Bishoujo to Kyori wo Oku Houhou

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

509 17791

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

(Đang ra)

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

Bucking

Vậy mà họ lại bảo tôi chính là 'quái đàm cấp độ thảm họa' đó.

63 221

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

231 2479

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

20 80

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

(Đang ra)

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

정신나간거같애

Tôi sẽ dùng điểm ma pháp để mua bánh mang về.

66 186

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

355 3681

Vol 2 - Chương 7.2: :"Nhờ vậy mà chúng ta mới thành bạn, phải không?"

Chương 7.2: :"Nhờ vậy mà chúng ta mới thành bạn, phải không?"

Trans: Otaku Romcom

-------

Góc nhìn của Satsuki

Lúc đầu, tôi và Rika, cả Chitose nữa, chẳng phải là bạn bè gì đâu. Cũng không hẳn là hiềm khích gì, nhưng tôi nghĩ là còn chẳng bao giờ nói chuyện với nhau cơ.

Mà, nhìn kiểu gì ba đứa đều là những kiểu người hoàn toàn khác nhau. Mà thôi, mấy chuyện này nghe chẳng thấm vào đâu đâu nhỉ.

Tóm lại là hồi đó, ai nấy đều chỉ tụ tập với nhóm bạn có cùng tần số với mình thôi. Ít nhất là tôi và Chitose đã từng như vậy.

Còn Rika, tôi nhớ là cậu ấy luôn chỉ có một mình. Nhưng có vẻ cậu ấy cũng chẳng bận tâm lắm. Chắc là do quen rồi. Không ai có ấn tượng xấu về cậu ấy, nên nhìn chung không khí trong lớp vẫn khá là hòa bình.

Mọi chuyện bắt đầu từ tiết thực hành Hóa học. Ba đứa bọn tôi vô tình bị xếp vào cùng một nhóm bảy người. Ngoài ba đứa ra thì còn có ba tên con trai ồn ào và một cô nàng khá là lộn xộn.

…Này, không phải tôi đâu nhé. Đồ khiếm nhã.

Môn Hóa lớp tôi hồi đó là do một thầy giáo già cực kỳ đáng sợ phụ trách. Thế nên bình thường đứa nào đứa nấy cũng im, nhưng cậu biết đấy, lúc nào chẳng có mấy thành phần thích làm loạn trong giờ thực hành.

Bốn cái tên ngốc đó… Hửm? Thì là ba tên con trai với cô nàng lộn xộn kia ấy. Bọn họ vốn chơi thân với nhau nên ở trong lớp cũng khá nổi bật, nhưng mà thực sự là rất ồn ào. Vả lại bọn họ dùng đồ đạc cũng rất cẩu thả, nên lúc đó tôi cũng thấy khá bực mình.

Chẳng biết Chitose nghĩ gì nữa. Giờ thì nhìn mặt là tôi đoán được ngay, chứ hồi đó tôi chưa hiểu cậu ấy lắm.

Hôm đó bọn tôi phải dùng hiển vi. Vì nhóm tận bảy người nên tự nhiên lại chia thành hai tốp nhỏ. Trong lúc bốn tên ngốc kia mải chơi đùa, thì "ba mỹ nhân" bên này đã nhanh chóng hoàn thành bản vẽ của mình rồi mặc kệ bọn họ muốn làm gì thì làm.

Thế rồi đột nhiên một tiếng “Rắc” vang lên. Nhìn sang thì thấy cô nàng lộn xộn kia đã làm vỡ cái miếng thủy tinh dùng để soi dưới kính hiển vi ấy.

Là Lamen (prepara) hay lá kính (cover glass) gì đó nhỉ? Mà thôi, cái gì cũng được. (trans: Mấy cái này ae nào hồi THCS mà thực hành sinh học sẽ hiểu, mô tả ở đây hơi bủh ;-;)

Có vẻ là do thấu kính va chạm mạnh vào miếng thủy tinh đó. Thầy đã dặn đi dặn lại là “Phải vừa nới lỏng khoảng cách vừa lấy nét”, nên các nhóm khác chẳng ai mắc lỗi đó cả. Chắc là bốn tên kia chẳng thèm nghe một chữ nào vào đầu rồi.

“CÁC ANH CÁC CHỊ LÀM CÁI TRÒ GÌ VẬY!!”

Mệt thật, thầy đã nổi trận lôi đình. Đến giờ nghĩ lại tôi vẫn thấy bầu không khí lúc đó thật tệ hại.

Nhưng ba tên con trai kia lại đồng loạt đổ hết lỗi lên đầu cô nàng kia. Ừ thì đúng là cô ta trực tiếp làm vỡ thật, nhưng bọn họ muốn phủi sạch trách nhiệm một cách trắng trợn. Đúng là một lũ vô tâm.

“Hình phạt là cả nhóm phải trực nhật phòng thực hành sau giờ học trong vòng một tuần! Tôi sẽ ghi cả chuyện này vào học bạ đấy!”

Lúc đó tôi kiểu "Uwa~a, thôi rồi lượm ơi". Cô nàng kia thì như sắp khóc đến nơi. Mà, cũng chẳng biết thầy có định ghi vào học bạ thật hay không.

Thế là bầu không khí đổ lỗi cho cô nàng kia lại càng trở nên gay gắt hơn. Đúng lúc đó, Rika — người nãy giờ vẫn im lặng ngồi cạnh tôi — đột nhiên lên tiếng:

“Em nghĩ cả nhóm đều phải có trách nhiệm ạ.”

Bốn tên ngốc kia, rồi cả thầy giáo, ai nấy đều ngỡ ngàng. Dĩ nhiên là cả tôi nữa. Còn Chitose thì… tôi không rõ.

“Lẽ ra phải hợp tác với nhau, nhưng mọi người đã không hề nhắc nhở nhau. Bao gồm cả em, tất cả mọi người đều có lỗi. Em xin lỗi thầy.”

Nói đoạn, Rika nhìn thẳng vào mắt thầy giáo không hề né tránh.

Tôi lúc đó chẳng nói được lời nào. Ba tên con trai kia thì nhìn Rika bằng ánh mắt trách móc.

Thầy giáo nghe vậy thì cũng chẳng còn cách nào khác ngoài việc đồng ý. Thầy quát lớn “Vậy thì tất cả cùng trực nhật cho tôi!”, thế là mọi chuyện tạm thời dừng lại ở đó.

Tôi vẫn nhớ như in cảnh Chitose thu dọn đống mảnh kính vỡ và bảo: “May mà không ai bị thương nhỉ”.

“Chẳng hiểu nổi cái kiểu gì nữa.”

Ngay sau giờ học, một tên trong đám con trai lên tiếng.

“Bọn tôi có làm gì đâu. Tại sao lại phải chịu vạ lây thế này chứ.”

“Đúng thế. Tự nhiên lại kéo nhau vào cái ‘trách nhiệm chung’ vớ vẩn này làm gì? Thành tích mà tụt xuống thì ai chịu trách nhiệm đây.”

“Bọn tôi sẽ không đi trực nhật đâu đấy.”

Rika không hề đáp trả lại một lời nào. Ngay cả cô nàng làm vỡ kính cũng lẳng lặng bỏ về mà chẳng thèm xin lỗi lấy một câu.

Thế là sau giờ học, tôi đã đến phòng thực hành để trực nhật. Rika và Chitose cũng ở đó. Nhưng bốn tên ngốc kia thì không thấy đâu.

Đúng vậy, bao gồm cả cô nàng kia nữa. Chắc là do thấy ngượng quá nên không dám vác mặt đến. Tôi hiểu cảm giác đó, nhưng không có nghĩa là tôi chấp nhận việc họ trốn tránh nhiệm vụ như vậy.

“Tachibana-san, đúng không?”

Sau khi dọn dẹp xong, tôi đã chủ động bắt chuyện với Rika. Vì tôi có chuyện buộc phải hỏi.

“Ừm.”

“…Tại sao cậu lại nói những lời đó?”

“Những lời đó là sao?”

“Chuyện bảo là tất cả mọi người đều có lỗi ấy.”

Rika có vẻ hơi do dự một chút, nhưng rồi cậu ấy trả lời ngay:

“Vốn dĩ thực hành là công việc của cả nhóm. Việc chúng ta chia thành hai tốp nhỏ chỉ là vì chúng ta lười giao tiếp và chọn con đường nhàn nhã cho bản thân thôi. Điều đó không có nghĩa là trách nhiệm bị phân đoạn. Nếu chúng ta hỗ trợ nhau hẳn hoi, miếng kính đã không bị vỡ. Tất cả mọi người đều có lỗi. Chẳng lẽ tớ nói sai sao?”

“Không sai. Tớ biết điều đó chứ. Nhưng mà…”

“……”

“…Nhưng về cơ bản thì đó là lỗi cá nhân của cô bạn kia mà. Ngay cả thầy giáo chắc cũng nghĩ vậy. Thế nên cậu đâu cần thiết phải tự rước họa vào thân như thế.”

Thú thực là lúc đó tôi cũng thấy bản thân mình có lỗi. Thế nên nếu bị phạt chung thì tôi cũng chẳng phàn nàn gì. Nhưng nếu thầy không phạt tôi, thì tôi nghĩ chỉ cần tự mình xem lại bản thân là đủ rồi.

Vả lại tôi còn nghĩ, ít nhất mình còn biết hối lỗi, còn hơn cái lũ kia — đã sai rành rành ra đó mà còn trốn tránh trách nhiệm, đùn đẩy việc trực nhật cho người khác.

Chẳng phải bình thường mọi chuyện đều diễn ra như thế sao? Chẳng phải mức độ như vậy đã là quá đủ rồi sao?

Cậu chắc thấy tôi thảm hại thật đúng không? …Hmm. Mà, với Kusuba thì chắc chắn là vậy rồi. …Cảm ơn nhé.

“Tớ không có ý định phàn nàn gì cậu đâu. Dù tớ có hơi bực mình với lũ kia một chút.”

“…Vậy à.”

“Tớ chỉ thắc mắc sao cậu lại làm đến mức đó? Làm thế thì cậu đâu được gì phải không? Đây đơn thuần chỉ là một câu hỏi thôi. Và cả một lời khuyên nữa, lần sau cậu nên xử lý khéo léo hơn được không?”

Nghe tôi nói vậy, Rika lại có vẻ lưỡng lự. Nhưng rồi, cậu ấy nhanh chóng lấy lại ánh mắt kiên định thường ngày.

Đó chính là khoảnh khắc đầu tiên tôi thấy Rika thực sự rất ngầu.

“Nếu lúc đó tớ không bị phạt và cứ thế lờ đi mọi chuyện.”

“……”

“Thì sau này, tớ sẽ phải sống cả đời với nỗi hối hận dai dẳng trong thâm tâm vì đã trốn tránh trách nhiệm sao?”

“…Ơ?”

“Hay là tớ sẽ phải sống tiếp như một kẻ có thể thản nhiên làm những việc như vậy mà không hề thấy hối hận?”

“……”

“Tớ đều ghét cả hai điều đó. Không, đúng hơn là tớ thấy sợ hãi nếu mình trở nên như vậy. Được thầy khiển trách, được xin lỗi và rồi tích cực đối mặt với nó để tiếp tục sống, đối với tớ như thế tốt hơn nhiều.”

Tôi đã thực sự sốc. Cậu bảo đó đúng là phong cách của Rika à? Đúng vây nhỉ, nhưng hồi đó tôi đã biết gì về cậu ấy đâu.

“Nhưng mà… chuyện đó…”

Tôi chẳng thể nào phản bác lại được. Trong lúc tôi còn đang im lặng, Chitose — người nãy giờ vẫn luôn lặng lẽ — đột nhiên tiến lại gần chúng tôi và nói:

“Tớ hiểu điều cậu đang nói. Đó là một cách suy nghĩ rất hay.”

“……”

“Nhưng nếu cậu gây thù chuốc oán như thế, chẳng phải cuộc sống sẽ trở nên mệt mỏi lắm sao? Thực tế thì, mấy bạn nam trong nhóm chắc chắn là đang không có thiện cảm với cậu đâu.”

“…Chuyện đó…”

“Ít nhất là cho đến khi đổi nhóm thực hành, cậu sẽ thấy rất ngột ngạt đấy. Tớ nghĩ điều đó cũng phiền không kém đâu.”

Đó cũng là lần đầu tiên tôi thấy Chitose nói chuyện kiểu như vậy. Tớ cứ ngỡ cậu ấy là một cô nàng hiền lành cơ. À thì đúng là hiền lành thật, nhưng mà…

Mà thôi, bỏ qua đi. Đang nói về chuyện của Rika mà.

“…Có lẽ là vậy. Nhưng dù có bị người khác nghĩ gì đi hay phiền đến đâu thì rồi mọi chuyện cũng sẽ qua thôi. Vì dù hiện tại có ở gần nhau, thì sau này chúng ta cũng sẽ rời xa nhau mà.”

“…… Hmm.”

“Nhưng nếu để bản thân phải ghét chính mình… tớ nghĩ điều đó thực sự rất buồn. Vì mình sẽ phải ở cạnh chính mình suốt cả cuộc đời này mà.”

Tôi hoàn toàn hiểu những gì Rika nói. Tôi cũng cảm thông với cậu ấy nữa. Nhưng lúc đó tôi lại không thể đồng tình hoàn toàn được.

Tôi cho rằng đó chỉ là những lời sáo rỗng, và cuộc đời thì chẳng bao giờ màu hồng như thế cả. Tôi nghĩ chắc là do cậu ấy chưa từng thực sự gặp phải kẻ thù nào đáng sợ, nên mới có thể dõng dạc nói ra những lời như vậy. Nghĩ lại thì lúc đó tôi đúng là kiêu ngạo thật.

Thực sự thì tôi thấy hơi ngán ngẩm. Tôi đoán lúc đó chắc đến cả Chitose cũng nghĩ như vậy.

Nhưng Rika vẫn chưa dừng lại.

“…Vả lại, vốn dĩ tính cách của tớ đã như thế này rồi.”

“Hả…”

“…Chắc chắn sau này tớ cũng sẽ còn bị nhiều người ghét bỏ nữa. Nhưng tớ không nghĩ mình có thể thay đổi bản thân chỉ để được người khác yêu quý. Thế nên ít nhất, tớ không muốn bản thân mình lại đi ghét bỏ chính mình.”

Lúc đó Rika như sắp khóc đến nơi ấy. Nhưng cậu ấy đã không khóc.

Hử? Không, không phải tôi. Là Rika cơ. Mà… chắc lúc đó tôi cũng có cảm giác giống cậu ấy chăng.

Thế là, tôi chợt nảy ra một ý nghĩ.

À, hóa ra cái cô ấy hiểu rõ bản thân mình hơn tôi tưởng nhiều.

Và nếu vậy, chẳng phải tôi chỉ cần trở thành người yêu quý cậu ấy là được rồi sao?

“Tớ sẽ gọi cậu là Rika nhé.”

“Ể.”

“Fufu. Vậy thì tớ cũng vậy nhé.”

Bởi vì lúc đó Rika trông đáng yêu quá mà. Và dĩ nhiên là vì cậu ấy cũng quá ngầu nữa.

Một cô gái như thế này mà lại không được ai yêu quý, không được ai trân trọng thì đúng là vô lý hết sức. Thế nên, tôi quyết định sẽ là người bảo vệ cậu ấy.

“Từ hôm nay chúng mình là bạn nhé. Cậu có ý kiến gì không?”

“Nh-Nhưng…”

“Có sao đâu. Đằng nào thì chẳng phải ngày nào chúng mình cũng phải gặp nhau để trực nhật ở đây sao.”

“Đúng đấy Rika. Cứ làm bạn với nhau đi, nếu thấy không hợp thì lúc đó dừng lại cũng chưa muộn mà.”

“…… Ừ-ừm.”

“Vậy chốt nhé. Mà tớ nghĩ chuyện đó sẽ không xảy ra đâu.”

Sau đó á? Thì ngày nào bọn tôi cũng đến trực nhật bình thường cho đến hết tuần thôi. Và thế là chúng tôi chơi với nhau đến tận bây giờ đấy.

Lũ ngốc kia á? À. Có tôi với Chitose ở bên cạnh thì không đứa nào dám động vào một sợi tóc của Rika đâu. Đứa nào dám bén mảng đến là tôi cho biết tay ngay.

Nhắc mới nhớ, sau đó Rika có nói một câu như thế này:

“Chuyện lúc đó tớ thực sự xin lỗi nhé. Vì đã kéo hai người vào cái hình phạt đó…”

“Ở, cậu vẫn còn bận tâm về chuyện đó à?”

“T-Tại vì... Satsuki còn có cả buổi tập ở câu lạc bộ nữa mà. Chỉ vì sự cố chấp của riêng tớ mà lại bắt mọi người... tớ thấy mình ích kỷ quá...”

“Ha~a. Đến giờ này mà cậu còn nói mấy câu đó nữa.”

“Đúng đấy Rika. Bởi vì bọn tớ yêu quý cái tính cách đó của cậu mà. Với cả là...”

Chitose đúng là "cáo già" thật đấy. Những lúc như thế này, cậu ấy toàn chốt hạ bằng mấy câu nghe thật 'triết lý'.

“Nhờ vậy mà chúng ta mới thành bạn, phải không?”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!