Bị hiểu nhầm là kẻ bạo chúa trong Dark Fantasy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

13 14

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

58 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

38 133

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

40 176

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

427 11531

1-100 - Chương 32: Trong mơ

Chương 32: Trong mơ

-Lộc cộc…!

Những khối đá đổ xuống phát ra âm thanh, và trước khi có thể hét lên, tôi đã liền cầm lấy bình hồi phục với bàn tay run rẩy và bắt đầu uống ực.

Mở nắp sao mà khó kinh khủng vậy.

“Gư, ah…!”

“Đợi chút!”

Trong lúc tôi đang cố mở nắp bằng bàn tay run rẩy, Ayla liền vội vàng bước đến, mở nắp hộ rồi đưa bình hồi phục cho tôi.

Ngoài ra còn cả thánh lực đang tỏa ra từ phía sau nữa.

Lidia đang chữa trị cho tôi.

“...Thật sự thì ai nhìn vào cũng thấy là cô ta đang thực hiện Phép màu mà.”

Laura thì đang bắt đầu cảnh giác xung quanh trong khi lẩm bẩm với vẻ cạn lời.

“Tôi đã nhận ra từ lần trước rồi, nhưng cứ mỗi khi cậu sử dụng kiếm thuật là cơ thể cậu sẽ lại bị quá sức à?”

Ayla vừa nghiêng bình hồi phục vào miệng tôi vừa thì thầm.

Một cảm giác sảng khoái lan tỏa khắp cả cơ thể tôi, cơn đau dần dịu đi, và chỉ khi ấy thì tôi mới có thể mở miệng trả lời câu hỏi của cô ta.

“...Cô không cần phải biết.”

Kiếm thuật bị nguyền rủa.

Đến đây thì vẫn ổn.

Nhưng cái tên của kiếm thuật đã tiến hóa này mới là vấn đề.

Kiếm thuật bị nguyền rủa của Kiếm Thánh.

Kiếm Thánh.

Trong <Dark Fantasy Saga> chưa từng xuất hiện tồn tại nào tên là Kiếm Thánh.

Vốn dĩ trong một thế giới điên rồ như này mà Kiếm Thánh có tồn tại thì còn lạ hơn ấy.

Không phải Kiếm Thánh là mấy người xuất hiện trong thế giới tràn đầy hy vọng hơn à?

Với một nhân vật đến cả trong văn bản game cũng chưa từng lộ diện, tôi chẳng biết phải giải thích thế nào về những hệ lụy mà cái tồn tại gọi là Kiếm Thánh này sẽ mang đến nữa.

Nếu tôi đột nhiên bảo rằng đây là Kiếm thuật của Kiếm Thánh rồi Lidia lại hét lên bảo tôi là dị giáo rồi biến tôi thành miếng cốt lết heo chiên xù thì biết phải làm sao?

Tất nhiên là cũng sẽ không có chuyện tôi ngồi yên chịu trận rồi.

“...Nếu thấy mệt thì cứ nói nhé.”

Cô ta vừa vỗ vào vai tôi vừa giúp tôi uống bình hồi phục, và cơ thể tôi bắt đầu lấy lại sức.

“Phù…”

Đỡ hơn chút rồi.

Tôi liên tục hít vào thở ra, điều chỉnh lại tư thế của cơ thể rồi nhìn vào kết quả trước mắt.

“...”

Đúng là kinh khủng thật đấy.

Tảng đá bị chẻ đôi giống như đậu phụ vậy.

Phần mặt cắt rất gọn gàng, sự sắc bén mà ai nhìn vào cũng sẽ chẳng thể tin được rằng nó đã chẻ đá.

Vấn đề là…

[Hiệu ứng xấu: Nội thương đã được xử lý.]

Chỉ mới dùng một lần thôi mà nó đã tàn phá cơ thể tôi đến mức nội thương. 

Uy lực càng lớn thì phản hồi lên cơ thể tôi cũng càng nghiêm trọng. 

Chắc là phải suy nghĩ thêm về cái này thôi. 

Tại sao mấy đòn tấn công mà tôi nhận được cái nào cái nấy cũng giống như là đòn kết liễu vậy chứ? 

Dù có gọi là đại bác thủy tinh thì như này chẳng phải có hơi quá đáng à?

Dẫu vậy…

Tiếng đá vụn lăn xuống vang lên khô khốc. 

Như này chẳng phải cũng ổn sao? 

Không, phải là rất tốt ấy chứ?

Cứ coi như là nó đã vượt qua cả bài kiểm tra về mức độ lãng mạn lẫn tính năng đi.

“...Đúng là đồ ngốc.”

Ayla vỗ nhẹ vào vai tôi rồi bước lên trước. 

Sao lại đột nhiên chửi người ta vậy? 

Tôi đâu có làm gì sai. 

“Dù sao đi nữa, cậu phải hạn chế dùng kỹ năng đó nhiều nhất có thể đấy.”

“Ta tự lo được.”

“Tôi cũng đâu có ngốc.”

Ưm, Ayla vươn vai và siết chặt nắm đấm. 

“Tôi đã nhìn thấy tận mắt nhìn thấy rồi nên cũng biết nó như nào mà.”

Chẳng lẽ cái đứa này biết về Kiếm thuật của Kiếm Thánh sao?

“...Nếu nói ra thì ta sẽ giết—”

“Tôi không nói đâu, không nói đâu. Tôi cũng đâu có ngốc đến mức không hiểu lòng cậu.”

Ayla thở dài thườn thượt.

Con người đúng là tốt bụng ghê.

Ayla lại im lặng rồi bước lên trước với vẻ mặt phức tạp. 

“Trước khi đi.”

Laura búng một đồng xu, và nó biến mất vào hư không. 

“Khi nãy tôi nhìn thấy, dường như đã có một sử ma theo dõi chúng ta.”

“Sử ma?”

“Thảo nào khi nãy tôi đã cảm nhận được thứ năng lượng kỳ lạ của ma thuật đen…”

Ayla hỏi lại, còn Lidia thì nheo mắt. 

“Nhưng mà nó đã biến mất ngay khi tôi vừa nhận ra rồi.”

“...Sử ma thì khó tìm lắm. Ở đây cũng không có pháp sư nào cả.”

“Tôi cũng không thuộc bên dị giáo thẩm phán nên lại không giỏi truy vết ma thuật đen…”

Ayla lẩm bẩm với vẻ thất vọng, còn Lidia thì cúi đầu đầy hối lỗi. 

“Vấn đề đâu phải là truy vết, mà bây giờ thì chắc kẻ đó bỏ chạy rồi còn gì?”

“...À.”

Laura nhíu mày như thể đang suy luận, và Ayla vỗ tay như đã hiểu. 

“Hóa ra là vậy.”

Nói cái gì đấy?

“Giải thích.”

Ayla và Laura liếc nhìn nhau sau khi nghe tôi nói, rồi Ayla bắt đầu giải thích. 

“Giả sử con golem đá cậu tạo ra bị tách làm đôi chỉ với một đòn và biến mất, khi ấy cậu sẽ làm gì?”

Tôi là pháp sư, và một tên điên có thể chém golem đá bằng kiếm xuất hiện ấy hả? 

Thế thì chỉ còn nước chấp nhận cái chết thôi chứ sao. 

“Chiến đấu với quyết tâm để chết.”

“Đó là cậu thôi. Người bình thường thì sẽ bỏ chạy.”

Tôi cũng sẽ bỏ chạy nếu có thể mà. 

“Dù sao đi nữa. Hãy cứ cho rằng kẻ đó bỏ chạy đi.”

“...Không phải như vậy thì càng vấn đề hơn sao?”

Lidia nghiêng đầu thắc mắc. 

“Chúng ta đâu biết đường ở đây.”

“Đúng vậy. Chúng ta không biết đường.”

“Đặc biệt do đây là khu vực dưới lòng đất, chắc chắn phải có rất nhiều lối đi bí mật.”

Lối đi bí mật dưới tầng hầm ấy hả? 

“Ta biết.”

“Cái gì?”

Laura nhướng một bên mày nhìn tôi, và hai người kia cũng tròn mắt nhìn tôi. 

“Sao anh lại biết cái đó? Anh thật sự không có liên quan đến chuyện này đâu nhỉ?”

“Bây giờ cô đang nghi ngờ bạn Aiden đấy à? Sau khi đã lan truyền tất cả những tin đồn đó?”

Lidia nhìn Laura với đôi mắt sáng rực. 

“...Không phải, hoặc là. Không, ừm…”

Nhận lấy ánh mắt đó, Laura liền lảng mắt đi và lẩm bẩm bằng giọng lí nhí như thể lòng tự trọng bị tổn thương. 

“Trời ạ, dù sao thì tôi cũng là công chúa mà…”

“Là cựu công chúa.”

“Đã bảo là cô im miệng đi rồi.”

Dù sao đi nữa, lối ra bí mật ấy hả?

Tôi biết cái đó rõ mồn một luôn. 

Bởi vì ngay từ đầu, trong khu tầng hầm này ngoại trừ lối vào thì chỉ có một lối ra bí mật mà thôi.

“Ta sẽ dẫn đầu.”

Tôi bắt đầu bước đi, và Ayla cùng Laura cũng trao đổi ánh mắt rồi đứng sau tôi. 

“Hiểu rồi.”

“Nếu anh đã nói tự tin đến vậy thì chắc cũng phải có cơ sở nhỉ. Tôi sẽ làm vậy.”

Bỏ lại hai người kia phía sau, Lidia nhanh nhẹn bước đến bên cạnh tôi. 

“Bạn Aiden. Tớ sẽ luôn tôn trọng quyết định của cậu, nhưng tớ mong là bạn Aiden không bị thương.”

Cô ta nhìn tôi như thể tôi đang chuẩn bị hy sinh cao cả lắm ấy. 

“Đặc biệt là kiếm thuật đó…”

Ài, sao cứ moi móc mãi thế nhỉ? 

Đáng sợ quá đấy. 

Làm ơn đừng đột nhiên quay lại và nói rằng ‘Ta sẽ giết ngươi, tên dị giáo!’ và biến tôi thành cốt lết heo chiên xù. 

“Ta sẽ không nghe bất cứ lời nào nữa.”

“...Vâng.”

Lidia liền im lặng với vẻ mặt cay đắng. 

Ai nhìn vào chắc sẽ tưởng tôi đã làm gì sai không bằng.

Tôi xoa lồng ngực nhói đau và bắt đầu bước đi. 

“Theo ta.”

***

Tầng hầm. 

Một người đàn ông đang điên cuồng chạy xuyên qua bóng tối, như thể đang chạy trốn khỏi một thứ gì đó không thể nhìn thấy được. 

“Hộc, hộc… hộc…!”

Một con quái vật.

Bởi vì không còn từ nào khác có thể diễn tả nhát chém đó. 

Chém hạ con golem đá chỉ bằng một đòn sao? 

Dù cho đó là một Vết Thánh phi lý đến mức nào, cảnh tượng vừa nhìn thấy được qua mắt của sử ma vẫn còn đọng lại trong đầu hắn.

Con golem đá bị tách làm đôi chỉ với một chém dọc đơn thuần, và người phụ nữ tóc vàng đã ngay lập tức phá hủy sử ma. 

Thậm chí còn có cả luồng sát ý khủng khiếp mà hắn có thể cảm nhận được qua mắt của sử ma. 

Cảm giác như thể gã đàn ông đó đang phóng sát khí thẳng vào hắn thông qua sử ma vậy. 

Một hành động bất khả thi theo lẽ thường nhưng lại giống như là khả thi. 

Nếu bị con quái vật phát hiện thì hắn chỉ có chết.

Không, có lẽ sẽ không kết thúc chỉ với cái chết.

Có khi hắn sẽ còn bị tra tấn nữa.

Dù có nói là vì đại nghĩa đi chăng nữa, nếu bản thân hắn chết thì cũng vô nghĩa. 

Gã đàn ông chạy qua dãy hành lang của tầng hầm, nơi chỉ có ánh đèn trắng lơ lửng, về phía lối ra mà chỉ có mình hắn biết.

Hắn có thể chắc chắn một điều, rằng chưa từng có một ai đi xuống tầng hầm này. 

Ít nhất là trong suốt gần một năm hắn lẩn trốn ở đây.

Và bốn đứa đó là tân sinh viên. 

Chỉ cần nhìn vào phần cầu vai trên đồng phục của chúng là có thể biết ngay. 

“Chết tiệt, rốt cuộc thì thứ quái vật đó xuất hiện từ đâu ra vậy chứ…!”

Gã đàn ông vừa chạy vừa thốt ra lời chửi thề. 

Nghi thức gần như đã thành công rồi, vậy mà thế quái nào…!

Lối ra càng lúc càng gần hơn. 

Một lối đi bí mật được che giấu. 

Khi gã đàn ông ấn vào miếng gạch, bức tường liền mở ra cùng với tiếng lạch cạch. 

“Thật này. Hắn đã đến đây đúng như cậu nói.”

“Rốt cuộc thì anh là ai vậy hả? Danh tính của anh là gì?”

“Quả nhiên là bạn Aiden biết tất cả mà!”

Giọng nói của ba người phụ nữ vang vào tai gã đàn ông. 

“...”

Hắn từ từ ngẩng đầu nhìn về trước. 

Bốn người đang đứng quay lưng về phía ánh sáng tràn vào từ lối ra nhìn chằm chằm vào hắn. 

“Làm, làm sao mà…”

Một luồng năng lượng kinh khủng ập xuống gã đàn ông khi hắn đang lẩm bẩm đầy ngỡ ngàng. 

Trước khi hắn có thể phản ứng lại, một làn tóc hồng đã khẽ phấp phới trước mắt hắn,

“Khục!”

Nắm đấm cứ thế đánh thẳng vào thượng vị, cắt đứt ý thức của gã đàn ông ngay tại đó.

***

“...”

Tôi nhìn gã đàn ông đã bất tỉnh. 

Mái tóc đen rồi là quầng thâm hiện rõ ở mắt.

Nhìn kiểu gì cũng thấy đây là một kẻ đáng nghi.

Nhưng hơn tất cả chính là cái áo choàng đen hắn đang mặc. 

“...Đây là kẻ dị giáo đúng không?”

Lidia lẩm bẩm, lấy ra cây búa được tạo nên từ thánh lực. 

“Đợi đã, đừng giết.”

“Ah, tớ không giết đâu! Thánh nữ không làm mấy việc như sát sinh đâu!”

“Nói vậy mà ánh mắt nhìn tôi khi nãy của cô giống như là muốn giết tôi lắm đấy.”

“Kẻ phản bội bị trừng trị là đúng rồi mà.”

Phớt lờ Laura và Lidia, tôi bắt đầu lục soát người của gã đàn ông mặc áo choàng. 

Chẳng mấy chốc, thứ tôi đang tìm đã xuất hiện.

Một mảnh giấy da với những hình vẽ đen ở trên. 

Chết tiệt. 

“...”

“Cái gì đây?”

Ayla bước đến hỏi khi thấy tôi không nói gì. 

Tôi đã thắc mắc cái sự kiện thảm sát đó là như nào mà, hóa ra là cái này.

Sự kiện xảy ra trong <Dark Fantasy Saga> hiện lên trong đầu tôi. 

Những kẻ dị giáo, và triệu hồi ác ma. 

Với suy nghĩ đó, tôi chạm vào các họa tiết. 

Cần phải báo cáo việc này cho Gildar hoặc những người khác—

-Rè rẹt!

Trong khoảnh khắc, những tạp âm như thể có sóng điện bị nhiễu vang lên trong đầu tôi,

<Làm ơn đi mà!>

Giọng nói của người phụ nữ điên vang lên trong đầu tôi. 

<Ta thua rồi! Thật đấy! Làm ơn! Ta sẽ không nguyền rủa nữa đâu! Chỉ là hãy làm gì đó về cái thứ năng lượng điên rồ này đi!>

“Nói cái gì vậy?”

“Vâng?”

Lidia bối rối nhìn tôi, nhưng tôi không bắt chuyện với cô ta. 

<Bởi vì ta thua rồi! Làm ơn! Ta sẽ dạy cậu hết mọi thứ! Này, dù, dù gì thì, ta vẫn là Kiếm Thánh đấy!>

“Thứ như vậy không tồn tại.”

<Không, thật mà! Không, hãy làm gì đó với mấy thứ giống như xúc tu đen ngòm này đi mà, làm ơn đấy! Ở trong mơ tối này, hãy gặp ở trong mơ! Ta sẽ làm thật tốt mà! Làm ơn, yaaah!>

[Bạn đã kháng cự!]

Trong mơ? Tối nay? 

“...Bạn Aiden?”

Lidia gọi tôi bằng giọng đầy lo lắng, và tôi nhìn cô ta rồi cất lời. 

“Cúi đầu xuống.”

“Vâng.”

Đỉnh đầu tròn xoe của cô ta lại xuất hiện. 

Xin lỗi. 

Nhìn cô ở dưới tầng hầm như này, tôi lại đột nhiên thấy được ảo giác đầu cô nứt toác ra nên có hơi buồn nôn. 

Tôi nhìn Lidia đang cúi đầu và chìm vào suy nghĩ. 

Cô ta nói là ở trong mơ tối nay. 

Chắc là đi thử xem sao nhỉ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!