Chương 5.2: "...Trông có hợp không?"
Trans: Otaku Romcom
-------
Cộc cộc.
Đáp lại tiếng gõ cửa nhẹ nhàng, Kyoya thốt lên một tiếng “Ồ”.
Tôi đang ở trên chiếc giường phía ngoài, liền đứng dậy đi ra cửa và mở khóa. Cánh cửa lập tức mở ra, và bộ ba mỹ nhân xuất hiện.
“Bọn tớ đến rồi đây—”
“Xin phép làm phiền nhé.”
“Ara, hai cậu không bật điều hòa à?”
Vừa nói dăm ba vài câu, nhóm Rika vừa nối đuôi nhau bước vào phòng. Hinata tự nhiên ngồi lên giường của Kyoya. Còn Rika và chẳng hiểu sao cả Susami nữa, lại chọn ngồi xuống chiếc giường của tôi.
Kyoya vẫn cứ nằm ườn ra đó, còn tôi thì chẳng hiểu sao lại thấy hơi ngượng, nên quyết định ngồi vào chiếc ghế tựa có sẵn trong phòng.
Nhân tiện thì, dĩ nhiên là cả ba cô nàng đều đang mặc những bộ đồ khác hẳn ngày thường.
Hinata mặc quần short thể thao cùng chiếc áo phông mát mẻ, Susami diện một chiếc váy liền mỏng thướt tha, còn Rika thì mặc quần nỉ và áo hoodie.
So với bộ đồng phục hay đồ thường ngày mọi khi, trông họ có phần giản dị hơn. Thế nhưng, vì "nguyên liệu" vốn đã quá tốt nên trông ai nấy đều rạng rỡ đến lạ kỳ. Thậm chí, cái vẻ không phòng bị và mộc mạc ấy lại toát ra sự quyến rũ khó cưỡng. Dĩ nhiên là tôi chẳng đời nào có đủ gan để thốt ra điều đó rồi.
Quả nhiên là mấy người này đều không phải dạng vừa đâu...
“Đây, bài tây với bài Uno nhé.”
“Tớ có mang cả Jenga nữa này!” (trans: cái tháp gỗ rút)
“Tớ có máy tính bảng, nên có thể chơi được nhiều ứng dụng khác nhau nữa.”
Trước sự chuẩn bị quá mức chu đáo của hội Hinata, chỉ có mình Rika là vẫn đang ngẩn ngơ cảm thán.
Mà công nhận, mọi người hăng hái thật đấy. Kyoya và Hinata thì không nói, nhưng đến cả Susami cũng hào hứng như vậy thì đúng là hiếm thấy.
…Tuy nhiên, nhắc đến Susami.
“……”
Nhớ lại cuộc trò chuyện với Nachi lúc nãy, lòng tôi bỗng trào dâng một cảm giác khó tả. Dẫu đã bảo là không soi mói, nhưng điều đó không có nghĩa là tôi không suy đoán.
Dù không hẳn là bận tâm quá mức, nhưng vì đã nắm được một vài thông tin và dữ kiện nhất định nên não bộ cứ vô thức xâu chuỗi mọi thứ lại. Mà chắc là do Nachi làm quá lên thôi, chứ làm gì có bí mật động trời nào ở đây cơ chứ...
“……!”
Bất chợt chạm mắt với Susami, tôi theo phản xạ quay ngoắt mặt đi.
Lén lút liếc nhìn lại một lần nữa, tôi thấy Susami đang giữ một biểu cảm khá phức tạp, trông như đang thắc mắc, lại như thể đã nhìn thấu điều gì đó.
----
“Thật sự là tuyệt lắm luôn ấy! Rika cứ bám chặt lấy Chitose suốt cả quãng đường luôn.”
Sau một hồi chơi bài và rút gỗ khá náo nhiệt, chúng tôi bước vào thời gian nghỉ giải lao và trò chuyện phiếm. Hinata bắt đầu kể lại với vẻ mặt đầy khoái chí và đắc thắng.
Chủ đề không gì khác ngoài việc mà tôi cũng đang thắc mắc: "Tình hình của Rika trên máy bay".
“S-Satsuki! Chuyện đó…!”
“Cậu ấy không hét lên đâu, nhưng mặt tái mét rồi cứng đờ người ra, trông cứ như sắp ngất đến nơi ấy.”
“A~a! Sao cậu lại nói ra chuyện đó cơ chứ!”
“Chà—”
Trước lời kể của Hinata, Rika rên rỉ than vãn, còn Kyoya thì cười đầy phấn khích.
Quả nhiên là vậy mà... Hóa ra cái tin nhắn bảo là "vẫn ổn" lúc nãy là nói dối. Thấy cũng tội Rika thật, nhưng thú thực là tôi cũng hơi muốn tận mắt chứng kiến dáng vẻ đó một chút.
Rika lúc này mắt đã rớm lệ, mặt đỏ bừng và cứ lắc người đầy vẻ bối rối. Nhưng vì đang bị Susami ôm chặt từ phía sau nên cô ấy chẳng thể vùng vẫy được bao nhiêu.
Cuối cùng, sau khi được Susami xoa đầu bảo “Đáng yêu lắm đấy”, cô nàng chỉ biết phồng má hờn dỗi.
“Lúc về tớ lại cho cậu bám nhé, yên tâm đi.”
“K-Không cần đâu! Tớ đã trải nghiệm một lần nên quen rồi…!”
“Ara, vậy sao. Thế thì tớ sẽ không giúp cậu nữa đâu nhé.”
“……”
“……”
“…Chitose ơi.”
“Fufu. Được rồi, tớ xin lỗi. Đùa chút thôi mà.”
Đáng yêu thật đấy… Chết tiệt… Ganh tỵ với Susami quá. À không, mình bị ngốc à.
“Nè Kyoya, không có gì uống à? Em khát quá.”
“À, ừ nhỉ. Anh chưa mua thêm đồ uống.”
Kyoya sực nhớ ra và nói.
Nhân tiện thì, đồ uống là do mỗi người tự túc mua tại cửa hàng tiện lợi của khách sạn. Có vẻ như phần mua sau bữa tối đã bị tiêu thụ sạch rồi.
“Để anh đi mua cho—”
“À, vậy để tao đi cho.”
Khi tôi đứng dậy, Hinata nhìn tôi với vẻ mặt đầy ngạc nhiên.
“Gì đây, nay cậu lạ thế.”
“Sao chả được. Mọi người uống gì?”
Thực tế là vì tôi thấy hơi ngại khi phải ở lại phòng với toàn "mỹ nữ" mà không có Kyoya. Vả lại tôi cũng muốn tự tay chọn đồ uống cho mình nữa.
“Cũng được. Cho tôi một chai nước suối nhé.”
“Ờ. Còn Rika và Susami?”
“Tớ không cần đâu.”
“Tớ ổn. Cảm ơn nhé, Kusuba-kun.”
“Ờ.”
Đáp lời xong, tôi cầm ví rời khỏi phòng. Bước dọc hành lang rồi đi xuống cầu thang.
Vẫn còn một tiếng nữa mới đến giờ tắt đèn. Chính vì vậy mà từ khắp nơi đều vọng lại tiếng hò hét và trò chuyện náo nhiệt. Sau khi lướt qua vài nhóm bạn đang hăng hái thái quá, tôi cũng đến được cửa hàng tiện lợi.
“…Thôi thì, trà là được rồi.”
Các kệ đồ uống ở đây rực rỡ sắc màu đến kỳ lạ. Đa phần là nước trái cây, nhưng vẫn có cả trà và những loại đồ uống quen thuộc thường thấy ở Nhật. Việc nhân viên ở đây nói được tiếng Nhật chứng tỏ Guam đúng là điểm đến quốc dân của khách du lịch Nhật Bản.
Thanh toán xong, tôi cầm chai trà và chai nước suối quay trở lại đường cũ. Vì muốn chắc ăn nên tôi đã chọn loại chai lớn, kết quả là cả hai tay đều bị chiếm dụng.
“Này thì!”
“Íii!”
Bất ngờ có một vật gì đó lạnh ngắt chạm vào cổ khiến tôi vô thức phát ra một âm thanh kỳ quái.
Cái gì thế, đột ngột quá vậy…
“A ha ha! Kusuba-kun đáng yêu quá đi mất! ‘Íii’ cơ đấy.”
“…Tha tôi đi.”
Quay lại nhìn thì thấy Sayano đang ôm bụng cười. Cảm giác lạnh lúc nãy chắc là từ chai nước chanh trên tay cậu ấy.
Sayano cũng đang mặc đồ rất thoải mái giống hội Rika. Chiếc áo hoodie hồng cùng quần short trông thật mát mẻ.
Có điều, mái tóc của cậu ấy không còn buộc lệch sang một bên như mọi khi, mà được xõa dài thẳng mượt. Trông ấn tượng khác hẳn.
“A, nhắc mới nhớ, cậu thấy sao? Kiểu tóc này này.”
“G-Gì vậy, ý cậu là sao…”
“Thật là. …Ý tớ là, 'trông có hợp không?' ấy!”
Hả… Cái câu hỏi khó trả lời vậy...
Vả lại, hỏi một đứa như tôi để làm gì chứ...
“…Chắc là ổn đấy.”
“Ơ… Th-Thật à?”
Trước câu trả lời mang tính chất "xã giao" của tôi, phản ứng của Sayano lại mạnh mẽ đến kỳ lạ. Cậu ấy bận tâm về kiểu tóc đến vậy à?
“…Có đáng yêu không?”
“…Mà, cũng có.”
Càng trả lời, tôi càng cảm thấy tội lỗi và bồn chồn không yên. Nhưng vì không thể phủ nhận được nên chắc đây là đáp án chính xác nhất rồi. Chỉ có thể là vậy thôi đúng không…?
“R-Ra là thế! …Thế cậu thích kiểu nào hơn? Xõa tóc hay là kiểu mọi khi?”
“Hả…”
Lại vào thế khó rồi… Biết trả lời sao bây giờ…
Nếu là mấy tên "riajuu" như Kyoya, chắc hẳn lúc này sẽ đưa ra được một câu trả lời cực kỳ mượt...
“…Để kiểu cậu thích là được rồi.”
“Biết vậy! Nhưng mà! Tớ cũng muốn tham khảo ý kiến của Kusuba-kun nữa mà.”
“……”
Độ khó cao quá rồi đấy… Cái tầm này là quá sức với tôi rồi…
“…Chắc là kiểu xõa tóc.”
“Ơ… thật á?”
“…Thì, tôi thấy kiểu nào cũng được, nhưng nếu buộc phải chọn thì…”
“H-Hừm… ra vậy… he~e.”
Vừa lẩm bẩm nói, Sayano vừa nhìn chằm chằm vào nhãn chai nước chanh, rồi lại nhìn lên trần nhà, tóm lại là nhìn quanh khắp nơi.
Cô ấy không lúc nào ngồi yên được à. Mà, vốn dĩ cậu ấy vẫn vậy.
Có vẻ đã hài lòng, Sayano đột ngột quay trở lại dáng vẻ thường ngày. Sau khi vui vẻ kể về chuyện bữa tối, chuyện phòng ốc, rồi chuyện mong chờ ngày mai như thế nào, cậu ấy hỏi:
“Kusuba-kun đang làm gì thế?”
“…Đi mua đồ uống.”
“Ý tớ không phải vậy. Thời gian tự do này cậu có đang chơi với ai không?”
“À, ừ. Cũng có.”
“Thế à. Với ai vậy?”
Ư… Lại rơi vào tình thế nguy hiểm rồi…
Việc tôi đang ở cùng hội Rika, nếu có thể thì tôi muốn giấu nhẹm đi cho xong…
“Natsume-kun à? Hai cậu cùng phòng mà nhỉ.”
“Mà, đại loại là vậy.”
“Hừm. …Thế thì cho tớ tham gia cùng với nhé.”
“Hả?”
Cái gì cơ…
“T-Tại sao…”
“Bởi vì tớ chơi với mấy đứa bạn trong câu lạc bộ chán rồi. Đi mà, nhé?”
“Không… không được.”
“Tại saoooo!”
Sayano bĩu môi đầy vẻ bất mãn. Sau đó cậu ấy túm lấy cánh tay tôi và lắc qua lắc lại kịch liệt.
“Tại sao chứ? Toàn con trai với nhau à? Nhưng Kusuba-kun trông có vẻ không hợp với kiểu tụ tập đó mà.”
“C-có sao đâu, kệ tôi chứ.”
“Đồ xấu tính!”
Mệt quá đi mất…
Hay là mình cứ nói thẳng ra cho xong nhỉ. Nhưng vì lúc nãy đã lỡ từ chối rồi, bây giờ mới giải thích thì thấy cũng ngại.
Tạm thời cứ tìm cách lấp liếm qua chuyện ngày hôm nay vậy…
“Ara, Kusuba-kun, và cả Sayano-san nữa.”
Đúng lúc đó, một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía cầu thang. Nhìn sang, tôi thấy Susami với nụ cười dịu dàng thường trực đang thong thả bước về phía này.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
