Elixir-Replica System
Tôi bắt đầu cảm thấy ghét cái tính hay lo chuyện bao đồng của mình rồi đấy.
Thú thật là tôi cũng đã lờ mờ đoán ra cái kịch bản này nên thôi thì đành chịu, nhưng dù sao đi nữa, bắt khởi hành ngay trong ngày hôm nay thì đúng là quá đáng quá mức quy định.
May mắn thay, từ đầu tôi vốn đã học trường nội trú, thêm vào đó là phụ huynh thuộc kiểu người cực kỳ phóng khoáng.
“Hè năm nay con không về đâu.”
Chỉ cần để lại lời nhắn ngắn gọn như thế là đủ giải quyết xong việc bên đó.
Và thế là công cuộc chuẩn bị bắt đầu, nhưng khi nhìn lên đồng hồ thì thời gian đến lúc hẹn chỉ còn chưa đầy một tiếng.
Để lên đường, chúng tôi sẽ sử dụng một lỗ sâu đục gọi là “Cổng dịch chuyển”, và nghe bảo thời gian cổng mở được quy định cực kỳ khắt khe.
Cứ như thể thế giới giả tưởng đã xâm lấn vào thực tại của tôi rồi vậy.
Vì lý do trên nên tôi bị yêu cầu phải tập hợp cực kỳ đúng giờ, nhưng mà nói chung là đi dị giới thì cần phải chuẩn bị cái quái gì cơ chứ?
Tạm thời tôi cứ tống đèn pin, điện thoại, quần áo thay đồ vào ba lô và... à thôi, chịu chết!
Đến nửa chừng thì phát cáu nên tôi cứ nhét đại mọi thứ vào, rồi lao ra khỏi ký túc xá ngay sát giờ khởi hành.
“Nào Yuu-kun. Chắc cháu cũng biết RPG là gì rồi đúng không?”
Vừa đến nhà Sakurai, Emiko-san, mẹ của cô nàng, đã bắt đầu buổi hướng dẫn trước khi lên đường.
Với cặp kính sắc sảo, bộ vest chỉnh tề toát lên vẻ trí thức, cô ấy bảo mình là giáo sư đại học, nhưng ngoại hình thì đúng chất “cô giáo quyến rũ” cực kỳ hợp nhãn. Trông cô trẻ đến mức chẳng ai tin nổi là đã có con gái 17 tuổi.
“Thì, vâng. Thời buổi này ai không biết mới là lạ đấy ạ.”
Nghe bảo có “Cổng dịch chuyển” nên tôi cứ tưởng tượng đến một ngôi nhà kiểu hầm ngục cơ, hóa ra cũng chỉ là một căn nhà hai tầng bình thường.
Tôi vào ký túc xá từ hồi lên cấp ba, còn gia đình Sakurai chỉ có hai mẹ con nghe đâu cũng đã chuyển hẳn đến đây. Đây là lần đầu tiên tôi bước chân vào nhà họ kể từ khi họ chuyển tới.
“Mà thực ra cháu muốn tìm hiểu kỹ hơn một chút về vụ Arina là Dũng giả ấy...”
“Thế giới giả tưởng trong RPG và thế giới chúng ta sắp khởi hành tới đây cực kỳ giống nhau.”
“Cô định chơi hệ không tiếp nhận câu hỏi luôn đấy ạ?”
“Cho cô xin lỗi nhé. Chúng ta không có nhiều thời gian đâu.”
Mái tóc xoăn nhẹ bồng bềnh lay động, Emiko-san xin lỗi bằng đôi môi đầy đặn được tô điểm bởi lớp son bóng. Một mùi nước hoa thanh tao nhẹ nhàng thoảng qua.
...Từ một người đẹp gợi cảm thế này, sao lại có thể sinh ra một đứa con gái mờ nhạt như thế kia được nhỉ?
“Yuu-kun đã bao giờ phá đảo một game RPG fantasy nào chưa?”
“Hồi nhỏ cháu có chơi qua một hai trò nổi tiếng gì đó ạ.”
“Vậy à. Thế thì cô không cần giải thích về thể loại đó nữa nhé. Cho cô mượn điện thoại một chút được không?”
Emiko-san nhận lấy điện thoại của tôi, cắm nó vào một sợi cáp lạ lùng nối với máy tính, rồi bắt đầu thao tác cài đặt ứng dụng gì đó.
Cái đó không phải điện thoại thường đâu, nó là〝E:ID Phone〟công cụ do nhà trường cấp, bên trong có cả thẻ học sinh điện tử nữa nên cô đừng có tự tiện nghịch phá chứ.
“Vậy thì, tạm gác Arina là Dũng giả sang một bên, nếu đột nhiên bị ném vào thế giới giả tưởng thì cháu có biết mình phải làm gì đầu tiên không?”
Emiko-san vừa thao tác vừa tiếp tục câu chuyện.
“Dạ không, chịu chết ạ.”
“Đúng nhỉ. Vậy nếu là trong RPG?”
Emiko-san rút điện thoại ra khỏi cáp, bắt đầu tùy chỉnh nó bằng những linh kiện và tuốc nơ vít đã chuẩn bị sẵn.
“...Cô đừng có làm hỏng nó đấy nhé.”
Tôi lo lắng thốt lên, nhưng chỉ nhận được câu trả lời gần như phớt lờ,
“Trả lời câu hỏi đi chứ.”
“E hèm. Đầu tiên là ở ngôi làng khởi đầu, đánh mấy con quái yếu để kiếm điểm kinh nghiệm... chắc vậy ạ.”
“Ping pong, chính xác. Đó là lý thuyết cơ bản. Cho dù cháu không có năng lực khám phá thế giới giả tưởng, cháu vẫn có năng lực để phá đảo một trò RPG.”
“Nãy giờ cháu chẳng hiểu cô muốn nói gì cả.”
“Ý cô là câu trả lời cho việc Yuu-kun sẽ sống sót thế nào ở thế giới giả tưởng đã có rồi đấy… Đây, trả lại cháu này.”
Nói đoạn, cô đưa lại chiếc điện thoại cho tôi.
Chiếc điện thoại giờ đã nằm trong một cái ốp kỳ lạ, to hơn một vòng. Khi tôi chạm vào, một tiếng “vùn” vang lên, và một màn hình bán trong suốt hiện ra ngay trước mắt.
Loại công nghệ siêu tương lai hiển thị hình ảnh 3D ngay giữa không trung.
“Cái gì đây, đỉnh vậy!”
Tôi lỡ mồm thốt lên đầy phấn khích.
“Đó là máy thử nghiệm đang trong quá trình nghiên cứu đấy. Thấy cháu thích thế này cô vui lắm nha~♪”
Trên màn hình hiển thị dòng chữ, 『Elixir-Replica System』
“Eri-kusu?”
“Đọc là Elixir Replica System (Hệ thống mô phỏng thần dược) nhé.”
“Wa, nghe tên đậm chất giả tưởng thật! Bắt đầu thấy có không khí rồi đấy!”
“Fufu~. Vui mừng sớm quá đấy~”
Emiko-san chạm vào màn hình, các cửa sổ bắt đầu hiện thêm ra.
『Trạng thái』
『Kỹ năng』
『Vật phẩm』
『Khác』
Toàn là các bảng lệnh thường thấy trong RPG.
“Yuu-kun, đeo cái này vào đi.”
Tôi đeo chiếc vòng tay được đưa cho.
Và khi chạm vào mục 『Trạng thái』:
『Tên: Shimoyama Yuki
Nghề nghiệp: Học sinh cấp ba
LV: 1
HP: 100MP: 100%
Sức mạnh: 5Tốc độ: 5Thông minh: 3May mắn: 0』
Các chỉ số của tôi hiện ra dằng dặc như thế đấy.
“Uầy, đúng là giống RPG thật! Mà cái chỉ số May mắn bằng 0 kia làm cháu quan tâm lắm luôn ấy!”
“Đây chính là câu trả lời lúc nãy. Để Yuu-kun sống sót ở thế giới giả tưởng, chỉ cần thay thế thực tại bằng hệ thống RPG là được. Chúng ta sẽ nhồi nhét cái thường thức của bên này vào cái thế giới bất bình thường đó.”
À ra là vậy, tôi chẳng hiểu gì cả.
Nhưng tạm thời tôi cứ gật đầu cái đã.
“Cô đã nghiên cứu sức mạnh của Arina trong nhiều năm để phát triển hệ thống này. Những con số hiển thị ở đây chính là thực lực của bản thân cháu đấy.”
“Ơ, nhưng còn MP? Cháu cũng dùng được phép thuật ạ?”
“Không đâu. Cái đó giống như phần trăm pin thì đúng hơn. Chiếc điện thoại cải tiến này sẽ tự động hấp thụ nguồn năng lượng gọi là Mana tồn tại trong không gian rồi chuyển hóa thành điện năng. Và bằng cách sử dụng chúng...”
Emiko-san nhấn tiếp vào nút 『Kỹ năng』.
Ở đó có dòng chữ: 『Salamander Cannon 60%』
“...Tuyệt chiêu ạ?”
Tôi hỏi, Emiko-san cười khì xác nhận.
“Lúc nào nguy cấp thì cứ bắn bùm một phát nhé ♪”
Cô chọn 『Vật phẩm』→『Cất giữ』, rồi dùng tia laser phát ra từ đầu điện thoại chiếu vào hành lý của tôi. Vài giây sau, chiếc ba lô biến mất tiêu.
Giờ thì là chức năng túi thần kỳ của mèo máy luôn rồi. Nghe bảo khác ở chỗ là nó có giới hạn trọng lượng.
Trong mục 『Vật phẩm』 hiện ra nào là 『Ba lô』, 『Quần áo thay』, 『Chocolate』...
“Chocolate?”
“Dạ, tại lúc nãy vội quá nên cháu tiện tay...”
Gắn điện thoại vào vòng đeo tay là xong ngay một bộ trang bị thám hiểm tiện lợi.
“Vậy là chuẩn bị xong xuôi rồi nhé ♪”
Nói rồi, Emiko-san kiểm tra đồng hồ.
“...Ara, giờ này rồi sao! Hôm nay cô có một cuộc họp quan trọng!”
Cô tái mặt rồi bắt đầu cuống cuồng chuẩn bị.
“Cái vụ không có thời gian là do việc riêng của cô đấy à!?”
“Đúng thế. Giáo sư bận rộn lắm.”
“Ơ, cô không tiễn con gái mình khởi hành à!?”
“Không sao đâu. Vì có Yuu-kun đi cùng mà.”
...Từ cái điện thoại cải tiến này cho đến thái độ của cô, hai mẹ con nhà này cứ mặc định là tôi sẽ đi cùng mà không thèm hỏi ý kiến luôn.
“Ơ, mà nhắc mới nhớ, Arina đâu rồi ạ? Từ nãy đến giờ chẳng thấy đâu.”
Bình thường cô ấy vốn đã mờ nhạt nên tôi không để ý.
Trong lúc nói chuyện quan trọng thế này mà nhân vật chính Arina lại vắng mặt.
“Arina đang chuẩn bị trong phòng. Con gái mà, chuẩn bị tốn thời gian lắm. À, cấm được nhìn trộm đấy nhé!”
Hâm à. Có phải đi chơi phố đâu mà...
“Vậy thì, Arina nhờ cháu chăm sóc nhé! Ciao ☆”
Vẫy tay nhẹ một cái, Emiko-san lao vút đi.
Chà, đúng là bà mẹ trẻ trung thật.
Trông thế kia mà bao năm nay vẫn độc thân, nhìn thì có vẻ phóng khoáng nhưng chắc là phòng thủ kiên cố lắm đây.
Hồi xưa nhìn cô ấy, tôi cứ có cảm giác cô ấy già dặn hơn một chút...
Mà thôi, bắt một đứa con nít phải nhận ra sức hút phụ nữ thì đúng là quá sức.
Ơ kìa.
Nghĩ kỹ lại thì mình bị mấy cái món đồ công nghệ cao kia làm mờ mắt nên chưa kịp hỏi gì về chuyện chính cả!
Nào là Ma vương là cái thứ gì, có quái vật không, rồi vốn dĩ phải khởi hành kiểu gì nữa...
Đang mải suy nghĩ thì đột nhiên trên lầu trở nên ồn ào.
“Awawawa!”
Dũng giả-sama nhà ta xuất hiện bằng cách... lăn lông lốc từ trên cầu thang xuống.
Bảo là đi chuẩn bị mà trang phục vẫn là cái vòng đội đầu huyền thoại phối với bộ đồng phục thủy thủ.
Chuẩn bị cái kiểu gì thế?
“Xi-xin lỗi! Tớ ngủ quên mất!!”
“Hảaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!?”
Tôi tức đến mức tưởng như mạch máu sắp vỡ tung ra luôn ấy!
“Đừng có giỡn mặt chứ! Cậu có biết là tớ đang tháp tùng ai đi khởi hành không hả!”
“Tớ xin lỗi! Tớ xin lỗi mà!! Hôm qua vì mong chờ đến ngày sinh nhật quá nên tớ không ngủ được mấy! Tớ... tớ sẽ liếm giày hay gì cũng được, xin hãy tha lỗi cho tớ!”
“Không cần liếm! Với cả cậu đang lồng ghép sở thích cá nhân vào đây hơi bị nhiều rồi đấy!”
“Kh-không, làm gì có vụ sở thích ở đây... ——Ah,”
Có vẻ con nhỏ này đã tự nhận thức được cái xu hướng tính dục lệch lạc của chính mình rồi.
“Dũng giả mà lại thức tỉnh máu khổ dâm ngay trước khi khởi hành thì đúng là chuyện xưa nay chưa từng có. Cậu nghiêm túc đấy à?”
“Kh-kh-không phải! Tớ chỉ nghĩ là nếu là Yuu-kun thì cậu có làm gì tớ cũng không sao thôi! Dù có bị đá hay bị đánh, Arina nếu là với Yuu-kun thì...”
“Thôi im đi! Im ngay cho tớ!!”
Nỗi bất an về chuyến đi cứ thế tăng dần lên như quả cầu tuyết!
“Đ-đúng rồi, không còn thời gian nữa! Cầm lấy giày rồi mau theo tớ xuống dưới lầu đi!!”
Nói rồi Arina nắm lấy tay tôi, lôi tuột xuống tầng hầm.
——Hửm?
“...Cậu xức nước hoa đấy à?”
“Eh? T-tớ có xức gì đâu?”
“Thì, thấy có mùi giống hệt Emiko-san ấy.”
“Hả? Eh? ...Chắc là do mẹ hay ôm tớ quá nên b-bị ám mùi sang thôi. A-Arina mà có mùi nước hoa thì th-thấy tởm lắm hả?”
“À thì không, cũng chỉ thoang thoảng thôi nên không sao...”
Arina hít hít ống tay áo mình một hồi, rồi cuối cùng bỏ cuộc,
“T-tóm lại là, nh-nhanh lên nào!”
Nói rồi cô nàng chạy biến xuống tầng hầm.
—
Trong hầm để một con “mecha” hình quả trứng còn to hơn cả tôi.
Dây nhợ và cáp nối chằng chịt, cái màn hình bên cạnh cứ tuôn ra liên tục các ký tự chữ cái, con số và ký hiệu không ngừng nghỉ.
Có tiếng động cơ chạy trầm đục, “ầm, ầm”.
Có vẻ đằng sau là một phòng máy móc.
Trên bề mặt quả trứng có đánh dấu chữ 『A・R・N』 rất lớn.
Chắc là tên viết tắt của cái gì đó?
“Đ-đây là “Cổng dịch chuyển” sao?”
“Ừm. X-xin lỗi nhé, đúng là nó đấy.”
Đối diện với cái cỗ máy Sci-fi mà chắc chỉ thấy được ở mấy công viên chủ đề nổi tiếng, nỗi bất an trong tôi tăng vọt.
“Có vận hành được không đấy?”
“Không sao, tớ được mẹ dạy rồi.”
Để xem nào... Arina bắt đầu vồ lấy bàn phím.
Tôi thực sự ước gì người thao tác là đích thân Emiko-san cơ.
“Xác nhận tọa độ “Thị trấn quanh Thành Ivan”... V-với cái này, chắc chắn trong hôm nay chúng ta sẽ gặp được nhà vua.”
Hóa ra mô-típ bắt đầu phiêu lưu ở đâu cũng như nhau nhỉ.
Pi... PiPi... Cạch!
Bề mặt quả trứng mở toang ra theo chiều dọc. Và phía bên trong đó đang phát sáng. Uầy, cái kiểu này...
Đáng sợ vãi chưởng.
“Ch-chuẩn bị xong rồi đấy! Cu-cuối cùng cũng đến lúc rồi!”
Arina nắm chặt tay trước ngực, thể hiện quyết tâm cao độ.
“Nhảy vào cái này á?”
“Đ-đúng thế! Ừm!”
Ôi ghét thế…
Tôi không muốn để lộ cho Arina thấy đâu, nhưng phải nhảy vào một cái máy không rõ lai lịch thế này thì sợ quá đi mất.
“Được rồi, đi thôi nào!”
“Ờ, ừ.”
“...Đi thôi nào.”
“Ờ, ừ.”
“Yuu-kun...?”
“Ờ, ừ.”
Thấy tôi cứ ậm ừ mãi không chịu nhúc nhích, Arina ghé sát vào mặt tôi nhìn chằm chằm,
“Chẳng lẽ cậu... đang sun vòi à?”
“....................................L-l-làm gì có chuyện đó!!”
“Đúng nhỉ, r-riêng Yuu-kun thì làm sao mà sợ mấy chuyện này được! Việc Yuu-kun mà lại run rẩy á, L-làm gì có chuyện đó. Arina đúng là ngốc thật mà. Đúng là đồ đại ngốc. X-x-xin lỗi nhé! Tại Arina ngốc quá nên mới...!”
Cái con nhỏ này, tuy lúc nào cũng tỏ vẻ nhún nhường nhưng riêng khoản dồn người ta vào thế bí thì giỏi không ai bằng!
Chết tiệt! Chơi thì chơi sợ gì!
“A-Arina!”
“Có tớ!”
“Theo sát tớ đấy, múc luôn nàooooo!!”
Tôi!
Đã nhảy vào!
Cái cỗ máy đó!!
—
Bầu trời xanh ngắt và những cơn gió mát lành.
Một khung cảnh tràn ngập vẻ thanh bình của vùng đồng quê với thảo nguyên hùng vĩ.
Dòng suối trong vắt chảy qua, cung cấp năng lượng cho những guồng nước quay đều đều.
Lác đác vài mái nhà nhỏ nằm rải rác, thấp thoáng bóng dáng sinh hoạt của con người.
Tiếng dê kêu “mèèè” văng vẳng bên tai.
...Ngay tại lối vào của cái ngôi làng 100% thuần nông thôn này, tôi quay sang hỏi Arina.
“Này. Cái chỗ này giống ‘Thị trấn quanh Thành’ ở điểm nào hả?”
“A, a-ah... cái đó, cái đó... cái đó là!”
Arina tái mét mặt mày, run lẩy bẩy.
“Tớ sẽ liếm giày, xin hãy tha lỗi cho tớ!!”
Quả nhiên là con nhỏ này đã chọn sai tọa độ rồi.
Tôi hoàn toàn bất lực trước cô nàng Dũng giả vừa mới mở màn đã gây họa này, đành thở dài ngồi phịch xuống đất tính xem nên làm gì tiếp theo.
Chuyến hành trình của chúng tôi đã bắt đầu như thế đấy.
Điểm đến đầu tiên: Làng Okka.
Việc chúng tôi nghe được tin đồn về những vụ bắt cóc xảy ra liên tục trên con đường dẫn đến thành Ivan, chính là ngay sau đó.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
