Bạn thuở nhỏ của tôi là nữ sinh trung học kiêm Dũng giả của dị giới, nhưng có vẻ mọi chuyện không đơn giản như vậy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

(Đang ra)

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

Hametsu

Giữa những tiếng xôn xao, một kẻ có tính cách u ám như tôi thực sự không thể để Kiryuu-san phải bẽ mặt được. Chắc là cậu ấy sẽ tạm thời đồng ý, rồi tìm thời điểm thích hợp để giải quyết sự khó xử này

2 8

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

135 872

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

(Đang ra)

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

ロケット商会

Khoảnh khắc hai người bọn họ lập giao ước, cũng là lúc bức màn mở ra cho một khúc tráng ca anh hùng đầy mỏng manh nhưng cũng vô cùng khốc liệt, hứa hẹn sẽ xoay chuyển cả một thế giới đang chìm đắm tro

4 9

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

459 13728

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

(Đang ra)

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

Mặt Nạ Bí Ngô

Đây là hành trình làm lại cuộc đời của một nam chính lẽ ra sẽ kết thúc trong vai kẻ qua đường, và một cựu nữ chính đáng lẽ phải đón nhận một kết cục bi thảm.

43 199

Biến cố tại Dinh thự Isky - Cách hành xử của nhà Isky

Cách hành xử của nhà Isky

Có lẽ đã vài giờ trôi qua kể từ khi tôi bị Công chúa ép buộc đi cùng. 

Cỗ xe ngựa cứ thế tiến về phía trước, tiếng vó ngựa lộc cộc vang lên giữa khu rừng tối tăm.

“Chúng ta sắp đến nơi rồi.”

Công chúa Rose vừa chỉnh lại kiểu tóc, vừa nói với vẻ mặt nghiêm túc. 

Đúng như lời thông báo, chưa đầy vài phút sau, xe ngựa dừng lại.

“Yuuki-san, Arina-san... nhờ cả vào hai người nhé.”

Chúng tôi gật đầu.

“Hân hạnh chào đón quý khách đã ghé thăm!”

Người của dinh thự mở cửa xe ngựa với thái độ chào đón nồng nhiệt. 

Đầu tiên là các hiệp sĩ hộ tống, rồi đến Công chúa. Tôi và Arina bám theo ngay phía sau bước xuống xe.

Nhìn lên dinh thự Isky, đó là một tòa nhà khổng lồ, toát lên vẻ âm u và ẩm thấp. 

Vì xung quanh được bao bọc bởi những hàng cây cao vút nên dù trời đang nắng đẹp, ánh sáng mặt trời hầu như chẳng thể lọt xuống dưới. 

Bản thân ngôi nhà như đang khoác lên mình một cái bóng đen khổng lồ. 

Tiếng quạ kêu “Quạ, quạ” càng tô đậm thêm ấn tượng bí ẩn, rợn người.

“G-Giống... giống hệt nhà ma ấy...”

Arina run rẩy nấp sau lưng tôi thì thầm. 

Hoàn toàn đồng ý. 

Tôi chỉ cầu mong cái bóng người đang đứng bên cửa sổ nhìn xuống kia không phải là “thứ gì đó không nên nhìn thấy”.

Thời gian quay ngược lại vài giờ trước. 

Chúng tôi đang nghe phổ biến về mục đích và kế hoạch khi đến chỗ Hầu tước Isky.

“Nghi ngờ là kẻ phản nghịch?”

Tôi lặp lại, và các hiệp sĩ gật đầu mạnh mẽ.

“Như cậu đã biết, tình trạng căng thẳng giữa nước ta và Sidore đã kéo dài rất lâu.”

“Có thông tin cho rằng Hầu tước Isky có lãnh địa nằm sát Sidore, đang dẫn đường cho gián điệp của chúng.”

Chà, căng nhỉ.

Cơ mà nói về tình hình thế giới này thì tôi cũng mù tịt.

“Tóm lại là, đất nước của tôi và nước láng giềng có quan hệ không tốt. Và chúng tôi nghi ngờ Hầu tước Isky đang thông đồng với gián điệp của nước đối địch.”

Công chúa Rose giải thích một cách cực kỳ dễ hiểu.

“Hm... Thế nên Công chúa mới đi thị sát hả.”

“Vì không thể làm thế nên tôi mới phải cải trang đây. Nếu biết tôi đến thì ai mà chẳng giấu hết bằng chứng đi chứ.”

“Cũng phải. Nhưng nhờ người khác đi không được sao?”

“Đúng là như vậy, thật tình.”

Vị hiệp sĩ thở dài thườn thượt.

“Tại sao Công chúa Rose lại phải đích thân, hơn nữa còn phải che giấu thân phận để làm cái trò giả làm thanh tra này chứ.”

“Nếu đối phương không phải là Hầu tước Isky thì đâu đến nông nỗi này... Thật đáng thương cho Người.”

Có vẻ như sự tình khá phức tạp, tôi nghe mà chẳng hiểu gì cả. 

Thấy vậy, Công chúa buông một câu gây sốc.

“Con trai của Hầu tước Isky, ngài Glenn, là hôn phu của tôi. Tôi và ngài Glenn đang có một mối quan hệ yêu đương trong sáng.”

Rồi cô ấy thêm vào với khuôn mặt tỉnh bơ,

“Mang nặng tính chất chính trị.”

Uầy. 

Thế là ghét cay ghét đắng gã đó rồi.

“Thưa Công chúa Rose, xin Người hãy hạ giọng xuống một chút...”

“Thái độ lộ hết ra mặt rồi kìa.”

“Ấy chết, tôi đâu phải là Rose. Tôi là người họ hàng có ngoại hình giống hệt, Dumi Champagne Blanc de Blancs Merry. Tôi chẳng có bất kỳ quan hệ nào với ngài Glenn cả.”

Ra là vậy, thiết lập nhân vật là thế hả.

“Thôi bỏ qua chuyện tư thù đi, nhưng tại sao Công chúa Rose hay tiểu thư Dumi đây lại phải đi điều tra nhà chồng sắp cưới thế?”

“Cậu nghĩ ai là người ghét ngài Glenn nhất đất nước này?”

Công chúa Rose, giờ là tiểu thư Dumi, nói với vẻ mặt thản nhiên.

Tôi lờ mờ đoán được câu trả lời rồi.

“Đúng vậy, là tôi. Nếu đến cả tôi mà cũng không tìm ra bằng chứng phản nghịch, thì buộc phải kết luận là họ trong sạch. Đại khái lý do là vậy.”

Rõ ràng là sặc mùi tư thù cá nhân.

Cô công chúa này cũng đáng sợ thật.

“Công chúa Rose nói vậy thôi. Thực ra... tuy đáng sợ thật, nhưng đây là mệnh lệnh mạnh mẽ từ Đức Vua, phụ thân của Người. Nói đúng hơn là gần như ép buộc.”

“Nếu phái quan thanh tra đến chỗ Hầu tước Isky, Bệ hạ sẽ mất lòng tin từ các quý tộc quanh vùng biên giới. Dù sao đó cũng là hôn phu của Công chúa điện hạ——mặc dù cái danh phận đó chẳng khác gì dùng tiền mua được.”

“Nếu không tin tưởng người nhà mình thì đương nhiên sẽ mất đi sự ủng hộ. Tuy nhiên, trong bối cảnh chiến tranh với nước láng giềng có thể nổ ra bất cứ lúc nào, những tin đồn đáng ngờ cần phải được xác minh sớm. Đó là lý do của sự việc lần này.”

Các hiệp sĩ bổ sung thêm tình hình nội bộ vào lời giải thích đầy cảm tính của Công chúa.

“Ừm, mấy chuyện phức tạp tôi không rành, nhưng đại khái cũng hiểu rồi. Tóm lại, chỉ cần tìm bằng chứng xem Hầu tước Isky có phải kẻ phản bội hay không là được chứ gì.”

Khi tôi chốt lại như vậy, Công chúa Rose gật đầu chậm rãi xác nhận.

“Cụ thể thì chúng tôi phải làm gì?”

“Người hầu thì tiếp cận theo kiểu người hầu, hầu nữ thì tiếp cận theo kiểu hầu nữ, hãy tiếp xúc với người trong ngôi nhà đó… Bất cứ chuyện nhỏ nhặt nào cũng được, hãy thu thập tin đồn và những gì mắt thấy tai nghe. Nếu là người làm công, chắc chắn họ sẽ lỏng miệng hơn gia đình Hầu tước nhiều.”

Hiểu rồi. 

Tóm lại là làm thân với đám người hầu rồi thu thập thông tin.

“Như tôi đã nói lúc nãy, tên tôi là Dumi. Con gái thứ ba của Đại công tước Merry, họ hàng với Hoàng gia Ivan, đang đi chào hỏi các quý tộc để chuẩn bị ra mắt giới thượng lưu. Cứ theo kịch bản đó nhé.”

“Mấy chuyện khó quá thì cứ vin vào cớ ‘kẻ dưới làm sao mà biết được’ là xong.”

“Đừng có nói năng linh tinh rồi để lộ sơ hở đấy nhé?”

Được các hiệp sĩ dặn dò kỹ lưỡng, tôi dù hơi e ngại nhưng cũng gật đầu.

“Ơ, u-um...”

Lúc này, vị Dũng giả nãy giờ vẫn im lặng nghe chuyện bỗng rụt rè giơ tay lên.

“V-Vâng, tôi, gi-giả làm hầu nữ, t-tôi k-không làm được đâu ạ!”

Cô nàng bắt đầu thốt lên mấy câu như thế.

“Cứ nói là tiểu thư Dumi đã tuyển một cô gái quê mùa trên đường đi là được. Như thế thì dù có là tay mơ vô phép tắc cũng không bị nghi ngờ.”

“Chuyện thuê người làm giữa đường là chuyện thường tình mà. Thôi thì coi như là hầu nữ mới, ráng mà để người ta dạy bảo cho.”

Ah, sắp khóc tới nơi rồi kìa. Nhìn mà thấy lo giùm luôn á.

“Chào mừng tiểu thư Dumi! Đường xa vất vả, Người đã cực nhọc rồi.”

Người đàn ông có vẻ là quản gia mở cửa, vừa xoa tay vừa chào hỏi tiểu thư Dumi.

Một gã đàn ông gầy gò với đỉnh đầu hói và cái mũi dài đặc trưng.

“Lần đầu được diện kiến Người. Tôi tên là Tris, kẻ đang phục vụ cho gia tộc Isky. Trong thời gian Người lưu lại đây, xin hãy sai bảo bất cứ điều gì.”

“Trông cậy vào ngươi nhé, Tris.”

Tiểu thư Dumi đáp lại lời Tris.

“Nào, Yuuki, Arina. Mang hành lý vào đi.”

Cùng là “tiểu thư” nhưng có nhiều kiểu tính cách khác nhau, và tiểu thư Dumi có vẻ thuộc tuýp người khá kiêu kỳ. Chắc là thiết lập kiểu con út được nuông chiều từ bé đây mà.

“Chà chà, tôi có nghe nói Người rất giống với Công chúa Rose, nhưng mà, ôi chao, quả thực còn hơn cả tưởng tượng——”

“Ta dễ thương hơn... đúng không?”

“Hả?”

Chắc là gã định nói mấy câu kiểu “Giống nhau như đúc”.

Nhưng tiểu thư Dumi đã chặn họng,

“Ta hỏi là. Ta dễ thương hơn Công chúa Rose đúng không?”

Nói thế thì bác quản gia đứng hình là phải rồi.

Được khen giống Công chúa xinh đẹp đã là một lời tán dương lớn, đằng này lại còn tự nhận mình dễ thương hơn, cô tiểu thư này dây thần kinh thô đến mức nào vậy trời.

——Chắc chắn gã đang nghĩ thế.

“Sao vậy?”

“D-Dạ không——hahaha. Vâng, quả thực, nếu Công chúa Rose được ví như một bó hoa rực rỡ, thì Người chính là đóa hoa tô điểm thêm cho vẻ đẹp ấy. Kẻ hèn mọn Tris này đã bị hớp hồn trong giây lát đấy ạ.”

Ồ, đúng là quản gia có khác. Lươn lẹo giỏi thật.

“Nếu thế thì đừng có hở ra là so sánh ta với nhỏ đó… Thật tình, bực cả mình.”

Tiểu thư Dumi tỏ vẻ khó chịu rồi bước đi trước. 

Sau lưng chúng tôi, tiếng xin lỗi “X-Xin thất lễ ạ!” của Tris vang lên ầm ĩ.

“Gì thế, tiểu thư Dumi ghét Công chúa Rose à?”

Vừa khuân hành lý, tôi vừa lén hỏi tiểu thư Dumi.

“Tôi muốn thể hiện rằng mình có lập trường hoàn toàn trái ngược với Rose. Hơn nữa, đi du lịch mà cứ bị so sánh với bản sao của mình thì ai mà chẳng bực.”

“Haa. Cô tính toán kỹ thật đấy.”

“Nhưng mà lúc nãy hơi quá đà rồi...”

“Chắc cả cái nước này chỉ có mỗi bản thân Công chúa Rose là dám nói câu đó thôi.”

Mấy lão hiệp sĩ cũng tham gia vào cuộc nói chuyện thì thầm, nhắc nhở là cô diễn hơi lố.

Thế là tiểu thư Dumi phồng má lên một chút,

“Những chuyện thế này phải diễn lộ liễu một chút thì đối phương mới tin chứ!”

Cô nàng dỗi rồi.

“Nh-Nhưng mà, nếu nói phủ đầu ngay từ đầu như thế, thì có thể mong đợi hiệu quả là biến việc so sánh giữa Công chúa Rose và tiểu thư Dumi thành điều cấm kỵ, cũng giống như đã đặt trước một quân cờ chặn đứng việc soi mói thân phận thật sự vậy. Mình nghĩ đó là một nước đi rất cao tay.”

Đột nhiên Arina nói một câu triết lý như thế làm tôi giật bắn cả mình.

“...Này, thỉnh thoảng cậu nói mấy câu thông minh gớm nhỉ. Cái mạch tư duy của cậu hoạt động kiểu gì thế?”

“Hể, v-vậy, vậy hả? X-Xin lỗi nhé, Arina ngốc nghếch thế này mà lại lỡ lời nói mấy câu thông minh sao?”

À, may quá. Bình thường lại rồi. 

Mấy câu nói vô nghĩa này ngược lại làm tôi thấy yên tâm.

Tris toát mồ hôi lạnh chạy đuổi theo, nên cuộc họp kín kết thúc tại đây. 

Dưới sự dẫn đường của quản gia, chúng tôi băng qua khu vườn rộng lớn của dinh thự và cuối cùng cũng đến sảnh chính. 

Trên bậc thang trước dinh thự, mười mấy cô hầu gái đứng dàn hàng hai bên trái phải chào đón nồng nhiệt. 

Ba người đàn ông và phụ nữ đứng trước cửa chắc chắn là gia đình Hầu tước Isky.

““““Chào mừng đến với dinh thự Isky, Tiểu thư Dumi!!””””

Đám hầu gái đồng thanh hô to ở một khoảng cách vừa phải. 

Đáp lại, tiểu thư Dumi nhẹ nhàng nâng tà váy hai bên, cúi chào với cử chỉ ưu nhã như đang mời khiêu vũ.

“Con gái thứ ba nhà Merry, Dumi Champagne Blanc de Blancs Merry. Ta sẽ làm phiền gia đình trong ba ngày tới.”

“Nào, đường xa vất vả, đã cực nhọc rồi.”

Người đàn ông đứng giữa bước xuống với giọng nói niềm nở.

Ông ta khoác trên mình bộ quân phục đính huân chương, khuôn mặt vuông vức cùng bộ râu rậm.

Tuổi chắc tầm 40.

Dù đang cười nhưng vẫn toát ra một vẻ uy áp khó tả.

“Hân hạnh được gặp tiểu thư. Ta là Malt Macallan Isky. Được Đức Vua ban cho tước vị Hầu tước. Ta đã chịu ơn Đại công tước, cha của cô từ lâu rồi.”

Ông Malt đưa tay ra bắt tay với tiểu thư Dumi. 

Rồi hai người còn lại cũng bước xuống.

“Xin được giới thiệu. Đây là nhà tôi, Welsh.”

Phu nhân Welsh gật đầu chào. 

Bà ta mặc chiếc váy hở vai lộng lẫy, đeo đôi bông tai to bản. 

Dù đã che đậy bằng son phấn nhưng rõ là một bà cô cũng khá dừ rồi. 

...Nói sao nhỉ, trông bà ta toát lên cái vẻ khó ưa, rất hợp với vai “mụ dì ghẻ độc ác” trong truyện cổ tích Grimm.

“Cô có biết con trai Glenn của ta không?”

Là hôn phu của Công chúa, giới quý tộc thì ai mà chẳng biết. 

Lời giới thiệu mang hàm ý như vậy đấy.

“Vâng. Tôi đã được nghe tiếng tăm từ lâu.”

“Thật may mắn là nó đã được định ước hôn phối với Công chúa điện hạ.”

Chân mày tiểu thư Dumi giật một cái... 

Hiểu tâm trạng của cô, nhưng đừng có để lộ sơ hở chứ...

“Chào, tôi là Glenn Eilish Isky.”

Vóc dáng thừa hưởng từ cha và mái tóc vàng được chải chuốt gọn gàng.

Hắn mặc bộ quân phục mới toanh, ít huân chương hơn.

“Mà, không ngờ lại được gặp một người phụ nữ xinh đẹp thế này. Rất vui được làm quen.”

Ngữ điệu tràn đầy tự tin, cảm giác như hắn sắp hét to lên “Anh đẹp trai lắm nè!” để tự giới thiệu vậy. 

Cái gã ái kỷ bẩm sinh này mà là hôn phu thì hèn gì Công chúa chẳng chửi cho.

“Chúng tôi sẽ tiếp đãi hết mình, xin hãy nghỉ ngơi cho lại sức sau chuyến đi.”

Cuối cùng ông Malt chốt lại, kết thúc màn giới thiệu.

Nào, xin mời vào dinh thự. 

Ngay khi bầu không khí chuyển sang hướng đó, ông Malt bất ngờ giơ một tay lên. 

Tên quản gia gật đầu rồi đứng chắn trước mặt các hiệp sĩ.

“Vậy thì, các vị hiệp sĩ hộ tống đã vất vả nhiều rồi. Vị tiểu thư quý giá này, gia tộc Isky chúng tôi xin chịu trách nhiệm bảo bọc.”

“Cái...”

“Ngươi nói gì!?”

Các hiệp sĩ dao động.

“Các người định đuổi chúng ta về sao!?”

“Đâu dám, chà chà, mang tiếng chết. Gia chủ Isky nhà tôi là dòng dõi quân nhân. Ý tôi chỉ là không dám làm phiền đến các vị hộ tống đây...”

“Công danh của Hầu tước Is Key đến cả những kẻ hiệp sĩ quèn như chúng tôi cũng biết rõ. Chúng tôi không hề có chút nghi ngờ nào về quyền uy của ngài ấy.”

“Nhưng chuyện này thì khác! Chúng tôi được Đại công tước giao phó phải đảm bảo tiểu thư không gặp bất cứ trắc trở nào. Không thể cứ thế mà quay về được!”

“Hahaha. Tại dinh thự Isky này thì〝trắc trở〟rốt cuộc là tình huống như thế nào kia chứ?”

“Hừm. Nh-Nhưng mà...! Nếu thế thì chúng tôi còn mặt mũi nào gặp Đại công tước...”

Sau một hồi tranh cãi, Tris tung đòn kết liễu,

“Chẳng lẽ các vị đang nghi ngờ những người có kết thông gia với Công chúa Rose là gia tộc Isky sao?”

Ui cha...! 

Hắn lôi cái tên đó ra rồi! 

Cả Malt lẫn Glenn đều làm ngơ để mặc hắn nói. Quản gia mà dám mở miệng thì tức là chủ nhân đã ra ý như vậy. 

Dù mù tịt về thế giới này tôi cũng hiểu được chừng đó.

“Khốn... kiếp!”

Bị lôi tên chủ nhân thực sự ra dọa, mặt các hiệp sĩ đỏ gay. 

Con người khi tức giận tột độ thì mạch máu thực sự nổi lên sao. 

Cả hai run lên bần bật, ngay khoảnh khắc tay họ sắp chạm vào kiếm,

“Hai người. Cẩn trọng lời nói.”

Tiểu thư Dumi chen vào.

“Đây là trước mặt Hầu tước Isky. Đừng có làm những hành động quá phận.”

“Nhưng mà... nhưng mà thưa tiểu thư!”

“Ta bảo lui ra. Các người định làm ta mất mặt trước khi bước vào giới xã giao sao?” 

“............~~~~Ugh.”

Các hiệp sĩ nghiến răng, rên lên một tiếng nghẹn ngào trong cổ họng rồi hít một hơi thật sâu. Họ cúi rạp người trước Tris.

“Chúng tôi đã vô lễ.”

“Thành thật xin lỗi.”

Cả hai đều hiểu rõ.

Người có quyền tức giận nhất, à không, người nên tức giận nhất chính là Công chúa Rose.

Vậy mà vì mục đích lớn, cô ấy đã phải nhẫn nhịn.

Các hiệp sĩ không thể phá hỏng chuyện đó được.

“...Yuuki, Arina. Nhờ hai người lo liệu phần còn lại.”

 “Lát nữa đến gặp tôi nhé.”

Tôi gật đầu.

“Vậy trăm sự nhờ cậy chăm sóc tiểu thư.”

“Chúng tôi xin phép cáo lui.”

Với giọng nói kìm nén hết mức, hai người chào như cái máy rồi quay về phía xe ngựa.

“Chà chà, đúng là những người đầy nhiệt huyết, thật đáng tin cậy quá đi thôi.”

Tiếng châm chọc của Tris ném theo bóng lưng họ.

“...Nào nào. Cô gái kia là hầu nữ phải không?”

Quay lại nhìn chúng tôi, Tris hỏi.

“V-Vâng ạ!”

Arina giật mình co rúm lại.

“Phải đấy. Ta thấy ưng ý nên đã thuê dọc đường.”

Tiểu thư Dumi giới thiệu Arina đúng theo kịch bản.

“Dễ thương đúng không?”

“Hoho, nhưng xem ra về công việc thì hoàn toàn chưa được dạy dỗ gì cả.”

“Đúng vậy. Thế nên hãy rèn giũa cô bé ở đây nhé.”

“Ra là vậy. Xin cứ giao cho tôi… Hửm, nếu vậy thì, chàng trai kia là? Nhìn qua thì cũng chẳng giống hiệp sĩ tập sự cho lắm?”

“Đây là người tháp tùng.”

Tiểu thư Dumi vừa dứt lời, xung quanh liền xôn xao.

“Cậu ta lo việc〝chăm sóc〟cá nhân cho ta nên không cần bận tâm đâu.”

Mặc kệ phản ứng của mọi người, tiểu thư Dumi tỉnh bơ nói.

“Ng-Người tháp tùng sao ạ? Thật là, tiểu thư khuê các mà lại có người tháp tùng là nam giới thì...”

“Sao, lạ lắm hả? Ta chưa nghe ai cấm chuyện đó cả.”

“À, v-vâng, đúng là thế.”

Thấy Tris toát mồ hôi hột, tiểu thư Dumi nở một nụ cười đầy ẩn ý.

“Cậu ta ta cũng nhặt được dọc đường. Dễ thương chứ?”

Có vẻ như tôi thực sự bị gán mác trai bao kiêm thú cưng rồi...

“Ahahahaha!”

Bất chợt ông Malt cười lớn rung cả lồng ngực.

“Đúng là một tiểu thư phá cách. Ta ưng cái tính này rồi đấy.”

Rồi ông ta vỗ tay bôm bốp.

“Còn đứng đó làm gì! Mau tiếp đón tiểu thư Dumi!”

Tiếng quát khiến đám người hầu giật mình bắt đầu di chuyển.

“...Cơ mà đám các ngươi chắc chẳng đủ trình đâu. Dù sao thì đối thủ cũng quá tầm mà! Hahahaha!”

Malt có vẻ rất khoái chí, vừa cười lớn vừa dẫn tiểu thư Dumi vào dinh thự. 

Mọi người đều đi vào trong, chỉ còn tôi, Arina và Tris đứng lại trước dinh thự. 

Phải đi tiễn các hiệp sĩ thôi, vừa nghĩ thế thì Tris lên tiếng,

“...Ngươi, ờm, cái đó. Là của tiểu thư Dumi, con gái Đại công tước cao quý...”

——Gã này muốn nói cái gì đây. 

Mà, tôi cũng lờ mờ đoán được. 

Thôi thì, cứ hùa theo diễn xuất của tiểu thư Dumi vậy.

“Tiểu thư Dumi ấy à. Dưới ngực cô ấy có nốt ruồi đấy.”

“Kuh——!!!”

Hắn sốc đến mức thốt ra tiếng luôn kìa. Đáng đời.

“Khốn kiếp, khốn kiếp bọn Isky...!”

“Dám gọi tên Công chúa một cách khinh nhờn như thế!”

Quay lại xe ngựa, các hiệp sĩ lộ rõ vẻ thịnh nộ, rút kiếm chém vào không khí điên cuồng.

“Nhìn là biết quen thói rồi. Bọn chúng chắc chắn cũng làm thế ở những nơi khác!”

“Chết tiệt! Không ngờ lại để một Công chúa chưa chồng phải chịu nỗi nhục nhã như vậy!” 

“Chưa đủ! Hai chữ cay đắng vẫn chưa đủ đâu!!”

“...H-hiệp sĩ, họ giận dữ quá...”

Arina sợ hãi nấp sau lưng tôi.

“Họ giận là phải thôi.”

“...Ugh! L-Là, là các cậu sao...”

Một lúc sau các hiệp sĩ mới nhận ra sự hiện diện của chúng tôi.

“Xin lỗi nhé. Để các cậu thấy cảnh xấu hổ rồi.”

“Không kiểm soát được cảm xúc. Chúng tôi rèn luyện chưa đủ rồi...”

“Không đâu... Tôi nghĩ các anh tức giận là chuyện đương nhiên mà.”

Tôi nói vậy, nhưng các hiệp sĩ lắc đầu quầy quậy.

“Nhưng Công chúa Rose đã nhẫn nhịn.”

“So với chúng tôi, Người thật vĩ đại biết bao.”

Đúng là cô ấy đã chịu đựng rất giỏi. 

Bị tên hôn phu mình ghét cay ghét đắng lôi tên ra lợi dụng như thế thì ai mà chịu nổi. 

Lẽ ra cô ấy có thể tiết lộ thân phận và làm ầm lên ngay tại đó.

“Nhưng tôi nghĩ, Công chúa đã có thể dừng lại được là nhờ có hai anh tức giận thay đấy.”

Tôi nói. 

Chính vì có ai đó phẫn nộ thay mình, nên bản thân mới có thể giữ được bình tĩnh. 

Cũng có những lúc như vậy mà.

“Thế nên, tôi nghĩ là. Sự giận dữ của hai anh không vô ích đâu.”

“......” “......”

Hai người họ trầm ngâm với vẻ mặt u sầu.

“Nghe cậu nói vậy, chúng tôi cũng thấy nhẹ lòng hơn.”

Người hiệp sĩ rút thanh kiếm của mình ra cả vỏ, đưa về phía tôi.

“Dùng đi. Giấu vào trong hành lý ấy.”

“Nếu bị phát hiện thì cứ đổ tại bọn tôi ép nhận là được.”

Mà, tôi có E:ID Phone rồi nên cũng chẳng cần lo khoản đó lắm. 

Nhưng tôi vẫn trân trọng nhận lấy thanh kiếm.

“——Cẩn thận đấy. Có tin đồn rằng dinh thự Isky nuôi ma thú dưới tầng hầm.”

Hiệp sĩ cảnh báo.

“Nu-Nuôi ma thú á?”

“Thực ra cũng chỉ là tin đồn thôi... Nhưng với thái độ lúc nãy, chắc chắn bọn chúng đang ấp ủ âm mưu gì đó.”

“Chỉ cần nghĩ đến việc chúng đuổi bọn tôi đi để toan tính điều gì là thấy rùng mình rồi. Lo cho sự an nguy của Công chúa điện hạ quá.”

“Ừ. Bọn tôi sẽ bảo vệ Công chúa Rose.”

Các hiệp sĩ đưa tay ra. 

Là bắt tay.

“Việc Công chúa giữ lại những kẻ không rõ lai lịch như các cậu, có lẽ là nhờ sự minh mẫn của dòng máu Hoàng gia chăng. Hơn tất cả, có người đi cùng là các cậu, quả thực rất may mắn.”

“Chúng tôi không thể bảo vệ Công chúa. Không ngờ trong mơ cũng phải nói ra câu này...”

““—— Trăm sự nhờ cậy cả vào các cậu.””

Tôi chậm rãi gật đầu.

“...Yuu-kun cũng đang giận à?”

Nhìn theo bóng chiếc xe ngựa đang khuất dần, Arina hỏi tôi.

“............”

Tôi không biết nữa. 

Chúng tôi mới chỉ gặp Công chúa lúc nãy thôi, cũng chẳng hiểu rõ về cô ấy. 

Nhưng sao nhỉ. 

Chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi này, có lẽ tôi đã cảm thấy thân thiết với con người tên là Rose đó. 

Các hiệp sĩ chắc hẳn cũng rất yêu quý Công chúa. 

Không chỉ như một chủ nhân, mà là yêu quý chính con người thật của cô ấy. 

Nên họ mới giận dữ đến thế. 

Giận vì cô ấy bị lợi dụng như một tấm biển hiệu mang tên〝Công chúa〟. 

Bọn khốn đó đã phớt lờ nhân cách của Công chúa Rose. 

Dù tuổi tác chẳng khác tôi là mấy, nhưng cô ấy vẫn luôn cố gắng hết mình vì trách nhiệm.

Cả những lúc cô ấy quên đi vai trò Công chúa để lộ ra vẻ nữ tính đời thường. 

Và chắc chắn cả những khía cạnh khác của cô ấy mà tôi chưa được thấy. 

Tất cả, tất cả đều bị bọn chúng gạt phăng đi, chỉ để tự xưng là〝hôn phu〟và làm mưa làm gió.

Aah, ra là thế, hèn gì mà tôi thấy khó chịu đến vậy.

“...——Ừ, tớ cũng đang giận đây.”

Nghe vậy, Arina nói,

“Vậy à. Thế thì, Arina cũng giận.”

“Vạch trần tội ác của bọn chúng, rồi hủy hôn luôn đi.”

“Ừm! Cố lên nhé!”

Dù là Công chúa Rose kế vị đất nước, hay là gia tộc Isky đang lăm le lật đổ ngai vàng, với cô thì bên nào cũng chẳng quan trọng. 

Giữ lại phe nào có lợi cho Yuu-kun, và nghiền nát phe còn lại. 

Đó là dự tính trong lòng cô.

——Nhưng mà, lũ chúng nó đã phạm phải sai lầm chết người.

Ngu xuẩn thay, cách làm của nhà Isky đã chọc giận cậu ấy. 

Chỉ là lũ rác rưởi mà dám làm phật ý người cao quý như cậu ấy. 

Arina ngước nhìn tòa dinh thự âm u, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo.

Ra là vậy, thế là đã quyết định được kẻ nào sẽ bị nghiền nát rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!