Bishoujo to Kyori wo Oku Houhou

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

509 17791

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

(Đang ra)

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

Bucking

Vậy mà họ lại bảo tôi chính là 'quái đàm cấp độ thảm họa' đó.

63 221

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

231 2479

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

20 80

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

(Đang ra)

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

정신나간거같애

Tôi sẽ dùng điểm ma pháp để mua bánh mang về.

66 186

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

355 3681

Vol 2 - Chương 8.2: "Chút nữa, tôi muốn gặp cậu một lát"

Chương 8.2: "Chút nữa, tôi muốn gặp cậu một lát"

Trans: Otaku Romcom

Bất ngờ chưa =))

-------

Góc nhìn của Rika

Sáng ngày thứ ba của chuyến tham quan, thời gian tự do buổi sáng.

“……Ha~a.”

Đang ngồi thừ người trên giường trong phòng khách sạn, tôi cảm nhận rõ tâm trạng mình càng lúc càng chìm xuống theo sau mỗi tiếng thở dài vô thức.

“Ara. Cậu vẫn còn buồn vậy à?”

Vừa nói, Chitose — người đang sang phòng tôi chơi — vừa ngồi xuống cạnh bên.

“Tớ hiểu cảm giác của cậu, nhưng cứ thế này thì lãng phí lắm đấy? Dễ gì mới có một chuyến tham quan trường mà.”

“Không, tớ cũng biết là không nên như vậy, nhưng mà…”

Khi tôi vừa đáp lời, Chitose khẽ mỉm cười đầy gượng gạo rồi dịu dàng xoa đầu tôi.

Việc không thể tham gia trò Sea Walker mà mình đã luôn mong đợi. Chỉ là một chuyện nhỏ như vậy. Lỗi là do bản thân mình nhát gan thôi. Vậy mà đến tận ngày hôm sau vẫn còn để cảm giác hụt hẫng đó kéo dài, tôi đúng là đồ ngốc nghếch.

Đúng như Chitose nói, cứ mãi chán nản thế này thật là lãng phí. Đáng lẽ mình phải sớm quên đi để tận hưởng trọn vẹn những kế hoạch còn lại thì tốt biết mấy.

…Tôi cũng nghĩ như vậy, nhưng mà.

“……Ha~a.”

“Ôi chà……”

Trái ngược với ý chí của mình, tâm trạng tôi mãi vẫn không khá lên được. Việc để Chitose và Satsuki phải lo lắng bận tâm, thực sự tôi không muốn chút nào…

“…Tớ xin lỗi, Chitose. Cậu có thể để tớ ở một mình một lát được không?”

“Tớ thì không phiền đâu, nhưng cậu có ổn không?”

“Tớ ổn. Cậu an ủi tớ thế này tớ vui lắm, nhưng tớ thấy lo vì sợ mình đang làm phiền cậu…”

“Vậy à. Tớ hiểu rồi. Tớ sẽ ở bên phòng nhé, có chuyện gì thì cứ gọi.”

“Cảm ơn cậu…”

Sau khi trao cho tôi một cái ôm nhẹ, Chitose rời khỏi phòng. Hy vọng nhờ vậy mà Chitose cũng có thể dành thời gian cho riêng mình…

“……Haizz.”

…………Ren-san.

“Hả…!”

Chợt nhận ra mình lại vô thức nghĩ về cậu ấy, tôi vội lắc đầu thật mạnh.

Nếu gặp cậu ấy trong trạng thái này, chắc chắn tôi sẽ khiến Ren-san cũng phải cảm thấy khó chịu mất. Như vậy là không được. Tuyệt đối không được.

…Thế nhưng.

“Rung rung”

“A…”

Bất chợt, chiếc điện thoại đặt trên bàn rung lên. Bình thường tôi không hay để tâm lắm, vậy mà chẳng hiểu sao lần này, tôi lại vội vàng lao đến bàn để kiểm tra màn hình ngay lập tức.

『Bây giờ cậu có rảnh không?』

Đó là tin nhắn từ Ren-san.

『Chút nữa, tôi muốn gặp cậu một lát』

“……!”

……

『Tớ rảnh』

Rõ ràng là vừa mới nghĩ những điều như lúc nãy xong.

Việc mình hồi âm ngay lập tức như vậy, và việc thấy bản thân dường như đã phấn chấn lên đôi chút nhờ tin nhắn đó, tôi đều thấy thật ghét chính mình.

『Vậy cậu sang phòng tôi được không?』

『Vâng』

Tôi còn thấy ghét bản thân mình hơn, khi đôi chân ngay lập tức cứ thế mà hướng đến phòng Ren-san

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!