Bị hiểu nhầm là kẻ bạo chúa trong Dark Fantasy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

(Đang ra)

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

Hametsu

Giữa những tiếng xôn xao, một kẻ có tính cách u ám như tôi thực sự không thể để Kiryuu-san phải bẽ mặt được. Chắc là cậu ấy sẽ tạm thời đồng ý, rồi tìm thời điểm thích hợp để giải quyết sự khó xử này

1 4

Haikyū!! Shōsetsuban!!

(Đang ra)

Haikyū!! Shōsetsuban!!

Kiyoko Hoshi

Những câu chuyện ngoài lề của bộ manga Haikyu!!

43 420

Angel Only Drinks Soda

(Đang ra)

Angel Only Drinks Soda

Maromi Maroyaka

Đây là một câu chuyện tuổi mới lớn pha chút thần bí, nơi mà tình yêu và quá khứ giao thoa.

2 6

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

128 871

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

(Đang ra)

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

ロケット商会

Khoảnh khắc hai người bọn họ lập giao ước, cũng là lúc bức màn mở ra cho một khúc tráng ca anh hùng đầy mỏng manh nhưng cũng vô cùng khốc liệt, hứa hẹn sẽ xoay chuyển cả một thế giới đang chìm đắm tro

3 7

1-100 - Chương 34: Đề nghị giúp đỡ

Chương 34: Đề nghị giúp đỡ

“...Sao mình lại ra nông nỗi này vậy chứ…”

Tôi nhìn người phụ nữ điên rồ đang lẩm bẩm với vẻ mặt thất thần ở trước mặt mình. 

Kia thật sự là Kiếm Thánh à?

Dù có nhìn như nào đi nữa, cô ta cũng khác xa với hình ảnh Kiếm Thánh. 

Ít nhất thì những Kiếm Thánh mà tôi đã từng thấy qua, phải nói như nào nhỉ, họ ngầu hơn chút. 

Vì là Kiếm Thánh, họ thường sẽ có tính cách kiểu quyền lực càng lớn trách nhiệm càng cao, và dù có khắt khe trong việc chọn lọc đệ tử thì một khi đã chọn là sẽ dạy dỗ bằng cả tấm lòng, chính là hình ảnh kiểu vậy. 

Còn cái người này thì khác xa kỳ vọng của tôi. 

Thất vọng thật sự. 

Sư phụ à.

Tính cách của người đúng là chẳng còn gì để nói nữa. 

“Tính cách đúng rác rưởi.”

“Ta không nghĩ là cái thằng vừa trói rồi đe dọa ta có quyền nói câu đó đâu?”

Người phụ nữ vừa nhìn tôi vừa lẩm bẩm như thể cơn giận đang dâng trào. 

“Làm sao mà cái thằng nhóc đến chữ kiếm trong kiếm thuật còn chẳng biết lại học được kiếm thuật này cơ chứ… mình đã định nhanh chóng nguyền rủa tên này cho chết quách đi rồi tìm một người kế thừa khác mà…”

Người phụ nữ ôm đầu rên rỉ.

Nguyền rủa tôi rồi tìm người kế thừa khác sao?

“Rốt cuộc thì tại sao lại có một tên quái vật sở hữu sức mạnh tinh thần còn hơn cả một đại pháp sư ở nơi như này cơ chứ…”

Cô ta ngoắt đầu dậy trừng mắt lườm tôi. 

Mái tóc xanh khẽ rủ xuống nhưng cô ta không để tâm gì mà nói tiếp. 

“Trước hết, ta phải kiểm tra tài năng của cậu đã.”

Khác với dáng vẻ mè nheo khi nãy, người phụ nữ nhìn tôi với vẻ mặt nghiêm túc. 

“Trước hết là hình ảnh tinh thần.”

Cô ta vừa lẩm bẩm vừa nhìn xung quanh. 

“...Nhìn lại vẫn thấy vô lý mà.”

Cô ta thở dài, nhìn chằm chằm vào lớp màng hình mái vòm đang chặn đứng làn sương đen cố tràn vào từ bên ngoài. 

“Cậu có biết thứ gì đang ở ngoài kia không?”

“Không biết.”

“Ác ý và cuồng loạn vô tận.”

Cô ta nhìn vào làn sương đen.

“Sự ác ý và cuồng loạn mà không người bình thường, à không, phải là không một con người nào có thể chịu đựng được.”

“...”

“Vậy mà sức mạnh tinh thần của cậu lại đang chặn thứ đó. Thế nên hình ảnh tinh thần của cậu mới tồn tại được đấy.”

Hình ảnh tinh thần lại là gì vậy ạ, sư phụ? 

“Giải thích theo cách dễ hiểu hơn đi, ả đàn bà.”

“Một thằng ngốc ngay cả hình ảnh tinh thần còn chẳng biết lại là đệ tử của mình sao? Và lại còn là đứa đệ tự đầu tiên ấy hả?”

Người phụ nữ nhìn tôi như thể đã cạn lời rồi thở dài não nề và lại bắt đầu giải thích. 

“Hình ảnh tinh thần là cái căn bản. Nó cũng là tiêu chuẩn để đánh giá sức mạnh tinh thần của cậu.”

À, đại khái là giống như khi các kiếm sư sử dụng kỹ năng ấy hả?

Không phải đó là một cái gì đấy rất ghê gớm sao? 

Kiểu như, ừm, khi tỉnh lại thì mặt đất đã bị bao phủ trong kiếm…

“Ta không biết là cậu đang nghĩ gì, nhưng với cậu của hiện tại thì cũng không đáng kinh ngạc đến vậy đâu. Đơn giản chỉ là cách thể hiện sức mạnh tinh thần của cậu thôi.”

Cô ta nói tiếp sau khi lập tức giẫm nát kỳ vọng của tôi. 

“Nhưng mà cứ tiếp tục tự tin đi. Sở hữu hình ảnh tinh thần chứng tỏ sức mạnh tinh thần của cậu rất mạnh. Và sức mạnh tinh thần càng mạnh, cậu càng có thể sống lâu hơn trong cái thế giới thối nát này.”

Tôi không biết thế giới này đã làm gì với cô ta, nhưng cô ta vừa nghiến răng ken két vừa lẩm bẩm rồi nhìn tôi. 

“Trước hết, thử vung kiếm đi. Để xem năng lực của cậu đến đâu.”

“...”

Được thôi.

Chẳng khó gì cả.

Vốn dĩ tôi cũng đã từng phô diễn kiếm thuật ở mức độ khá ổn khi đánh với Ayla, nên dù không phải là Kiếm thuật bị nguyền rủa của Kiếm Thánh thì chắc vẫn sẽ có hiệu quả thôi.

***

Tôi đã từng nghĩ vậy. 

Khó kinh khủng.

Không phải chỉ khó thôi đâu.

Cơ thể không chịu nghe lời tôi. 

Dù không đến mức mù vận động nhưng cảm giác như là cơ thể của tôi hoàn toàn không quen thuộc với cái gọi là kiếm thuật vậy. 

Khi tôi ngừng vung kiếm rồi đặt xuống, những xúc tu không biết từ đâu tới liền cầm khăn đến lau mồ hôi và xoa bóp vai cho tôi. 

Mấy đứa này đáng yêu ghê. 

Dù vậy, tôi nghĩ là mình cũng đã làm khá tốt đấy chứ. 

“...Phù…”

Khi tôi đặt kiếm xuống và thở ra đầy mãn nguyện, 

“Cái quái, phù, phù ấy hả? Cậu thật sự chẳng biết cái đếch gì về kiếm cả!”

Sư phụ đang sửa chữa kiếm thuật của tôi gắt lên đầy giận giữ rồi nhìn tôi. 

“Chẳng lẽ cậu đã, cái gì? Nhặt được bí kíp gia truyền nào đó ở đâu à? Không thể nào. Cấp độ kiếm thuật cho phép ta chui vào đầu ngươi đâu phải chỉ cần đọc là được. Cũng khá hơn chút so với một đứa mới học, nhưng sau cùng thì vẫn là người mới.”

Người phụ nữ chống cằm lẩm bẩm rồi nhắm nghiền mắt. 

“Nghiêm túc đấy…Thế quái nào mà thảm họa này lại xảy ra được vậy? Mệt quá đi mất…”

Tôi phớt lờ người phụ nữ đang lầm bầm và chìm vào suy nghĩ. 

Lạ thật đấy. 

Rõ ràng là khi tôi đấu tập với Ayla thì đâu có như này nhỉ.

Lúc đó cảm giác như thể tôi đã quen với kiếm thuật đến một mức nào đó rồi vậy.

Điểm khác biệt giữa lúc đó và bây giờ là gì?

“...Không được.”

Và rồi, người phụ nữ nhìn về đây, cắt ngang luồng suy nghĩ của tôi.

“Trước hết, dẫu có vung kiếm ở đây cũng chẳng có ý nghĩa gì đâu. Dù sao thì cơ thể của cậu cũng sẽ không bị mệt mà.”

“...”

“Bắt đầu từ ngày mai, cậu sẽ phải làm theo lịch trình ta lập cho. Hiện tại cơ thể cậu vẫn còn quá yếu để tiếp nhận kiếm thuật của ta.”

“Hiểu rồi.”

“Tất nhiên, tăng thể lực cơ bản thôi cũng sẽ không loại bỏ gánh nặng, nhưng ít nhất thì nó vẫn sẽ giảm bớt gánh nặng.”

“Ra vậy.”

“Và bảo mấy cái xúc tu kia đừng hành hạ ta nữa đi! Vì chúng mà ta không thể nói chuyện được với cậu đấy! Cứ khi nào ta định nói gì là chúng lại bịt miệng ta!”

Chẳng lẽ là mấy cái xúc tu đã bịt miệng người phụ nữ điên này mỗi khi dòng chữ đã kháng cự hiện lên à?

Tôi nhìn chằm chằm vào những xúc tu đang không ngừng xoa bóp cho vai tôi rồi cất lời.

“Từ này về sau đừng hành hạ ả đàn bà kia nữa.”

Xúc tu vỗ nhẹ vào vai tôi như bảo tôi đừng lo, và người phụ nữ đang nhìn cảnh đó liền thở dài thườn thượt.

“...Được rồi. Vậy thì… phải làm cho tốt đấy.”

Nói vậy, người phụ nữ ngồi thụp xuống tại chỗ.

Những xúc tu ngọ nguậy tiến gần đến chỗ cô ta,

“Ah, đã bảo đừng có đến đây rồi mà!”

Vừa nghe giọng nói đầy bực bội của người phụ nữ, ý thức của tôi bắt đầu phai dần đi.

Đợi đã.

“Phải xưng hô thế nào đây?”

Giữa ý thức đang mờ đi, tôi cố tỉnh táo lại một chút để hỏi người phụ nữ.

“Là sư phụ chứ còn gì nữa, cái thằng ngốc này!”

Ra vậy.

Ý thức của tôi lại phai đi.

“...”

Khi tôi mở mắt thì trời mới chỉ hửng sáng, mặt trời thậm chí còn chưa ló dạng.

Sảng khoái ghê, như thể đã ngủ được một giấc vậy.

Chắc ngủ thêm chút nữa cũng không sao đâu.

Tôi lại nhắm mắt.

<Này! Dậy mau!>

Ngay lập tức, một giọng nói chói tai tưởng như muốn rách cả màng nhĩ liền vang lên trong đầu tôi.

Không.

Bây giờ là mấy giờ mà đã làm khùng làm điên đánh thức người ta rồi.

<Dậy ngay! Phải tu luyện chứ! Tu luyện!>

Điên à?

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.

“Trời chỉ mới hửng sáng.”

<Thì sao! Một khi cậu đã nhận ta làm sư phụ, dĩ nhiên là ta có nghĩa vụ giúp cậu rèn luyện rồi! Dậy ngay!>

“Đúng là con đàn bà điên rồ.”

<Đã bảo là dậy mau!>

Dù đã cố ngủ thêm nhưng vì cứ bị người phụ nữ kia gào thét điên cuồng ngay sát bên tai, sau cùng tôi cũng không ngủ được nữa mà đành phải đi ra ngoài.

Có hơi hối hận rồi đấy.

Biết thế đã không nhận sư phụ rồi.

Không khí buổi sớm trong sân tập vẫn còn hơi se lạnh.

Rốt cuộc thì tên điên nào sẽ ra đây để tập luyện vào giờ này cơ chứ.

Ngoài tôi ra.

Có nhất thiết phải tập từ sớm thế này không vậy?

<Cầm thanh kiếm gỗ đằng kia lên.>

Cô ta vẫn nói tiếp mặc cho sự bất mãn của tôi.

“...”

Ngay khi tôi cầm thanh kiếm gỗ lên, giọng nói đó lại vang đến.

<Do cậu đang nhốt, à không, giam giữ, không, bắt giữ ta trong hình ảnh tinh thần. Nói chung là do cậu đang nhốt giam bắt giữ ta nên việc vung kiếm sẽ dễ dàng.>

Hóa ra đó là lý do kiếm thuật của tôi lại ổn đến vậy khi đấu với Ayla.

“Vậy thì chắc là không cần nữa nhỉ?”

<Cầm kiếm lên đi.>

Ngay khi tôi vừa cầm kiếm lên, mấy lời mắng mỏ liền dội thẳng vào tai tôi.

<Ngay từ cái tư thế đã sai rồi! Mở rộng chân ra thêm tí nữa! Hướng mũi kiếm về trước!>

“Bây giờ cô đang kiếm chuyện đấy à?”

<Cậu đang kiếm chuyện với ta thì có! Không thích thì đừng làm nữa!>

Trời, ồn ào kinh khủng.

Sau cùng, tôi chỉ còn cách vung kiếm trong khi nghe mấy lời lải nhải của sư phụ.

<Không phải như thế! Mở rộng chân hơn tí nữa! Khép tay vào trong! Không, vào quá rồi!>

Cho đến tận lúc mặt trời mọc.

***

Quầy đồ Học viện.

Như thường lệ, Chủ Quầy đồ đang vừa sắp xếp kho đồ vừa khẽ thở dài.

Aiden Starfive đã bắt đầu tập luyện từ hôm nay, hơn nữa lại còn là vào lúc rạng sáng.

Rốt cuộc thì đã có chuyện gì xảy ra vậy nhỉ?

Cô biết cậu ta đã giải quyết vụ việc dưới tầng hầm, và cô cũng biết rằng vụ việc đó có liên quan đến kẻ dị giáo.

Nếu vậy thì lũ dị giáo đã có ảnh hưởng gì đến cậu ta sao?

Đến mức khiến một người đàn ông chưa từng tập luyện bắt đầu tập luyện.

Khi cô đang trầm tư những suy nghĩ đó, tiếng cửa mở vang lên.

“Vẫn chưa đến giờ mở cửa Quầy đồ đâu ạ?”

Khi cô điềm tĩnh cất lời, một giọng nói liền vang đến.

“Tôi biết.”

“...”

Cô chậm rãi ngẩng lên nhìn về trước.

Mái tóc vàng khẽ phấp phới.

Công chúa của vong quốc sao?

Trước khi cô có thể nghĩ đến điều đó, Laura đã hắng giọng hừm hừm.

“Thật ra tôi đến đây vì có việc quan trọng muốn nói.”

Việc quan trọng sao?

Có thể là gì được đây?

Chẳng lẽ là người phụ nữ này đã nhận ra cô là một cựu nhân viên tình báo rồi sao?

Ngay cả khi Vương quốc Crown đã sụp đổ, dù cho có thối nát đến đâu, công chúa vẫn là công chúa ư?

“Dù nói là việc quan trọng đi nữa, tôi không nghĩ là chủ quầy đồ này có thể giúp gì cho cô.”

Chủ quầy cố giữ giọng bình thản nói, và Laura lắc đầu.

“Không đâu. Chỉ là tôi không rành mấy chuyện như này cho lắm.”

“...”

Chủ quầy nheo mắt nhìn và cầm chiếc bút lông ở trên bàn nhỏ.

Cô không thể làm hại cô ta.

Dù sao thì cô ta vẫn là một cựu công chúa.

Phải làm gì đây?

Liệu cô có nên tuân theo quy tắc cũ giả vờ không quen biết không?

Hay là…

“Chuyện là…”

E hèm, Laura hắng giọng.

“Không biết có thứ giống như quà hối lộ nào mà đàn ông sẽ thích không nhỉ?”

“...Vâng?”

“Lần này tôi có chuyện quan trọng muốn nhờ vả chút nên là…”

Hừm, hừm, Laura hắng giọng vài lần nữa rồi mới nói tiếp.

“Nhưng mà dù có nghĩ mãi thì thật sự là tôi vẫn không biết đàn ông sẽ thích mấy thứ kiểu gì…”

“...”

“Thì là, cái người đó ấy. Kiểu, anh ta có tính cách hơi gắt gỏng, lời nói thì xấc xược, cơ mà đồng thời cũng là kiểu rất đáng tin nhỉ?”

“...”

“Nên tặng thứ gì cho một người đàn ông như vậy thì được đây?”

“Tôi không biết.”

Chủ quầy cũng không kìm được mà để lộ chút gai góc trong giọng của mình.

“Đừng, đừng nói vậy mà…”

Laura ngập ngừng nhìn Chủ quầy như thể đang van xin.

“...Chắc là vẫn có một thứ.”

“Thật sao?”

“Nhưng mà, cô nhất định phải giữ bí mật về người đã cho lời khuyên đấy nhé?”

“À, vâng! Đừng lo về chuyện đó!”

Laura không hề nhận ra rằng khóe miệng của Chủ quầy đã hơi cong lên khi cô ấy nói vậy.

***

Tôi nhìn thứ đang được chìa ra trước mặt mình.

“...”

“...”

“...Cái gì đây?”

“...”

Tôi nhìn thứ Laura đang chìa ra như muốn bảo tôi hãy nhận lấy nó.

“Nghe nói là đàn ông thích mấy thứ như này mà?”

“...”

Tôi nhìn con dao găm trang trí lấp lánh.

Tôi chậm rãi rút nó ra và sờ thử.

Cùn.

<Nhìn này. Cậu dùng cái này thay kiếm gỗ cũng ổn phết đấy chứ. Ahahahaha!!!!>

“Bịt miệng lại.”

<Aha, khặc ưm mư! Này! Ưm mư!>

“Cái gì cơ?”

“Không có gì.”

Tôi im lặng sư phụ đang cười lớn và nhìn Laura.

“...Thật sự đấy, đây là việc mà anh nhất định phải giúp tôi.”

Laura nhìn thẳng vào tôi và cất lời.

“Xin hãy giúp tôi khôi phục lại vương quốc của mình.”

“Không muốn.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!