Bishoujo to Kyori wo Oku Houhou

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

72 923

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

90 683

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

237 2646

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

181 3627

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

38 148

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

8 41

Vol 2 - Chương 4.3: "Hai người đang hẹn hò à?"

Chương 4.3: "Hai người đang hẹn hò à?"

Trans: Otaku Romcom

-------

Tháp quan sát dưới biển nằm ở cuối một cây cầu tàu dài bắc ngang mặt nước.

Vừa ngắm nhìn sắc xanh của đại dương ở phía xa, chúng tôi vừa nối đuôi nhau bước đi trên cầu. Sau khi đi xuống cầu thang xoắn ốc của tháp, một thế giới dưới lòng biển hiện ra ngay trước mắt.

“Oa—! Nhiều cá quá đi mất!”

Bên kia những ô cửa kính, có rất nhiều loại cá với đủ sắc màu xanh, vàng, sọc vằn đang tự do bơi lội. Sayano dán chặt người vào lớp kính, đôi mắt long lanh đầy vẻ thích thú.

“Đáng yêu quá! Nè, kia có phải là sao biển không?”

“Ờ. Màu đỏ kìa.”

“Ê! Nhìn kìa nhìn kìa! Có cả rùa nữa này! Đỉnh quá!”

“Ồ, rùa biển kìa.”

Bị cuốn theo sự phấn khích của Sayano, chẳng hiểu sao phản ứng của tôi cũng trở nên nhiệt tình hơn hẳn.

Nơi này mang một sắc thái hoàn toàn khác so với những thủy cung thông thường, nhưng đúng là cũng có cái thú vui riêng của nó. Cộng thêm cái tình huống đặc biệt là đang ở dưới đáy biển, tôi cảm nhận được sự phấn khích đang dâng trào trong lòng.

“Kusuba.”

Đúng lúc đó, một giọng nói bất chợt vang lên từ phía sau. Nhìn sang, tôi thấy Oki trong bộ đồ thường nhật thoải mái đang đứng đó với vẻ mặt lạnh lùng.

Vẫn như mọi khi, cái tên này lúc nào trông cũng có vẻ tách biệt với thế giới xung quanh.

“Oa, là Oki-kun kìa.”

“À, ừ… Sayano cũng ở đây à.”

Ngay lập tức, Oki quay ngoắt mặt đi, đưa tay gãi đầu một cách đầy gượng gạo. Vẻ điềm tĩnh ban nãy của cậu ta đã bay sạch không còn dấu vết.

Quả nhiên là lại thế rồi.

“Có việc gì à?”

“…Thông báo đây. Sau khi ăn tối ở khách sạn xong, các thành viên ban tham quan tập trung ở sảnh một lát nhé.”

“Ừ, rõ rồi.”

“Ok.”

“Nhờ cả vào hai người đấy.”

Nói đoạn, Oki khẽ gật đầu. Cậu ta định quay gót rời đi ngay lập tức thì—

“……”

Chẳng hiểu sao Oki lại nhìn luân phiên tôi và Sayano, đôi mắt hơi nheo lại đầy vẻ suy tư.

Sayano dường như cũng nhận ra điều đó, cậu ấy nghiêng đầu thắc mắc.

Vẫn còn chuyện gì nữa sao?

“…Tôi muốn hỏi một chút.”

“Ơ, chuyện gì thế?”

“…Hai người đang hẹn hò à?”

“Ể!?”

“Hả?”

Cái tên này, với gương mặt nghiêm túc đó mà đột ngột thốt ra cái câu gì vậy.

“Ơ, không phải à?”

“Ơ, à thì… chuyện là…”

“Không phải. Mà tại sao cậu lại nghĩ thế?”

“Thấy hay đi cùng nhau.”

“Vì cùng ban mà.”

“Với cả trông có vẻ rất thân thiết.”

“Sayano với ai chẳng thế.”

“…… Hừm.”

Dù tôi đã giải thích, nhưng Oki vẫn giữ vẻ mặt không mấy thuyết phục, đưa tay lên cằm ra chiều suy nghĩ.

Làm gì có chuyện đó chứ. Chẳng lẽ cái tên này thực chất lại là một kẻ ngốc nghếch đến mức này sao?

“N-Nè Oki-kun? Qua đây với tớ một chút được không?”

“Hửm? Này, khoan đã…!”

Trong lúc tôi còn đang ngẩn ngơ, Sayano đột ngột nắm lấy cánh tay Oki rồi kéo cậu ta vào một góc khuất gần đó.

Chẳng biết là có chuyện gì, nhưng chắc ai cũng có những điều không muốn để người khác nghe thấy. Tôi cũng chẳng mấy bận tâm, quay trở lại với ô cửa kính để tiếp tục ngắm nhìn cảnh sắc đại dương.

“…Ồ, cá mập kìa.”

Thế này là may mắn lắm đúng không nhỉ.

◆ ◆ ◆

Sau đó, chúng tôi đổi lượt cho nhóm còn lại để đi tham quan thành phố, rồi trở về khách sạn.

Đúng như những gì đã thấy trong ảnh, nội thất khách sạn vô cùng cao cấp. Từ sảnh chờ rực rỡ với trần nhà cao vút, cho đến cả một hội trường tiệc tùng rộng mênh mông. Nhân tiện thì trường chúng tôi bao trọn gói nơi này, nên không có khách du lịch nào khác cả.

Nhận chìa khóa theo cặp ở quầy lễ tân, chúng tôi di chuyển về phòng. Bạn cùng phòng của tôi không ai khác chính là Kyoya. Thú thực là tôi thấy biết ơn vì được xếp cùng nó.

“Tao nằm giường bên trong nhé!”

Vừa đặt đồ đạc xuống, Kyoya đã hét lên rồi lao thẳng lên giường. Chắc là nệm lò xo xịn lắm nên cơ thể cậu ta cứ nảy lên nảy xuống liên tục.

Tôi cũng thích giường bên trong, nhưng thôi, nhường nó vậy. Thế là nợ nần giữa hai đứa coi như xóa sạch nhé, ừm.

“Phòng đẹp dã man luôn!”

“Ừ. À, để tao kết nối Wi-Fi đã.”

“Oa! Thấy biển kìa mày! Thấy một tí tì ti luôn!”

Kyoya chỉ tay ra ngoài cửa sổ hét lớn.

Đúng là ở góc cửa sổ có thể thấy loáng thoáng mặt biển. Thực sự là "một tí tì ti" thôi đấy.

“…Ồ.”

Ngay khi vừa nằm xuống giường, chiếc điện thoại — sau nửa ngày trời cuối cùng cũng được kết nối mạng — rung lên báo hiệu có thông báo. Có vẻ là tin nhắn từ Rika.

『Cậu đến nơi an toàn chưa?』

Nội dung chỉ có thế. Đã điểm danh xong xuôi rồi thì đương nhiên là phải đến nơi an toàn rồi, mà, chẳng hiểu sao khóe miệng tôi lại vô thức giãn ra.

『Ừ. Bên cậu thế nào, đi máy bay ổn chứ?』

『Cậu nói vậy là có ý gì. Tớ ổn mà.』

Thật không đấy. Mà thôi, không sao là tốt rồi.

“Được tự do đến giờ ăn tối đúng không?”

“Ừ. Còn khoảng một tiếng nữa.”

“Ồ. Thế thì tao đi thám hiểm một lát đây.”

Nói đoạn, Kyoya rảo bước nhanh nhẹn rời khỏi phòng. Tôi hiểu cảm giác muốn khám phá nơi này, nhưng đúng là cái tên này năng lượng thật đấy.

Giờ thì mình làm gì đây nhỉ. Di chuyển suốt từ nãy cũng mệt rồi, hay là chợp mắt một lúc?

Đang mải suy nghĩ thì điện thoại lại rung lên. Vẫn là từ Rika.

『Tớ sang phòng cậu có được không?』

“Hả.”

……

“……”

『Chitose bảo cậu ấy muốn đi cùng.』

“…À, ra là hai người.”

Làm mình chuẩn bị tâm lý nãy giờ, phí cả công sức...

『Được.』

『Cảm ơn cậu.』

Sau khi nhắn số phòng, tin nhắn từ Rika cuối cùng cũng dừng lại.

Thế là giấc ngủ ngắn của tôi tan thành mây khói.

…Mà nhắc mới nhớ, hôm nay dường như là lần đầu tiên tôi gặp Rika thì phải.

“…Mà, cũng chẳng phải chuyện gì to tát.”

Những lời độc thoại đầy thảm hại của tôi cứ thế bị hút sâu vào cái không gian ồn ào xa xăm vọng lại từ phía ngoài căn phòng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!