Bishoujo to Kyori wo Oku Houhou

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

509 17791

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

(Đang ra)

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

Bucking

Vậy mà họ lại bảo tôi chính là 'quái đàm cấp độ thảm họa' đó.

63 221

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

231 2479

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

20 80

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

(Đang ra)

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

정신나간거같애

Tôi sẽ dùng điểm ma pháp để mua bánh mang về.

66 186

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

355 3681

Vol 2 - Chương 5.1: "Tớ sẽ giữ bí mật giúp cậu mà"

Chương 5.1: "Tớ sẽ giữ bí mật giúp cậu mà"

Trans: Otaku Romcom

-------

Sau bữa tối tại hội trường, tôi và Kyoya lần lượt đi tắm. Dù thời gian từ giờ đến lúc tắt đèn là tự do, nhưng cứ giải quyết xong sớm mấy việc này thì vẫn thoải mái hơn.

Thay sang bộ đồ mặc ở nhà mang theo, tôi ngồi thừ người ra thở phào một tiếng. Kyoya có vẻ đã đi đâu đó rồi, căn phòng trở nên yên tĩnh lạ thường.

Theo kế hoạch, tối nay hội Rika sẽ sang chơi. Nghe bảo lần này có cả Hinata và Kyoya tham gia nữa, năm người bọn tôi sẽ cùng chơi bài hay gì đó tương tự. Liệu trò đó có thực sự vui không? Tôi cũng chẳng biết được.

Vì vẫn chưa đến giờ hẹn nên tôi quyết định đi dạo một vòng quanh khách sạn. Dù không phải phong cách của tôi cho lắm, nhưng vì sẽ ở đây tận bốn đêm nên ít nhất cũng phải nắm rõ cơ sở vật chất nơi này.

Thế nhưng khi trực tiếp đi xem, ngoài sảnh chờ rộng thênh thang và một vài cửa hàng lưu niệm nhỏ ra thì cũng chẳng có gì đặc biệt thú vị. Tôi nhanh chóng thấy thỏa mãn và quay lại sảnh chờ, tìm đại một chiếc ghế rồi ngồi xuống.

“…… Phù.”

Qua khung cửa sổ lớn, tôi có thể nhìn thấy đường phố và vùng biển đã hoàn toàn chìm vào bóng tối. Có vẻ là do phòng của bọn tôi ở vị trí không được đẹp lắm, chứ tầm nhìn từ chỗ này đúng là khá ổn.

Lần đầu tiên ra nước ngoài, tôi cảm thấy bầu không khí ở đất nước xa lạ này cũng không đến nỗi tệ. Nếu sau này có tiền và thời gian rảnh rỗi, có lẽ đi du lịch đây đó cũng là một lựa chọn không tồi.

Nhưng lúc đó, tôi sẽ chọn nơi nào có đồ ăn ngon một chút. Chứ mấy món ở Guam vừa nãy tôi ăn thực sự không hợp khẩu vị cho lắm.

“……”

…… Liệu sau này, mình có đi du lịch riêng với Rika không nhỉ?

Ý nghĩ đó vừa chợt lóe lên trong đầu, tôi đã cảm nhận rõ gương mặt mình đang dần nóng ran.

Nhưng rồi hơi nóng đó nhanh chóng dịu đi, nhường chỗ cho một sự tĩnh lặng kỳ lạ bao trùm.

Chuyện đó cũng đâu phải là không thể.

Nếu cả hai đều mong muốn được ở bên nhau, và không có bất kỳ điều gì cản trở, chúng tôi sẽ mãi là người yêu của nhau. Hẹn hò chính là như vậy mà.

Và nếu chuyện tiến xa hơn, có lẽ chúng tôi sẽ sống cùng nhau, rồi kết hôn. Trong quá trình đó, biết đâu chúng tôi sẽ chọn đi du lịch làm mục đích cho những chuyến đi chơi.

Dĩ nhiên, tôi chẳng có chút cảm giác thực tế nào cả. Tôi cũng không mù quáng tin rằng tình yêu hiện tại sẽ kéo dài mãi mãi.

Thế nhưng, với một đứa nhóc như tôi, có lẽ tôi cũng có quyền mơ mộng về một tương lai như thế nhỉ.

“…Rồi chuyện sẽ đi đến đâu đây.”

Tiếng lẩm bẩm vô thức mang theo một âm hưởng khác hẳn ngày thường. Cảm thấy ngượng ngùng vô cùng, tôi vội lấy chiếc khăn tắm đang quàng trên cổ che mặt lại.

“Òa!”

“Waa!”

Một giọng nói đột ngột vang lên sát bên tai khiến tôi nhảy dựng lên theo phản xạ. Tôi vội vàng quay lại thì thấy...

“Oa—! Kusuba-kun cũng có lúc hét to thế cơ à!”

“…Là cậu à.”

Người đang đứng đó là Nachi Himari — phụ trách mảng PR của Hội học sinh. Chẳng hiểu hù dọa người khác có gì vui mà cô nàng cứ nở nụ cười tươi rói thế kia.

“Có việc gì không…”

“Hông có gì. Tớ đi ngang qua thấy Kusuba-kun đang ngồi đây nên vào chào một tiếng thôi—.”

Nachi thản nhiên ngồi xuống cạnh tôi, đôi thân hình nhỏ nhắn ấy vươn vai đầy sảng khoái. Vạt áo sơ mi bị kéo lên, lộ ra vòng eo trắng ngần và thon gọn.

Làm ơn đừng có làm mấy cái hành động khiến người ta không biết đặt mắt vào đâu như thế nữa. Và tôi cũng thầm mong Rika cũng sẽ chú ý một chút nếu có định vươn vai trong lúc mặc đồ mỏng như thế này. Mà khoan, mình biến thái quá rồi.

“Thấy sao hử? Ngày đầu tiên ấy.”

“…Mà, cũng bình thường.”

“Ra thế ra thế. Vậy là tốt rồi”

Nachi nói bằng cái giọng điệu kỳ lạ rồi cười khoái chí.

Tôi đã nhận ra từ trước, nhưng khác với cái vẻ nghiêm túc khi xuất hiện trước mọi người với tư cách Hội học sinh, cô nàng này ngoài đời thực sự là một người khá kỳ quặc.

Một người như vậy và một thằng cô độc như tôi. Nhìn từ bên ngoài, hay kể cả tự tôi nhìn vào, rõ ràng đây là một sự kết hợp vô cùng khó hiểu.

Thế nhưng, việc tôi không nảy ra ý định bỏ chạy ngay lập tức chứng tỏ tôi của hiện tại đã khác xưa rất nhiều rồi. Vả lại, hiện giờ tôi cũng chẳng có việc gì để làm.

“Cảm ơn cậu vì công việc ở ban tham quan nhé—. Giai đoạn chuẩn bị đã vất vả rồi, vào việc chính chắc cũng mệt lắm đúng không?”

“Cũng không hẳn. Mọi chuyện diễn ra khá suôn sẻ nên tôi cũng thấy nhẹ nhõm.”

“Woa! Không ngờ Kusuba-kun lại nói được câu đó luôn! Hmu hmu~. Cảm động rơi nước mắt luôn đây này!” (trans: :)) )

“Cậu làm quá rồi đấy.”

…Nói thật lòng thì.

Sayano, Oki, và cả Nachi. Dạo gần đây, việc có thêm những người quen như thế này khiến tôi cảm thấy vui vẻ đôi chút.

Nếu người ta chủ động tìm đến thì cứ thử trò chuyện xem sao, nếu không hợp thì lúc đó rời đi cũng chưa muộn. Dĩ nhiên là không cần phải ép buộc bản thân hay đánh mất chính mình làm gì. Tôi bắt đầu thấy cái cách tiếp cận đó cũng không hề tệ chút nào.

…Mà. Nói ra mới thấy, đúng là một sự thay đổi ngoạn mục. Tôi của quá khứ mà nghe thấy chắc chắn sẽ cau mày rồi cười khẩy cho mà xem. Chắc chắn là vậy rồi.

“Mà này.”

“Hửm?”

“Kusuba-kun đang hẹn hò với Tachibana-chan đúng không?”

“Khụcーーー!!”

Bị tấn công bất ngờ, tôi vô tình phun cả ngụm nước ra ngoài. Tôi vội vàng nhìn quanh, may mà gần đó không có ai.

Shiet… vừa mới định mở lòng trò chuyện một chút mà đã…

“A, hóa ra là đoán đúng rồi à?”

“…Tại sao cậu lại nghĩ thế chứ.”

“Thì là vì thỉnh thoảng tớ lại thấy cậu đi cùng nhóm đó mà? Với Chitose, Satsuki-chan, rồi cả Natsume-kun nữa.”

“…Ờ.”

Bị nhìn thấy rồi à… Nhưng mà cái đó chỉ là năm người đi chung với nhau thôi mà.

“Satsuki-chan với Natsume-kun là một cặp thì tớ hiểu, nhưng việc có một cậu con trai không thuộc nhóm đó xuất hiện cùng thì nhìn kiểu gì cũng thấy lạ. Với cả Tachibana-chan bình thường đâu có thân với con trai. Có tên nào định tiếp cận là Satsuki-chan đuổi đi ngay. Thế nên tớ mới thầm nghĩ, hay là chuyện nó là như thế chăng.”

“…Thật luôn à”

Chỉ bấy nhiêu thôi mà đã đoán ra được rồi… cô ấy là quái vật à? Hay là do chúng tôi thể hiện lộ liễu hơn tôi tưởng nhỉ…

“Đừng lo đừng lo. Tớ sẽ giữ bí mật giúp cậu mà.”

“Cũng không hẳn là bí mật gì...”

“Ơ. Thế nghĩa là tớ đi rêu rao cho cả trường biết cũng được hả?”

“Khoan! Ngốc à”

“A ha ha! Đùa thôi đùa thôi.”

Đúng là một người khó đối phó…

“Ra là thế! Không thể xem thường cậu được đâu nhé, chàng trai Kusuba!”

“Ồn ào quá…”

“Đừng có ngượng mà. À, hóa ra là Chitose đã nói dối tớ rồi~. Bạn thân thiết thế mà lại.”

Nói đoạn, Nachi hờn dỗi trông có chút bất mãn. Nhắc mới nhớ, Susami đã thay tôi giữ kín chuyện này với Nachi.

“Là tôi nhờ cô ấy đấy. Đừng có giận cô ấy.”

“Tớ cũng đâu có giận đâu~. Cái kiểu đó đúng là chất riêng của Chitose mà.”

Nachi lại trở lại vẻ tươi cười, vừa lắc lư người vừa nói. Nếu vì chuyện này mà tình bạn của hai người họ bị rạn nứt thì tôi áy náy lắm. Nhìn điệu bộ này chắc là không sao, nhưng tôi vẫn thầm mong mọi chuyện sẽ kết thúc êm đẹp.

“Vậy thì tạm thời tớ sẽ giữ kín nhé.”

“Ừ, nhờ cậu đấy…”

“Oki oki. Mà tớ nghĩ dù tớ có im lặng thì kiểu gì cũng sớm bị lộ thôi. Đến tớ còn nhận ra cơ mà.”

“Th-Thật sự là như vậy à?”

“Ừm. Nhưng mà bị lộ có khi lại hay ấy, sẽ tốt hơn nếu mọi người biết hết mọi chuyện.”

“…Cũng đúng.”

Khác hẳn với giọng điệu vui vẻ trước đó, Nachi nói bằng một tông giọng khá nghiêm túc. Sự thay đổi không khí đột ngột khiến tôi có chút e dè.

Hết Susami đến Oki, rồi giờ là Nachi, bộ Hội học sinh chỉ toàn những thành viên có tính cách khó lường như vậy à?

“…Hửm?”

Bất chợt nhận ra một điểm bất thường nhỏ, tôi vô thức thốt lên.

“? Gì thế?”

“Không… tôi hiểu cái lý lẽ cậu đưa ra để lập luận rồi. Nhưng tại sao cậu lại khẳng định người tôi đang hẹn hò là R-Tachibana, chứ không phải là Susami?”

“Hả…?”

Theo như Nachi nói, cô ấy nghi ngờ vì không có lý do gì để tôi xuất hiện trong nhóm năm người đó. Thực tế thì do sự cứng đầu của Kyoya và nhiều yếu tố khác nữa, nhưng tôi có thể hiểu được tại sao Nachi lại suy luận như vậy.

Thế nhưng, việc người tôi có quan hệ là Rika hay Susami, Nachi đã không giải thích lý do tại sao cô ấy lại thu hẹp phạm vi xuống chỉ còn Rika.

“A, à thì... ừm, cái đó thì, cậu biết đấy.”

Dĩ nhiên Nachi rất hiểu Susami. Và kể cả tôi nhìn vào thì tôi và Susami còn không hợp nhau hơn cả Rika.

Nhưng cái cách nói lúc nãy của Nachi cho thấy cô ấy không hề nghi ngờ khả năng đó một chút nào. Và cô ấy cũng không có vẻ gì là đã trực tiếp xác nhận mối quan hệ của tôi với Susami. Không hẳn là quá kỳ lạ, nhưng nó để lại một cảm giác "vướng bận" trong lòng tôi.

Và trên hết, phản ứng này của Nachi lại càng khiến tôi thấy mùi nghi vấn. Hay nói đúng hơn, chính cái điệu bộ này mới là thứ đáng ngờ nhất.

“Ch-Chitose ấy mà... chắc là sẽ không thích kiểu con trai như Kusuba-kun đâu nhỉ...?”

“…Hừm.”

“C-Cậu đang nghi ngờ tớ à?”

“Không, tôi không nghi ngờ đâu.”

“Thật hả? Phù...”

“Tôi chỉ đang khẳng định chắc chắn là cậu đang nói dối thôi.”

“Thế thì khác gì nhau đâu chứ!!”

Nachi đưa tay ôm đầu rồi gục mặt xuống đầu gối.

“…Tớ cứ tưởng Kusuba-kun sẽ ‘yếu’ hơn thế này cơ.”

“Cái gì mà ‘yếu’ chứ.”

Mà nếu nói về khoản đó thì đúng là tôi thấy mình khá yếu thật.

“Cấm hỏi mấy câu sắc sảo như thế!”

“Quả nhiên là có lý do gì đó à.”

“T-Tớ sẽ không nói đâu...! Không bao giờ! Tuyệt đối không!”

“Tôi cũng không định hỏi.”

“Ơ... thật à?”

Như có chút hụt hẫng, Nachi nghiêng người nhìn tôi đầy vẻ ngạc nhiên. Tôi đâu có ý định bới móc bí mật của người khác đâu.

“Ai mà chẳng có chuyện không thể nói ra.”

“Cái đó... cũng đúng nhỉ.”

“Vả lại tôi cũng chẳng ham đến mức đi soi mói chuyện của người khác vì hiếu kỳ đâu.”

“…Ra là thế.”

“Ừ. Thế nên, xin lỗi vì đã lỡ chạm vào chuyện đó nhé.”

“…Kusuba-kun.”

Nachi ngẩn ngơ nhìn tôi một hồi lâu. Cảm giác ngượng ngùng bắt đầu xâm chiếm, tôi vội quay mặt đi chỗ khác như muốn trốn tránh.

“…Với cả, tôi không có đủ gan để biến Susami thành kẻ thù đâu.”

“Phụt. Cái đó thì đúng thật. Chitose đáng sợ lắm luôn.”

“Cả cậu cũng thấy thế à?”

“Ừm. Những lúc cậu ấy nổi giận ấy. Chứ bình thường thì cậu ấy dịu dàng lắm.”

Nachi lấy bàn tay nhỏ nhắn che miệng cười khúc khích. Rồi cô ấy bồi thêm một câu “A, chuyện vừa nãy cũng là bí mật nhé!” rồi bật dậy đầy dứt khoát.

“Vậy tớ đi đây. Đôi bên cùng giữ bí mật nhé.”

“Rõ rồi. Ngoài Susami với Hinata ra thì còn có tên Kyoya cũng biết nữa đấy.”

“Rõ luôn—.”

Đáp lại bằng một giọng điệu ngân nga, Nachi bước đi. Ngay trước khi biến mất, tôi còn nghe thấy tiếng cậu ấy lầm bầm đầy vẻ thoải mái: “Ai cũng có đôi có cặp hết rồi, tức thật đấy chứ—.”

Đúng là một người khó đoán, nhưng có lẽ cô nàng cũng là một người tốt.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!