Bị hiểu nhầm là kẻ bạo chúa trong Dark Fantasy

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

13 14

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

58 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

38 133

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

40 176

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

427 11531

1-100 - Chương 33: Có được sư phụ

Chương 33: Có được sư phụ

Một căn phòng yên tĩnh.

Một ông lão râu dài đang ngồi trước mặt tôi.

Viện trưởng Gildar.

Hình như đây là lần đầu tiên tôi gặp lại ông ấy kể từ sau khi nhận thưởng lần trước.

Tôi nhìn xung quanh căn phòng.

Thay vì gọi là thẩm vấn, cảm giác như đây là một căn phòng ngẫu nhiên được chọn ra để nghe trình bày sự việc hơn.

Nhưng có nhất thiết phải hỏi riêng từng người như này không nhỉ?

Lidia, Laura và Ayla đều đã nói chuyện riêng với Gildar rồi đi ra.

Tôi mà là Gildar thì đã cứ tập trung tất cả lại và nói chuyện dù có phiền phức rồi.

Gildar nhìn tôi với vẻ mặt nghiêm trọng, hoàn toàn không biết gì về suy nghĩ của tôi.

Dù không trò chuyện với nhau, tôi vẫn có thể biết được ông ấy đang trầm tư điều gì.

Tinh thần trách nhiệm, hoặc có lẽ là sự nghiêm trọng.

Có thể là như vậy, nhưng bất cứ người quản lý làm công ăn lương nào cũng sẽ có những suy nghĩ như vậy thôi.

Kiểu như tại sao vụ việc này lại xảy ra đúng lúc mình ở đây cơ chứ?

“...Phù…”

Và rồi, Gildar để thoát ra một tiếng thở dài não nề như thể chứng minh cho suy luận của tôi.

“Trước hết, ta muốn được gửi lời cảm ơn đến cậu.”

Em chỉ làm việc nên làm thôi ạ.

“Việc đương nhiên.”

“...”

Nói chuyện như này thì chắc khi gặp Hoàng đế là tuyệt đối không được mở miệng rồi.

“Cũng không lạ gì nếu như cậu bị chém đầu vì tội hỗn xược đâu.”

Dường như cũng có suy nghĩ tương tự, Gildar nhìn tôi với vẻ mặt phức tạp rồi cất lời.

“Chưa vào học viện được bao lâu mà cậu đã đạt được những thành quả như này rồi. Quả nhiên câu nói rằng người tài sẽ nổi bật ở bất cứ đâu không hề sai chút nào.”

“...”

Phản ứng này không phải là thái độ nói chuyện với học sinh mà giống như đang nhìn một người đồng đội vừa lập được chiến công trên chiến trường vậy.

Cảm giác như đang nhìn một tiền bối trên chiến trường hơn là một người nhà giáo.

Có lẽ là bởi họ không biết rõ về Vết Thánh chăng?

Có coi nơi đây như là một nơi tập trung những người sở hữu Vết Thánh thay vì một cơ sở giáo dục cũng không sai.

Không biết khi nào thì mới có một người thầy tạm ổn đây nhỉ?

“Dường như chúng đã định sử dụng Học viện Genua làm điểm khởi đầu để thực hiện lời nguyền.”

Gildar nói tiếp, hoàn toàn chẳng hay biết gì về suy nghĩ của tôi.

“Nếu lời nguyền này đã trở nên nghiêm trọng hơn dù chỉ một chút, việc hiến tế người suýt nữa đã có thể xảy ra.”

“...”

“Tất cả là nhờ vào mảnh giấy da mà cậu đưa.”

Gildar nhìn tôi.

“Thứ được viết trên mảnh giấy da là nền tảng của ma pháp trận dùng để triệu hồi một thứ gì đó.”

“...”

Có lẽ đó là không phải ma pháp trận triệu hồi đâu.

Nhưng dù sao đi nữa, việc vô số học sinh suýt nữa đã chết là thật.

“Dù sao thì cuộc sống cũng khó khăn đến mức nghe nói còn xuất hiện những kẻ bảo rằng Kẻ phản đồ là đúng đắn mà.”

Tôi không nói gì, nhưng Gildar vẫn nói tiếp bằng những lời chẳng biết là đang biện minh hay đang phàn nàn.

“Nếu việc đó xảy ra vì Vết Thánh bộc phát, rốt cuộc chẳng phải là họ đã được thần linh lựa chọn sao. Chúng đã nói như vậy đấy.”

“Chuyện nực cười.”

Phải gửi tất cả bọn chúng đến chỗ của Trưởng làng mới được.

Cứ phải cho thử mất mặt là mới khôn ra được à?

“Dù sao thì, xin được cảm ơn cậu một lần nữa.”

Gildar khẽ cúi đầu rồi nhìn tôi.

“Nhưng ta cũng nghĩ là chỉ cảm ơn như này rồi xong thì thật cắn rứt lương tâm.”

Nghĩa là sao?

“Học viện Genua cũng không có nhiều thứ để bày tỏ lòng biết ơn cho lắm.”

Ông ấy nhìn tôi rồi đưa ra một tờ giấy.

Đó là một giấy thông hành có viết tên của Gildar ở trên đó.

“Là giấy thông hành.”

“...”

Giấy thông hành.

Tôi đã cảm nhận được điều này khi đi đến làng của Lidia, nhưng vốn dĩ rời khỏi học viện là một việc vô cùng khó với học sinh bình thường.

Sự canh phòng quá đỗi nghiêm ngặt đối với một nơi được gọi là học viện, rồi là cả đống giấy tờ.

Có lẽ việc đó cũng nhằm để giám sát chúng tôi.

Nhưng mà cho chúng tôi giấy thông hành sao?

Ít nhất chúng tôi có thể được coi như những người mà Gildar đã đích thân bảo chứng.

Kiểu như là, ‘Những người này có thể ra ngoài, chính ta đảm bảo cho họ.’

Cái này đúng là lớn thật.

Ít nhất thì có thể thoải mái ra khỏi Học viện mà không cần phải trải qua thủ tục giấy tờ nào là một sự trợ giúp lớn.

Thực chất trong <Dark Fantasy Saga>, nếu có giấy thông hành thì ta có thể rời đi ngay ngày hôm sau, nhưng nếu không có thì sẽ phải mất thêm vài ngày để chuẩn bị giấy tờ.

Ngay cả về yếu tố hệ thống thì đây cũng là một sự khác biệt khá đáng kể.

Giờ mà nói cảm ơn ở đây thì chắc cũng chỉ thành ra như nói cảm ơn cho có thôi nhỉ?

Thôi thì chắc cứ ngậm miệng lại và cúi đầu đi vậy.

Gildar liền mở to mắt khi thấy tôi gật đầu.

“Hóa ra là cậu cũng biết bày tỏ sự cảm ơn đấy nhỉ.”

Không phải là không biết mà là không thể.

“...Dù sao đi nữa, tất cả chúng ta đều ghi nhận hành động của cậu, và thật sự rất biết ơn vì điều đó.”

Gildar hắng giọng rồi nhìn tôi.

“Chỉ có vậy thôi.”

Vậy là sẽ không nhắc tới chuyện kẻ dị giáo à.

Phải, thế thì lại tốt.

Tôi cũng không muốn dính líu tới lũ dị giáo, đặc biệt là thủ lĩnh của chúng thì càng hơn nữa.

f084f8b9-4565-45c6-9347-aeefeb1d036a.jpg

Vừa nhớ lại đoạn chữ mô tả đó, tôi vừa cảm thấy nổi da gà.

Nếu mà gặp một người phụ nữ như vậy ngoài đời thực thì chắc tôi thật sự sẽ run rẩy vì sợ hãi mất thôi.

Trước khi Gildar có thể nói thêm gì nữa, tôi đã nhanh chóng đi ra ngoài.

Dù sao thì hôm nay tôi cũng có việc phải làm.

***

-Cạch…

Cánh cửa đóng lại, và Gildar để thoát ra một tiếng thở dài não nề ngay khi cậu nam sinh vừa biến mất.

“Hà…”

Đúng là một học sinh kỳ lạ.

Hơn tất cả, cậu ấy quá điềm tĩnh trước mọi việc, như thể cậu đã biết về kẻ dị giáo rồi vậy.

Gildar nhớ lại những học sinh khác.

Lidia trở nên bàng hoàng khi được nói cho về kẻ dị giáo, Laura Crown nghiến chặt răng, cho đến Ayla Seed chỉ im lặng nhắm mắt.

Chỉ nhiêu đó cũng đủ để cho thấy chuyện về kẻ dị giáo là một vấn đề gây bối rối đến mức nào, hoặc có lẽ là không được phép tồn tại.

Cũng dễ hiểu thôi, bởi vì chính thức thì tất cả kẻ dị giáo đều đã bị thanh trừng hết.

Nhưng Aiden Starfive thì khác.

Dù cho có là người ít bộc lộ cảm xúc đi chăng nữa, cậu ta hoàn toàn không thể hiện sự dao động ngay cả khi nghe đến chuyện kẻ dị giáo.

“...”

Đến cả Đơn vị tình báo cũng để ý tới cậu ta như vậy, chẳng lẽ cậu ta thật sự là một người đàn ông khác sao?

Chắc chắn cậu ta không phải một cá nhân tầm thường.

Gildar vuốt râu theo thói quen.

Ông có thể nuôi dưỡng chồi non, nhưng với một cái cây đã bắt đầu kết trái thì ông cũng khó có thể giúp được gì.

Nhưng cũng không phải là hoàn toàn không thể giúp.

“Giá mà có thể tìm được một người thầy thì tốt.”

Thật sự đấy, ông có nên tìm một người biết sử dụng thành thạo Vết Thánh không đây?

Ông vừa lẩm bẩm vừa cầm tờ giấy lên bắt đầu kiểm tra danh sách.

Cứ như thế, Gildar vẫn ở lại xem xét kỹ tờ giấy với những trăn trở cho đến tận khuya.

Tôi đi về phòng rồi chìm vào suy nghĩ.

Vậy thì, tôi chỉ cần mơ thôi à?

Không, nhưng mà mơ là mơ kiểu gì?

Cứ nhắm mắt ngủ là được rồi à?

Tôi nhắm mắt và thử bắt chuyện với người phụ nữ điên ở trong đầu mình nhưng cũng không nghe thấy gì.

Chẳng lẽ là phải ngủ thật à?

Tôi nằm lên giường và nhắm mắt lại.

Dù vậy, sử dụng Kiếm thuật bị nguyền rủa cũng có điểm tốt của nó.

Đó là vì quá mệt mỏi mà tôi có thể thiếp đi rất nhanh chóng.

Và cứ như vậy, tôi từ từ chìm sâu vào giấc ngủ.

“Thả ta ra!”

Trước khi có thể tự hỏi rằng mình đã ngủ rồi sao, giọng nói của người phụ nữ điên đã kéo tôi tỉnh lại.

Tôi ngẩng đầu nhìn về trước.

Ở đó là một người phụ nữ.

Mái tóc xanh dài ngang hông, đôi mắt xếch lên giống như mắt mèo, trông không có vẻ gì là một người có tính cách tốt lành.

Nhưng hơn tất cả…

“Gư, ự! Thứ chết tiệt này!”

Những xúc tu đen ngòm đang quấn chặt và treo cô ta lơ lửng giữa không trung.

Cô ta vùng vẫy rồi nhìn tôi.

“Cậu!”

Thế mà cô ta vẫn có thể dùng bàn tay đang bị trói chặt để chỉ vào tôi và hét lớn.

“Ta sai rồi, được chưa! Làm ơn hãy làm gì đó với đống xúc tu này đi…!”

Xúc tu.

Đúng vậy.

Những cái xúc tu đen ngòm.

Nhưng mà chúng là của tôi à?

“Sao cứ ngơ ra ở đấy như thằng ngốc vậy hả! Chẳng phải đây là hình ảnh tinh thần của cậu à! Cậu phải biết cách điều khiển đống xúc tu này chứ, thằng nhãi biến thái kia!”

Cô ta lại tiếp tục hét lên với tôi trong khi vùng vẫy.

Vô lễ ghê, hay là cứ treo cô ta ở đó thêm chút nữa nhỉ.

Nhưng mà trông cũng hơi đáng thương, thôi thì thả ra vậy.

Chỉ cần bảo thả ra là được rồi à?

Khi tôi nhìn những cái xúc tu với suy nghĩ bảo thả ra, chúng liền cứ thế ném mạnh người phụ nữ điên xuống đất.

“Khặc!”

Cô ta rơi xuống đất rầm một cái.

Chỉ khi ấy thì tôi mới có thể nhìn xung quanh.

Một nơi đen kịt.

Không, chính xác thì phía ngoài kia đen kịt.

Bất cứ ai cũng có thể nhìn thấy bóng tối đầy điềm gở đang bao trùm chúng tôi cố tràn vào từ bên ngoài, và bóng tối đó đang bị chặn lại bởi một mái vòm bán trong suốt.

Cảm giác giống như một lớp màng bảo vệ đang che chở tôi khỏi bóng tối đó vậy.

Đây là hình ảnh tinh thần của tôi à?

Mái vòm đang bảo vệ tôi khỏi bóng tối khổng lồ không thể biết được kia sao?

“Hà… hà…”

Khi tôi đang nghĩ thế, người phụ nữ rên rỉ đứng dậy.

“Vì nghe nói có một tên nào đó học được kiếm thuật nên mình mới đến để nguyền rủa hắn… Chết tiệt… Ai mà ngờ được là lại bị bắt cơ chứ.”

Cô ta vừa nói là đến để nguyền rủa đúng không?

Cô ta vừa càu nhàu vừa nhìn tôi.

Hai chúng tôi chạm mắt với nhau.

“...Coi cái sát khí kìa.”

Cô ta nhướng một bên mày.

“Không, đây không phải là sát khí. Khí chất sao? Cái gì đây? Quá thô kệch để được gọi là sát khí, nhưng mà cũng quá sắc bén để là có thể là đấu khí.”

Người phụ nữ đặt tay lên cằm vào bắt đầu đi vòng quanh tôi.

Bất an ghê, cô có thể cẩn thận một chút được không?

“Dám tùy tiện động vào thì ta sẽ giết ngươi.”

“Xem cái cách nói chuyện kìa. Giống hệt ta hồi còn bé.”

Phớt lờ lời của tôi, cô ta đi vòng vòng rồi chọc vào má tôi.

“Rốt cuộc thì cậu là thứ gì vậy? Dường như hoàn toàn chẳng biết gì về kiếm thuật nhưng mà…”

Cô ta ngập ngừng rồi nhìn xung quanh.

“Sở hữu hình ảnh tinh thần như này, hơn tất cả là một sức mạnh tinh thần không cho bất cứ một lời nguyền nào đi vào… rồi cả luồng năng lượng quái dị kia nữa.”

Người phụ nữ chỉ vào bóng tối bị chặn đứng lại phía bên kia lớp màng trong suốt rồi lẩm bẩm.

“Cậu, rốt cuộc thì cậu là thứ quái quỷ gì?”

Cô ta lẩm bẩm nhìn tôi,

“Đợi chút.”

Rồi vung tay chém về phía tôi.

Hành động đó chỉ xảy ra trong khoảnh khắc, đến mức tôi còn chẳng kịp nhận ra.

“Kyaaaaa!”

Đồng thời, những xúc tu đang đứng như thể bảo vệ tôi cũng liền chộp lấy cổ chân của cô ta rồi quật mạnh xuống đất.

“Khặc!”

Người phụ nữ đang nằm sõng soài một cách khó coi trên mặt đất lườm tôi.

Vừa rồi cô ta thật sự rất nhanh.

Nhanh đến mức tôi còn chẳng nhận ra được.

“Ui, au…! Ta đã bảo là đợi chút rồi mà! Đừng phản ứng thái quá như vậy chứ!”

Tôi nhìn chằm chằm vào người phụ nữ điên đang vùng vẫy.

Cô ta thật sự là một Kiếm Thánh sao?

Kiếm thuật bị nguyền rủa của Kiếm Thánh, và chuyển động mà cô ta vừa thể hiện.

Rồi cả lời nói và hành động mà cô ta từng dạy cho tôi nữa.

Thực chất khi tôi làm đúng theo như chỉ dẫn của cô ta và sử dụng Chém cư hợp, uy lực đã tăng lên một cách không tưởng.

Cả Bán nguyệt trảm cũng vậy.

Nếu như tôi có thể sử dụng người phụ nữ này tốt hơn chút…

Tôi nhìn người phụ nữ đang vùng vẫy và cất lời.

Quyết định rồi.

“Trở thành sư phụ của ta đi.”

“Thằng điên này lại muốn làm đệ tử đi chọn sư phụ cơ à! Phải thành ý hơn chút nữa—”

“Treo lên.”

“Kyaaaa!”

Những xúc tu liền lộn ngược cô ta nhấc lên ngay khi nghe thấy lời của tôi.

Mấy cái này nghe lời hơn tôi nghĩ.

“Thằng điên kiaaaa!”

Cô ta hét lớn trong khi bị xúc tu treo lên rồi lắc qua lắc lại.

“Chỉ cần làm là được chứ gì! Ta sẽ làm! Sư phụ! Ta sẽ làm mà!”

Phải như thế chứ.

Những xúc tu thả cô ta ra, và người phụ nữ lại rơi xuống đất một cách thảm hại.

“Nhờ cô đấy, sư phụ.”

“Ta muốn về…”

Cô ta làm vẻ mặt trông như sắp khóc khi nghe thấy lời tôi nói.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!