Bạn thuở nhỏ của tôi là nữ sinh trung học kiêm Dũng giả của dị giới, nhưng có vẻ mọi chuyện không đơn giản như vậy

Truyện tương tự

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

7 6

B.A.D.

(Đang ra)

B.A.D.

Ayasato Keishi

Một câu chuyện kỳ ảo, bí ẩn, tàn khốc, đau đớn, xấu xí và đẹp đẽ chuẩn bị khai màn!

87 6054

Chỉ là Chuyển Sinh Giả thích đứng sau khoanh tay, lỡ vỗ tay cho Dũng Giả nên bị coi là Trùm Cuối

(Đang ra)

Chỉ là Chuyển Sinh Giả thích đứng sau khoanh tay, lỡ vỗ tay cho Dũng Giả nên bị coi là Trùm Cuối

森空亭

Một chuyển sinh giả đóng vai Mob chỉ vì trông giống trùm cuối, lại gieo rắc tuyệt vọng cho Dũng Giả (Idol lòng mình) và cả thế giới ư――Một câu chuyện giả tưởng về những hiểu lầm tai hại pha chút hắc á

4 58

Fate/Grand Order

(Đang ra)

Fate/Grand Order

TYPE-MOON

Trong phần tiếp theo - Cosmos in the Lostbelt, Cơ Quan CHALDEA phải đối mặt với hiện tượng Tẩy Trắng Địa Cầu và cần phải giải quyết các sự kiện liên quan đến Hiện Tượng Thanh Lọc Lịch Sử Dị Văn.

21 2324

Mong ước nắm lấy hạnh phúc

(Đang ra)

Mong ước nắm lấy hạnh phúc

ショーン田中

Và thế là, Lugis được trao cơ hội quay lại quá khứ để làm lại cuộc sống của mình.

11 555

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

442 12087

Biến cố tại Dinh thự Isky - Lời thỉnh cầu của Công chúa Rose

Lời thỉnh cầu của Công chúa Rose

Sau khi bước lên xe ngựa, Arina khẽ nhếch mép cười thầm.

Fufu~, trôi chảy thật đấy. 

Đúng như mong muốn của Yuu-kun, mình đã đưa cậu ấy lên được cỗ xe này. 

Không ngờ mấy cái xác chết vứt đi lại hữu dụng ở cái nơi như thế này. 

Lần đầu tiên dùng Ma thuật Chiêu hồn mà bọn chúng diễn xuất cũng khá ra phết đấy chứ. 

Gọi là được thăng hai cấp đặc cách từ rác rưởi lên phế thải được chưa nhỉ? 

...Mà, khác nhau chỗ nào thì mình cũng chẳng biết nữa.

Rồi Arina đưa mắt nhìn vị tiểu thư ăn vận sang trọng đang ngồi trước mặt.

Cơ mà. 

Arina xoay chuyển dòng suy nghĩ. 

Trong tình huống này, phải làm sao mới đem lại lợi ích cho người thương đây. 

Thế giới của cô vẫn tiếp tục quay, chỉ xoay quanh duy nhất một ý niệm đó.

Tại sao con nhỏ này lại phải cải trang nhỉ...?

Tôi và Arina, cùng nàng công chúa và hai gã hiệp sĩ. 

Cỗ xe ngựa chở năm người cùng gã xà ích cứ thế lọc cọc lăn bánh tiến về phía trước.

“Cảm ơn vì đã cứu mạng chúng tôi trong lúc nguy khốn.”

Vị〝Công chúa〟mỉm cười. 

Thế nên tôi và Arina cũng giơ cả hai tay lên gật đầu lia lịa. 

Chẳng phải do nụ cười của công chúa tỏa hào quang chói lọi hay gì đâu. 

Là do mấy tay hiệp sĩ hộ vệ đang chĩa mũi kiếm vào mặt bọn tôi với vẻ mặt đằng đằng sát khí kia kìa.

Chúng tôi hiện đang ở trong tình trạng bị cưỡng ép phải giơ tay đầu hàng để tỏ ý không kháng cự.

“Bọn khốn các ngươi là kẻ nào!”

“Cấm tiệt không được cử động. Có hành động mờ ám là ta chém chết ngay!”

Mấy ông béo tốt quá mức quy định rồi đấy. 

Lúc nãy đối mặt với Zombie thì sợ rúm ró cả lại cơ mà.

“...Yu, Yuu-kun.” 

Arina quay sang nhìn tôi với khuôn mặt chực khóc.

“A-Arina, sắp đến giới hạn rồi ạ.”

“Bình tĩnh đi. Không sao đâu, chưa bị lấy mạng ngay đâu mà lo.”

“Tớ thổi bay cả hai tên này nhé?”

“Không được. Bình tĩnh hộ cái, nghiêm túc đấy. Tôi xin cô nương.”

Chính vì là kẻ nhát gan nên cổ mới dễ làm liều, thế mới khổ chứ.

“Thu kiếm lại đi.”

Một lúc sau, nàng công chúa mới quở trách hai gã hiệp sĩ.

“Thất lễ với ân nhân quá rồi đấy.”

“Không thể như vậy được ạ.”

“Chúng thần có nhiệm vụ phải bảo vệ Tiểu thư.”

Mấy gã hiệp sĩ phản bác.

“Ta hiểu rồi. Vậy thì mời〝hai vị〟xuống xe ngựa cho.” 

Cái từ〝hai vị〟trong trường hợp này không phải ám chỉ chúng tôi. 

Người ở trong hoàn cảnh này chỉ cần nhìn bầu không khí là hiểu. 

Một khi chủ nhân đã nói đến mức 『Không tuân lệnh thì cút xuống』 thì đành chịu chết.

“Đừng có mà làm trò gì kỳ quặc đấy.”

Buông lời đe dọa xong, hai gã kia miễn cưỡng thu kiếm vào vỏ.

Phù.

Tôi và Arina cùng thở phào nhẹ nhõm.

“Người hộ vệ của tôi đã thất lễ rồi. Thành thật xin lỗi hai vị.”

Nàng công chúa cúi đầu thật sâu.

“Do lo lắng cho an nguy của tôi nên họ mới kích động như vậy. Xin hãy lượng thứ.”

“À không. Mà, việc bọn tôi là kẻ khả nghi cũng là sự thật.”

Dù sao cũng là người dị giới mà.

“À ừm. Giờ có nên giới thiệu bản thân chút không nhỉ?”

Nghe tôi nói vậy, nàng công chúa lại cúi đầu tạ lỗi ngắn gọn,

“Vì vài lý do riêng nên tôi không thể xưng danh tánh được. Mong hai vị bỏ qua cho.”

Ý là không thể tiết lộ thân phận được chứ gì. 

Mà, sao cũng được.

“Tôi là Yuuki. Còn đây là Arina.”

Arina cúi đầu chào một cái, rồi ấp úng nói,

“Tiểu thư, ừm thì......, Cho, cho tôi xin phép một chút được không ạ?”

Cô nàng bắt đầu nói với vẻ rụt rè.

“Vâng, có chuyện gì sao?”

“N, nãy giờ trên tóc Tiểu thư có dính cái gì ấy, tôi, tôi cứ thấy ngứa mắt...... Tôi lấy nó ra được không ạ?

 ......? Trên tóc có dính rác rưởi gì đâu nhỉ.

Nhận được sự đồng ý, Arina chẳng biết nghĩ gì mà chĩa ngón trỏ vào vị tiểu thư, hô lên,

 “Ei!”

Và rồi chuyện gì xảy ra đây. 

Mái tóc vốn màu vàng kim của tiểu thư bỗng chốc chuyển dần sang màu hồng đào ngay trước mắt. 

Chưa hết, mái tóc đang duỗi thẳng bỗng nhiên trở nên bồng bềnh và dày hơn hẳn.

“C-Con khốn kia!!”

“Ngươi làm cái trò gì thế hả!”

Chứng kiến cảnh đó, mấy gã hiệp sĩ phẫn nộ rút đoản kiếm ra.

“Kyaaa!”

Arina hét toáng lên rồi trốn tịt ra sau lưng tôi.

......Có vẻ cô nàng lại gây chuyện rồi.

“Ta đã bảo là dừng tay lại cơ mà!”

Nhờ giọng nói nghiêm nghị của nàng công chúa ngăn cản kịp thời mà tránh được cảnh đổ máu.

“Arina-san...... phải không nhỉ?”

“Vâ, vâng ạ!”

“Còn trẻ như vậy mà cô đã sử dụng được ma thuật rồi sao. Rốt cuộc cô đã làm thế nào để giải trừ ma thuật này vậy?”

“Làm... làm thế nào là sao ạ...... Thấy có vật lạ dính vào nên tôi gỡ ra thôi mà.”

Tiểu thư và đám hiệp sĩ nhìn nhau đầy bối rối.

Tôi cũng chẳng hiểu Arina đang nói cái gì, nhưng có vẻ phát ngôn của cô nàng cũng lệch pha so với thường thức của thế giới này.

“Nhỏ này, quả nhiên lại nói mấy câu kì quặc hả?”

“A, không, không phải kì quặc hay gì đâu...... chỉ là.”

Vị tiểu thư vừa vuốt ve mái tóc của mình vừa nói,

“Mái tóc này đã được đổi màu bởi bàn tay của pháp sư cao tay nhất đất nước này. Những pháp sư bình thường không thể nào giải trừ được nó. Vậy mà...... lại bị hóa giải bởi một người trạc tuổi tôi thế này.”

“Hả. Nhỏ này ghê gớm thế cơ á?”

“Để học được ma thuật, dưới sự chỉ dạy của Đạo sư, dù là thiên tài đến mấy cũng cần đến hai mươi năm rèn luyện đấy.”

“Rốt cuộc ngươi đã tu luyện ma thuật ở cái xó nào vậy.”

Mấy gã hiệp sĩ thi nhau bóc mẽ sự bất thường của Arina.

Mang tiếng là thế giới Fantasy, tôi cứ tưởng ma thuật là thứ nhan nhản ngoài đường chứ......

Trong khi đó khổ chủ Arina thì chỉ biết luống cuống, mặt mếu máo túm chặt lấy gấu áo tôi.

“Mà ngay từ đầu, các ngươi đứng trước vị này, không có suy nghĩ gì sao hả?”

......Hỏi thế thì chịu. 

Bộ là người nổi tiếng ở thế giới này chắc? 

Thấy phản ứng chậm tiêu của bọn tôi, tên hiệp sĩ thở dài thườn thượt “Hàaa”.

“Rose-sama. Bọn này chưa nói đến chuyện vô lễ, mà đầu óc chúng nó cũng không bình thường đâu.”

“Có vẻ là vậy nhỉ.”

Rose-sama đưa tay che miệng, cố nén cười một cách đầy trang nhã.

“Có giấu giếm hai vị cũng vô ích. Tên tôi là Rose Vosne-Romanée Grand Cru Ivan. Tuy tài hèn sức mọn, nhưng tôi đang là người kế vị ngai vàng thứ nhất của đất nước này.”

“Người thứ nhất......”

“......Kế vị?”

Thấy bọn tôi vẫn cứ đần mặt ra, Rose-sama thoáng chút bối rối, rồi ghé nhỏ vào ta,

“Nói nôm na ấy mà, là-công-chúa-đó......”

Cô ấy thì thầm giải thích.

“Hả, thật á! Uầy, lần đầu tiên thấy công chúa bằng xương bằng thịt luôn!”

“Trúng số độc đắc rồi kìa!”

“Bọn ngươi, trước mặt Rose-sama mà dám......, haa.”

“......Aaa. Thôi dẹp.”

Định quát tháo bọn tôi vì cái tội loi choi, nhưng rốt cuộc mấy gã hiệp sĩ lại buông xuôi,

“Muốn làm gì thì làm.”

Rồi ngoảnh mặt đi với vẻ hờn dỗi. 

Chắc là mệt mỏi lắm rồi.

“Phụt...... Ahahaha!”

Thấy cảnh đó, công chúa Rose không nhịn được nữa mà bật cười thành tiếng.

“Aaa, buồn cười quá đi mất, chuyện thế này lần đầu tôi mới gặp! Tôi, tự mình phải nói mình là〝Công chúa〟......!”

“Rose-sama......”

Mấy gã hiệp sĩ nhìn công chúa bằng ánh mắt ngán ngẩm.

“Người tính sao đây, đang đi vi hành bí mật cơ mà.”

“Vừa cho mấy kẻ lai lịch bất minh lên xe, vừa bị giải trừ cả cải trang.”

“Phải...... phải rồi nhỉ. Gay go thật đấy. Không phải lúc để cười.”

Công chúa Rose hắng giọng “E hèm” một cái, nuốt tiếng cười vào trong.

Quả nhiên cũng có cái khó của người có địa vị nhỉ.

Làm công chúa cũng vất vả thật.

“Này Arina, cậu biến tóc của công chúa Rose về lại màu vàng được không?”

Tôi quay sang hỏi Arina.

“Ư, ừm. Tớ chưa làm bao giờ. Chắc là không biết đâu. Cũng có cảm giác là làm được. Mà, mà cũng có thể là không được.”

“Rốt cuộc là cái nào hả.”

“Xin, xin xin, xin lỗi mà! Arina, tại Arina ngốc nên không biết rõ đâu ạ. Chắ, chắc là làm thì cũng được thôi. Nhưng mà cậu thấy đấy, Arina ngốc lắm......”

Cái con nhỏ này ăn nói chẳng dứt khoát gì cả.

“Thử một lần xem sao. Cô có thể thi triển ma thuật giúp tôi một lần được không?”

Công chúa Rose vừa mở lời đề nghị, mấy gã hiệp sĩ hộ vệ lại bắt đầu nhao nhao lên.

“Không được đâu, thưa Công chúa!”

“Ai biết thứ ma thuật đó sẽ gây ra hậu quả gì chứ!”

“Đằng nào thì với bộ dạng này chúng ta cũng không thể đến dinh thự Hầu tước Isky được. Cũng đáng để thử lắm chứ.”

Có vẻ để đến được nơi cần đến, nhất định phải cần đến lớp cải trang. 

Công chúa Rose gạt đám hiệp sĩ ra, nhờ cậy Arina dùng ma thuật.

“Vốn dĩ nguyên nhân là do cậu tự tiện giải trừ ma thuật của người ta đấy. Cấm có thất bại đấy nhé.”

“Đ, đừng gây áp lực cho tớ mà......! Nào, một hai ba, ――Ei!”

Bụp!

Arina vừa chĩa ngón tay trỏ ra, từ đầu ngón tay phóng ra một tia điện tím, xuyên thẳng vào trán nàng công chúa.

“Au!”

Công chúa kêu lên một tiếng thất thanh khiến đám hiệp sĩ hoảng hồn.

“K, không sao đâu ạ...... Chỉ hơi giật mình chút thôi...... ――Ah.”

“Hửm?”

Hình như, tôi vừa chạm mắt với Công chúa.

“C-có chuyện gì sao?”

“Ah...... không có gì.”

Công chúa Rose cứ chằm chằm nhìn vào mặt tôi một lúc lâu, rồi hỏi,

“Cho hỏi...... tên của cậu là Yuuki-san――phải không nhỉ?”

“Hả. À, ừ đúng rồi.”

“Cái tên tuyệt vời quá.”

Cô ấy mỉm cười. 

Nguy to. Dễ thương khủng khiếp. 

À không không không, khoan đã, cái quái gì thế này. 

Tự nhiên bày ra cái biểu cảm đó làm tôi bối rối quá đấy.

“Quan, quan trọng hơn là tóc tai kìa! Này Arina! Chẳng thay đổi gì cả!”

Tôi quát Arina để che giấu sự dao động của mình.

“X, x, xin, xin lỗi ạaaa! Hì, hình như không phải cái này...... L-làm lại lần nữa...... Ei!”

Arina thử lại. 

Bùm một cái, khói trắng như hơi nước bốc lên từ đầu công chúa Rose trong nháy mắt, rồi mái tóc chuyển về lại màu vàng kim suôn mượt như lúc mới gặp ban đầu.

Thành công rồi.

“Phùuuu.”

“May quá......”

Mấy gã hiệp sĩ thở phào nhẹ nhõm.

Ban đầu tôi không ưa nổi mấy gã này, nhưng chắc họ cũng khổ tâm lắm. Tự dưng thấy hơi tội nghiệp.

“Được rồi đấy. Trước khi xảy ra thêm rắc rối gì nữa, mời hai người xuống xe cho.”

Một hiệp sĩ lên tiếng. Rồi bồi thêm,

“À. ―― Chuyện ngày hôm nay cấm tuyệt đối không được hé răng với ai đấy.”

Họ dặn dò kĩ lưỡng để bịt miệng. 

Mà, cỗ xe ngựa này có vẻ cũng chẳng đi đến Vương thành, vả lại đúng như lời mấy gã này nói, tốt nhất là nên xuống xe trước khi Arina gây thêm họa gì nữa. 

Tôi gật đầu đồng ý.

“Không, không thể như vậy được.”

Bất ngờ, công chúa Rose lên tiếng phản đối.

“Yuuki-san...... không, hai vị đây sẽ đi cùng chúng ta.”

Trước hành động bộc phát của chủ nhân, mấy gã hiệp sĩ chỉ biết thốt lên “Aah......” đầy thảm thiết rồi gục đầu xuống. 

“Gặp được người sử dụng được ma thuật cỡ này, chỉ có thể nói là do ý trời sắp đặt. Nếu có họ ở bên cạnh, các ngươi không thấy yên tâm hơn sao?”

“Nhưng mà ngặt nỗi.”

“Bọn chúng lai lịch bất minh, biết giải thích sao với Hầu tước Isky đây ạ.”

“Sao cũng xong hết...... Phải rồi nhỉ, Arina-san sẽ là hầu gái, còn Yuuki-san sẽ là người hầu cận của tôi, thế nào?” 

“Tiểu thư mà có người hầu cận là nam thì nhìn kiểu gì cũng ra trai bao, đào mỏ...... hự, xin lỗi!”

“Tóm lại là miệng lưỡi thế gian không hay đâu ạ.”

“Đằng nào cũng là thân phận giả. Không cần phải bận tâm.”

“Cái đó......”

Thấy câu chuyện cứ tự tiện tiếp diễn, tôi giơ tay chen ngang.

“Xin lỗi vì cắt ngang lúc mọi người đang cao hứng, nhưng bọn tôi phải đến lâu đài Ivan trong ngày hôm nay......” 

“Tại sao vậy?”

“Tại sao thì, ừm thì.”

......, tại sao nhỉ? 

Vốn dĩ dự định ban đầu là đến lâu đài Ivan, nhưng bị lệch tọa độ, mà giờ bị hỏi mới nhớ, tôi cũng chưa nghe lý do tại sao phải đến lâu đài.

“Này, Arina.”

Tôi cầu cứu Arina, nhưng đời nào con nhỏ này lại đưa ra được câu trả lời đàng hoàng.

“Uu, xin lỗi cậu...... tại Mẹ bảo phải làm thế.”

Đấy thấy chưa.

“Vậy thì, không có vấn đề gì nữa nhé.”

“Không, vấn đề ở đâu mấy người không hiểu thôi chứ.”

“―― Làm ơn đi mà!”

Nàng công chúa chồm người tới, nắm chặt lấy hai tay tôi.

“Tôi cần sự giúp đỡ.” 

Wawa......

Đôi mắt ầng ậc nước như muốn hút hồn người khác, cùng giọng nói cầu khẩn yếu ớt. 

Và cái cự ly này thì tệ thật. 

Từ cổ áo đầm, khe ngực thấp thoáng hiện ra. 

Những ngón tay bóp chặt, tạo áp lực lên tay tôi.

Bị nài nỉ trong tình huống này thì chạy đằng trời.

“A...... Arina.” Tôi đành quay sang hỏi ý kiến〝Dũng giả〟-sama cho có lệ.

“Nế-nếu Yuu-kun muốn thế, thì Arina sẽ đi theo cậu đến bất cứ đâu.”

“―― Quyết định vậy nhé. Fufu♪”

Nàng công chúa vui vẻ buông tay tôi ra.

“Mà, bắt đầu thấy vui rồi đây.”

“Arina, cũng cảm thấy vui vui rồi đấy ạ.”

Arina quay sang tôi mỉm cười tươi rói.

“Nhỉ. Yuu-kun.”

Chẳng hiểu mô tê gì, nhưng kẻ chỉ biết bị dòng đời xô đẩy như tôi thì cũng chỉ biết gật đầu ậm ừ cho qua chuyện.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!