Chương 8.1: "Cô ấy là người đầu tiên"
Trans: Otaku Romcom
Hẹn ae vào tuần sau
-------
"....Ư"
Chẳng có bất kỳ dấu hiệu báo trước nào, tôi chợt tỉnh giấc.
À thì, vì đang ngủ nên dù có nguyên nhân gì đi nữa thì tôi cũng chẳng thể nhận ra được.
Tôi ngồi dậy, nhìn quanh một lượt căn phòng. Đồng hồ điểm hai giờ sáng. Ở giường bên cạnh, Kyoya đang ngủ với một tư thế ngoan đến kỳ lạ. Tự dưng thấy hơi ngứa mắt.
“Phù...”
Có lẽ tôi đang căng thẳng. Chuyện ngày mai nên tặng món quà đó cho Rika thế nào, rồi lúc đó nên nói gì... Chắc do mải suy nghĩ mấy chuyện đó trước khi ngủ nên mới thành ra thế này.
Tôi rời giường, cầm theo ví tiền. Nhét thẻ phòng vào túi rồi bước ra ngoài, ánh đèn hành lang làm tôi hơi chói mắt. Tạm thời, tôi muốn đổi không khí một chút. Nếu có bị bắt gặp thì... thôi thì lúc đó tính sau.
Đúng như dự đoán, xung quanh rất yên tĩnh. Khi bước xuống cầu thang, tôi cảm nhận được hơi người ở sảnh chờ. Có lẽ là giáo viên trực đêm.
Tôi chọn một con đường khuất tầm nhìn từ sảnh rồi đi bộ đến phòng nghỉ vách kính. Tìm đại một chiếc ghế ngồi xuống, thở phào một tiếng. Cứ thong thả ngồi đây cho đến khi buồn ngủ lại vậy.
“Này em kia!!”
Vừa mới kịp nghĩ thế thì một tiếng quát vang lên, một bóng người từ phía sảnh bước tới. Đó là thầy Takeda — một giáo viên trung niên với thân hình hộ pháp và gương mặt dữ dằn.
“Em làm đang làm gì thế! Đêm hôm đừng có đi lung tung!”
Thầy Takeda lườm tôi cháy mặt, đưa ra một lời nhắc nhở cực kỳ đúng đắn. Thời gian tự do của mình kết thúc nhanh quá nhỉ. Mà thôi, tôi cũng đã chuẩn bị tâm lý rồi.
Nhắc mới nhớ, từ trước đến giờ tôi đã "mượn" tên thầy Takeda tận hai lần để giúp Rika. Coi như lần đó em nhờ thầy giúp đỡ, cảm ơn thầy nhiều nhé.
“Nào, mau về phòng ngay cho——”
Đúng lúc tôi đang cam chịu đứng dậy thì...
“À, thầy Takeda.”
Một giọng nói điềm tĩnh vang lên từ phía lối vào. Nhìn sang, tôi thấy Phó chủ tịch Hội học sinh — Oki — đang đứng đó với vẻ mặt đầy hối lỗi.
“Hử, Oki đấy à.”
“Em xin lỗi thầy. Là do em rủ cậu ấy đấy ạ. Tại em khát nước quá nên mới bảo cậu ấy đi cùng.”
Tông giọng của Oki lúc này khác hẳn với những gì tôi biết. Có lẽ đây là cái gọi là "nhân cách ngoại giao" chăng. Nghe có chút gì đó... hơi sởn gai ốc.
“Hừm, ra là vậy à.”
“Vâng. Uống nước xong bọn em sẽ về phòng ngay ạ.”
“…Đừng có làm ồn đấy.”
“Vâng, tất nhiên rồi ạ.”
Nghe Oki nói, thầy Takeda lập tức nguôi giận rồi quay lại sảnh.
Này này, cái sự phân biệt đối xử này cũng lộ liễu quá rồi đấy nhé.
“Giờ thì.”
Oki thản nhiên tiến lại gần và ngồi phịch xuống cạnh tôi. Cái gì mà "Giờ thì" chứ.
“…Tôi có nhiều chuyện muốn hỏi cậu lắm đấy.”
“Cứ gom lại mà hỏi một thể đi.”
“…Lý do cậu giúp tôi là gì? Với cả cậu xuống đây làm gì? Tại sao thầy Takeda lại bỏ qua dễ dàng thế?”
“Tôi không giúp cậu. Chẳng qua để tự cứu mình thì tôi buộc phải kéo cậu theo làm bia đỡ đạn thôi.”
“Mà... đúng là vậy thật.”
Oki đã hoàn toàn quay lại với tông giọng thường ngày. Tuy nhiên, trong cái cách nói chuyện bằng phẳng và trực diện đó, tôi cảm giác có chút gì đó hơi trầm xuống.
“Chuyện khát nước là thật. Thấy Kusuba ở đây tôi cũng bất ngờ lắm. Còn việc được bỏ qua thì... chắc là do ăn ở thôi.”
Ra vậy, lý do đơn giản ghê. Tôi là một pháp sư chuyên triệu hồi, còn tên này đích thị là một kẻ luyện thú rồi.
“Nhờ cậu mà việc phá luật trở nên dễ dàng hơn hẳn nhỉ.”
“Cậu xấu tính thật đấy.”
“Luật lệ đại đa số được đặt ra để ngăn chặn những nguy hiểm phía trước. Chỉ cần đạt được mục đích thì luật lệ cũng chỉ là một phương tiện thôi.”
“Thì, tôi cũng hiểu điều cậu nói.”
Không ngờ cậu ta lại linh hoạt đến thế. Nói hơi quá nhưng tôi cứ ngỡ cậu ta phải là một kẻ quy củ hơn nhiều cơ.
“Dĩ nhiên mấy cái luật quan trọng thì tôi vẫn giữ. Nhưng chỉ ngồi nghỉ ở đây một chút thì cũng đâu phải là vi phạm gì to tát.”
“…Cũng đúng.”
Sau đó, tôi và Oki mỗi người mua một lon Coca ở máy bán hàng tự động gần đó. Cách dùng hơi khác ở Nhật một chút nhưng Oki đã thao tác cực kỳ thuần thục.
“Nhân tiện thì, nãy cậu hỏi tôi ba câu đúng không?”
“Hửm...”
Trước câu nói đầy "mùi" điềm báo của Oki, tôi đứng hình khi vẫn còn đang ngậm miệng vào lon nước.
“Vậy thì tôi cũng sẽ hỏi cậu đúng ba câu.”
“……”
“Có phải cậu đang hẹn hò với Tachibana Rika không? Việc ấn tượng về cậu thay đổi so với năm ngoái là do cô ấy đúng không? Và có phải hai người muốn giữ kín chuyện này không?”
Có lẽ tôi đã quá xem thường Oki rồi.
Tên này chính là kẻ đã kéo được Susami vào Hội học sinh cơ mà. Chỉ vì cái "điểm yếu nhát gái" kia mà tôi đã hoàn toàn mất cảnh giác.
“…Tất cả đều đúng hết. Shiet...”
“Ra vậy.”
Biết thế này tôi thà nằm im trong phòng cho lành...
“…Sao cậu biết được hay vậy?”
“Cũng không có gì. Tình cờ lúc hai người đang chơi dù lượn, tôi thấy hai người nắm tay nhau.”
“Cái... thật à?”
Cao như thế, lại còn cách xa đất liền như thế mà cũng thấy được à...
“Yên tâm đi. Tôi biết đó là hai người không phải vì nhìn rõ mặt. Ở khoảng cách đó thì không thể phân biệt được.”
“…Thế thì tại sao?”
“Vì Chitose...”
Đang nói dở, Oki đột ngột ngừng lại. Rồi chẳng hiểu sao cậu ta nở một nụ cười khổ tự giễu, nói bằng tông giọng đầy vẻ buông xuôi.
“Vì Chitose đã nhìn thấy.”
“Susami à?”
“Ừ. Cậu ấy ngồi ở băng ghế gần bờ biển và ngước nhìn lên. Nếu vậy thì người đang bay chỉ có thể là Hinata Satsuki hoặc Tachibana Rika. Phần còn lại chỉ cần nhìn màu tóc là biết ngay.”
“C-Cái kiểu logic gì vậy...”
Thật đấy à... Đúng là lúc đó Susami đã một mình đợi ở trên bờ thật.
“Tôi thấy hai người nắm tay. Người có khả năng là đối phương của cậu thì chỉ có thể là Tachibana thôi. Nghĩ vậy thì mọi chuyện đều trở nên hợp lý. Có điều, việc xác nhận trực tiếp với chính chủ vẫn là chuyện nên làm đúng không?”
“…Ra vậy”
Vâng, tôi xin đầu hàng. Thế là cuối cùng cả hội học sinh đều đã biết sạch rồi...
“Hai người đang giấu à?”
“Không... cũng không hẳn.”
“Là cảm thấy ngại khi bị người khác biết nhỉ.”
“Đại loại vậy. Vả lại cậu cũng chẳng có nghĩa vụ gì phải giúp tôi, nên nếu muốn tiết lộ hay không thì tùy.”
“Hmm.. Mà, tôi cũng chẳng có lý do gì để làm vậy.”
Nói đoạn, Oki uống cạn lon Coca. Chiếc lon được ném đi một cách điệu nghệ, chui tọt vào thùng rác. Tên này cũng "đỉnh" đấy nhỉ.
“…Còn Susami thì sao.”
Vì muốn đổi chủ đề nên tôi đã mở lời. Nhưng Oki khẽ rùng mình một cái, phản ứng lớn ngoài dự đoán của tôi. Gì vậy, cái biểu cảm lúc nãy nữa.
“Ở Hội học sinh cô ấy cũng kiểu như vậy à?”
“…Kiểu như vậy?”
“Thì là... kiểu điềm tĩnh, hay nói sao nhỉ, cứ thấy bí ẩn thế nào ấy...”
Hay nói trắng ra là "đáng sợ". Tôi đã cố tình không dùng từ đó.
“…Đúng thế. Vả lại còn có chút đáng sợ nữa.”
“Khục.”
“Gì thế?”
“K-Không... không có gì đâu.”
Hóa ra nói ra cũng chẳng sao. Đến cả Oki mà cũng thấy Susami đáng sợ à.
Với gương mặt đầy vẻ nghi hoặc, Oki tiếp tục:
“Cậu ấy là một người rất giỏi. Thú thực, cô ấy là người đầu tiên khiến tôi cảm thấy mình không thể thắng nổi.”
“Ra vậy... đến mức đó à”
Đúng là những lời lẽ đầy sức nặng. Nhưng mà chẳng phải về thành tích học tập thì Oki vẫn đứng trên sao?
“…Nhưng mà, có vẻ cậu ấy ở bên cạnh nhóm của cậu trông vui vẻ hơn nhiều so với lúc ở Hội học sinh. Chuyện đó khiến tôi có chút ghen tỵ đấy.”
“Ồ...”
Trước tông giọng kỳ lạ đó, tôi vô thức nhìn sang Oki. Nhưng cậu ta vẫn nhìn thẳng về phía trước với gương mặt không cảm xúc.
“Này, Kusuba.”
“…Hửm, gì thế.”
“…Tôi thực sự khâm phục cậu đấy. Vì đã chiếm được trái tim cô gái mà mình thích.”
“Ờ... ừ?”
Oki không nói gì thêm.
Lúc ra về, chiếc lon tôi ném đi đập trúng vành thùng rác rồi rơi xuống sàn.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Trans: ý là 1 kẻ chuyên lấy tên thầy ra gọi (Ren ở vol 1 khi giúp Rika), 1 kẻ làm dịu đc ông thầy như việc luyện thú =))