Bị hiểu nhầm là kẻ bạo chúa trong Dark Fantasy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

13 14

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

58 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

38 133

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

40 176

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

427 11531

1-100 - Chương 31: Bán nguyệt trảm

Chương 31: Bán nguyệt trảm

Bán nguyệt trảm. 

Đây là kỹ năng mà tôi chưa từng thấy bao giờ ngay cả trong khi chơi <Dark Fantasy Saga>.

Con boss mà tôi biết có thể một mình hủy diệt từng thành viên trong tổ đội của tôi chỉ với một đòn Chém Cư hợp, vậy mà đây còn là kỹ năng cao hơn một bậc sao?

Ngay cả tên cũng đã thay đổi. 

Kiếm thuật bị nguyền rủa của Kiếm Thánh. 

Nếu vậy, người phụ nữ đã luyên thuyên trong đầu tôi khi nãy là Kiếm Thánh sao?

Dù có nghĩ thế nào đi nữa, đó trông chẳng giống hành động hay lời nói mà một Thánh Kiếm sẽ làm. 

Cái Bán nguyệt trảm này sẽ là kỹ năng như nào đây nhỉ? 

Không, trước khi xem nó là kỹ năng gì, không biết nó sẽ tàn phá cơ thể tôi đến mức nào đây? 

Chỉ với một lần sử dụng Chém Cư hợp đúng nghĩa là tôi đã được nếm trải mùi vị địa ngục luôn rồi mà. 

Không nhưng mà chuyện nào ra chuyện nấy. 

Nhận được kỹ năng mới vẫn là một điều tốt chứ.

Với suy nghĩ đó, tôi lại hướng mắt đi. 

“Hỡi Chủ Thần… hai người kề vai sát cánh là được rồi ạ, hoặc là kề tay sát cánh… Không, nếu như không được thì chỉ cần cùng nhau…”

Lidia đang cầu nguyện, rồi là cả Ayla đang đứng xem bên cạnh.

“Xong rồi.”

“Có phải là cậu vừa nhận được sự giác ngộ nào đó không? Bởi vì tớ có cảm giác là năng lượng của cậu đã trở nên đáng sợ hơn, à không, mạnh mẽ hơn rồi.”

“...”

Tôi giữ im lặng trước lời của Lidia.

Bởi vì tôi có cảm giác nếu như mình nói rằng có một người phụ nữ điên rồ sống trong đầu mình và dường như cô ta là Kiếm Thánh thì chắc cũng chẳng có ai tin đâu.

“Đúng là như vậy này? Thật sự đã trở nên đáng sợ hơn rồi.”

Ayla nhíu mày nhìn tôi. 

“Phải nói là đấu khí của cậu đã trở nên ổn định hơn rồi nhỉ. Nếu cho đến khi nãy cậu đơn giản chỉ là phóng sát ý ra xung quanh…”

Chẳng lẽ bây giờ tôi có thể thu lại sát ý thay vì cứ phóng nó ra rồi sao?

Nếu vậy thì cuộc sống ở học viện có lẽ sẽ trở nên thuận lợi hơn chút rồi. 

“Thì bây giờ vẫn đang phóng sát ý kinh khủng khiếp như cũ, nhưng cảm giác như là cậu có thể chỉ phóng vào một người và hủy diệt họ nếu muốn chăng?”

Hoàn toàn chẳng thay đổi chút nào. 

Để thử nghiệm luôn phát. 

[Kích hoạt Vết Thánh!]

Tôi ngay lập tức phóng năng lượng trào ra từ Vết Thánh về phía Ayla, và mặt cô ta bắt đầu trở nên trắng bệch. 

“Tôi, tôi đã làm gì sai chứ…”

Thực tế Lidia đang ở ngay bên cạnh đó cũng trông như hoàn toàn chẳng biết đang có chuyện gì, vậy chẳng lẽ tôi thật sự có thể chỉ phóng năng lượng vào một người đúng như cô ta nói à?

Sau này phải dùng thử mới được. 

Ngay khi tôi đang định thu năng lượng lại, một ai đó bước tới. 

“Ah. Là kẻ phản bội.”

“...”

Ayla vừa dứt lời, Lidia đã trợn trừng mắt lườm về phía người đang đi tới. 

Là Laura.

“...Phải nói là đáng sợ lắm luôn ấy. Cô có thể đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đó không?”

“...”

Laura nhíu mày hết cỡ như thể bận tâm đến ánh mắt của Lidia, còn Lidia thì phớt lờ lời nói của Laura và vẫn tiếp tục nhìn chằm chằm vào cô ta. 

“Này, anh nói gì đi chứ. Cô ta cứ nhìn chằm chằm vào tôi ấy, đáng sợ lắm.”

“Tóc Nâu. Cụp mắt xuống.”

“Vâng…”

Chỉ khi ấy thì Lidia mới lại để lộ đỉnh đầu tròn xoe.

“Trước hết, tôi đã chăm chỉ đi phát tán tin đồn đúng như anh nhờ nên nhiều người cũng đã bắt đầu nghi ngờ anh rồi.”

“Tiếp theo.”

“Và tôi cũng đã lấy được chìa khóa của tầng hầm học viện. Tôi đã lấy được khi bảo rằng sẽ chứng minh sự trong sạch của anh.”

“Ra vậy.”

“Cậu không ngạc nhiên lắm nhỉ.”

Laura chép miệng rồi lấy chìa khóa ra. 

“Đi chứ? Anh sẽ đi nhỉ?”

Laura vừa nói vậy vừa lắc lắc chiếc chìa khóa. 

Khuôn mặt cô ta như đang nói là, ‘Không có chuyện anh không dám đi đâu ha?’

Dù không biết cô ta đang kỳ vọng điều gì ở tôi…

“Đi chứ.”

Không có lý do gì để không đi cả.

Tôi đã tưởng là sẽ phải tự mình đi lấy chìa khóa, nhưng nếu Laura đã lấy hộ cho rồi thì không có lý do gì để không đi cả. 

“Tôi biết là anh chắc chắn sẽ đi mà.”

Laura cười toe toét, Ayla nhìn tôi như thể đã chẳng còn cách nào khác, và Lidia cũng đang chắp tay lẩm bẩm ‘Quả nhiên…’ trong khi cầu nguyện. 

Mấy cái đứa này chắc chắn là điên hết rồi. 

“Vậy thì tối nay à?”

“Đi luôn.”

Tại sao lại đi xuống tầng hầm khi trời tối cơ chứ?

Đáng sợ lắm.

Tôi nhát gan lắm đấy.

Tôi chưa bao giờ chơi game kinh dị và cũng không biết xem phim ma.

“Ơ, vậy thì tôi vẫn chưa kịp mang găng tay chiến đấu theo?”

“Ta đâu có gọi cô.”

“Đợi chút, tôi sẽ đi về lấy rồi quay lại ngay!”

Ayla đã chạy vọt đi trước khi tôi kịp nói xong.

“Tôi đã mang theo tiền rồi.”

“Tớ, tớ cũng chỉ cần mang người theo là đủ!”

Đã bảo là tôi không có ý định dẫn tất cả mấy người theo rồi mà.

Thế nhưng mặc cho ý định của tôi, ba người kia vẫn đuổi theo tôi.

Dù đã đẩy Uy áp đến mức tối đa để đe dọa bảo họ biến đi, ba người đó vẫn cứ đi theo tôi với khuôn mặt trắng bệch.

Tôi thật sự đã nghiêm túc nghĩ rằng Vết Thánh của mình bị suy yếu nên cũng đã thử dùng cách tương tự với một học sinh đang ở gần đó, và ngay lập tức, người đấy bắt đầu khóc lóc rồi ngất xỉu tại chỗ, nghĩa là tôi không có vấn đề.

Dù nghĩ thế nào đi nữa, mấy cái đứa này chắc chắn đã trở nên kỳ lạ, hoặc là ăn Uy áp nhiều quá nên đầu óc có vấn đề hết cả rồi.

Sau cùng, chúng tôi chỉ còn cách đi xuống tầng hầm với Laura làm dẫn đường cộng thêm hai người được tặng kèm.

-Két…

Cánh cửa tầng hầm mở ra, và tôi tiến vào cùng với ba người mà bây giờ mình đang rất muốn tách ra này.

Ánh sáng được tạo nên từ ma lực tỏa ra yếu ớt, một nơi tràn ngập mùi nấm mốc và ẩm ướt.

Bức tường đá bị bao phủ bởi rêu bám dày đặc, và từ trên trần nhà, tiếng nước nhỏ giọt tí tách vang lên đều đặn.

“...Hỡi thứ tà ác, hãy biến đi…”

Khi Lidia nhắm mắt giải phóng thánh lực, tầng hầm liền trở nên sáng sủa hơn.

Thật sự là đã đến đây rồi nhỉ.

Tầng hầm của Học viện.

Trong <Dark Fantasy Saga>, phần lớn của khu vực đều bị chặn.

Chắc là để tiết kiệm tài nguyên nên chỉ làm một phần khu vực thôi, nhưng theo thiết lập, nơi này đã bị phong tỏa do sự kiện thảm sát đó.

-Cộp… cộp…

Trong tầng hầm yên tĩnh, chỉ có tiếng bước chân của tôi vang lên.

“Tôi đã tổng hợp lại các tin đồn.”

Bên cạnh tôi, Laura nói tiếp trong khi tóm tắt như một thư ký.

“Sau tất cả, mọi tin đồn đều bắt đầu từ cùng một nguồn duy nhất mà. Nếu thử tìm những từ khóa thường xuyên xuất hiện nhất, ta có thể thấy được vụ việc đang diễn biến theo hướng nào.”

“Xin lỗi nhưng mà cô có thể nói thẳng vào vấn đề chính luôn được không?”

“Đúng vậy. Tôi ghét mấy kẻ khoe khoang lắm.”

Laura đang giải thích với một nụ cười tự đặc liền bị gián đoạn bởi Lidia và Ayla, rồi cô ta nhìn chằm chằm vào họ một lúc và tặc lưỡi rồi nói tiếp.

“Vậy nên tôi mới nói là không thích giao du với mấy đứa học dốt mà. Dù sao đi nữa, kết luận lại, tôi đã suy luận ra được hai điểm chung.”

“Nói thử xem.”

“Tiếng cười, và âm thanh bì bõm không rõ.”

Tiếng cười và âm thanh bì bõm?

“Chẳng lẽ là thây ma? Hoặc là ma thuật đen… hoặc là dị giáo…”

Lidia lẩm bẩm, và Ayla lắc đầu.

“Chắc là không phải đâu. Sau khi mọi sinh vật có tri giác dồn lại về lục địa chật hẹp này, Hoàng gia đã tận diệt hết hắc ma pháp sư rồi còn gì.”

“Hừm…”

Lidia nhíu mày.

“Dù sao đi nữa, thứ chúng ta cần tìm là hai âm thanh đó.”

“Có tin đồn nào về người mất tích không?”

“Người mất tích sao? Ở trong Học viện ấy hả? …Hình như là không có đâu?”

Laura lắc đầu sau khi suy nghĩ về câu hỏi của tôi.

“Tôi cũng chưa từng nghe thấy chuyện nào như vậy.”

“Tớ cũng thế.”

Ayla và Lidia cũng lắc đầu.

Hai đứa này không giống như là có bạn đâu nên có nghe thấy tin đồn thì cũng đã trễ rồi.

Tôi cũng chẳng kỳ vọng gì từ họ.

Nhưng nếu ngay cả Laura cũng không nghe thấy gì thì chắc đúng thật là không có rồi.

“Đi thôi.”

Ngứa ngáy chân tay ghê.

Thật lòng mà nói, tôi đang nóng lòng đến phát điên để được thử Bán nguyệt trảm mới nhận được.

Tất nhiên là sẽ đau rồi.

Nhưng mà…

Tôi hướng mắt nhìn ba bình hồi phục thượng cấp trong túi rồi nhìn bình hồi phục biết đi.

“Tóc Nâu.”

“Vâng?”

“Có thể chữa trị cho ta nếu có chuyện gì xảy ra chứ?”

“Tất nhiên rồi!”

Đâu cần phải hét to như vậy.

Lidia nắm chặt lại hai tay với đôi mắt tròn xoe.

“Tớ có thể sử dụng toàn bộ thánh lực của mình để chữa trị cho bạn Aiden!”

“Được rồi.”

Nói cách khác, bốn bình hồi phục thượng cấp.

Chắc cũng có thể thử kỹ năng mới một lần chứ?

-Khihi…

Một âm thanh vang vào tai tôi.

Tiếng cười.

“Nghe thấy không?”

Ayla là người hành động đầu tiên.

Cô ta đeo găng tay vào và nhìn xung quanh với ánh mắt sắc bén.

“...Một nguồn năng lượng tà ác.”

Lidia lẩm bẩm, triệu hồi một cây búa đủ to để biến một người thành món cốt lết heo chiên xù.

“Tôi không nghe thấy gì cả.”

Laura rụt rè lẩm bẩm nhưng vẫn bắt đầu búng đồng xu.

Tôi cũng đặt tay lên chuôi kiếm.

Tốt.

Chính là đây.

Đây chính là cơ hội hoàn hảo nhất mà tôi đang nghĩ tới.

Tất cả chúng tôi chậm rãi bước về hướng âm thanh phát ra.

Có lẽ vì đã trải qua khoảng hai trận tử chiến, mặc dù tất cả đều căng thẳng, dường như không có ai bị nó nuốt chửng.

Đúng rồi.

Nếu bị nuốt chửng bởi sự căng thẳng rồi Đặc tính xấu bộc phát thì cái đấy mới là vấn đề.

-Hihi…

Tiếng cười càng lúc càng trở nên gần hơn.

Thậm chí còn có thể mơ hồ nghe thấy nước.

Laura và tôi trao đổi ánh mắt.

“Bây giờ thì tôi cũng có thể nghe thấy rồi.”

“Đúng như cô nói.”

Tiếng cười và tiếng nước.

Sau khi đã bước đi không biết được bao lâu, chúng tôi dừng lại trước một cánh cửa.

“Là ở đây.”

Laura lẩm bẩm, cầm lấy tay nắm cửa.

“Cường hóa.”

“Cậu thật sự không định trả một xu nào mà cứ tùy tiện sai khiến tôi như vậy à? Dù sao tôi vẫn là công chúa đấy nhé.”

“Là cựu công chúa.”

“Cô thì im đi.”

Laura càu nhàu trước lời của Ayla nhưng vẫn búng xu để thi triển phép cường hóa.

“Phải làm như nào đây?”

“Nếu đi vào, tớ sẽ dùng tối đa thánh lực của mình…”

“Không.”

Tôi lắc đầu.

“Ta sẽ làm.”

“...Cậu sẽ làm sao?”

“Đúng.”

“Nếu có cậu lo liệu rồi thì cũng chẳng có gì phải lo lắng cả.”

Laura khẽ rên rỉ xoay tay nắm cửa.

“Vậy thì tôi mở nhé?”

Két, cánh cửa mở ra.

Âm thanh bì bõm càng lúc càng trở nên lớn hơn.

Khi tôi ngẩng lên, thứ hiện ra trước mắt tôi là…

“...Cái gì đây?”

Là một con golem khổng lồ.

Một con golem cứng rắn, dường như là được làm từ đá.

Mặc dù không biết là tiếng nước chảy phát ra từ đâu trên con golem này nhưng…

-Uỳnh!

Con golem giơ tay lên.

“Bạn Aiden!”

Lidia hét lên từ phía sau và vươn tay ra, nhưng tôi đã rút kiếm còn nhanh hơn cả cô ta.

Kiếm thuật bị nguyền rủa của Kiếm Thánh.

Bán nguyệt trảm.

Như thể được khắc sâu vào trong gen, cánh tay của tôi tự di chuyển.

Vẽ nên một đường kiếm uyển chuyển, tôi tung ra chỉ một nhát chém nhanh duy nhất,

Và cứ như vậy, con golem đá đã bị chẻ dọc.

-Lộc cộc…!

Con golem giờ đây chỉ còn là khối đó nằm lăn lóc trên sàn.

“...Gư…”

Cơn đau dữ dội ập đến tôi ngay lập tức, nhưng sự kinh ngạc trong lòng tôi đã đến trước cả cơn đau đó.

Khác biệt.

Dường như tôi đã học được một thứ kiếm thuật đáng sợ hơn mình tưởng rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!