Bishoujo to Kyori wo Oku Houhou

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

509 17791

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

(Đang ra)

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

Bucking

Vậy mà họ lại bảo tôi chính là 'quái đàm cấp độ thảm họa' đó.

63 221

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

231 2479

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

20 80

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

(Đang ra)

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

정신나간거같애

Tôi sẽ dùng điểm ma pháp để mua bánh mang về.

66 186

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

355 3681

Vol 2 - Chương 8.4: "Trông cậu có vẻ cô đơn quá, nên tớ đến đây với cậu đấy"

Chương 8.4: "Trông cậu có vẻ cô đơn quá, nên tớ đến đây với cậu đấy"

Trans: Otaku Romcom

Stop nhé, hẹn ae tuần sau.

-------

Lịch trình buổi chiều đúng chất một chuyến tham quan học tập: giao lưu với sinh viên đại học địa phương.

Thực ra đây là phần mang tính "học hành" duy nhất, với những buổi tranh luận và nghe giảng hoàn toàn bằng tiếng Anh, khá là vất vả. Dù tốt hay xấu thì thời gian cũng trôi qua mà không có sự cố nào, trời nhanh chóng chuyển sang đêm. Mà, một ngày như thế này cũng là điều nên có thôi.

“Thịt, thịt, thịt đêーーー!!”

Từ một nơi hơi xa xa, tiếng của Kyoya lại vang lên. Từ lúc lên máy bay đến khi ra biển, dường như lúc nào tôi cũng thấy tên này gào thét thì phải.

Bữa tối là một buổi BBQ quy mô lớn được tổ chức ngay trong khuôn viên trường đại học. Cả khối chia theo từng lớp, nướng thịt dưới sự hướng dẫn của các sinh viên tình nguyện.

Trong lúc đám "riajuu" cầm đầu là Kyoya đang hăng hái hoạt động, tôi lẳng lặng kiếm đủ phần thức ăn cho mình rồi lẻn ra khỏi đám đông. Tìm đại một bậc thềm vừa tầm để ngồi xuống, tôi thong thả lấp đầy cái bụng đói trong khi lắng nghe tiếng lửa cháy lách tách.

Cảm nhận được cái lạnh từ viên đá trên ngực áo, tôi bất giác nhớ lại chuyện hồi sáng.

“……Phù.”

Có vẻ như chiến dịch quà tặng đã thành công mỹ mãn.

Lúc nãy khi thoáng thấy bóng dáng Rika, cô ấy không còn giữ vẻ mặt u ám nữa. Với gương mặt nghiêm nghị như mọi khi, cô ấy đang đứng kẹp giữa Susami và Hinata.

May quá. Tôi thực sự thấy biết ơn Hinata vì đã giúp đỡ mình.

Cơ mà Rika... không ngờ lại có lúc lao vào ôm tôi như thế...

“……”

Thú thực là lúc đó tim tôi như muốn nhảy ra ngoài. Đúng là tôi đã giữ được bình tĩnh một cách phi thường. Hay nói cách khác, là do tôi chẳng có lấy một chút gan dạ nào cả.

Rika cần phải tự ý thức được sự đáng yêu của bản thân hơn nữa. Mà không, chắc cậu ấy cũng biết rõ rồi chứ nhỉ... hừm.

“Kusuba-kuun.”

“Hửm?”

Ngước mặt lên trước tiếng gọi đột ngột, tôi thấy Sayano đang đứng đó mỉm cười, trên tay bưng một chiếc đĩa giấy đựng mấy xiên thịt nướng. Chẳng biết có phải do trời tối hay không, nhưng tôi cảm giác không khí quanh cậu ấy hôm nay hơi khác thường.

“Có việc gì không?”

“Không có gì—. Vì tớ thấy Kusuba-kun ngồi một mình trông cậu có vẻ cô đơn quá, nên tớ đến đây với cậu đấy.”

Sayano thản nhiên ngồi xuống cạnh tôi và nói một câu hoàn toàn sai lệch thực tế. Mà thôi, giờ tôi cũng chẳng buồn giải thích làm gì.

“A, thích thế, có tôm kìa! Tớ chẳng kiếm được con nào luôn.”

“Vì tôi cố ý chọn xiên có tôm mà.”

“Ăn gian quá đi! Cho tớ một con với! Tớ đổi thịt cho cậu cũng được!”

“Hả... mà, cũng được.”

“Tuyệt quá!”

Sayano reo lên đầy phấn khởi, rồi chẳng hiểu sao cậu ấy lại há miệng ra làm tư thế “Aaa—”. Nhìn thấy chiếc răng khểnh và đầu lưỡi cậu ấy thấp thoáng, tôi bỗng thấy bối rối lạ kỳ.

“Đ-Đồ ngốc! Cậu tự ăn đi!”

“Hứ. Biết rồi mà—.”

Tôi và Sayano đổi xiên cho nhau, rồi cả hai cùng bắt đầu ăn món mình muốn.

Không tốt cho tim chút nào... Cái đám "riajuu" này đúng thật là...

“Ngon quá đi mất.”

“…Cậu lúc nào trông cũng vui vẻ nhỉ.”

“Ể. Làm gì có chuyện đó. Tớ cũng có những nỗi niềm trăn trở riêng mà.”

“…Vậy à.”

Sayano hờn dỗi phồng má rồi khẽ cúi mặt xuống. Mái tóc cô ấy rũ xuống che khuất một phần khuôn mặt.

Lúc này tôi mới để ý. Nhắc mới nhớ, hôm nay Sayano không buộc tóc lệch sang một bên như mọi khi. Cô ấy để tóc xõa thẳng giống như đêm đầu tiên gặp ở hành lang khách sạn. Có lẽ cảm giác khác lạ lúc nãy là do chuyện này.

“Hôm nay không buộc tóc à?”

“Ơ! À, ừ-ừm! Tùy hứng thôi, tùy hứng ấy mà!”

“Hừm.”

Thay đổi kiểu tóc theo hứng thú, đúng là phong cách của bọn "riajuu". Mà, bộ ba mỹ nhân kia thì lúc nào cũng giữ nguyên một kiểu.

Trong lúc trò chuyện, tôi và Sayano cũng đã ăn xong mấy xiên thịt. Chẳng còn tâm trạng ăn thêm xiên nào nữa, tôi đặt đĩa và xiên sang bên cạnh. Sayano cũng làm theo y hệt.

“Hôm nay cậu có vẻ trầm tính hơn mọi khi nhỉ.”

“Hả? L-Làm gì có chuyện đó... tớ vẫn bình thường mà, thực sự đấy!”

“Thế à?”

Lúc nãy cậu ngồi ăn im lặng thế còn gì. Mà chắc là do không có chủ đề gì để nói nên mới vậy.

“…Này Kusuba-kun.”

“Hửm?”

“…Cậu thực sự không nhớ gì à? Chuyện năm ngoái chúng mình cùng lớp ấy.”

“Shiet…”

Lại hỏi một câu khó trả lời rồi...

Nhưng không nhớ thì biết làm sao được. Sự thật là tôi hầu như chẳng có chút ký ức nào về cái lớp năm ngoái cả. Ngay cả việc Oki cũng ở trong lớp đó tôi còn chẳng thấy ấn tượng gì cơ mà.

“…Ra là vậy à.”

“Thì... xin lỗi nhé.”

“Không sao đâu. Như vậy mới đúng là Kusuba-kun.”

Hóa ra tôi lại được an ủi ngược lại. Dù sao thì so với tính cách của tôi, tôi cũng đang dần cải thiện rồi, mong cậu lượng thứ cho.

“…Thực ra, năm ngoái tớ cũng ở trong Ban báo chí đấy cậu biết không?”

“Hả…”

Thật á? Cái công việc phiền phức bậc nhất đó, tôi vẫn còn nhớ khá rõ.

“Hơn nữa, tớ và Kusuba-kun còn thực sự trò chuyện với nhau nữa cơ.”

“V-Vậy sao…”

“Ừm. Nhưng mà...”

Nói đến đó, Sayano bỗng dừng lại. Rồi chẳng hiểu sao cô ấy lại tỏ vẻ ngượng nghịu, tay vân vê đám cỏ dưới đất.

“…Thôi bỏ đi. Tớ sẽ nói hết cho cậu nghe vậy.”

Sayano nói đoạn, rồi bắt đầu chậm rãi kể lại với một tông giọng có phần cứng nhắc hơn bình thường.

Và trong lúc lắng nghe câu chuyện đó, tôi cảm nhận được những ký ức của mình đang dần quay trở về.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!