Chương 36: Diệt thú gây hại
Đấm gió sao?
Là cái đấm gió mà tôi biết ấy hả?
<Gì đấy. Sao vậy.>
“Câm miệng.”
Tôi dừng sư phụ đang lảm nhảm lại, mở cửa sổ trạng thái rồi bắt đầu đọc.
----------------------------------------------------------------------------------------------------------
[Đấm gió]
[Nói chuyện với một sư phụ mà người khác không nghe thấy được sẽ khiến bạn trông chẳng khác nào một kẻ tâm thần trong mắt những người khác.]
[Giờ đây những người khác sẽ chỉ nhìn thấy bạn như đang trầm tư khi bạn nói chuyện với sư phụ.]
[Chỉ số bổ trợ được áp dụng vào tập luyện. Thành quả tập luyện sẽ trở nên rõ ràng hơn chút từ nay về sau.]
[Đang khóa.]
----------------------------------------------------------------------------------------------------------
“...”
Đại khái thì đây là kỹ năng mà tôi nhận được từ việc cứ nói chuyện một mình với sư phụ.
Trước mắt thì, việc bị đối xử như một tên điên cũng không thật sự quan trọng cho lắm.
Dù sao thì cách nói chuyện của tôi đã như này rồi, bị đối xử như một kẻ điên một chút thì có gì khác đâu.
Nhưng cái quan trọng là việc có chỉ số bổ trợ cho tập luyện.
“Chỉ dẫn lại lần nữa đi.”
<Đã đến lúc kết thúc rồi mà.>
“Sư phụ mà thích cãi sao?”
<Vậy sư phụ mà không cãi thì ai cãi đây hả. À không. Không phải là sư phụ cãi mà vốn dĩ đệ tử phải nghe lời sư phụ chứ!>
“Phí thời gian.”
<Ôi phận đời của tôi… tại sao…>
Thế nên ai bảo cứ thích đi nguyền rủa người khác làm gì.
Với suy nghĩ đó, tôi lại bắt đầu di chuyển theo lời của sư phụ.
<Sang phải. Dựa vào hình dạng của thứ đó, xác suất nó sử dụng răng để cắn là rất cao. Cậu bảo là tay của chúng nhỏ đúng chứ?>
<Không, như vậy là quá đà rồi. Chuyển động quá lớn nên sẽ không thể phản công. Di chuyển vào trong thêm chút nữa.>
<Đúng rồi. Cứ như vậy.>
Không biết đã tập luyện trong bao lâu rồi nhỉ.
Cơ thể của tôi giờ đây đã ướt đẫm mồ hôi, mũi kiếm cũng bắt đầu run rẩy.
Nhưng.
<...Gì thế này.>
Tiếng sư phụ lẩm bẩm với vẻ sửng sốt vang lên bên tai tôi.
Tôi cũng có chung tâm trạng với cô ta.
<Chuyển động đã chính xác hơn nãy nhiều rồi.>
Đúng như cô ta nói, mọi thứ đã trở nên chính xác hơn trước rất nhiều.
Đây là Đấm gió sao?
<Vừa rồi cậu đã làm gì? Khi nãy cậu đã nhìn thấy gì đó và bây giờ đột nhiên lại giỏi lên thế này...>
Tôi không trả lời câu hỏi lảm nhảm của sư phụ.
Sau cùng thì tôi cũng đâu thể nói với cô ta rằng đây thực chất là thế giới trong game được.
<Là gì vậy, hửm?>
“Ta đã ngộ ra.”
<...>
Sư phụ phát ra âm thanh đầy hoài nghi, nhưng sau đấy do không nói gì thêm nữa nên chắc cô ta cũng đại khái hiểu rồi.
“Một chút nữa…”
<Bây giờ có làm thì cũng không có ích lợi gì đâu.>
Sư phụ bình thản ngắt lời tôi.
<Khi nào ở trong tình trạng thể chất tốt thì hẵng làm. Có tập bây giờ thì cũng chẳng đâu vào đâu.>
“...Hiểu rồi.”
Tôi hạ thanh kiếm gỗ xuống.
Việc tôi đang làm là chiến đấu giả định với Kẻ phản đồ mà tôi biết.
Khi tôi dựa vào ký ức để miêu tả hình dạng và chuyển động cho sư phụ, thật sự thì tôi đã nghĩ là cô ta sẽ bảo là không được đâu, nhưng bất ngờ là cô ta lại chỉ dạy tốt hơn tôi nghĩ.
Hiện tại tôi là một đại bác thủy tinh.
Nói đơn giản thì tôi hoàn toàn không có cách nào để chống đỡ những đòn tấn công.
Đây chính là thứ được tạo ra để lấp đầy khuyết điểm đó.
Đó là một kẻ địch rất khó nhắn.
Nếu đã biết trước rồi thì phải chuẩn bị thôi.
Tôi đã nghĩ đến việc dạy cho cả ba người kia nữa nhưng.
<Ta chỉ biết dùng kiếm thôi. Ta không biết cách sử dụng mấy vũ khí khác đâu.>
“Kiếm Thánh mà lại không biết à.”
<Này, ta mà biết cách sử dụng những vũ khí khác thì đâu chỉ là Kiếm Thánh? Khi ấy thì ta là Thần Vũ khí luôn rồi.>
Do sư phụ nói rằng cô ta không thể dạy cách chiến đấu bằng búng đồng xu, bằng nắm đấm hoặc là búa, tôi quyết định không nói gì.
Mà chính tôi cũng đâu dạy được.
Tôi cũng đâu có biết gì.
Và nếu tôi nói rằng mình biết rồi mấy người đó hỏi lại làm sao tôi biết thì lúc ấy cũng chẳng thể nói gì.
<Dù sao đi nữa, mức này là đủ dùng rồi. Không. Phải nói là tốt ấy chứ.>
Lần đầu tiên cô ta có phản ứng tích cực như vậy.
<Ở mức độ này thì cậu có thể làm tiên phong và chống đỡ đòn tấn công.>
“Tốt.”
<Nếu cần thiết, cậu có thể sử dụng kiếm thuật của ta.>
“Biết rồi.”
Nếu cần thì phải dùng thôi.
Giờ là lúc để kén chọn à?
<Khi nào xuất phát đấy?>
“Hai ngày sau.”
<Được rồi. Vậy thì hãy làm tập luyện cùng nhau thêm chút nữa cho đến lúc đó nào.>
“Hiểu rồi.”
Cứ như vậy, chúng tôi đã đạt được kết quả khá tốt cho đến ngày xuất chinh.
***
Đoàn lính đánh thuê.
Nơi này cũng vô cùng ồn ào.
Hoàng gia cùng với tộc elf và những sinh vật có tri giác khác đang chuẩn bị cho một cuộc viễn chinh quy mô lớn.
Vô số những cá nhân sở hữu Vết Thánh, thậm chí cả những vị tướng danh tiếng, tất cả đều tham gia vào cuộc viễn chinh này.
Dĩ nhiên, Đoàn lính đánh thuê cũng được ủy thác tham gia.
“Đội trưởng, anh thật sự sẽ đi sao?”
Một người hỏi Gert khi anh đang sắp xếp hành lý.
“...”
Không nói gì, Gert hoàn thành việc sắp xếp hành lý rồi nhìn chằm chằm vào tấm khiên của mình.
Tấm khiên vẫn còn cắm vài mũi tên.
Nếu là thông thường thì anh đã phải rút chúng ra nhưng…
‘Bố đúng là ngầu quá đi!’
Anh cảm giác như mình đang nghe thấy ảo thanh trong đầu.
Tuyến phòng thủ Il Mare.
Ngôi làng ở gần nhất với cái chết, nơi từng có vô vàn những con người sinh sống, đặc biệt là gia đình của binh lính và lính đánh thuê.
Vốn dĩ anh đã không có ý định đi.
“...Lần này tôi định sẽ đi.”
“Đội trưởng.”
“Các cậu cứ nghỉ ngơi đi.”
Gert điềm tĩnh nói, vác tấm khiên lên vai.
“Tôi sẽ làm tốt rồi về.”
“Anh sẽ đi cùng ai?”
“...”
Khuôn mặt của Gert hơi tối sầm đi trước câu hỏi đó.
“Gert! Anh chuẩn bị xong rồi chứ?”
Ayla mở cửa đi vào, mái tóc hồng của cô ấy phất phơ.
“...Anh sẽ đi cùng với Phó Đoàn trưởng sao?”
“Đợi đã. Điều đó có nghĩa là…”
Các thành viên đội anh bắt đầu lẩm bẩm, và rồi một người đàn ông tóc đen bước vào theo sau.
Đồng thời, bầu không khí trong Đoàn lính đánh thuê trở nên tồi tệ kinh khủng.
Có người cúi đầu xuống, người thì như cảm thấy buồn nôn mà di chuyển ra góc.
Đa số đều mang vẻ mặt sợ hãi như thể đã không còn giữ được tỉnh táo.
Dù vậy, người đàn ông chỉ nhìn Gert mà chẳng thèm để tâm gì, như thể tất cả những phản ứng đó là điều đương nhiên.
“Lâu rồi không gặp, Gert.”
“...Xin chào…”
“Sắc mặt vẫn trông ổn như vậy thì tốt.”
Tại sao cậu ta chỉ bắt chuyện với mỗi mình anh vậy chứ?
Chẳng lẽ anh đã làm gì sai sao?
Anh chưa từng bắt nạt ai cả mà.
Trong khi Gert cố hết sức lục lọi ký ức của mình, Ayla, người duy nhất vẫn đang cười tươi ở đây, giơ tay lên và nói lớn.
“Nào nào, tất cả những người đã quyết định đi thì tập trung lại mau! Chúng ta đã nhận một nửa thù lao rồi nên không chạy được đâu!”
Vô số người tập trung lại trước lời của cô ấy.
Gert nhìn hai người họ rồi hướng tầm mắt ra ngoài.
Có lẽ nếu người đàn ông đến đây thì…
Không ngoài dự đoán, anh để ý thấy hai học sinh.
Một là ứng cử viên Thánh nữ nổi tiếng, người còn lại thì sở hữu mái tóc vàng với khuôn mặt xinh đẹp.
Cả họ cũng đi cùng nhỉ.
“...”
Gert nhìn về xa xăm.
Một lính đánh thuê đã mất nơi để quay về, giờ đây lại phải để tìm nhà lần nữa.
Suy nghĩ đó cũng chỉ thoáng qua.
“Đi thôi!”
Tiếng gọi của Ayla cắt ngang suy nghĩ của anh.
“Vâng!”
Anh dồn lực vào giọng nói và đeo lại tấm khiên.
Dù thế nào đi chăng nữa, lần này anh chắc chắn sẽ thành công.

“Gần đây tớ đã có thể điều khiển thánh lực thành thạo hơn rồi.”
Trong xe ngựa, Lidia siết mở nắm đấm và Ayla nhìn cảnh đó thì chống cằm mỉm cười đầy hài lòng.
“May quá rồi. Cô cuối cùng cũng sắp thoát khỏi danh hiệu Thánh nữ nửa vời rồi ha? Vốn dĩ cô cũng là kiểu người chậm chạp mà.”
“...Ahaha… Nhưng mà tôi vẫn là Thánh nữ nửa vời thôi. Có nhiều người tài năng lắm đấy chứ.”
Lidia thoáng mấp máy môi trong giây lát như thể cạn lời trước lời nói của Ayla, nhưng rồi sau đó cô ta cũng khẽ cười khổ và điềm tĩnh đáp lại.
Hóa ra phải biết nhẫn nhịn đến mức đó thì mới có thể làm Thành nữ.
Tôi tuyệt đối sẽ không gia nhập Giáo hội.
Nghĩ vậy, tôi nhìn Laura.
Laura cứ nhắm rồi lại mở mắt như thể đang chìm trong suy nghĩ, thẫn thờ nhìn ra ngoài.
“Nhưng mà chúng ta có thể cứ đi thẳng đến tuyến phòng thủ Il Mare luôn sao?”
Câu hỏi của Lidia vang đến tai tôi, Ayla giơ ngón tay lên trả lời.
“Ừm. Phía Giáo hội cũng bảo rằng họ đã cho người đi trước để dựng rào chắn rồi.”
“Aha. Vậy ra đó là lý do chúng ta không chạm trán với Kẻ phản đồ dù di chuyển bằng xe ngựa như này nhỉ!”
“Đúng chứ. Thực tế cũng có vài cái xác còn gì?”
Đúng như Ayla nói, có vô số xác người và những cái xác không rõ danh tính nằm ngổn ngang trên đường.
<Tất cả đều chết theo một cách kinh khủng.>
Phớt lờ lời lẩm bẩm của sư phụ trong đầu, tôi cất lời.
“Ngày xuất chinh là khi nào?”
“Vì chúng ta thuộc nhóm Học viện Genua nên là… chắc sẽ không phải tham chiến ngay ngày đầu tiên đâu. Cậu biết mà, tất cả mọi người tin tưởng chúng ta nhưng đồng thời cũng sợ hãi chúng ta.”
Ayla nghiêm túc trả lời câu hỏi.
Cũng đúng. Nếu mấy người sở hữu Vết Thánh đi đến đó rồi trở thành Kẻ phản đồ thì đó lại là một vấn đề lớn theo kiểu khác.
“Vậy chúng ta là đội tấn công sau sao?”
“Thì chúng ta đã là nhóm đi sau rồi mà.”
“À, đã có những người đi trước rồi à?”
“Có chứ.”
Những người đi trước.
Tôi lên tiếng khi nghe thấy vậy.
Vậy thì chắc cũng sắp đến lúc rồi.
“Chuẩn bị đi.”
“Ừm?”
“Chuẩn bị gì?”
Laura và Ayla lẩm bẩm với vẻ bối rối.
“Vâng!”
Nhưng Lidia thì khác.
Lidia đã cầm sẵn cái búa khổng lồ trong tay nhìn tôi.
“Tớ sẵn sàng rồi!”
Ngay khi cô ta vừa dứt lời, một âm thanh liền vọng lại từ phía trước.
Âm thanh vũ khí va chạm.
Và cả…
“Kẻ địch tấn công! Kẻ địch tấn công!”
Ngay khi lời nói đó vừa kết thúc, cửa xe ngựa liền bị xé toạc và một khuôn mặt thò vào.
Một khuôn mặt sói khổng lồ, cùng với tay chân sở hữu móng vuốt.
“Người s—”
Laura bối rối hét lên, đồng thời,
-Xoẹt!
-Bốp!
Tôi vung kiếm và Lidia vung búa cùng lúc.
Cây búa đập trúng mặt con sói, đồng thời, kiếm của tôi chém đứt cổ nó.
Cứ như thế con người sói bị đánh bay về sau.
“Chuẩn bị đi.”
Tôi rút kiếm.
Tôi đã thuộc lòng mấy cái cấu trúc của sự kiện này từ lâu rồi mà.
“Chuyện gì đang…”
“Không, chuyện gì…”
Tôi cất lời, phớt lờ hai người đang lẩm bẩm.
“Trước hết bắt đầu bằng việc diệt thú gây hại.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
