Bạch Hoảng, luôn khiến Lục Hàng rất thắc mắc tại sao cậu ta lại phải sống trong cái ký túc xá như cái ổ chó này.
Sau này qua những lời nói lúc say rượu mới đoán ra được, rằng quan hệ của tên này với gia đình không tốt lắm. Nghe nói từ nhỏ đến lớn luôn bị quản thúc làm cái này cái kia, đến lúc lên đại học thì sự nổi loạn bùng nổ triệt để, tự mình chọn một trường đại học rách nát, ký túc xá cũng tự mình chọn, thế mới sống cùng đám Lục Hàng.
Thực ra ban đầu Lục Hàng cảm thấy Bạch Hoảng kiêu căng hống hách khó gần, nhưng sau này mới phát hiện rằng chỉ cần bao dung chút khuyết điểm trên người cậu ta, thì cậu ta là kiểu người sẵn sàng bán mạng vì anh em.
Hồi năm nhất quen nhau nửa học kỳ, Bạch Hoảng không chỉ một lần hỏi Lục Hàng có muốn nửa đêm cùng ra ngoài đi lượn không, uống tí rượu hay gì đó, nhưng Lục Hàng vẫn luôn từ chối.
Cho nên lần này nghe chính miệng Lục Hàng nói muốn buổi tối ra ngoài uống chút rượu, rõ ràng Bạch Hoảng vô cùng hưng phấn.
Có lẽ là vì người anh em cuối cùng cũng đồng ý đi "quẩy đêm" cùng mình rồi.
Hai người bắt taxi đến hầm xe ở trung tâm thành phố trước, lấy ra một chiếc Lamborghini mới toanh, thân xe toàn màu vàng nghệ.
Lúc Lục Hàng ngồi lên cũng thấy nơm nớp lo sợ: “Cái này mà quệt một cái thì mất bao nhiêu tiền?”
Bạch Hoảng lại xua tay: “Một năm trước vứt ở đây chẳng mấy khi lái, cậu mà làm xước thì đổi cái khác là được.”
Nhìn bảng điều khiển trung tâm lạ hoắc, Lục Hàng lần đầu tiên cảm thấy tay chân luống cuống. Cái xe mui trần to đùng này đúng là lần đầu tiên trong đời cậu được ngồi, cậu sờ sờ nội thất xe sang, nói: “Lần trước lúc cậu lái xe qua gặp tôi là cái Audi hay BMW nhỉ? Sao không lái cái đó?”
“Cậu nói cái nào? Maybach hay là con Audi kia của tôi?” Bạch Hoảng không để ý nói: “Hơn nữa đi uống rượu ai lại lái Audi, cái đám phụ nữ đó thấy tiền là sáng mắt, bọn họ mà thấy cậu lái con xe ghẻ, dịch vụ tụt xuống mấy bậc ngay. Đã đến mấy chỗ kiểu đó thì phải đi xe xịn.”
Bạch Hoảng vừa đánh giá phụ nữ, vừa ngồi lên xe, mặt mày hớn hở, đã quên mất rằng mình đang là một cô gái.
Lục Hàng chưa bao giờ biết đi hộp đêm còn phải ăn diện. Dọc đường đi chỉ thấy cô nhắn một tin Wechat, nhờ người quen gửi đến một bộ âu phục, toàn thân màu trắng, áo sơ mi đen bên trong, thay ngay tại bãi đỗ xe.
Phối hợp với dáng vẻ hiện tại của cô thì trông cũng có vài phần tiêu sái.
Trước kia là người đẹp vì lụa, bây giờ đã là con gái, Bạch Hoảng bỗng nhiên cảm thấy có nên để tâm đến khuôn mặt chút không, liền nhìn vào gương chiếu hậu, có chút nghi ngờ hỏi: “Người anh em, cậu nghĩ tôi có cần mua tí mỹ phẩm không nhỉ?”
Đàn ông đàn ang trang điểm cái l*n gì, câu nói này suýt chút nữa là Lục Hàng buột miệng nói ra.
Nhưng quay đầu nhìn lại, dưới đôi mắt phượng dài hẹp điểm xuyết một nốt ruồi lệ, bộ ngực cúp D căng phồng như muốn nhảy ra ngoài. Lục Hàng nhìn khuôn mặt trái xoan tinh xảo của cô nhất thời nghẹn lời, cảm thấy khuôn mặt này mà trang điểm nhẹ thì cực kỳ đẹp, đặc biệt là nốt ruồi lệ kia càng thêm câu hồn đoạt phách.
Nhưng nhìn chăm chú vào góc nghiêng của cô, cậu cứ cảm thấy mình không có lập trường để khuyên can: “Mua chút cũng được, tùy bản thân cậu thôi.”
Nhưng khi Bạch Hoảng nhìn chằm chằm gương chiếu hậu, tư duy đàn ông vẫn chiếm thế thượng phong. Nghĩ ngợi một chút, cuối cùng tìm được lọ kem dưỡng da trong hộc để đồ bôi bôi trét trét, đơn giản bôi chút kem dưỡng da nam là xong.
“Hàng ca, xuất phát thôi.” Cô chớp chớp mắt, một tay ấn lên vô lăng: “Thắt dây an toàn chưa?”
Lục Hàng đành tiêu điều thắt dây an toàn: “Cậu đừng có chạy quá tốc độ đấy.”
Bạch Hoảng cười lớn: “Thế thì cậu phải cầu xin tôi đi.”
Lúc lái xe, cô gác một tay lên cửa chiếc Lamborghini, mái tóc hơi rối bay bay phía sau. Nếu là con trai, bộ dạng này gọi là “xuân phong đắc ý, vó ngựa phi nhanh”, nhất thời không giống lắm với ấn tượng trong nửa tháng nay.
Bạch Hoảng đã sống chung với Lục Hàng hơn nửa tháng rồi, suýt nữa cậu đã quên mất cái kẻ ra cửa là co rúm sau lưng mình, không âm thầm trả tiền thì cũng là lặng lẽ thanh toán này, thân phận thật sự là một phú nhị đại.
Bây giờ động vào siêu xe và đi uống rượu chơi bời đúng sở trường, sự kiêu ngạo hống hách ngày xưa mới hiện ra.
Vốn đã quen với thiếu nữ có chút luộm thuộm, có chút yếu đuối ở trong nhà mình.
Lục Hàng nhận ra đây mới là Bạch Hoảng ban đầu.
Động cơ gầm rú, lao thẳng đến trung tâm thành phố. Dọc đường tiếng động cơ cuồng nộ gần như làm nổ tung cả con phố, thu hút vô số ánh nhìn xung quanh.
Bạch Hoảng lái xe một tay, gác một khuỷu tay lên cửa xe trông cực kỳ làm màu, thản nhiên nói: “Thực ra trước đây tôi thường lái cái xe này đi học.”
“Vậy sau đó sao không lái nữa?” Lục Hàng nắm chặt dây an toàn.
“Thì bị nhà trường gọi lên nói chuyện chứ sao, bảo tôi cái này phô trương quá, ảnh hưởng không tốt, sau đó mới mua con Maybach kia.”
“Cái đó chẳng phải cũng là xe sang sao.” Lục Hàng cạn lời.
“Ít nhất nhìn nó khiêm tốn hơn chút.” Bạch Hoảng chăm chú nhìn đường phía trước: “Người ta đều nhìn vẻ bề ngoài cả, thực ra mọi người không quá để ý giá cả, chỉ xem cậu có phô trương hay không thôi. Tôi cho dù có lái con xe độ vào trường cũng sẽ bị gọi lên nói chuyện… Con người đều có cái nết như vậy, súng bắn chim đầu đàn, phát hiện bắn không lại con chim đầu đàn thì vội vàng chạy tới khuyên cậu khiêm tốn một chút.”
Lục Hàng cũng không biết nên tiếp lời này thế nào, chỉ đành gật đầu theo câu chuyện.
“Tôi còn chưa đặt bàn ở hộp đêm cho cậu nữa, đặt chỗ trước đã.” Bạch Hoảng tùy tiện bấm vài cái trên điện thoại, một cuộc gọi Wechat được gọi đi: “Alo, má Trương à?”
“Cô là…?” Giọng đối phương có vẻ hơi nghi hoặc: “Giọng người đẹp nghe hơi lạ, đây là Wechat của Bạch thiếu gia đúng không?”
Bạch Hoảng nghe vậy cũng ngẩn người một chút, lúc này mới nhận ra mình bây giờ đã khác xưa, giọng nói lanh lảnh này không giống trước kia, đành phải nói: “Biết Bạch Hoảng không?”
“Chắc chắn là biết rồi Bạch thiếu gia.”
“Tôi là chị gái của Bạch Hoảng.” Bạch Hoảng thuận miệng nói: “Hôm nay tôi dẫn người anh em của tôi đến chỗ bà chơi, em trai tôi giới thiệu tôi đến đây, bà cứ sắp xếp theo kiểu cũ của nó là được.”
Rõ ràng cái người được gọi là má Trương này đang hơi nghi hoặc, nhưng kẻ làm cái nghề này đều là cáo già thành tinh, không thể nào đắc tội với người khác, liền lập tức nịnh nọt đồng ý.
Lục Hàng ngồi bên cạnh nghe loa ngoài, có chút lo lắng: “Cậu nói là mình là chị gái Bạch Hoảng thì có tác dụng không? Cậu trước kia chẳng phải là khách quen sao, đám người này không biết cậu có chị gái hay không à?”
“Ai quan tâm cái đó, ra đường thân phận đều là do mình tự đặt, đều là nhận tiền không nhận người. Dù có nói tôi là bà nội của Bạch Hoảng, nếu có thể đập tiền bao trọn phòng hôm nay thì người ta cũng chẳng quản cậu thân phận gì, cậu muốn làm ai thì làm, đây chính là có tiền.” Bạch Hoảng lười biếng nhìn đường.
Thỉnh thoảng ánh đèn đường thay phiên chiếu lên mặt cô, gió thổi qua mái tóc cô, cũng không biết có phải ảo giác hay không, nghe thấy cô nói khẽ:
“Hàng ca, ai ai cũng đều là nhận tiền không nhận người.”
“Trên thế giới này, ngoại trừ cậu ra, tất cả đều là như vậy.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
