Bishoujo to Kyori wo Oku Houhou

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

509 17791

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

(Đang ra)

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

Bucking

Vậy mà họ lại bảo tôi chính là 'quái đàm cấp độ thảm họa' đó.

63 221

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

231 2479

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

20 80

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

(Đang ra)

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

정신나간거같애

Tôi sẽ dùng điểm ma pháp để mua bánh mang về.

66 186

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

355 3681

Vol 2 - Chương 5.3: "Cuộc hẹn hò bí mật nhỉ"

Chương 5.3: "Cuộc hẹn hò bí mật nhỉ"

Trans: Otaku Romcom

-------

“A... Susami-san.”

“Hôm nay vất vả cho cậu rồi, thành viên ban tham quan. Cậu giúp tớ nhiều lắm.”

“Ừm. Ngày đầu tiên vui thật đấy nhỉ—”

Vừa nói, Sayano vừa khẽ buông cánh tay tôi ra. Tôi thầm thở phào nhẹ nhõm.

Chỉ là không biết có phải do tôi tưởng tượng hay không, nhưng khi nhìn theo hành động đó, đôi mắt của Susami dường như hơi nheo lại một chút.

“Hai người đang làm gì thế?”

“Không... chỉ là tình cờ gặp nhau thôi.”

Biểu cảm và tông giọng của Susami đã ngầm truyền đạt cho tôi một "thông điệp".

Nghĩa là, Susami hoặc là lo lắng vì thấy tôi về muộn, hoặc là đột nhiên muốn mua đồ uống nên đã đi theo sau. Và rồi cậu ấy bắt gặp tình huống này, nên đang cố gắng che giấu việc cả nhóm năm người chúng tôi đi cùng nhau. Có lẽ là vì tôi và Rika.

Dựa trên sự nhạy bén và khả năng ứng biến của cô nàng này, chắc chắn là không sai vào đâu được. Chẳng hiểu sao tôi thấy mình toàn làm phiền Susami hơi nhiều thì phải...

“Còn Susami-san thì sao, cậu xuống đây có việc gì à?”

“Tớ cũng đi mua đồ. Đang để bạn đợi ở trên phòng nên tớ đi ngay đây.”

Nói đoạn, Susami bước lướt qua bên cạnh chúng tôi, nhưng rồi cậu ấy lại đột ngột dừng bước. Cậu ấy đưa tay vào túi áo vài lần, rồi cố ý nhún vai.

“Ara, tớ hậu đậu quá. Hình như quên ví trên phòng mất rồi. Đi xuống tận đây mà chẳng làm được gì nhỉ.”

Ra vậy, là chiêu này à.

Nhưng mà, cái kịch bản này có phải là hơi "chán" quá không vậy?

“Kusuba-kun này, phiền cậu cho tớ mượn ít tiền được không? Tớ sẽ trả ngay thôi.”

“Ờ, được.”

“Cảm ơn cậu. Vậy mình đi thôi nhỉ. Sayano-san, hẹn gặp lại nhé.”

“Ơ! Ừ-ừm... tạm biệt hai người nhé—”

Tôi cùng Susami đứng đó tiễn Sayano bước đi. Đợi đến khi bóng dáng cậu ấy hoàn toàn biến mất, cả hai chúng tôi mới nhìn nhau và đồng thời thở nhẹ một hơi.

Mọi chuyện diễn ra mượt mà quá. Thậm chí có chút gì đó không tự nhiên cho lắm. Nhưng dù sao thì, có vẻ là đã thành công rồi.

“May thật, tớ đã xuống xem thử.”

“Xin lỗi nhé... cậu cứu tôi một bàn thua trông thấy đấy.”

“Thế, cậu định cho tớ mượn tiền thật à?”

“Không, để tôi bao cậu một chai.”

Tôi đáp lại nụ cười tinh quái của Susami như thế. Cậu ấy vui vẻ lên tiếng “Tuyệt!” đầy phấn khởi rồi xoay người hướng về phía quầy hàng.

Tính toán kĩ thật đấy. Mà, dù sao tôi cũng nợ cậu ấy nhiều chuyện, bao một chai nước cũng chẳng đáng mấy.

“Dù ngắn ngủi, nhưng coi như đây là một cuộc hẹn hò bí mật nhỉ.”

“Cái...!”

“Fu fu~. Đùa thôi mà. Cậu với Rika đúng là đều dễ trêu như nhau.”

“…Ha~a”

Trò đùa này không tốt cho tim chút nào đâu.

“…Nhưng mà, so với phong cách của cậu thì cái lời nói dối lúc nãy vụng về thật đấy.”

“Chịu thôi. Nhưng mà không sao đâu. Hoàn hảo quá có khi lại trông càng kỳ lạ hơn.”

“…Công nhận.”

Vừa tán gẫu, tôi vừa đợi Susami chọn đồ uống. Nhìn cái cách cậu ấy thanh toán bằng tiếng Anh một cách lưu loát, tôi thấy hơi "rén" nhẹ khi nhận lại tiền thối từ tay cậu ấy.

“Vả lại lúc đó tớ cũng chẳng có thời gian để suy nghĩ nữa. Vừa thấy cậu là đã bắt gặp ngay hiện trường ngoại tình rồi còn đâu.”

“Ng-Ngoại tình gì chứ...”

“Ơ, không phải à? Tớ còn tưởng đây là phí bịt miệng của cậu cơ đấy.”

“Không phải... Thật là, đừng có đem tôi ra làm trò đùa vậy chứ.”

Chẳng biết cậu ấy nói thật được bao nhiêu phần trăm nữa...

Mặc kệ tôi đang toát cả mồ hôi, Susami vừa cười khúc khích vừa vặn nắp chai nước. Cậu ấy nhấp một ngụm nhỏ rồi lặng lẽ nuốt xuống.

“Nhưng mà, nếu lúc nãy Sayano cũng muốn đi mua đồ cùng thì cậu tính sao?”

“Chắc tớ vẫn đi cùng vậy, trong lúc đó sẽ nghĩ ra chiêu khác.”

“Hóa ra cậu cũng tùy cơ ứng biến kiểu ‘nước đến chân mới nhảy’ à.”

“Dĩ nhiên rồi. Nhưng lần này thì chắc chắn không sao đâu. Sayano-san sẽ không đi theo đâu mà.”

“S-Sao cậu chắc chắn thế?”

Sayano vốn tùy hứng và khá cứng đầu, nên tôi nghĩ khả năng đó hoàn toàn có thể xảy ra chứ...

Thế nhưng, Susami chỉ đáp lại bằng một câu “Ai biết được nhỉ” cùng một nụ cười khiến người ta không thể hỏi thêm được gì nữa.

Tôi cũng lờ mờ nhận ra rằng những lúc như thế này, có hỏi thêm cũng vô ích. Chuyện cũng chẳng to tát gì, thôi thì cứ bỏ cuộc và mau chóng về phòng cho đỡ phiền vậy.

“Nhắc mới nhớ, Kusuba-kun này.”

“Hửm?”

Khi đã leo hết cầu thang, Susami đột nhiên cất tiếng từ phía sau.

Chẳng hiểu sao tôi cảm giác tông giọng của cậu ấy hơi khác thường, khiến tôi vô thức dừng bước. Nhìn lại, tôi thấy Susami cũng đã dừng lại ở giữa đoạn cầu thang.

“Cậu đã nói chuyện với Himari rồi nhỉ.”

“À, ừ. Lúc nãy.”

“Ra vậy.”

Có vẻ như chuyện đã đến tai Susami rồi. Dù việc đó giúp mọi chuyện đỡ rắc rối hơn, nhưng cô nàng Nachi đó đúng là nhiều chuyện thật.

“…Cậu có nghe thấy ‘cái gì’ từ Himari không?”

“…...”

“……”

Susami đứng ở bậc thang thấp hơn, ngước mắt nhìn thẳng vào tôi.

Đó là một gương mặt vô cùng kỳ lạ mà tôi chưa từng thấy trước đây, trông như đang sợ hãi, lại như đang mỉm cười.

‘Đôi bên cùng giữ bí mật nhé.’

Lời nói của Nachi vang vọng trong tâm trí tôi.

Cái ‘gì đó’ mà Susami đang nhắc tới, chắc chắn là chuyện đó rồi. Vậy thì, việc tôi nên làm lúc này là...

“…Không, cũng chẳng có gì đặc biệt.”

“…Vậy à.”

Nói xong, Susami chậm rãi nở một nụ cười, trông như thể cậu ấy vừa trút bỏ được một gánh nặng nào đó.

Rồi cậu ấy lại bước tiếp, đứng bên cạnh tôi.

“…Cảm ơn cậu nhé, Kusuba-kun.”

“…Không có gì, chỉ chai nước thôi.”

Tôi chẳng hiểu gì cả. Tôi cũng chẳng biết gì hết. Thế nhưng——

“…Cảm ơn cậu.”

‘Mỗi người đều có những chuyện không thể nói ra.’

Chỉ duy nhất điều đó, là một kẻ ngốc như tôi cũng có thể thấu hiểu được.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!