Cả phòng ký túc xá đều hóa gái, tôi phải làm sao đây?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1742

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 769

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 29

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 3

Tập 01 - Chương 18: Làm bảo vệ ở hộp đêm

Chương 18: Làm bảo vệ ở hộp đêm

Mấy người bạn của tên tóc vàng sau khi vỗ tay khen ngợi xong, cũng lập tức đổi phe, nhao nhao nói đỡ cho Sở Tình:

“Được rồi anh Vương, vừa vừa phải phải thôi, đừng bắt nạt con gái nhà người ta nữa.”

“Cô gái, tôi mời cô một ly, uống!”

Sở Tình mỉm cười, cụng ly, ai mời rượu cô cũng uống cạn, rất nhanh đã nhận được sự tán thưởng của cả bàn.

Đã tỉnh rượu được một chút, tên tóc vàng nhìn cái cốc trống không, vẫn không dám tin gần một lít rượu 50 độ cứ thế chui tọt vào bụng cô gái trẻ này.

Hắn không nhịn được hỏi: “Cô làm nghề tiếp rượu à?”

“Tôi làm nhân viên bảo an, biết nhiệm vụ của bảo an là gì không?”

Tên tóc vàng được gọi là anh Vương đờ mặt ra.

Sở Tình nở nụ cười nhạt, ghé sát vào hắn thì thầm:

“Người anh em, nếu cậu không tuân thủ quy tắc, tôi chính là người ném cậu ra ngoài đấy.”

Bên trong hộp đêm thực sự rất ồn ào.

Dù đã làm việc ở đây rồi nhưng cô vẫn thấy ồn đến mức không chịu nổi.

Giải quyết xong một khúc nhạc đệm nhỏ, lúc rảnh rỗi Sở Tình ra con hẻm nhỏ bên ngoài hút điếu thuốc. So với sự ồn ào bên trong, nơi này quả thực là có thể nói là "muôn tiếng đều tắt".

Hút được hai hơi, thấy một cô gái trang điểm đậm đi ra từ cửa sau, dáng vẻ hơi có chút tiêu điều, vừa thấy Sở Tình mắt liền sáng rực lên.

“Chị Tình! Vừa nãy cảm ơn chị nhiều lắm, chị ngầu quá đi! Anh hùng cứu mỹ nhân!” Cô gái lè lưỡi: “Thật đấy, nếu chị là đàn ông, em chắc chắn sẽ lột sạch đồ chị rồi nhào tới…”

“Ra đi vệ sinh à?” Sở Tình cũng quen với mấy lời nói hổ báo ở đây rồi, mỉm cười chào hỏi cô ấy.

Tuy rằng có chút thành kiến với mấy cô gái làm nghề tiếp rượu này, nhưng Sở Tình thân làm bảo vệ, ngẩng đầu không thấy, cứ cúi đầu là thấy, cũng coi như là đồng nghiệp với nhau, không cần thiết phải trưng ra bộ mặt khó ưa.

“Ừm, lát nữa còn phải quay lại tiếp cho xong bàn đó, mệt chết đi được.” Cô gái cũng móc từ trong túi xách nhỏ ra một bao thuốc, miệng chửi đổng: “Chị nhìn xem, cái lũ này có tí tiền rách sao không đi làm từ thiện, cứ phải chạy đến đây làm ông nội người ta.”

“Mấy tên đó còn quấy rối em không?” Sở Tình hỏi.

“Có chị Tình ở đây mà, bọn họ giờ ngoan hơn nhiều rồi. Em bảo với bọn họ chị trước đây học trường thể dục thể thao, từng luyện Judo, còn đạt giải bộ môn Tán Thủ nữa, ánh mắt tên nào tên nấy đều trong veo hẳn.” Cô gái cười hì hì: “Cảm ơn chị nha, chị Tình.”

“Chuyện nhỏ.” Sở Tình thản nhiên nói.

Tiểu Lệ cười một cách quyến rũ, ném một nụ hôn gió rồi chuẩn bị quay vào.

Sở Tình chợt động lòng, ôn tồn hỏi: “Tiểu Lệ, chuyện chị nhờ em hỏi thăm trước đó, em dò la thế nào rồi?”

“Chị nói Bạch Hoảng à?” Tiểu Lệ tò mò hỏi: “Cái vị Bạch đại thiếu gia đó hả?”

“Ừ.”

“Vị Bạch đại thiếu gia đó lâu lắm rồi không đến, chị muốn cua anh ta à?” Ánh mắt Tiểu Lệ mang theo vẻ trêu chọc: “Anh ta là khách hàng VIP đấy, cặp được với anh ta là nửa đời sau không lo ăn lo mặc rồi.”

“Chị cua cậu ta làm gì, cậu ấy là người quen của chị.”

Sở Tình thở dài: “Chị nhớ trước đây cậu ta hay tiêu tiền ở đây, nhưng điện thoại chị hết tiền không liên lạc được, vẫn luôn dò hỏi tin tức của cậu ta. Chẳng phải cậu ta hay đến đây tiêu tiền sao? Nếu em gặp thì để ý giúp chị, đến báo cho chị một tiếng… Dù sao các em là tiếp tân, đều biết mặt khách quen ở đây.”

“Em biết rồi.” Tiểu Lệ có chút nghi ngờ nhìn Sở Tình.

Chị Tình bình thường luôn cao ngạo lạnh lùng, ít cười đùa, nhưng lời đã nói ra thì y như đàn ông đích thực, nhất ngôn cửu đỉnh.

Bố của đại thiếu gia Bạch Hoảng kia là người giàu trong top 1000 toàn quốc, tài sản dưới tay không biết bao nhiêu mà kể. Người bình thường nếu không có chút bối cảnh thì rất khó dính dáng gì đến vị đại thiếu gia quái đản đó.

Trước đây lúc cùng uống rượu, Sở Tình cũng từng nói nhà mình ở quê, gia cảnh hình như cũng chẳng giàu có gì, hơn nữa cô chỉ là một bảo vệ, không biết làm sao lại quen biết vị Bạch thiếu gia này.

“Chỉ là bạn bè thôi.”

Sở Tình mỉm cười, lười giải thích thêm: “Nếu hôm nào cậu ta đến, nhớ qua báo cho chị một tiếng, hoặc em nhắn một câu, nói là Sở Tình muốn gặp.”

“Chắc chắn sẽ giúp chị.” Tiểu Lệ chống cằm thở dài: “Nhưng cũng lạ thật đấy, trước đây Bạch đại thiếu gia hai ngày đến một lần, thế mà nửa tháng nay bặt vô âm tín, cũng không biết đi đâu rồi… Tiếc thật, lần trước mời anh ta một ly rượu, tiền bo anh ta cho nhiều lắm đấy. Nếu chị uống một trận như thế trước mặt anh ta, chắc cái tên ngốc lắm tiền đó phải vung cho chị một hai vạn là ít.”

“Cậu ta chắc chắn cho nhiều rồi.” Sở Tình gật đầu, cũng ngầm thừa nhận cậu ta đúng là tên ngốc lắm tiền.

“Nhưng nói thật nhé chị Tình, kiểu người như chị ở bên ngoài hiếm gặp lắm, vị Bạch đại thiếu gia đó ra tay cực kỳ hào phóng, chị mà uống rượu như thế trước mặt anh ta, em không dám nghĩ sau một bàn anh ta sẽ bo cho chị bao nhiêu tiền nữa… Với nhan sắc này của chị, nói thật, không cùng chị em ngồi bàn tiếp khách phí thật đấy.”

Cô gái vẻ mặt tiếc nuối: “Em với mấy đứa bạn thân gần đây bắt được mấy thiếu gia, hay là em giới thiệu chị Tình làm quen với bọn họ? Đám đàn ông này đứa nào đứa nấy đều sĩ diện, sẽ kiếm được khối tiền đấy.”

Nghe vậy, Sở Tình chỉ mỉm cười không nói.

Biết Sở Tình có chút bài xích chuyện này, Tiểu Lệ cũng đành chuyển chủ đề, nghiêng đầu nghĩ ngợi: “Ngoài Bạch đại thiếu gia ra, trước đó chị Tình còn muốn tìm một người khác, tên là gì ấy nhỉ…”

“Lục Hàng.”

Sở Tình thản nhiên nói: “Lục trong lục địa, Hàng trong hàng hải.”

“Nếu em thấy có người tên là Lục Hàng thì nhớ báo cho chị.”

“Tuy cậu ấy không có khả năng đến đây lắm, nhưng cho dù có đến thì cũng sẽ đi cùng Bạch thiếu gia của em. Thời gian này nếu em nghe thấy có khách vãng lai nào tên Lục Hàng thì nhất định phải đến báo cho chị.”

“Ok chị, chắc chắn em sẽ để ý giúp chị, em không giúp chị thì giúp ai chứ~ Chuyện vừa nãy cảm ơn chị nha.” Tiểu Lệ cười e thẹn, bỗng nhiên ghé lại gần, hôn chụt một cái lên má Sở Tình.

Sở Tình hơi không quen, nhưng cũng không né tránh. Hai cô gái làm thế này chỉ tỏ vẻ thân thiết, cũng chẳng có ý gì khác, không cần thiết làm người ta mất mặt.

Tiểu Lệ cười hì hì, hút xong điếu thuốc: “Vậy em vào làm việc tiếp đây.”

“Ừ.”

Nhìn cô gái trang điểm đậm đi vào cửa sau, lại còn ném cho mình một nụ hôn gió, Sở Tình chỉ biết lắc đầu.

Tuy nói là có thành kiến rất lớn với nghề nghiệp này, nhưng cùng là phận làm thuê, thỉnh thoảng tan làm lúc rạng sáng trò chuyện đôi câu, mới phát hiện ra cũng chỉ là những kiếp người khổ mệnh mà thôi.

Hút xong điếu thuốc, chút thời gian nghỉ ngơi cuối cùng cũng sắp hết, cũng đến lúc quay lại làm việc rồi.

“Haizz… Mẹ kiếp.” Sở Tình bông một câu chửi thề, thở dài thườn thượt, bỗng nhiên vừa bực vừa buồn cười, ném đầu lọc thuốc xuống chân: “Cái tên khốn kiếp Bạch Hoảng này sao đổi tính rồi, bây giờ hộp đêm cũng không đi, bắt đầu dưỡng sinh? Là mặt trời mọc đằng tây?”

Hai ngày nay đến đây đi làm, lưu manh gây sự thì chưa đánh được mấy tên, toàn đi chắn rượu cho nhân viên phục vụ ngồi bàn.

Trước đây cùng Lục Hàng đi uống rượu, vì cậu không biết uống nên cô toàn chắn rượu giúp cậu. Bây giờ đi làm thuê, lại đi chắn rượu cho gái tiếp khách hộp đêm.

Khó đỡ thật.

Sở Tình cuối cùng xoa mặt một cái, kết thúc khoảng thời gian nhàn nhã giữa bộn bề công việc, kéo cửa sau ra, than ngắn thở dài lầm bầm:

“Không biết Hàng ca đang làm gì nhỉ… Chắc cậu ấy không thể nào cũng biến thành con gái đâu, ha ha.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!