Chương 39: Cá nằm trên thớt
----------------------------------------------------------------------------------------------------------
[Kính sợ tăng!]
[Kính sợ: 54%]
[Cường hóa đòn đánh: Còn 10 lần]
----------------------------------------------------------------------------------------------------------
Tự động cày Kính sợ đúng là ngọt ngào ghê.
Trong khi tôi đang nghĩ vậy,
“...”
“...”
“...”
Ba người kia nhìn chằm chằm vào tôi.
Nhìn cái gì vậy.
“Tớ… làm tốt chứ? Tớ ấy?”
“Vẫn muốn được khen sau khi nhìn thấy cảnh đó thì cô đúng là kỳ lạ lắm luôn đấy.”
“Lòng tự trọng bị tổn thương ghê.”
Hai người kia thở dài đáp lời của Lidia.
“Ai chẳng làm được.”
<Đúng rồi, đúng rồi. Mức độ này thì cơ bản thôi. Làm tốt lắm, đệ tử!>
Sư phụ đáp lại bằng giọng hài lòng như thể đồng tình với lời nói của tôi.
Và,
“À, nghe muốn phát cáu kinh khủng.”
“...Nhịn đi. Chúng ta không có tài năng nên phải nhịn thôi.”
Ayla nghiến răng ken két và Laura đang ngăn cô ta lại.
“Quả nhiên…”
Lidia thì đang nhìn tôi với ánh mắt lấp lánh.
“...Dù sao đi nữa.”
Laura thở dài thườn thượt rồi nhìn tôi.
“Tôi biết đường đấy.”
“Ý cô là nơi bảo vật bí mật của hoàng gia được cất giấu?”
“Ừm.”
“Dẫn đường đi.”
“Cứ đi luôn cũng được à?”
“Dù sao chắc cũng sẽ không nằm ở nơi nào hẻo lánh.”
Kinh nghiệm chơi <Dark Fantasy Saga> của tôi đâu có ít ỏi gì.
Dù cho vật phẩm có xuất hiện ở vị trí ngẫu nhiên đi nữa, việc chúng luôn là mấy chỗ rác rưởi thì không bao giờ thay đổi.
Chỉ cần nhìn qua cũng biết chắc là nó bị giấu ở trung tâm thành phố.
“...Đúng vậy. Nó nằm trong tòa thị chính.”
“Tòa thị chính…”
Gert lẩm bẩm với giọng bối rối.
“...Đó là ở ngay trung tâm thành phố.”
Biết ngay mà, đúng rác rưởi.
“Phải xuyên qua đó sao?”
“Đằng nào chẳng phải xuyên qua.”
Tôi cất lời với tiếng chiến đấu từ xa vọng lại làm nền.
“Mục tiêu là khôi phục tuyến phòng thủ Il Mare nên chúng ta cũng sẽ tiến về trước luôn.”
“Vâng!”
“...Không còn cách nào khác.”
Lidia đáp lại đầy hăng hái còn Ayla thì thở dài thườn thượt.
Những lính đánh thuê cũng giữ im lặng, dường như không có ý kiến gì khác.
“Vậy thì đi.”
Khi đang tiếp tục tiến lên, Laura liền vội vã bước đến gần tôi.
“...Cảm ơn.”
Laura thì thầm với tôi.
Tôi chỉ làm việc cần làm thôi.
“Biết rồi thì làm cho tốt vào.”
“Ừm, tôi sẽ làm vậy.”
Trước lời của tôi, Laura nhướng mắt nhìn lên tôi,
“Cụp mắt xuống.”
“Ừm.”
Tôi vội vã bắt cô ta nhìn xuống đất.
Xin lỗi.
Cứ nhìn đôi mắt đấy là chấn thương tâm lý lại trồi lên trong khoảnh khắc.
***
Khi chúng tôi đến quảng trường, doanh trại tạm thời đã được dựng lên.
Nhìn vào tình hình thì không thể nói là thuận lợi nhưng dù sao cũng không quá tệ.
“Tiếp tục tiến công! Những người bị thương rút về sau! Các linh mục ở đó sẽ chữa trị cho mọi người!”
Tướng quân Peter hét lớn, máu chảy thành dòng trên trán của ông ta.
Tổn thất binh lực không lớn.
Nhưng vẫn có điều khiến tôi bận tâm…
<Vẻ mặt đó là sao vậy?>
“Vì có chút chuyện để tâm thôi.”
<...Sao, chẳng phải kẻ địch cậu đã nói với ta chỉ có ngần ấy thôi à?>
Giọng nói của sư phụ vang lên bên tai tôi.
Đúng như cô ta nói, những kẻ địch mà tôi biết chỉ có ngần ấy.
Chỉ là chúng đông kinh khủng thôi.
Thực chất thì lũ quái vật xuất hiện ở tuyến phòng thủ Il Mare cũng chỉ tầm này.
Ngay cả con boss cũng chỉ là thay đổi về vẻ ngoài và quy luật tấn công được tăng cường hơn thôi, đó không phải là vấn đề lớn.
Điều tôi bận tâm là, với số lượng này thì…
“Quá dễ dàng.”
<...>
“Tuyến phòng thủ Il Mare vốn là một nơi khá lớn.”
<Chỉ cần nhìn cũng biết được. Nơi này hẳn từng có rất nhiều người sinh sống.>
“Nhưng những thứ đang xuất hiện lúc này…”
<...Với số lượng này thì không thể nào có chuyện họ không ngăn chặn được chúng. Là vậy nhỉ?>
“...”
<Có thể là chúng đã phục kích ở đâu đó cũng nên.>
“Đúng vậy.”
<Nhưng như vậy có nghĩa là mấy thứ này biết suy nghĩ giống như con người.>
“Đúng.”
<...Ta chẳng muốn nghĩ đến chuyện đó chút nào.>
Sư phụ điềm tĩnh lẩm bẩm.
“Những người bị thương! Những người cảm thấy kiệt sức hãy lui về sau! Những người vẫn tự thấy ổn thì tiếp tục tiến lên!”
Trước lời của Peter, một số người lui xuống và một số khác tiến lên.
Chúng tôi là những người tiến lên.
“Các học sinh! Quả nhiên các bạn là những nhân tài xứng đáng là tấm gương cho mọi người mà!”
Tướng quân Peter nhìn chúng tôi thì hết lòng khen ngợi.
“Những người xuất phát hãy nhận lấy cuộn phát tín hiệu!”
Những người giống như truyền tin đưa cho chúng tôi những cuộn giấy.
Một cuộn có vòng tròn phép thuật đỏ, cuộn còn lại có vòng tròn phép thuật xanh.
“Khi rút lui thì hãy xé cuộn màu xanh, còn khi tiến lên thì hãy xé cuộn màu đỏ! Tùy tình hình mà binh lực sẽ đến hỗ trợ!”
Có quy củ hơn tôi nghĩ.
“Tốt! Vậy thì hãy tiến lên nào!”
-Ồooo!
Mọi người hò reo vang dội, và chúng tôi lại tiếp tục tiến lên.
***
Nội thành giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát.
Những bộ xương trắng nằm lăn lóc trên đường, những tòa nhà thì rạn nứt, trông như có thể đổ sụp bất cứ lúc nào.
“...”
Tất cả mọi người đều đang bước đi với vẻ mặt căng thẳng.
“Gert, anh không sao chứ?”
Ngoại trừ Gert.
Anh ta đang nhìn xung quanh như thể đã mất hồn, đến mức mà Ayla còn phải nhìn anh ta với ánh mắt đầy lo lắng.
“À, vâng. Vâng. Tôi ổn…”
“...Anh có rút về cũng không sao cả đâu, đội trưởng Gert.”
Ngay cả những thành viên khác trong đội cũng lên tiếng như thể an ủi anh ta.
Có câu chuyện nào về Gert mà tôi không biết sao?
Khi tôi vừa nhìn Gert vừa nghĩ vậy,
“À, không. Ổn mà. Không. Tôi ổn mà.”
Gert vừa lắc đầu vừa đổ mồ hôi hột.
“Anh có thể nghỉ nếu thấy mệt.”
“Không, không. Đây là chuyện cá nhân của tôi thôi.”
Mặc cho lời khuyên can đầy lo lắng của tôi, Gert vẫn khăng khăng đòi đi tiếp.
Phải chăng có câu chuyện nào về anh ta mà tôi không biết?
Giờ nghĩ lại, Gert không phải là nhân vật có nhiều lời thoại cho lắm.
Anh ta chỉ là một nhân vật hay nói hãy đứng sau lưng tôi thôi.
Ngay cả trong game, anh ta về cơ bản chẳng có kịch bản gì cả.
Có nên chọn ra một ngày nào đó để đi uống với anh ta rồi hỏi thử sau việc lần này không nhỉ?
Liệu anh ta đã có quá khứ như nào.
Và điều ước của anh ta là gì.
***
Khi tất cả mọi người đều đã quen dần thì việc hạ gục Kẻ phản đồ đã không còn khó nữa.
Nó chỉ hơi đặt gánh nặng lên thể lực thôi.
Tôi cũng không khác gì.
[Hiệu ứng xấu: Đã nhận phải đau cơ.]
Ngay cả với sự huấn luyện của sư phụ, vẫn có những lúc mà tôi bắt buộc phải sử dụng Kiếm thuật bị nguyền rủa khi kẻ địch tấn công bằng số lượng lớn.
Do vẫn chưa dùng Bán Nguyệt Trảm nên cơ thể tôi không bị tàn phá nặng nề, cơ mà di chứng từ việc sử dụng kiếm thuật liên tục khiến tay tôi bắt đầu đau.
Tôi uống bình hồi phục thượng cấp nhận được từ Quầy đồ và bước đi.
“Đi thêm một bước thôi cũng là cả một vấn đề nhỉ.”
“Phải đấy.”
Laura thở dài rồi búng đồng xu, Ayla cũng vừa thở dài vừa phủi máu trên giáp tay.
“Chúng đang càng lúc càng trở nên hung hãn hơn.”
“Nhưng cũng không phải là không chặn được. Tại sao lại bị đâm thủng được vậy nhỉ?”
Gert trả lời tiếng lẩm bẩm của hai người kia.
“Tôi cũng không biết nữa. Chỉ là bức tường đột nhiên bị đâm thủng thôi.”
“Đột nhiên sao?”
“Phải chăng là có kẻ phản bội?”
“...Cái đó thì không phải đâu.”
Tôi nhìn Gert điềm tĩnh trả lời và chìm vào suy nghĩ.
Hóa ra là vậy
Tôi không hề biết đến chuyện đó.
Bộp, tôi khẽ vỗ vai Gert và anh ta liền nhìn tôi với vẻ mặt kinh hãi.
“Có, có chuyện gì vậy?”
“Vất vả rồi.”
“...Cảm, cảm ơn…?”
“...Tại sao cậu ta không bao giờ nói chuyện với chúng ta như thế vậy? Lúc nào cũng chỉ đánh đập với chửi bới thôi.”
“Tôi bắt đầu thấy hơi giận rồi đấy. Cũng đâu có yêu cầu anh ta đối xử tốt lắm đâu chứ.”
“...Đây cũng là thử thách mà Chủ Thần ban xuống.”
Tôi phớt lờ lời lẩm bẩm của ba người kia.
Mấy người là bom, còn Gert là vật phẩm chữa lành của tôi.
Nếu được đối xử tốt thì mấy người sẽ phát nổ.
-Thông báo tình hình chiến sự!
Khi tôi đang nghĩ vậy, một giọng nói oang oang bắt đầu vang vọng.
Đó là chỉ thị của tướng quân Peter được truyền thông qua ma pháp khuếch đại.
Việc này khả thi là vì thứ chúng tôi chiến đấu không phải là con người nhỉ.
Ở chiến trường bình thường thì chỉ có điên mới đưa ra chỉ thị thông qua ma pháp khuếch đại như này.
-Hiện tại chúng ta đã chiếm lại được bốn mươi phần trăm tuyến phòng thủ Il Mare!
Nhanh thật.
-Từ giờ chúng ta sẽ di chuyển về khu trung tâm! Những người bị thương hãy rút lui ngay lập tức, chỉ với những người có thể tiến vào mới được xé cuộn phép!
“Đi tiếp.”
Những người khác gật đầu trước lời của tôi.
Tôi xé cuộn phép màu đỏ bị xé, đồng thời, một ánh sáng đỏ bùng lên trong khoảnh khắc rồi biến mất.
Không lâu sau, giọng nói lại vang lên lần nữa.
-Với quân số này thì chúng ta vẫn có thể đi tiếp! Xuất phát!
Đi ngay thôi.
<Đệ tử.>
“Nói đi.”
<Số lượng kẻ địch đang dần tăng lên.>
“Biết rồi.”
<Với cả, ở phía trước có luồng năng lượng hơi kỳ quái đấy?>
“Giải thích đi.”
<Phải giải thích như nào đây ta. Nói chúng là nó không bình thường. Đấu khí mà nó tỏa ra hoàn toàn khác biệt.>
“Là con người à?”
<Không. Không phải con người. Phải nói là nó gần hơn với thú vật hơn nhỉ.>
“...”
Bất an thật đấy.
Chúng tôi đã đi bao lâu rồi nhỉ.
“...Là tòa thị chính.”
Giọng nói của Laura cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.
Tôi nhìn tòa nhà ở trước mắt.
Một tòa nhà khổng lồ.
Và ở trên đó…

“...”
Là những con quái vật đang leo lên đấy.
Chỉ là.
“Sao chúng to vậy.”
Ayla lẩm bẩm.
Đúng như cô ta nói, kích thước của chúng khác hẳn so với lũ quái vật thông thường mà chúng tôi từng thấy.
Ít nhất cũng phải lớn hơn gấp đôi, có khi phải gấp ba.
Và ở phía dưới đó,
“Ự…”
Có vài người nằm trên một đống hài cốt.
Tất cả đều đã bị xé tan tác.
Có người còn sống đang rên rỉ, nhưng rồi chẳng mấy chốc thì hơi thở dường như đã ngừng lại, tiếng rên cũng lịm dần.
“...Chúng ta thật sự phải xuyên qua chỗ kia sao?”
Lidia lẩm bẩm, siết chặt cây búa,
Tôi đã không thể nói gì.
Tại sao thứ kia lại ở đây?
Nó đáng lẽ không thể ở đây.
Chẳng phải đây là dấu hiệu của con boss chỉ xuất hiện trong màn chơi đặc biệt thôi sao?
Không, bây giờ không phải là lúc nghĩ đến chuyện đó.
Tôi ngay lập tức đưa ra chỉ thị.
“Rút lui. Đừng phát ra tiếng động. Chết đấy. Đừng rời mắt khỏi chúng. Khoảnh khắc chúng nhìn về đây, ngay lập tức bỏ chạy mà không ngoảnh lại.”
Bỏ chạy.
Hiện tại không có cách nào để chiến thắng thứ quái vật kia cả.
Tất cả mọi người đều trở nên im lặng sau khi nghe tôi nói và bắt đầu chậm rãi rút lui.
Laura cũng lùi lại mà không phàn nàn gì.
Ít nhất thì cô ta cũng biết cái gì quan trọng lúc này.
Chính xác thì chúng tôi đã chuẩn bị rút lui.
<Phía sau!>
Tôi vội vã quay lại trước lời của sư phụ.
Và chạm mắt với con quái vật khổng lồ.
Hình dáng y hệt.
Cách tay và đôi chân dài ngoằng, bộ hàm thì phát triển đến mức bất thường.
Nhưng kích thước của nó to đến mức phải ngước nhìn mãi thì mới thấy hết.
-Khéeeee!
Thứ đó gào lên,
Đồng thời, bốn cặp mắt nhìn về phía chúng tôi từ trên mái nhà.
Phải đi về đâu đây?
Chạy sang hướng khác?
Đối đầu với năm con ở không gian mở?
Chẳng khác nào tự sát.
Đột phá phía sau trước khi bọn chúng đến ập đến?
Bất khả thi.
Nếu tôi sử dụng Bán nguyệt trảm thì không biết như nào, nhưng với cơ thể đầy di chứng hiện tại thì chạy trốn là bất khả thi.
Khi đầu óc tôi đang không ngừng hoạt động hết công suất.
<Bên trong!>
Giọng nói của sư phụ vang lên trong đầu tôi.
<Phải đi vào bên trong tòa thị chính! Cánh cửa ở đó rất nhỏ!>
“Đi vào trong tòa thị chính!”
Không có thời gian để do dự.
-Rầm!
Thứ kia vung bộ vuốt, Gert khó khăn chặn nó lại rồi lùi về sau.
“Gư…!”
“Chạy đi! Vào tòa thị chính!”
“Trả giá! Đôi chân nhanh hơn bất cứ ai!”
Laura vội vã ném xu xuống đất, ngay lập tức đôi chân của tất cả chúng tôi được tiếp thêm sức mạnh,
Tám người chúng tôi điên cuồng chạy về phía tòa thị chính.
Những con quái vật ở trên mái nhảy xuống,
Mặt đất rung chuyển cùng với âm thanh dữ dội như thể có động đất.
“Đừng ngoảnh lại! Chạy đi!”
Tiếng nổ lớn vang đến từ phía sau, âm thanh kinh khủng vang lên bên cạnh.
Ayla chạy ở phía trước nhất mở toang cửa tòa thị chính và hét lớn.
“Vào đi! Nhanh lên!”
<Sử dụng kiểm thuật đi!>
Cùng lúc khi nghe thấy giọng của sư phụ.
Tôi vội vã rút kiếm chém ngược về sau.
Kiếm thuật bị nguyền rủa, Chém Cư hợp.
-Keng!
Cùng với một âm thanh chói tai, thanh kiếm đánh bật móng vuốt,
Và tôi chạm mắt với con quái vật.
----------------------------------------------------------------------------------------------------------
[Ánh nhìn kinh hoàng đang nhìn vào bạn!]
[Bạn đã kháng cự!]
----------------------------------------------------------------------------------------------------------
Cửa sổ trạng thái ngay lập tức xuất hiện.
Tôi xoay người trượt vào tòa thị chính,
-Rầm!
Ayla đóng sập cửa lại.
-Ruỳnh! Ruỳnh!
Tiếng gào thét vang lên từ bên kia cánh cửa nhỏ như thể lũ quái vật đang cố xông vào cùng lúc.
“...”
Chúng tôi nhìn nhau.
Bị nhốt rồi.
Hoàn toàn.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
