Chương 6.3: "Nếu tớ không nhát đến thế...."
Trans: Otaku Romcom
Sấm sét tầm này khả năng là thành viên của Động ngọt
-------
Sau khi chơi dù lượn xong, chúng tôi nghỉ giải lao một lát. Cả hội ngồi trên băng ghế, nhâm nhi những ly nước ép hỗn hợp size cực lớn kiểu Mỹ.
Lúc đang chơi thì không thấy gì, nhưng hễ cứ nghỉ tay một cái là sự mệt mỏi lại ập đến ngay lập tức. Cơn buồn ngủ kéo đến như sau một tiết học bơi, tôi thẫn thờ nhìn những con sóng nhấp nhô ở phía xa.
“Tiếp theo là trò cuối cùng rồi nhỉ?”
Kyoya — tên chiến thần vẫn còn tràn đầy năng lượng — đứng phắt dậy nói. Cậu ta nhận lấy vỏ ly nước rỗng từ tay Hinata rồi mang đi vứt cùng với ly của mình.
“Hình như là Sea Walker nhỉ. Rika đã rất muốn chơi trò này mà.”
“Vâng! Tớ đang mong chờ lắm!”
Hiếm khi thấy Rika hăng hái thế này, cô ấy nắm chặt nắm đấm đầy quyết tâm.
Nhắc đến Sea Walker, đó chính là trò mà Rika đã kỳ vọng từ lâu. Một loại hình giải trí khá thư thả, người chơi sẽ đội một chiếc mũ bảo hiểm có cung cấp oxy và đi bộ dưới đáy biển. Vì tóc không bị ướt nên nghe bảo trò này đặc biệt được phái nữ ưa chuộng.
Mà, chắc lý do Rika mong chờ đơn giản chỉ là vì cô ấy sẽ được ngắm nhìn cá nhiệt đới và san hô ở cự ly gần thôi.
Nhân tiện thì cuối cùng tôi cũng không đăng ký trò này nên tôi sẽ ở lại trông đồ. Có thể nói, cái dự cảm rằng đến tầm này mình sẽ mệt phờ của tôi đã đúng.
“Cũng sắp đến giờ rồi, mình đi sớm một chú——”
Đúng lúc đó, tôi bất chợt cảm nhận được một cảm giác lành lạnh trên mặt. Thấy lạ, tôi nhìn quanh thì ngay lập tức hiểu ra vấn đề.
“Ara, mưa rồi.”
“Tệ thật! Mau tìm chỗ trú thôi!”
Nối gót Hinata đang chạy đi, chúng tôi lao vào một khu vực có mái che. Ngay lập tức, một cơn mưa xối xả ập xuống, tiếng mưa rơi ào ào chiếm lấy toàn bộ thính giác.
“Ồ—. Đây chính là thứ gọi là mưa bóng mây hả.”
“Nhưng mà nó sẽ tạnh ngay đúng không?”
“Bình thường là vậy.”
Vừa lấy khăn lau đầu, Susami vừa nói. Bên cạnh cậu ấy, Rika đang lo lắng ngước nhìn bầu trời.
“Sea Walker... rồi sẽ ra sao đây...?”
“Thấy bảo trừ khi mưa quá to, chứ không thì họ vẫn không hủy đâu.”
“V-Vậy à...”
“Mình đợi đến lúc tạnh à? Hay là cứ đi luôn cho chắc?”
“Sao nhỉ—. Đằng nào cũng mặc đồ bơi rồi, bị ướt chút chắc cũng không sao đâu.”
Hừm. Việc họ vẫn quyết định tiến hành dù trời mưa nghĩa là chúng tôi vẫn phải có mặt tại điểm hẹn đúng giờ. Không thể để muộn được, nên dù có phải vừa đi vừa né dưới các mái hiên thì có lẽ vẫn nên đi thì hơn.
“Vậy, đi thôi chứ?”
“Ừ. Còn Kusuba-kun thì sao? Nếu cậu không đăng ký thì định ngồi đây đợi à?”
“Ờ. Ở đây cũng có chỗ ngồi nữa nê——”
“Ầm ầm...”
“Hửm?”
“Hí!”
Bất chợt một tiếng động nặng nề vang lên cùng với sự rung chuyển nhẹ của mặt đất.
Cái này, chẳng lẽ là...
“ĐOÀNGGGGG!!”
“Aaaaaah!!”
Ánh chớp lóe lên làm sáng rực cả không gian bao quanh, ngay sau đó là một tiếng nổ vang trời. Sấm sét.
Nhưng tôi còn bị giật mình bởi tiếng thét từ người bên cạnh hơn là tiếng sấm đó.
“R-R-Ren-saaaaaan...!”
Chẳng biết từ bao giờ, Rika đã dính chặt lấy người tôi, toàn thân run cầm cập.
Ngượng chết đi được. Và trên hết, tôi cảm nhận được một sự mềm mại trên cánh tay mình. Cái này, thực sự là rất tệ...
“Ồ. Tachibana-san thực sự là không chịu nổi sấm sét nhỉ.”
“Thật luôn đấy. Hồi trong giờ học năm ngoái, cậu ấy còn ngồi thụp xuống trông như sắp chết đến nơi cơ mà.”
“Fufu~. Tớ nghĩ cậu ấy không hét lên là đã cố gắng lắm rồi.”
Trái ngược với cuộc trò chuyện thong thả của hội "riajuu", Rika lúc này đang ở trong trạng thái khá tệ. Kyoya thì không nói, chứ có vẻ Hinata và Susami đã quá quen với cảnh này rồi.
Nhưng việc cậu ấy đang không ổn lắm là sự thật. Liệu có sao không đây...
“Ư... Ren-san...”
Siết chặt lấy bắp tay tôi, Rika lại càng rúc sát vào hơn nữa. Có vẻ như cô ấy chẳng còn tâm trí đâu mà xấu hổ nữa rồi.
Dĩ nhiên là tôi thì không được như thế, nên tình hình đang ngày càng trở nên tồi tệ (cho trái tim tôi). Shiet, mềm quá...
“Nhưng mà tính sao giờ? Rika, cậu có chơi Sea Walker được không?”
“À đúng nhỉ. Xuống dưới biển chắc cũng chẳng nghe thấy tiếng sấm đâu.”
Đồng loạt mọi ánh mắt đổ dồn về phía Rika. Thế nhưng, cô ấy lắc đầu liên tục, giơ cờ trắng đầu hàng ngay lập tức.
“Nhưng chẳng phải cậu đã rất mong chờ sao?”
“Ch-Chuyện đó, đúng là vậy, nhưng mà...”
“ĐOÀNGGG!!”
“Aaaaaaah!!”
…Chịu rồi, ca này không cứu được.
“Mọi người cứ đi đi. Rika để tôi trông cho.”
“…Ừ nhỉ. Tuy thấy hơi tội cho cậu ấy, nhưng cố quá cũng nguy hiểm lắm.”
“Hừm. Tachibana-san bỏ cuộc à. Tiếc quá nhỉ.”
Được Susami xoa đầu, mắt Rika bắt đầu rớm lệ.
Dù thấy tội nghiệp thật nhưng cũng chẳng còn cách nào khác. Chứ nếu lỡ xuống dưới biển mà cậu ấy lên cơn hoảng loạn thì đúng là rắc rối thật.
“Nhờ cậu trông chừng Rika đấy nhé, Kusuba. Nếu cậu dám lợi dụng lúc cậu ấy đang yếu lòng mà làm trò gì bậy bạ thì cậu biết tay tôi rồi đấy, rõ chưa?”
“Ai mà thèm làm chứ...”
Tôi đáp lại lời cảnh cáo không rõ là thật hay đùa đó bằng một tiếng thở dài. Mà thôi, với tính cách của Hinata thì chắc là cô ấy nói thật đấy.
Tôi và Rika tiễn ba người kia bước đi trong màn mưa. Sau đó, hai đứa ngồi xuống băng ghế dưới mái che, tôi thở phào một cái.
“…Tớ xin lỗi, Ren-san.”
“Sao cậu lại xin lỗi thế. Đằng nào tôi cũng ở lại trông đồ mà. Cậu cứ mặc kệ mọi thứ mà thu mình lại đi.”
“…Vâng.”
Ngoan ngoãn đáp lời, Rika lại một lần nữa ôm chặt lấy bắp tay tôi. Vì cô ấy đang trùm một chiếc khăn trên đầu nên tôi không thể nhìn rõ biểu cảm của cô ấy lúc này.
May thay, xung quanh không có bóng dáng ai. Chắc mọi người đã di chuyển vào trong nhà hoặc vẫn thản nhiên chơi đùa ngoài biển rồi. Nhờ băng ghế này nằm ở một góc khuất nên chắc cũng chẳng ai nhìn thấy cảnh này đâu.
“…Tớ đã rất muốn được ngắm nhìn lòng biển.”
“…Tiếc thật nhỉ.”
“…Nếu tớ không nhát đến thế thì tốt biết mấy...”
“Mà... chuyện như vậy cũng thường xảy ra mà.”
Rika trông chẳng còn chút sức sống nào. Không chỉ vì nỗi sợ sấm sét, mà có lẽ cô ấy còn đang thất vọng vì không thể thực hiện được điều mình mong đợi.
Thế nhưng những gì tôi có thể làm lúc này chỉ là ở bên cạnh và an ủi cô ấy đôi câu. Cảm giác đó thực sự là vô cùng sốt ruột và bứt rứt.
“…Ha~a.”
“Rika…”
Hóa ra khi nhìn thấy nỗi buồn của người khác, bản thân mình cũng thấy đau đớn đến mức này sao... (trans: thực ra thấy ny như thế thì ai cux vậy ;-;)
Việc cảm nhận được điều đó, đối với tôi chắc hẳn là một bước tiến vượt bậc.
Nhưng hiện tại, hơn cả chuyện đó, tôi chỉ muốn tìm mọi cách để xoa dịu tâm trạng của Rika lúc này.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
