Chương 38: Thành quả tập luyện
Sao vậy, lại đang nhìn cái gì đây.
Ba người kia cũng quay đầu nhìn theo ánh mắt của người đàn ông.
“...Có thấy cái gì đâu?”
“Chắc định bày trò rồi bỏ chạy đây mà. Tên này thật sự coi chúng ta là lũ ngốc à?”
“À, không. Không phải…!”
Như thể không nhìn thấy gì, họ lại quay sang nhìn gã đàn ông.
Tôi sao? Tôi thì…
<Tên kia, hình như hắn đã nhìn thấy ta.>
“Nói gì vậy?”
<Ánh mắt của hắn đã hướng về phía ta.>
“Nói chuyện điên khùng.”
Do hắn đang nhìn tôi nên cô ta tưởng nhầm rằng gã đó đang nhìn mình chăng?
<Thật đấy! Rõ ràng là ánh mắt của hắn vừa nhìn thẳng vào ta mà?>
“Vậy hắn là người có năng lực ngoại cảm?”
<Không phải vậy, có lẽ… ưuu…>
Khi tôi thực sự hỏi cô ta chi tiết, sư phụ lại lúng túng không trả lời được.
Khi tôi đang định hỏi lại lần nữa,
“Khục!”
“Đừng đánh mạnh quá. Phải vừa đánh vừa tăng dần cường độ.”
“Ra vậy.”
“Tôi có học được điều này từ bộ phận dị giáo thẩm phán. Họ bảo rằng có một cách để khiến những kẻ không nghe lời cũng phải trở nên nghe lời đấy.”
“Cách gì?”
“Tra tấn.”
“Cái đứa này thật sự là Thánh nữ à?”
Sau khi lắng nghe cuộc trò chuyện ồn ào của ba người kia, tôi quay sang gã đàn ông.
“Tại sao người lại bỏ chạy khi nhìn thấy bọn ta?”
“Chuyện, chuyện đó. Không có gì đặc biệt đâu.”
Không có gì đặc biệt?
“Ai nhìn vào cũng thấy rõ là có gì đó đặc biệt trong lời đó.”
“Quả nhiên là phải tra tấn nhỉ?”
“Dù sao thì tra tấn đau mà.”
Khuôn mặt của gã đàn ông càng lúc càng trở nên trắng bệch khi nghe Lidia và Ayla nói.
“Thật, thật sự không có gì cả mà!”
“Vậy thì tại sao người lại nhìn bọn ta chăm chú đến vậy?”
“...Đó, đó là… Do lần này Nam tước Frick…”
Nam tước Frick.
Bố của Benjamin.
“Ông ta đã đến đây sao? Tôi cứ tưởng ông ta là một nam tước già nữa nên sẽ không đến nơi này chứ. Chẳng phải ông ta còn chẳng thể vung nổi kiếm sao.”
Ayla nghiêng đầu, gã đàn ông gật đầu trước lời của cô ta.
“Vâng, vâng. Nam tước Frick không đến, nhưng mà một vài tùy tùng của ngài ấy thì có…”
“Nhưng tại sao ngươi lại bỏ chạy khi nhìn thấy bọn ta?”
“...Tôi đã được bảo không dính líu tới Aiden Starfive…”
Với tôi sao?
Những người khác cũng nhìn tôi, còn tôi thì chỉ biết chớp mắt ngơ ngác.
“Có vẻ cậu ta tức giận rồi.”
“Phải đấy.”
Và những người khác liền xì xào trong khi nhìn tôi như vậy.
Tôi chỉ đang mang vẻ mặt cạn lời thôi mà.
“Dù, dù sao đi nữa, tôi thật sự không có gì để giấu cả.”
“Vậy thì tại sao ngươi lại đang làm vẻ mặt như đã phạm tội kia hả?”
“Là vì nếu bị phát hiện thì tôi sẽ bị mắng…!”
“...”
“...”
Tôi và những người khác trao đổi ánh mắt.
Cho hắn đi đi.
Bây giờ có xung đột với tên này cũng không để làm gì.
Mấy tên của gia tộc Frick thì đặc biệt càng phiền phức.
“Tớ hiểu rồi.”
Và Lidia gật đầu với nụ cười nhân hậu.
Hiểu rồi cơ à.
Thấy Lidia dần dần hiểu được ý tôi như này thì cũng phải nói là đáng khen đấy chứ.
“Tớ sẽ chịu trách nhiệm và đi tra hỏi bọn chúng.”
“Câm miệng.”
Hóa ra vẫn chẳng hiểu cái gì cả.
Dù sao đi nữa, sau khi chúng tôi thả gã đàn ông ra, bầu không khí im lặng lại trùng xuống.
“...Gia tộc Frick.”
Ayla lẩm bẩm nhìn tôi.
“Không biết bọn chúng có đang âm mưu chuyện gì không nhỉ?”
“Dù có âm mưu gì thì chúng cũng sẽ không thực hiện ở một nơi có quy mô lớn như này đâu. Chúng có quá nhiều thứ để mất.”
Laura thản nhiên đáp lại thay cho tôi.
“Nhưng chúng ta vẫn phải cẩn trọng.”
“Nếu có việc gì xảy ra thì tôi cũng sẽ gửi khiếu nại chính thức thông qua Giáo hội.”
“Cô đã có được chút vị thế nào rồi à?”
“Vẫn chưa nhưng…”
“Làm sao mà cô có thể khiếu nại khi còn chẳng có vị thế chính trị cơ chứ? Trước hết thì lo mà đi xây dựng vị thế của mình đi.”
“...Hai người cũng đâu có…”
“...”
“...”
Hai người kia im bặt trước lời phản bác rụt rè của Lidia, còn tôi thì nhìn mấy người đó rồi mở lời.
“Câm miệng rồi đi ngủ đi.”
Bây giờ thì đi ngủ đã.
Tôi mệt rồi.

Ngày hôm sau.
Thực tế thì không ai trong chúng tôi phải canh gác cả.
Đúng như những gì tướng quân Peter đã nói, dường như phía bên họ đã thay chúng tôi canh gác cả đêm.
Thế thì chỉ có thể biết ơn thôi.
Tôi vừa nghĩ vậy vừa nhìn lên.
Tướng quân Peter bước lên bục diễn thuyết tạm thời và chuẩn bị cho bài diễn thuyết của mình.
Không lâu sau, một pháp sư lên đứng bên cạnh ông ta.
Giọng nói được khuếch đại bằng pháp thuật bắt đầu vang vọng.
“Cảm ơn tất cả các vị vì đã tập trung ở đây cho cuộc viễn chinh đầu tiên này!”
Giọng nói vang lên oang oang.
“Trước hết, cuộc viễn chinh này là cuộc phản công đầu tiên của chúng ta…”
Cuộc phản công đầu tiên.
Công nhận.
Đúng là cuộc phản công đầu tiên thật.
“Xin được gửi lời cảm ơn tới hoàng đế bệ hạ vì đã hỗ trợ cho cuộc viễn chinh này…”
Nói nhiều ghê, nói nhiều ghê.
<Tên kia bề ngoài trông có vẻ vô năng mà khả năng diễn thuyết được phết đấy chứ?>
“Không nghe không biết.”
<Biết ngay mà.>
Cuộc hội thoại của tôi với sư phụ chỉ ngắn vậy thôi.
“...Xuất phát thôi nào! Mọi người hãy di chuyển theo các nhóm nhỏ đã được chỉ định!”
Ngay sau đó, tướng quân Peter giơ tay cao lên, và giữa những tiếng hò reo, đoàn quân bắt đầu lên đường.
Tôi ngẩng lên nhìn ra xa xa.
Khói đen đang bốc lên trên trời,
-Rầm, rầm!
Tiếng bước chân bắt đầu vang lên nhịp nhàng khi chúng tôi cất bước.
Tôi cũng giữ đúng thứ tự và bắt đầu đi theo họ.
Khởi đầu của cuộc viễn chinh đầu tiên.
“Sư phụ.”
<Biết rồi.>
Sư phụ ngay lập tức đáp lại lời lẩm bẩm của tôi.
<Trước hết, đeo kiếm nghiêng nghiêng chút. Làm vậy để có thể rút kiếm ra bất cứ lúc nào.>
“...”
<Sau đó là đeo giáp tay. Càng chắc chắn càng tốt. Đúng rồi. Đứng quên là khi có chuyện gì xảy ra thì phải dùng tay đỡ lấy răng của bọn chúng trong khi vung kiếm.>
“Biết rồi.”
<...Nhân tiện. Cậu có chắc chắn là mình nói đúng không? Ngoại hình của Kẻ phản đồ đó…>
“Đúng.”
Tôi điềm tĩnh trả lời sư phụ.
“Kẻ phản đồ hiện tại đang ở tuyến phòng thủ Il Mare là—”
“Kẻ phản đồ!”
Trước khi tôi kịp nói xong, tiếng hô lớn đã vang lên từ phía trước.
Đến sớm thật đấy.
-Rầm!
Âm thanh va chạm vang lên và theo sau đó là mệnh lệnh.
“Đội tiên phong sẽ chặn chúng lại! Đội đến sau, tiến lên!”
Đây chính là cách đối phó với Kẻ phản đồ.
Các nhóm nhỏ phối hợp ăn ý sẽ bám lấy tiêu diệt từng Kẻ phản đồ một.
Một cách chiến đấu không thể thấy trong những cuộc chiến tranh thông thường, chỉ có riêng ở thế giới này.
Và chúng tôi…
“Đi.”
“Vâng!”
“Ừm.”
“Đi thôi!”
Tôi bắt đầu chạy về trước.
Đống đổ nát của tuyến phòng thủ Il Mare bắt đầu hiện ra trước mắt chúng tôi, và từ đống đổ nát đó, những bóng hình lao xuống như thể đã đợi từ lâu.
Tôi nhanh chóng quay lại phía sau để nắm bắt tình hình.
Nhóm nhỏ của tôi bao gồm tám người.
Tôi, ba đứa rắc rối kia và Gert cùng đội của anh ấy.
Các nhóm nhỏ tranh nhau lao về trước.
Tôi hơi liếc mắt sang bên cạnh và nhìn thấy mọi người đang chiến đấu với một thứ gì đó sở hữu bàn tay khổng lồ.
“Đâm!”
“Đỡ lấy!”
Có vẻ là họ cũng đang chống đỡ khá tốt theo cách của mình.
“Đừng quên! Mục tiêu của chúng ta là tiêu diệt toàn bộ kẻ địch ở tuyến phòng thủ Il Mare!”
Tôi bước đi nhanh hơn nữa, bỏ lại giọng nói của tướng quân Peter ở phía sau.
Tiêu diệt toàn bộ kẻ địch.
Và thứ xuất hiện khi ta tiêu diệt hết tất cả bọn chúng…
“Chúng đang đến!”
Ayla hét lên rồi lao về trước, Gert cũng tham gia với cô ta và giơ khiên lên.
-Rầm!
Cơ thể của Gert bị đẩy lùi về sau từ cú va chạm, còn Ayla thì xoay người đầy điêu luyện rồi đá văng thứ gì đó.
Đồng thời, kẻ địch thò khuôn mặt của nó về phía chúng tôi.
Một con người kinh tởm.
Chiều cao của nó phải lên tới khoảng ba mét, tứ chi thì gầy gò chẳng khác gì que củi.
Thế nhưng điểm đặc trưng nhất của nó là bộ hàm.
“...Thứ gì kia?”
Laura bối rối lẩm bẩm.
Bộ hàm của thứ kia đang há hốc quái dị.
Mặc dù sở hữu hàm răng con người, bộ hàm của nó cứ lạch cạch đầy đe dọa, mang lại cho ta cảm giác rằng chỉ cần bị cắn một phát thôi là cơ thể sẽ đứt làm đôi.
-Rầm!
“Gư!”
Thứ kia dí mặt vào Gert, và Gert chặn nó lại bằng khiên rồi nhăn nhó mặt mày.
“Hình như nó đã mạnh hơn trước rồi…!”
“Mọi người đừng vào đội hình!”
Những người khác vội vàng hét lên, tất cả bắt đầu đứng tụm lại với nhau.
Gert chặn đứng chuyển động còn những người thì đứng vào tư thế sẵn sàng tấn công.
-Rắc rắc!
Khi âm thanh kỳ lạ vang lên từ tấm khiên của Gert,
“Lên thôi!”
“Được rồi!”
Đồng đội của anh ta hét lên với vẻ vội vàng rồi cầm kiếm bắt đầu chém vào cổ Kẻ phản đồ.
Tiếng máu bắn ra cùng với âm thanh da thịt bị cắt vang lên.
“Khéeeee!”
“Chém nó đi! Chém nó!”
“Dồn thêm sức vào!”
Gert và đồng đội của mình vật lộn để chém đứt đầu con quái vật.
Không lâu sau, cái đầu bị cắt rời của con quái rơi xuống đất.
“Làm được rồi!”
“Chúng ta làm được rồi!”
“Hoan hô!”
Gert cùng những người khác ôm chầm lấy nhau và reo hò đầy vui vẻ.
“Đây không phải là lúc để cười đâu!”
Cùng lúc khi lời khiển trách của Ayla được thốt ra,
-Rầm!
Một thứ gì đó lại nhảy xuống từ trên kia.
“Khư!”
Gert thành công đỡ được bằng khiên nhưng chấn động khiến anh ta ngã khuỵu xuống đất.
Cái miệng của Kẻ phản đồ há rộng.
“Hừ!”
Gert nhắm chặt mắt lại.
“Hây!”
-Ầm!
Lidia đánh thẳng vào đầu của Kẻ phản đồ, đánh bay thứ đó ra xa.
Nối tiếp sau đó là đòn tấn công bằng xu của Laura và những cú đấm của Ayla.
Chẳng mấy chốc, Kẻ phản đồ đã đang nằm sấp dưới đất.
“Hai con!”
“Hoan hô!”
“Chúng ta… có lẽ cũng ăn ý đấy chứ.”
Ba người kia trò chuyện vui vẻ với nhau.
Chà, lần này tôi cũng chẳng phải làm gì cả.
Bọn họ cũng đã trưởng thành rất nhiều rồi nhỉ.
Bây giờ thì cho đi tự lập được rồi đúng không?
Tại sao mấy người không chịu rời đi mà cứ bám theo tôi vậy chứ?
Phắn đi. Phắn đi làm ơn.
Nhưng suy nghĩ đó cũng chỉ thoáng qua.
-Khéeeee!
Một Kẻ phản đồ khác lại lao xuống từ đằng xa.
“Không được rồi, lại nữa!”
“Cẩn thận!”
Kẻ phản đồ lao thẳng về phía tôi.
Cái hàm của nó há rộng, những người xung quanh hét lớn.
<Đệ tử, làm như những gì đã học đi.>
“Biết rồi.”
Trước khi kịp đáp lại lời của sư phụ, tôi đã giơ một tay lên.
-Keng!
Ngay khi răng của nó chạm vào tay tôi, một âm thanh sắc bén vang lên,
Tôi hất văng sức mạnh đang dồn lên tay mình sang một bên rồi rút kiếm.
<Một cách mượt mà, vừa di chuyển tay vừa rút kiếm.>
Đúng như cô ta nói, tôi hất tay một cách mềm mại và ném văng Kẻ phản đồ đi.
-Xoẹt!
Rồi chém đầu Kẻ phản đồ ngay lập tức.
-Rầm!
Cái đầu của Kẻ phản đồ rơi xuống tạo thành vũng máu.
“...”
“...”
“...”
Tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm vào tôi,
<Làm tốt lắm.>
Giọng nói đầy hài lòng của sư phụ vang lên.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
