Chương 37: Nghi ngờ
-Bốp!
“Không, tại sao cái lũ này lại ở đây vậy?”
Một ai đấy lẩm bẩm đầy hoang mang trong khi đấm bay mặt con người sói.
Không chỉ có mỗi chúng tôi
Những người ở phía trước cũng đang bị người sói tập kích.
“Ma vật?”
“Không phải ma vật tuyệt chủng rồi sao?”
Trước lời lẩm bẩm của Lidia, Laura cũng bối rối lẩm bẩm theo rồi tung một đồng xu lên không trung.
“Cánh tay mạnh mẽ!”
“Yaaah!”
Một luồng năng lượng màu vàng kim hòa vào cây búa Lidia đang cầm, và khi cô ta vung cây búa được trộn lẫn giữa thánh lực và ánh vàng kim ấy, con người sói trở thành đống bầy nhầy bị đánh bay ra xa.
“Đó thật sự là Thánh nữ sao? Không phải là một thánh hiệp sĩ xuất hiện trong truyền thuyết hả?”
“Theo tôi thấy thì đoàn thánh hiệp sĩ đã để bỏ lỡ một nhân tài quý giá rồi đấy. Ý tôi là một thành hiệp sĩ dùng búa sẽ được ghi danh vào sử sách.”
Tôi cũng đồng tình, nhưng bây giờ không phải là lúc để nói về mấy chuyện như vậy.
“Tình hình phía trước.”
“Phía trước cũng đang phòng thủ tốt! Dù sao họ cũng mang danh nhân tài tinh nhuệ nên không đến mức phải chật vật.”
May quá rồi.
Quả không sai khi chuẩn bị trước đề phòng cho sự kiện vốn có ở trong <Dark Fantasy Saga>.
Cuộc tập kích, rồi cả đội tiên phong.
Ngay cả trong cốt truyện chính, cuộc đột kích giống như này cũng đã xảy ra trong trận chiến giành lại tuyến phòng thủ Il Mare.
Không có gì thay đổi cả.
Đợi đã.
Không có gì thay đổi?
Làm sao lại như vậy được?
Điều đó sẽ chỉ có thể xảy ra khi không có nhân chứng nào còn sót lại.
“...”
“Bạn Aiden?”
Tôi phớt lờ Lidia và cất lời.
“Sư phụ.”
<Sao.>
“Xác suất cuộc tập kích sẽ xóa sổ hoàn toàn nhóm đi sau là bao nhiêu?”
<Nếu cuộc tập kích kiểu này mà xóa sổ hoàn toàn nhóm đi sau thì tất cả nên vứt quân hàm hết đi là vừa. Phải biết xấu hổ chứ.>
“Vậy thì sẽ phải có bao nhiêu cuộc tập kích như này thì mới tiêu diệt được tất cả?”
<Ít nhất cũng phải năm lần. Sao thế?>
“Tại sao cậu ấy đột nhiên lại im lặng thiền định vậy?”
“Tôi đã từ bỏ việc hiểu cậu ta rồi.”
Có lẽ là nhờ hiệu quả của Đấm gió, không một ai nghĩ rằng tôi đang nói chuyện với sư phụ.
Mặc dù bây giờ thì tôi trông như một tên điên đột nhiên lại thiền.
Cuối cùng vẫn bị coi là một tên điên thôi nên không có gì thay đổi cả đúng chứ?
Dù sao đi nữa.
Làm sao mà chúng vẫn có thể sử dụng cùng một cách thức trong bối cảnh diễn ra sau bây giờ một năm trong <Dark Fantasy Saga>?
Nếu thử suy nghĩ đơn giản thì câu trả lời quá hiển nhiên.
Bởi vì không có người sống sót.
Tôi không khỏi nghĩ đến việc chúng đã sử dụng lại phương pháp này sau khi xóa sổ hoàn toàn đội đến sau.
Vậy thì…
Tôi nhìn những người khác.
“Tách ra.”
“Vâng?”
“Cái gì?”
“Mấy người đi trợ giúp những kẻ bị thương rồi chia ra truyền lại những lời của ta. Vẫn chưa kết thúc.”
Lidia và Laura mang vẻ mặt bối rối, chỉ có duy nhất Ayla là nhìn tôi như thể đã hiểu lời tôi nói.
“Vẫn còn những đợt tập kích khác nữa nhỉ.”
“Đúng.”
“Hiểu rồi. Tôi sẽ đi nói cho những người khác rồi quay lại.”
Ayla vội vàng chạy đi, hai người kia nhìn nhau rồi cùng chạy về các hướng khác.
Tôi cũng quyết định hành động.
Tôi vừa bước đi vừa cảnh báo những người khác.
“Sẽ có những cuộc tập kích nữa.”
“Cái gì? Cậu là ai…”
Một người đang cáu kỉnh băng bó cánh tay của mình, ngay khi tôi kích hoạt Vết Thánh thì người đó liền câm như hến rồi gật đầu lia lịa.
Sau khi tôi đi cảnh báo những người khác như vậy rồi quay lại, mọi thứ đã sẵn sàng để xuất phát lần nữa.
Cỗ xe ngựa vẫn tiếp tục lăn bánh dù đã hỏng một nửa.
“Nhưng liệu sẽ có đợt tấn công nữa chứ? Điều đó quá…”
“Có tổ chức.”
“Đúng vậy…”
Lidia chậm rãi gật đầu trước lời của tôi.
“Tóc Nâu nói đúng. Chúng có tổ chức.”
“...Nghĩa là, trừ khi phải có kẻ nào đó đang điều khiển chứ không thì chuyện này hoàn toàn vô lý…”
“Đúng.”
Chính vì vậy mà đội hậu cần đã có thể bị xóa sổ hoàn toàn trong chuyến hành trình này nếu không có tôi.
Bởi vì họ đã quên mất những điều căn bản trong trận chiến với con người.
Nói theo một cách dễ hiểu, họ đã quên mất ác ý của con người.
Đơn giản là họ đã lơ là vì quên mất cái chiến thuật tấn công lặp đi lặp lại vào chỗ đau, tập trung tìm rồi khoét sâu vào điểm yếu của con người.
Sự thật là những cuộc tấn công kiểu này một khi đã bắt đầu thì sẽ cứ dai dẳng mãi, không ngừng quấy nhiễu chúng ta.
“...Kẻ phản đồ biết về chúng ta? Và nó thậm chí còn sai khiến lũ người sói này? Lũ ma vật ấy?”
“Việc đó quá mức vô lý. Kẻ phản đồ làm gì có cái gọi là lý trí.”
“...Có thể không phải là Kẻ phản đồ mà.”
Ayla đang lắng nghe cuộc đối thoại của Lidia và Laura thì thản nhiên lên tiếng.
“Cũng có thể có nội gián.”
“...Nội gián?”
“Giống như kẻ dị giáo dưới tầng hầm Học viện mới đây thôi ấy. Có thể có một kẻ nào đó đứng về phe Kẻ phản đồ và điều khiển lũ người sói.”
“...”
Vì đó là sự kiện mới xảy ra quá gần đây, không ai có thể phản bác lại.
Hai người kia nhìn tôi như muốn xác nhận ý kiến của tôi.
“...Cả hai khả năng đều khả thi.”
“Trong tình cảnh dù giúp đỡ nhau để sống mà vẫn chưa đủ như này…”
Lidia lẩm bẩm với vẻ bàng hoàng, còn Laura thì cắn chặt môi.
Chỉ duy nhất Ayla là đang cười khổ nhìn tôi.
“Dù sao đi nữa, do đội trưởng của chúng ta đã nói vậy rồi, mọi người hãy cứ chấp nhận và làm như cậu ấy nói đi. Chúng ta có thể làm tốt mà đúng chứ?”
“...Được rồi.”
“Tôi hiểu rồi…”
Hai người kia đáp lại lời nói của Ayla bằng giọng cay đắng.
“Sư phụ, dạy ta đội hình khi đối đầu với lũ người sói.”
<Làm ơn, xin nhờ ngài. Không biết nói mấy câu như vậy à?>
“Treo lên.”
<Kyaaaa! Ta sẽ nói! Nói là được chứ gì!>
***
<Đang đến. Ba trăm bước về phía trước. Đang chạy về phía này. Phân tán về hai bên.>
“Phòng thủ cả hai bên!”
-Bùm!
“Bên phải! Chúng đang đến từ bên phải!”
“Bên trái đây!”
Cuộc tấn công của lũ người sói vẫn tiếp tục, nhưng dường như không có một ai tỏ ra bối rối hay luống cuống.
Như thể có gắn radar, sư phụ sẽ đọc lại tọa độ trong đầu tôi, còn tôi thì chỉ việc đưa ra chỉ thị.
“Thiết lập đội hình mà ta đã nói khi nãy.”
Mọi người đứng vào đội hình như thể đã hẹn trước.
Chúng tôi cũng bắt đầu đừng vào đội hình tương tự.
Thật lòng mà nói thì cũng chẳng phải đội hình gì đâu.
Chỉ là Ayla và Lidia chống đỡ phía trước, tôi thỉnh thoảng lại lao lên chém đầu kẻ địch, còn Laura thì lo hỗ trợ.
“Đằng kia là gì vậy? Chẳng phải là những học sinh sao?”
“Học sinh mà có khả năng phối hợp xuất sắc đến mức đấy ư?”
“Ngay cả binh lính được huấn luyện bài bản cũng không thể phối hợp như vậy.”
Thật lòng thì điều tôi khó chịu là cái khác.
Không phải cuộc tập kích mà là việc khả năng phối hợp của chúng tôi quá ăn ý.
Bất cứ ai nhìn thấy cũng sẽ nghĩ rằng chúng tôi đã phối hợp với nhau lâu lắm rồi ấy.
Cảm giác như thể tôi sẽ không bao giờ có thể thoát khỏi mấy đứa này vậy.
Không.
Vẫn chưa bị ràng buộc gì cả.
Một khi lấy được cái vòng cổ này thì tôi nhất định, nhất định sẽ bỏ rơi mấy đứa đó.
Thầm hạ quyết tâm như vậy trong lòng, tôi chém bay đầu một người sói.
<Cẩn thận kẻ địch đang đến từ bên trái.>
“Biết rồi.”
“Gàooo-!”
Tôi vừa chém đầu kẻ địch đang lao tới vừa nhìn xung quanh.
Tốt.
Mọi chuyện đang thuận lợi
Cho tới tận điểm hẹn trước, những cuộc tấn công gặm nhấm tinh thần vẫn tiếp diễn không ngừng, nhưng không có thương vong đáng kể nào.
Khi chúng tôi đến nơi, ngoại trừ một số người bị thương ta thì không có ai thiệt mạng cả.
“Cảm ơn rất nhiều!”
“Chúng tôi sẽ không quên ân tình này!”
“Nhờ có mọi người mà chúng tôi đã sống sót!”
Những người đã có thể cứ vậy rời đi thì thay vào đó nán lại gửi lời cảm ơn tới chúng tôi một lượt rồi mới đi.
“Không có gì đâu. Mong sự bảo hộ của Ngài sẽ luôn ở bên mọi người…”
“Nếu biết ơn thì trả tiền đi.”
“Đoàn lính đánh thuê vẫn luôn rộng mở nhé! Chỉ cần đi vào và xác minh danh tính là đã có thể hoạt động với tư cách một lính đánh thuê rồi!”
Những thành viên khác trong đội nhận lấy lời cảm ơn của các binh lính theo cách riêng của mình.
Do với tôi thì tất cả đều chỉ lẩm bẩm cảm ơn rồi đi luôn nên tôi cũng không cần phải nói gì.
<Mấy tên này chẳng có tí dũng cảm nào cả nhỉ. Chẳng thèm chào hỏi cho đàng hoàng một câu.>
“Ta cũng không mong đợi gì.”
<Cậu bị tổn thương rồi à?>
Không ngờ người đầu tiên thấu hiểu nỗi sầu muộn của tôi là sư phụ.
Có hơi cảm động.
Quả nhiên là sư phụ.
“Ta sẽ giết cô.”
<Giết đi, giết thử xem nào!>
Không hổ là Kiếm Thánh, tôi thật sự biết ơn cách cô ta ấm áp đón nhận lời nói của tôi như vậy.
Khi tôi đang nghĩ ngợi như thế, tiếng bước chân vang đến.
Một người đàn ông mặc trên mình bộ giáp lộng lẫy đang bước về phía chúng tôi.
Khuôn mặt ngập tràn vẻ phù phiếm cùng cơ thể béo mập.
Nếu đã chơi <Dark Fantasy Saga> thì không thể nào không nhận ra nhân vật này.
“Tướng quân Peter?”
“Người đàn ông đó đã đến đây rồi sao?”
Laura khẽ nhíu mày lẩm bẩm, Ayla cùng nhíu mày như thể khó chịu.
“Mọi người! Đường đến đây hẳn đã phải vất vả lắm nhỉ.”
Ông ta gật đầu, giơ tay lên rồi hạ xuống như thể biểu dương công lao của chúng tôi.
“Nghe nói các bạn đã bị tập kích trên đường đến đây. Việc đó hẳn phải vất vả lắm. Hôm nay hãy nghỉ ngơi thoải mái đi. Đội tiên phong sẽ đảm nhận nhiệm vụ trực đêm lần này.”
“...”
“Và sáng mai hãy ăn thật no nê vào đấy! Nếu mọi người lỡ làm vướng chân thì ta sẽ không có mặt mũi nào mà nhìn bệ hạ mất!”
Người đàn ông chỉ nói vậy rồi rời đi.
“...Trông khó ưa thật đấy.”
“Thánh nữ có được phép nói mấy lời như thế không vậy?”
“Chủ thần cũng đã đồng tình.”
Tôi bỏ ngoài tai lời nói của Ayla và Lidia, chìm vào suy nghĩ.
Trước mắt thì cuộc tập kích đã được giải quyết ổn thỏa.
Cho đến thời điểm này, mọi thứ đã diễn ra đúng như dự đoán.
Có hai điều khiến tôi bận tâm.
Một là rốt cuộc kẻ nào đã chủ mưu chuyện này?
Nếu không thì, chẳng lẽ thật sự có Kẻ phản đồ sở hữu lý trí và và trí thông minh sao?
Trong lúc tôi đang mải suy nghĩ như vậy.
“Ơ?”
Giọng của Lidia kéo tôi ra khỏi luồng suy nghĩ của mình.
“Gì thế?”
“Người kia, hình như chúng ta đã từng nhìn thấy ở đâu đó trước đây rồi thì phải?”
Tôi từ từ nhìn về trước.
Một người đàn ông đang bước đi.
“Không phải là tên đó sao? Cái tên đã nói chuyện với anh trong khi chúng ta đang rên rỉ trong phòng bệnh.”
“À, gì ấy nhỉ? Cái tên sai vặt của gia tộc Frick đúng không?”
Ayla cũng nhìn chằm chằm về trước sau khi nghe Laura nói, cả bốn người chúng tôi nhìn tên đó, và ngay khi hắn ta thấy chúng tôi.
“Hắn chạy kìa!”
“Bắt hắn lại!”
“Chủ Thần cũng bảo hãy bắt hắn lại rồi tra khảo!”
Hắn ta bắt đầu bỏ chạy.
Cơ mà sau đấy cũng nhanh chóng bị bắt lại.
Không lâu sau, gã đàn ông bị bắt trói rồi kéo đến đứng trước mặt tôi,
“Khôn hồn thì nói thật, không thì ta sẽ giết ngươi.”
“Híc!”
Khuôn mặt của gã đàn ông tái mét đi,
“Hứ…!”
Rồi hắn ta đột nhiên nhìn ra sau tôi và trợn tròn mắt.
Như thể đang có thứ gì đó đứng ngay sau tôi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
