Bishoujo to Kyori wo Oku Houhou

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Hoàn thành)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

441 7339

Bạn Gái Của Tôi Đến Từ Tương Lai!

(Đang ra)

Bạn Gái Của Tôi Đến Từ Tương Lai!

Tao Trà

Thế là, từng màn câu chuyện chẳng biết là gặp gỡ hay là trùng phùng bắt đầu diễn ra.

738 12990

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

915 23023

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

192 3184

Cách thuần hóa các nữ chính của một kẻ phản diện

(Tạm ngưng)

Cách thuần hóa các nữ chính của một kẻ phản diện

POWER_

"Nếu thiên mệnh đã định rằng các ngươi không thể bị xóa sổ, thì ta chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài việc khiến các ngươi phải sa ngã... hãy cùng ta sa ngã xuống tận cùng của vực thẳm."

400 8525

Chương 6.1: ".....Hợp với cậu lắm"

Chương 6.1: ".....Hợp với cậu lắm"

Trans: Otaku Romcom

Bùng lổ nào, chap này ngọt

Mà, đợt này đi đổ xăng mà vất vả quá ae ạ. 0h25 mà vẫn đang ở trạm, mỗi lần chờ có khi đủ time để dịch đc cho ae 1 chap mất :(((

-------

“Sóng kìa!”

“……”

“Bãi biển kìa!”

“……”

“Biển đây rồiーーー!!”

…Ồn ào quá.

“Yà-húuuuu!” (trans: chỗ này tôi cux ko biết nên dịch ntn ;-;)

Vừa hú hét, Kyoya vừa lao thẳng về phía mép nước. Thật đáng quan ngại là ngoài nó ra còn có mấy tên khác cũng đang làm trò tương tự.

Ngày thứ hai của chuyến tham quan được dành cho thời gian tự do tại biển và các môn thể thao dưới nước. Chính là cái vụ mà chúng tôi đã phải chốt loại hình và thời gian để đăng ký từ trước ấy.

Kyoya trong bộ quần bơi sặc sỡ đã nhanh chóng đeo kính bơi và nằm ườn ra ở chỗ nước nông. Trái lại, tôi chỉ mặc một chiếc quần bơi giản dị và khoác thêm chiếc rash guard có mũ. Nhân tiện thì, tôi cũng chẳng có ý định xuống nước cho lắm. (trans: rash guard - áo bơi kiểu bó sát giống áo giữ nhiệt ấy)

Mà thôi, vẻ ngoài của mấy thằng con trai chúng tôi thế nào không quan trọng. Đúng vậy, vấn đề nằm ở chỗ…

“Uwa, Kyoya vào nước luôn rồi kìa! Ăn gian thế!”

Từ phía sau tôi, một giọng nói đầy năng lượng vang lên.

Nên quay lại hay không đây?

Sau một hồi phân vân, tôi đánh liều xoay người lại. Dù sao thì tôi cũng chẳng còn lựa chọn nào khác.

“Kusuba-kun, để cậu đợi lâu rồi.”

“Đồ bơi của Kusuba trông cũng bình thường quá nhỉ.”

“……”

Satsuki và Susami hoàn toàn là trong bộ bikini. Dù có khoác thêm áo hoodie mỏng bên ngoài, nhưng dĩ nhiên là đôi chân lộ ra tận bắp đùi, cả rốn, vai và phần ngực đều đập thẳng vào mắt.

Tôi bất giác lặng thinh. Sai lầm của tôi là đã cất kỹ kính râm vì sợ trông không tự nhiên. Bây giờ thì chẳng biết phải đặt mắt vào đâu nữa. Không, đúng hơn là mắt tôi cứ tự động liếc đi ấy.

“Thấy sao, Kusuba-kun?”

“…Đừng có hỏi tôi.”

“Đang nhìn đến ngẩn ngơ rồi kìa. Ái chà, ghét chưa kìa.”

“…Chết tiệt.”

Về chuyện đó thì tôi chẳng thể khẳng định mà cũng không cách nào phủ nhận được. Mà làm ơn hãy nhìn sắc mặt tôi mà đoán đi. Làm ơn đấy.

“Hửm? Mà nhắc mới nhớ, Rika đâu rồi?”

“À, Rika thì…”

“A, kia rồi! Này! Mau ra đây đi chứ!”

Satsuki vẫy tay về phía cây dừa gần đó. Nhìn sang, tôi thấy Rika đang lấp ló sau thân cây mảnh khảnh, chỉ dám thò mỗi cái mặt ra nhìn.

……

“Thật là. Cậu cứ lề mề mãi thế.”

Satsuki nói với vẻ ngán ngẩm, rồi vòng ra phía sau đẩy mạnh vào lưng Rika một cái. Với một tiếng kêu “Fu~e”, Rika lảo đảo lao ra khỏi bóng cây.

“Ư… Satsuki à.”

“……”

…Thật đấy à.

“Nào, chẳng phải cậu đã mua bộ đồ bơi này để cho Kusuba ngắm sao. Cứ trốn thế thì còn ý nghĩa gì nữa.”

“K-K-Không phải thế mà!”

Như đang giận dỗi, và cũng như đang cực kỳ ngượng ngùng, mặt Rika đỏ bừng lên. Cô ấy lấy tay ôm lấy vai mình qua lớp áo khoác, thu người lại, cúi mặt rồi ngước đôi mắt nhìn tôi đầy vẻ bồn chồn.

“Ren-san… tớ… trông có kỳ quặc lắm không…?”

Không kỳ quặc chút nào đâu!

“…Không.”

“Ơ?”

“À! Không… thì là.”

“……”

“…Hợp với cậu lắm. …Thực sự rất hợp.”

“Ư!”

Tôi và Rika, mỗi người quay mặt về một hướng nhưng vẫn đứng đối diện nhau, cả hai cứ thế lúng túng mất một lúc lâu.

Thật sự thì tôi chỉ biết cảm ơn Susami và Satsuki vì đã không trêu chọc gì lúc này. Dù vậy, tôi cũng mong họ đừng có đứng đó mà cười tủm tỉm nhìn chúng tôi như thế.

“…Cảm ơn cậu.”

“…Ờ, ừ.”

Chẳng biết từ lúc nào Rika đã buông tay ra, đứng thẳng người một cách rụt rè nhưng dứt khoát.

Bộ bikini màu xanh bạc hà dịu mát cùng làn da trắng ngần của cô ấy thực sự quá mức chói lóa. Những sợi tóc bết vào trán vì mồ hôi, đôi má ửng hồng, và cả đôi mắt đầy vẻ bất an vốn chẳng còn vẻ nghiêm nghị thường ngày, tất cả mọi thứ đều khiến cô ấy trông đáng yêu vô cùng.

Guam… đúng là đi chuyến này đáng giá thật.

“Ồ! Mọi người ai cũng đáng yêu quá đi mất! Đỉnh thật đấy!”

“A, Kyoya đánh lẻ đã quay lại rồi kìa.”

“Cái biệt danh kiểu gì kì vậy!”

“Satsuki đã muốn xuống nước cùng cậu lắm đấy.”

“À. Thế à. Xin lỗi nhé, tại tớ háo hức quá không kìm lòng được.”

Ba cái người "riajuu" kia bắt đầu tán gẫu đầy thoải mái. Bên cạnh họ, tôi và Rika vẫn còn chút gượng gạo, nhưng cuối cùng cũng đã có thể nhìn thẳng vào mặt nhau một cách bình thường.

“……”

Để đám Kyoya không nghe thấy.

Nhưng để Rika chắc chắn có thể nghe rõ.

Cứ coi như đây là một sự ngưỡng mộ ngớ ngẩn và sự ganh đua trẻ con đối với Kyoya khi cậu ta có thể thốt ra những lời đó một cách dễ dàng đi.

“…Cậu dễ thương lắm, thật đấy.”

“Ể…!?”

“…Ừ.”

“……Ư-ừm... mmm~~!”

Phát ra một âm thanh rên rỉ kỳ lạ, Rika lấy cả hai tay che mặt lại. Sau đó, cô ấy vỗ bôm bốp vào cánh tay tôi, rồi cứ thế túm lấy vạt áo bơi của tôi không buông.

“Ren-san… đồ ngốc.”

“…Phải nhỉ. Có lẽ đầu óc tôi hỏng thật rồi.”

“Ư....mmm~~~!”

Nhưng mà, tôi nghĩ lúc này Rika trông cũng "ngốc" chẳng kém gì tôi đâu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!