Chương 8.3: "Em thực sự, thực sự rất thích anh"
Trans: Otaku Romcom
Xl ae, cuốn quá, tôi ko dừng được ;-;
-------
Góc nhìn của Rika
Canh đúng lúc xung quanh không có ai để gõ cửa, Ren-san lập tức cho tôi vào phòng ngay.
Natsume-san không có ở đây, trong phòng chỉ có hai chúng tôi. Việc bản thân cảm thấy vui mừng vì điều đó... là một bí mật nhé.
“Xin lỗi nhé, tự nhiên lại gọi cậu sang.”
“Dạ không... tớ cũng...”
Tớ cũng rất muốn được gặp Ren-san, tôi định nói tiếp như vậy nhưng lại không thể. Sự thẹn thùng, và trên hết là cảm giác tự xấu hổ với chính mình, đã ngăn tôi lại.
Ren-san không mặc đồ ngủ. Vì sau thời gian tự do này chúng tôi sẽ phải đi ngay, nên chắc cậu ấy đã thay đồ sớm. Tôi cũng vậy.
“Nhưng mà, có chuyện gì vậy? Cậu có việc gì cần dặn tớ sao?”
“À, ừ... Mà, đại loại là vậy.”
Ren-san đáp lại một cách khá ngập ngừng. Việc cậu ấy muốn gặp mà không nói trước lý do thực sự là một điều rất hiếm thấy.
…Dù là tôi thì ngay cả khi không có việc gì, thỉnh thoảng tôi vẫn muốn được gặp cậu ấy.
Ren-san im lặng một hồi lâu đầy gượng gạo. Vì cậu ấy đang đứng nên tôi cũng không ngồi xuống mà cứ thế đứng đối diện.
Gương mặt đầy vẻ căng thẳng của Ren-san khiến tôi vô thức nhớ về khoảnh khắc cậu ấy tỏ tình với mình.
“…Cậu đã... thấy khá hơn chút nào chưa?”
“Ơ…”
“Thì... từ lúc đó cậu cứ buồn mãi mà. Vậy nên, nói sao nhỉ... à không, là tớ thấy hơi lo lắng...”
Vừa gãi đầu, Ren-san vừa ngập ngừng nói.
Tôi cảm thấy trái tim mình như thắt lại.
“Nhìn Rika buồn như thế... tớ cũng thấy hơi... không, là thực sự thấy rất đau nhói...”
Cảm giác tội lỗi và niềm vui sướng đan xen vào nhau. Tôi thấy mình thật thảm hại khi lúc này đây, nước mắt dường như chỉ trực trào ra.
Nhưng nếu vậy, tại sao Ren-san lại gọi tôi sang đây?
“Thế nên... cái này, cậu cầm lấy đi.”
Nói đoạn, Ren-san lấy từ trong túi ra một vật gì đó.
Vật cậu ấy đưa cho tôi là một chiếc vòng cổ, bên trên có gắn một viên đá màu xanh lá cây trong suốt.
“…Cái này, là…”
“Qu-Quà tặng... à thì... tớ định tặng nó cho Rika.”
“…… Ể!?”
…A, Ren-san.
“…Giống như chuyện ngày hôm qua vậy, khi có chuyện gì đó tình cờ không may xảy ra, mình đâu thể coi như nó chưa từng tồn tại đúng không? Thế nên, tớ muốn tạo ra một kỉ niệm khác cho cậu…”
“……”
“Thay vì cứ buồn mãi, tớ hy vọng sẽ có chuyện gì đó vui vẻ đến với cậu, để cậu thấy được mọi thứ vẫn ổn. Nếu có thể khiến cậu nghĩ như thế thì tốt quá...…”
Ren-san.
“Có lẽ suy nghĩ này hơi ngốc nghếch... nhưng đối với cậu, tớ lại luôn nghĩ như vậy đấy, Rika”
Ren-san.
“Tớ không biết cái này có giúp cậu vui lên được không... nhưng mà, nếu cậu chấp nhận thì——”
“Ren-san!”
A, mou~.
Tại sao cậu ấy lại có thể... như thế này cơ chứ.
“Ấy! Gì thế! Kìa! Đừng có ôm tớ chặt thế!”
“Ren-san! Em thích anh. Em thích anh lắm. Em thực sự, thực sự rất thích anh!”
“Đ-được rồi! Anh hiểu mà! Buông ra đi!”
Tôi và Ren-san cứ thế dính chặt lấy nhau rồi ngã nhào xuống giường. Ngay trước mắt tôi lúc này là gương mặt đỏ bừng như gấc của cậu ấy.
“B-Bình tĩnh nào... Cái cảnh này mà để thằng Kyoya bắt gặp thì hỏng bét đấy...”
Ren-san nói bằng tông giọng và biểu cảm đầy bối rối, rồi cậu ấy khẽ chạm nhẹ vào má tôi một chút. Nhưng rồi cậu ấy vội vàng buông tay và đứng phắt dậy ngay lập tức.
“T-Tóm lại là... nếu em thích thì hãy nhận lấy nhé. Chỉ cần em thấy khá hơn một chút thôi là anh mãn nguyện rồi.”
“V-Vâng. Em... em thực sự hạnh phúc lắm.”
“Ờ... ừ.”
Chiếc vòng cổ lại một lần nữa được đưa ra, tôi đón lấy nó một cách chậm rãi và nâng niu.
Đó là một chiếc vòng cổ đơn giản với những hạt cườm màu bạc và viên đá nhỏ tinh tế.
“Em cảm ơn anh... thật sự cảm ơn anh rất nhiều.”
“…Ừ. Mà, chuyện là... thực ra thì.”
“…… A.”
Ren-san ngượng nghịu kéo cổ áo sơ mi của mình xuống.
Và tôi nhận ra, trên cổ Ren-san cũng đang đeo một chiếc vòng y hệt như cái của tôi. Chỉ khác là viên đá của cậu ấy màu xanh lam, có vẻ là một bộ đồ đôi khác màu.
Cái này là...
“T-Tiện thể nên anh mua luôn cả một cặp đấy... N-Nếu em không thích thì để anh đưa nốt cho em luôn cái này.”
“Em không ghét đâu! Em cũng muốn đồ đôi! Ren-san cứ đeo nó đi ạ!”
“…Vậy à.”
Ren-san thở dài một cái như thể vừa trút bỏ được gánh nặng. Dáng vẻ đó của cậu ấy sao lại đáng yêu và dễ thương đến thế. Tôi phải cố gắng hết sức để kìm nén ý định lại lao vào ôm cậu ấy một lần nữa.
“…Em hạnh phúc lắm.”
“…Vậy thì tốt quá.”
Chẳng biết từ lúc nào, những cảm xúc u ám trong lòng tôi đã tan biến hết.
Tôi thật đơn giản. Cứ như trẻ con vậy.
Thế nhưng, tôi nghĩ chỉ riêng lúc này thôi, dù mình có nuông chiều bản thân một chút chắc cũng chẳng sao đâu.
“…Vả lại thì, ừm.”
“Vâng?”
“…Anh cũng thế... anh cũng thích em.”
“Ư!”
…Thực sự thì, tôi đúng là đồ ngốc mà.
Bởi vì, tôi thậm chí còn đang nghĩ rằng... thật may là mình đã không đi chơi Sea Walker được.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
