Gossip Times
Quay trở lại dinh thự, tôi nhận lại hành lý của tiểu thư mà Tris đã giữ giúp.
Cả ba người cùng bước lên cầu thang và tiến vào sảnh chính.
Nội thất bên trong lộng lẫy và xa hoa đến mức cứ ngỡ như vừa bước vào một khách sạn cao cấp. Khoảng thông tầng rộng lớn được trang hoàng bởi đèn chùm, những tấm thảm với hoa văn cầu kỳ, trên tường thì treo đầy những bình gốm, tượng khỏa thân và những bức tranh phong cảnh lồng trong khung tranh dày cộp. Trên hết, sự chênh lệch giữa vẻ bề ngoài và bên trong của cái dinh thự này quả là một trời một vực.
“Vậy thì, mời Arina-san đi lối này.”
Trong lúc tôi đang ngẩn ngơ vì choáng ngợp, Tris cất tiếng gọi Arina.
“Từ hôm nay cho đến hết thời gian lưu trú, cô sẽ làm việc cùng với các hầu gái trong dinh thự của ta. Chúng tôi sẽ đối xử với cô như những hầu gái khác, hãy chuẩn bị tinh thần nhé.”
“Dạ... Vâng ạ! R-R-Rất mong được mọi người giúp đỡ!”
Cứ tưởng với tính cách của nhỏ này, thế nào cũng sẽ khóc lóc rồi giãy nảy lên ăn vạ, nhưng ngạc nhiên thay, Arina lại trả lời một cách đầy tích cực.
“...Ổn không đấy?”
Cảm thấy có chút lo lắng, tôi lên tiếng hỏi. Arina tuy mặt tái mét nhưng vẫn cứng cỏi đáp,
“Vì tớ đã hứa với Yuu-kun là sẽ cố gắng mà.”
“Hiểu rồi. Nhưng đừng có quá sức đấy nhé. Nếu có chuyện gì thì chạy ngay đến chỗ tớ hoặc tiểu thư, biết chưa.”
“Ư-Ừm. Tớ biết rồi.”
“——Đã xong chưa vậy?”
Bị Tris hối thúc, Arina bèn đi về phía ông ta.
Sau đó, Tris gọi giật một cô hầu gái lại,
“Này, ngươi, ta nhờ chút việc.”
“Hãy đưa Yuuki-dono đến phòng khách của tiểu thư Dumi. Là phòng khách trong cùng ấy, biết chứ?”
“Vâng, thưa Tris-sama.”
“Được rồi… Vậy thì Yuuki-dono, đến giờ dùng bữa tôi sẽ lại cho người đến gọi.”
Tôi vác hành lý lên vai và gật đầu.
Tôi đi theo cô hầu gái dẫn đường và bước lên cầu thang.
“À, phải rồi. ——Xin làm ơn, đừng có gây ra chuyện gì thất thố quá đấy nhé, tôi tha thiết cầu xin ngài.”
Lúc chuẩn bị rời đi, Tris còn buông lại một câu như thế.
Ý là đừng có chim chuột nhau quá đà chứ gì.
Chỉ là diễn kịch thôi mà, làm như tụi này tán tỉnh nhau thật được ấy.
…
“Lối này ạ.”
Cô hầu gái dẫn tôi đến phòng khách.
Hành lang cũng khá rộng rãi.
Ký túc xá của tôi là căn 1DK, nhưng chắc nhét lọt thỏm vào cái hành lang này cũng nên.
Bên tay phải là dãy cửa sổ, bức tường đối diện thì trưng bày đầy đồ nội thất.
Cứ như là một viện bảo tàng thu nhỏ vậy.
Cô hầu gái dừng lại trước căn phòng ở cuối cái viện bảo tàng đó.
“Đây là phòng của tiểu thư ạ.”
Sau khi giới thiệu ngắn gọn với tôi, cô ấy xoay người, nắm lấy cái vòng kim loại khổng lồ gắn trên cửa.
Hình như người ta gọi cái này là tay nắm cửa thì phải.
Rồi cô ấy gõ cộc cộc vào đó.
『Ai đấy?』
Tiểu thư Dumi từ bên trong vọng tiếng ra.
“Người tùy tùng, Yuuki-sama đã đến rồi ạ.”
『Cho vào đi.』
“Xin thất lễ.”
Cạch một tiếng, cô hầu gái mở cửa ra.
“Mời ngài.”
Cô ấy vừa cúi chào vừa mời tôi vào.
Khi tôi bước vào, cô hầu gái lại nói thêm,
“Tôi xin phép.”
Rồi cúi đầu cung kính và đóng cửa lại.
...Cảm giác được đối đãi như vầy không hợp với thân phận chút nào, cứ thấy bồn chồn sao ấy. Chẳng thể nào bình tĩnh nổi.
“Trông cậu có vẻ căng thẳng quá rồi đấy?”
Tiểu thư Dumi đang ngồi trên chiếc giường cỡ King có rèm che, thấy bộ dạng lúng túng của tôi liền cười khúc khích.
“Haa... Tôi không quen với mấy kiểu dinh thự thế này.”
Nghe tôi nói vậy, cô nàng tiểu thư lại bật cười.
Phòng khách này rộng chừng 20 chiếu tatami.
Nhỏ hơn tôi tưởng.
Trên chiếc bàn trang điểm kiểu cổ điển có cắm một bông hoa, giữa phòng là một cái bàn tròn và bốn chiếc ghế.
Đến tận đây rồi mà dùng từ〝kiểu cổ điển〟để miêu tả thì nghe hơi sai sai.
Tóm lại là đồ đạc được bày biện khá nhiều, tạo cảm giác đã có “hơi người” sinh hoạt sẵn rồi.
“Hành lý tính sao đây?”
Dù sao thì trên danh nghĩa tôi cũng là tùy tùng, nên tôi làm đúng chức trách mà hỏi, thế nhưng,
“Hành lý cứ vứt đại ở đó đi, lại đây mau.”
Cô ấy lại yêu cầu tôi thực hiện một〝chức trách〟khác.
...Hừm, có cần thiết phải nhập tâm vào vai diễn đến mức này không trời.
Thôi thì cứ hùa theo vậy.
Tôi đi về phía giường, ngồi xuống cách tiểu thư một khoảng nhỏ.
Nhưng Dumi ngay lập tức thu hẹp khoảng cách đó lại.
Và rồi, cô nàng còn tựa đầu vào ngực tôi, dồn cả trọng lượng cơ thể lên người tôi nữa chứ.
Thật luôn hả.
Công chúa à, cô nhập vai quá đà rồi đấy.
Trong lúc tôi còn đang bối rối chưa thốt nên lời, thì,
“...Sao thế?”
Tiểu thư ngước mắt lên nhìn tôi hỏi.
Trong đôi mắt đó,
"Hãy dịu dàng với em như mọi khi nhé☆"
Có phải là do thằng trai tân chưa từng trải sự đời như tôi đang hoang tưởng rằng cô ấy đang nói câu đó không vậy?
“T-Tên Tris đã dặn tôi là đừng có đi quá giới hạn đấy.”
“Ngốc này. Mặc kệ lão già cứng nhắc đó đi.”
Hoàn toàn biến thành một nàng tiểu thư lẳng lơ rồi.
Nguy to, thế này thì tôi biết phải tiến tới mức nào cho vừa đây!
(Này! Có cần phải làm đến mức này không hả!?)
Tôi thì thầm phản đối. Đòi hỏi diễn xuất cỡ này là quá khó đối với một thằng trai tân còn tem rồi đấy.
Thấy vậy, công chúa đưa ngón trỏ lên môi, ra dấu ‘Suỵt’.
(Bên kia cánh cửa có cô hầu gái đang nghe lén đấy. Cung cấp cho họ chút tin đồn đi nào.)
Ah.
Ra là vậy...
Hiểu rồi, thì ra là thế.
Cảm giác vừa như đã hiểu, lại vừa thấy giải quyết vấn đề dễ dàng quá nên ngược lại thấy hơi hụt hẫng, hay nói đúng hơn là có chút tiếc nuối.
“Nè, vuốt tóc em như mọi khi đi chứ.”
Thoáng chốc trở lại là công chúa Rose, nhưng ngay sau đó cô ấy lại quay về vai diễn tiểu thư Dumi và đưa ra yêu cầu.
“...Hay là anh muốn quay lại lề đường?”
Cái cô tiểu thư Dumi này có máu Shay sao ấy nhỉ.
Đằng nào cũng là diễn, cứ để bị bắt nạt mãi thế này thì cay cú lắm.
Phản công chút xem sao.
E hèm.
“Anh quay lại lề đường cũng chẳng sao đâu. Nhưng mà...”
Vừa nói, tôi vừa ôm lấy vai tiểu thư Dumi và kéo cô ấy sát vào mình hơn.
Mặc kệ tiếng kêu khẽ của cô, tôi nhìn thẳng vào mắt cô nàng,
“Người gặp rắc rối chẳng phải là tiểu thư hay sao?”
“........................”
Tiểu thư Dumi trố mắt nhìn tôi, vẻ mặt ngỡ ngàng.
Hahaha, ngạc nhiên chưa, ngạc nhiên chưa.
Chắc không ngờ là tôi lại chuyển sang thế tấn công chứ gì.
Một lúc sau, tiểu thư sực tỉnh,
“C... Cái gì chứ, hỗn xược quá đấy. Rõ ràng là không có tôi thì anh không sống nổi mà.”
“Tiểu thư mới là người không thể sống thiếu tôi chứ, phải không?”
Ái chà, câu vừa rồi có hơi sến súa quá không nhỉ?
Mà thôi, chính công chúa Rose đã bảo cứ diễn lố một chút là vừa đẹp mà.
“~~~~~...........!”
Tiểu thư đỏ bừng mặt, quay đi chỗ khác.
Người ta hay bảo phụ nữ giỏi biến hóa, nhưng diễn mà ra được cái cử chỉ đáng yêu thế này thì đúng là đỉnh thật.
“Không được, anh đi ra chỗ khác ngay cho tôi.”
“Được sao?”
“Đ-Đúng, đúng vậy! Cái tên nhà quê vô giáo dục, vô lễ như anh, tôi sa thải!”
À, cái này là... Trong thế giới của tôi thì gọi là Tsundere đây mà?
“Vậy à. Tiếc thật đấy.”
Tôi đẩy nhẹ người tiểu thư ra và đứng dậy.
“Ah...”
Ngay lập tức, tiểu thư Dumi thốt lên một tiếng đầy luyến tiếc.
Thêm một đòn quyết định nữa nào.
“Tuy sẽ buồn lắm, nhưng tôi là〝tùy tùng〟của em mà, biết sao được. Tôi sẽ tuân theo mệnh lệnh. Được đón bình minh cùng một người phụ nữ cao quý như em bao lần là niềm tự hào của tôi. ——Dù rằng từ hôm nay, điều đó sẽ chỉ còn là kỷ niệm.”
Uầy. Sao mình có thể tuôn ra mấy lời này hay thế nhỉ.
Tự mình cũng thấy thán phục mình luôn.
Phải có cái〝thiết lập〟là đối phương mê mình như điếu đổ thì mới dám nói mấy câu này đấy.
“Ah, đ, ...Đứng lại!”
Tiểu thư Dumi lộ vẻ hoảng hốt, vội vàng giữ tôi lại.
“Ừm, hiểu rồi. Tôi đứng lại đây.”
“K-Không phải thế!?”
“Cái lệnh ‘không phải thế’... nghe khó hiểu quá nhỉ. Thì đấy, tôi vốn là kẻ vô giáo dục mà.”
“Ư... ah, cái đó, ừm thì”
Tiểu thư Dumi cố gắng tìm kiếm từ ngữ để vừa giữ được sự uy nghiêm của mình, lại vừa muốn giữ tôi ở lại.
Và rồi——
“B-Biết rồi còn gì! Đừng đi mà, anh đi là em ghét đấy! Ở, ở, ở lại bên cạnh em đi!”
Cuối cùng cũng chịu thua.
Vứt bỏ sự uy nghiêm, cô ấy trở thành một thiếu nữ khao khát người mình yêu theo đúng tiếng gọi con tim.
——Cô tiểu thư kiêu kỳ trong chuyện tình cảm lại bị gã người hầu xoay như chong chóng...
Ừm.
Nội dung tin đồn cỡ này chắc là ổn rồi nhỉ?
“Hết cách thật. Con gái của Đại công tước đã nói vậy thì kẻ hạ lưu này đành phải tuân theo thôi. ——Cơ mà, từ đoạn này trở đi thì,”
Vừa nói, tôi vừa tiến lại gần cánh cửa ra vào trong khi giả vờ như đang bỏ đi, rồi bất ngờ mở toang cửa ra.
“Hyaa!”
Cô hầu gái dẫn đường lúc nãy ngã sóng soài ra sàn nhà.
Đúng như công chúa Rose nói, cô ta đã dán chặt tai vào cửa để nghe lén vở kịch tình cảm sướt mướt của chúng tôi.
“——Tôi muốn tiếp tục mà không có thính giả đâu nhé.”
Tôi nói với cô hầu gái bằng giọng điệu trêu ngươi.
Cô hầu gái lồm cồm bò dậy, mặt cắt không còn giọt máu,
“T-Tôi, tôi không nghe thấy gì hết! Tôi không nhìn thấy gì hết ạ!”
Cô ta rối rít thanh minh.
“Cô ta bảo thế đấy. Tính sao đây tiểu thư?”
“...Ta sẽ không tha thứ nếu còn có lần sau đâu đấy. Nghe rõ chưa?”
“D-Dạ vânggggg ạ! X-X-X-Xin thất lễeee!!”
Cô hầu gái vừa hét lên vừa bỏ chạy thục mạng.
“Được rồi, thế này thì chắc không còn ai dám lại gần nữa đâu.”
Tôi đóng cửa lại với cảm giác đầy mãn nguyện.
“Sao? Sao hả!? Tôi diễn cái kiểu trai bao sát gái như thế có đạt không!?”
Tôi giơ ngón cái lên hỏi công chúa nhận xét.
Thế nhưng, công chúa lại úp mặt xuống gối cái rầm.
“Yuuki-san...”
“Hửm?”
“............Làm lố quá rồi.”
Cứ thế, cô ấy rên rỉ ư ư trong gối và chẳng chịu ngẩng mặt lên nữa.
À ừm.
...Giờ tôi phải làm sao đây?
†
“Nào. Bắt đầu từ đâu đây nhỉ.”
Trong phòng vải, Arina vừa lầm bầm vừa thay bộ đồ hầu gái được phát.
Việc biến lũ lợn nhà Iskey thành một bữa tiệc máu thì dễ như trở bàn tay.
Tuy nhiên, làm thế thì không được.
Nếu công chúa Rose không giải quyết vấn đề này theo cách khiến vương quốc chấp nhận được ở một mức độ nào đó, thì về sau sẽ rất bất lợi.
Vậy thì, có lẽ thu thập bằng chứng mưu phản vẫn là kế sách chính thống nhất.
Đành chịu vậy.
Phải ngoan ngoãn thêm một chút nữa...
Thay đồ xong, cô di chuyển từ phòng vải đến nhà bếp. Tại nhà bếp, các〝tiền bối〟đã ra đón Arina.
“H-Hôm nay em bắt đầu học việc, em tên là Arina ạ! R-R... Rất mong được mọi người giúp đỡ!”
Mọi người vỗ tay chào đón.
...Kỳ lạ thật, Arina nghiêng đầu thắc mắc.
Hầu gái ở đây toàn là những cô gái trẻ người non dạ.
Có phải là quán cà phê hầu gái ở Akihabara đâu, bình thường phải có một hầu gái trưởng đứng tuổi quản lý mới đúng chứ.
“Nào, vậy thì bắt đầu công việc đầu tiên luôn nhé?”
Một trong những tiền bối lên tiếng.
Bắt đầu chỉ đạo rồi, vậy ra ả này là hầu gái trưởng sao?
“Vâng ạ... việc gì em cũng sẽ cố gắng hết sức!”
Arina tỏ ra đầy nhiệt huyết.
Cô gái kia mỉm cười gật đầu, rồi dẫn Arina ra bên ngoài nhà bếp.
“Anou... ra ngoài ạ?”
“Ừ. Người mới thì phải làm công việc này trước tiên đã.”
——Có biến rồi đây. Chắc chắn là vậy.
Trực giác mách bảo thế, nhưng Arina vẫn giả vờ ngây ngô đi theo.
Bên ngoài là khu vực sân sau bếp, nơi để các loại rau củ và ngũ cốc có thể bảo quản lâu dài.
Cô gái kia mở một cái lồng hình hộp vuông vức có nắp đậy, trông như thùng container đang đặt ở đó.
Thứ được lôi ra là một con gà bị trói chân.
Con gà còn sống nguyên, kêu quang quác đầy sức sống.
Cô hầu gái tiền bối mỉm cười, dí nó về phía trước,
“Làm thịt đi.”
Ra là vậy.
Công việc bẩn thỉu đây mà.
Đâu cần hầu gái phải làm, thiếu gì người chuyên trách việc này.
“Ơ, cái đó... mấy việc này, bình thường có người của lò mổ làm mà...”
“Nói cái gì vậy. Thế thì mất hết độ tươi ngon còn gì? Định cho ông chủ và khách khứa ăn mấy thứ kém chất lượng hả?”
“Th-Thì đúng là vậy... nhưng mà.”
“Ở nhà quê cô chưa làm bao giờ à?”
“D-Dạ vâng... Lúc nào bố em cũng làm giúp hết ạ.”
“Thế à. Nhưng ở đây thì khác nhé.”
Tiếng cười khúc khích vọng ra từ nhà bếp.
Bọn chúng đang thích thú nhìn người mới lúng túng đây mà.
Lũ rác rưởi cứ tụ tập lại là y như rằng.
Aaah.
Cái lũ khốn kiếp chỉ biết hùa theo đàn.
Muốn bắt tất cả bọn chúng liếm giày cho Yuu-kun quá đi.
Nếu không vì mục đích khác thì mình đã làm ngay và luôn rồi... thôi, đành nhịn vậy.
“Uu... Em hiểu rồi ạ.”
Arina rụt rè đón lấy con gà.
“Anou… E-Em chưa làm bao giờ cả. Em không biết phải làm thế nào với cái này.”
“Đừng có nhõng nhẽo. Có con dao ở kia kìa, thấy không? Dùng nó cắt mạch máu...”
“Thế này ạ?”
Arina nắm lấy đầu con gà, rồi dùng sức giật phăng ra một cái thật mạnh.
Rau ráu. Sợi tủy sống tươi sống dai ngoách đứt lìa, vẽ nên một vệt máu bắn tung tóe lên người cô tiền bối.
Hiiie, cô ta co rúm người lại, nhưng chuyện chưa dừng lại ở đó.
Từ cái thân gà chưa được cắt tiết, máu phụt lên như vòi phun nước.
Dù có văn hóa giết mổ hay không, thì chẳng có mấy cô gái bị tắm trong máu tươi mà vẫn bình chân như vại được.
“Kyaaaaa!!”
Cô ta cũng không ngoại lệ, sợ hãi hét toáng lên.
Chắc chắn lát nữa đám hầu gái khác sẽ chạy tới ngay.
Nhưng thế thì mất vui.
Arina dùng ma thuật đóng cửa sân sau bếp lại, rồi dùng thanh chốt chặn cứng luôn.
“C-C-C-Cô! Cô bị điên rồi, không bình thường chút nào!”
“Eh, em làm sai ạ? Em đã bảo là chưa làm bao giờ mà.”
Arina giả bộ ngây thơ, chộp lấy một con gà mới.
“Lần này em sẽ làm khéo hơn nhé!”
“Được rồi, cô, thôi ngay đi!”
“Ơ, nhưng mà... Em cũng muốn sớm trở thành người thạo việc giống mọi người mà!”
“Không, dừng lại đi, thả con gà đó ra...”
Muốn ngăn lại nhưng có lẽ cô ta sợ đến rụng rời chân tay không cử động nổi. Arina giả vờ như không nghe thấy lời cầu xin của tiền bối, một lần nữa, giật phăng cái đầu gà ra.
Máu tươi lại xối xả trút xuống người cô ta.
“Hiii——...........”
Cú sốc vượt quá giới hạn chịu đựng, cô ta lăn đùng ra ngất xỉu.
Dễ như ăn kẹo.
Khi Arina mở cửa sau ra, đám hầu gái khác ùa vào như ong vỡ tổ.
Đương nhiên, ai nấy đều nhao nhao hỏi về cảnh tượng kinh hoàng này.
“Xin lỗi mọi người. Do em dùng dao vụng về quá, làm chị tiền bối sợ hết hồn.”
Sau khi đưa ra lời giải thích qua loa như vậy, Arina nói,
“...Trước mắt, cho em xin bộ đồng phục hầu gái mới được không ạ?”
Vừa nói, cô vừa tháo chiếc tạp dề đã nhuộm đỏ màu máu ra.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
