Gian kế của phu nhân
Phòng khách của dinh thự Isky nằm ở phía bên trái tính từ cửa chính, trong khi phòng riêng của chủ nhân ngôi nhà lại nằm đối diện ở phía bên phải.
Căn phòng của phu nhân Welsh rộng hơn phòng khách rất nhiều, được trang hoàng lộng lẫy và rải đầy những viên đá quý tỏa sáng lấp lánh đến chói mắt.
Dẫu biết vạn vật trên đời đều có giới hạn, nhưng số khoáng vật tô điểm cho nơi ngủ nghỉ của bà ta lại chẳng hề biết đến sự khiêm tốn, tựa hồ số lượng của chúng đang phô trương cho chính sự độc địa của chủ nhân vậy.
Chủ nhân của căn phòng xa hoa quá mức ấy chẳng mảy may che giấu sự bực dọc, bà ta lên tiếng.
“Ta không hài lòng chút nào.”
Rồi bà ta gọi cô hầu gái đang hầu cận bên cạnh lại,
“Cái con ranh đó là cái thá gì chứ! Thật tức chết đi được!!”
Và rồi, chẳng hề báo trước, bà ta giáng một cái tát nảy lửa vào má cô hầu gái.
Cô hầu gái trẻ tuổi không hề thủ thế, chỉ lặng lẽ dùng khuôn mặt mình hứng trọn cú đánh.
Có vẻ như cô đã quá quen với sự đối xử tàn tệ này rồi.
“Ta chẳng cần biết nó là họ hàng hoàng tộc hay cái gì, nhưng nếu Glenn kết hôn với Công chúa thì sẽ ngang hàng với Đại công tước Merry... không, nhà ta thậm chí còn có địa vị cao hơn ấy chứ. Thế mà con ranh đó lại chẳng hiểu điều đó!”
Chát! Lại thêm một cái tát nữa được vung ra.
“Thật tình. Ngươi cũng thấy thế đúng không?”
Và rồi thật trớ trêu, bà ta lại đi tìm kiếm sự đồng tình từ chính người mà mình vừa giận cá chém thớt.
“...Vâng. Đúng như lời phu nhân Welsh nói ạ.”
“Đúng chứ, chắc chắn là thế rồi.”
Phu nhân gật đầu, rồi quay sang nói với cô hầu gái,
“...Mặt mũi trông kinh khủng quá. Cho đến khi vết sưng khó coi đó lặn xuống thì đừng có vác mặt ra trước mắt khách khứa. Dù sao thì đó cũng là những vị khách quan trọng.”
Trước sự vô lý này, cô hầu gái không hề nhíu mày dù chỉ một chút, đáp lời,
“Tôi đã rõ ạ.”
“...Lui ra được rồi đấy.”
Được giải thoát, nhưng cô hầu gái cũng chẳng lộ vẻ vui mừng, cô lễ phép cúi chào rồi lui ra khỏi phòng.
“Đúng là đứa trẻ lầm lì. Thật khó chịu.”
Đó là lời nhận xét của phu nhân dành cho người hầu đã kiên nhẫn chịu đựng mình.
Có vẻ như phu nhân đã hoàn toàn mất đi khả năng nhìn nhận hành vi bạo ngược của bản thân một cách khách quan.
Hơn nữa, sự kiêu ngạo của bà ta cũng giống như ánh hào quang trong căn phòng này, chẳng hề biết đến điểm dừng.
Bà ta bắt đầu toan tính xem phải làm thế nào để dạy cho vị khách không mời mà đến, tức tiểu thư Dumi, một bài học nhớ đời.
Và rồi vài phút sau, bà ta bật cười khẩy.
“...Phải rồi, ta nghĩ ra một chuyện hay lắm.”
Bà ta lấy chiếc chuông gọi từ bàn trang điểm ra và gõ nhẹ hai ba cái.
Tuy nhiên, không hề có tiếng kim loại vang lên.
Đương nhiên rồi.
Đây là chiếc chuông ma thuật được chế tác đặc biệt để âm thanh không lọt ra ngoài.
Ở thế giới này, chiếc chuông này hầu hết được sử dụng để triệu hồi〝Sát thủ〟.
『...Bà cho gọi tôi?』
Chẳng mất bao lâu, giọng nói của một người đàn ông vang lên trong phòng. Nhưng không thấy bóng dáng đâu.
Chuyện đó với phu nhân cũng chẳng quan trọng.
“Bên cạnh tiểu thư Dumi có một tên tùy tùng. Hắn là đàn ông mà lại xấc xược. Nhưng ta nghĩ tên nhân tình đó sẽ sớm gặp〝tai nạn〟và mất mạng thôi… Đúng chứ?”
『Đã rõ.』
Trước mệnh lệnh đầy ẩn ý vòng vo này, giọng người đàn ông đáp lại ngay tắp lự.
“Fufufu... Con ranh con, hãy đợi mà nếm mùi đau khổ đi.”
Phu nhân cười nhạo báng tiểu thư Dumi.
...Thế nhưng, cả bà ta lẫn gã sát thủ được bà ta nuôi dưỡng đều không thể tưởng tượng được rằng, ngoài ban công của căn phòng này, một cô hầu gái〝mới đến〟đang nín thở ẩn mình.
※
Tiểu thư Dumi, vừa rên rỉ ư a trong gối gần một phút đồng hồ, đột nhiên im bặt, hít một hơi rồi bật dậy.
Sau đó, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra, cô ngồi xuống mép giường với khuôn mặt tỉnh bơ,
“Thất lễ quá. Tôi có chút mất bình tĩnh.”
“Khoảng cách giữa lúc bật và tắt chế độ diễn sâu của cô kinh thật đấy!”
“Giữ gìn thể diện cũng là công việc mà. Hoàng tộc mà trần tục quá thì không được ưa chuộng đâu.”
“Tôi thì lại khá thích cái tính cách hay lòi đuôi chuột của Công chúa Rose đấy chứ.”
Vừa nghe thấy thế, tiểu thư Dumi lại xoay người ngã lăn ra, vùi mặt vào gối.
“Nương tay thôi! Yuuki-san, nương tay thôi!! Tôi chết mất!”
“Từ nãy đến giờ cái phản ứng đó là sao vậy hả!? Tôi nói gì kỳ quặc lắm sao!?”
Nghe tôi phản bác, Công chúa lại hít một hơi, lồm cồm bò dậy, vừa dùng tay chải lại mái tóc rối vừa nói,
“...Theo lời đồn đại, Công chúa Rose xinh đẹp như một đóa hoa, là một thiếu nữ thuần khiết, ngây thơ trong sáng.”
Cô ấy bắt đầu kể lể như thể chuyện của ai khác.
“Vâng, tất nhiên là người ta đã thêu dệt, thêm mắm dặm muối vào rồi. Sinh ra trong gia đình quyền quý, tôi đã được giáo dục nghiêm khắc để trở nên như vậy, nhưng bản tính trời sinh thì không thể bẻ cong được. Hồi nhỏ tôi hay bày mấy trò nghịch ngợm tai quái làm khó ông quản gia lắm.”
“Ừm... câu chuyện này có dài không?”
“Nhưng mọi người đâu có biết mấy giai thoại đó. Người dân cứ tin sái cổ vào mấy lời tuyên truyền tùy tiện đó và coi tôi như thánh nữ vậy. Trên tường phòng khách có treo chân dung của tôi đấy, cậu biết không? Cậu có tin nổi không?”
“...Không, cô nói thế thì tôi cũng chịu.”
“Bởi vì tôi là công chúa mà. Tôi phải cố gắng trở thành một thánh nữ biểu tượng của quốc gia, xứng đáng được treo tranh chân dung. Là một thiếu nữ thanh cao. Cậu hiểu chưa? Là một! Thiếu! Nữ! THANH! KHIẾT! đấy ạ!”
Cuối cùng, với vẻ mặt đầy khí thế, Công chúa lại vùi đầu vào gối và hét lên với giọng nghèn nghẹt,
“Tôi chưa từng có kinh nghiệm với đàn ông đâu đấy! Cậu cũng phải biết nương tay một chút chứ hả!?”
“...Tóm lại, ý cô là ban nãy tôi làm hơi quá đà chứ gì.”
“Thì Yuuki-san có Arina-san rồi nên mới thản nhiên được thế chứ! Cậu quen quá rồi còn gì!”
Công chúa vẫn tiếp tục phản đối qua lớp gối.
“Tôi với nhỏ đó đâu có phải mối quan hệ như thế...”
“Nhưng tôi sống cách ly với con trai từ nhỏ đến giờ đấy nhé! Tôi không có đủ bản lĩnh để tiếp nhận mấy lời ban nãy đâu! Cậu, cậu định giết người hả!? Định làm con gái nhà người ta quằn quại đến chết hả!?”
“Ủa. Nhưng cô có hôn phu rồi mà.”
Nghe vậy, Công chúa ngẩng phắt đầu lên,
“Tên đó không tính!!”
“À, quả nhiên là thế hả?”
“Cái ngày mà tên ái kỷ đó nói mấy câu thoại như vừa rồi... ugh, tôi nổi hết cả da gà...”
Bị hôn phu nói đến mức này... tự nhiên tôi bắt đầu thấy tội nghiệp cho Glenn rồi đấy.
“Hiểu rồi. Tóm lại chuyện lúc nãy là sai lầm. Xin lỗi nhé, tôi cứ nghĩ thế là tốt nên hơi quá đà.”
Tôi xin lỗi, Công chúa im lặng vài giây rồi đáp,
“Không đâu. Phải nói là đại thành công mới đúng.”
Aaah. Thế rốt cuộc là sao đây.
“Vấn đề là sự chuẩn bị tâm lý của tôi chưa đủ. Đúng, tôi là tiểu thư Dumi. Là người khác hoàn toàn với Rose〝trong sáng〟. Là một tiểu thư quý tộc đa tình, không tuân theo lề lối, sẵn sàng thu nạp người đàn ông mình phải lòng trên đường đi.”
Công chúa lẩm bẩm lặp lại thiết lập nhân vật như để tự ám thị bản thân,
“Được rồi.”
Cô ấy gật đầu cái rụp rồi bước xuống giường.
“...?”
Tôi đang bối rối không hiểu cô ấy định làm gì, thì...
“Ngồi yên đó.”
Cô ấy ra lệnh bằng giọng điệu của tiểu thư Dumi.
Tôi ngoan ngoãn ngồi yên trên giường theo lời cô ấy, thì bất ngờ thay, đường đường là một tiểu thư mà cô ấy lại ngồi xuống tấm thảm, rồi dồn trọng lượng cơ thể lên đùi tôi.
“Khoan... ơ kìa! Thế này thì hơi quá rồi đấy!”
“Ara, tại sao?”
“Nó, nó gần chỗ nhạy cảm... à không phải! Thế này là đảo lộn tôn trật tự trên dưới rồi còn gì!?”
“Phải ha... cái này gọi là kẻ dưới lật đổ kẻ trên nhỉ? Khi chỉ có hai người, cậu là chủ nhân.”
Bị đám hiệp sĩ nhìn thấy là tôi bị chém chết chắc.
...Không, có khi bọn họ sốc đến mức vỡ mộng mà tự sát trước cũng nên.
“Chỉ có hai người thì cần gì phải〝diễn〟nữa chứ! Mà tại sao lại thành ra cái tình huống này vậy!?”
“Cái gã đàn ông không hiểu chuyện này!”
Bất thình lình tiểu thư Dumi cao giọng.
“Tôi là chủ thuê của cậu đấy biết không? Tôi bảo cậu làm chủ nhân thì cậu cứ làm chủ nhân theo mệnh lệnh là được rồi!”
Ủa, là do đầu óc tôi có vấn đề hả!?
Mấy lời cô nói siêu việt quá tôi nghe không thủng!
Hoàn toàn không hiểu gì hết!!
Tôi đang cứng đờ người vì không biết phải làm sao, thì cô ấy lại quay trở về làm Công chúa Rose,
“Tôi cần một người đàn ông dẫn dắt mình. Một mình tôi không thể diễn trọn vai tiểu thư Dumi được.”
Rồi cô ấy ngước đôi mắt ầng ậc nước lên nhìn tôi,
“...Làm ơn đi mà.”
Đến rồi.
Tuyệt chiêu tủ của Công chúa,〝Đôi mắt cún con〟.
Chết tiệt, tôi không thể kháng cự lại chiêu này...
“Aah, thôi được rồi.”
Tôi đành chấp nhận số phận.
Thôi kệ, tới đâu thì tới.
“Ok, hiểu rồi. Tôi sẽ thử đóng vai gã tay chơi sát gái… Nhưng tôi cũng chẳng phải dân kinh nghiệm đầy mình gì đâu, nên nếu quá đà thì công chúa phải hô dừng đấy.”
Thế là cô ấy cười nham hiểm,
“Tóm lại, ý cậu là sẽ làm theo ý thích cho đến khi tôi hô dừng chứ gì.”
Cái này thì tôi chịu, chẳng phân biệt nổi là Công chúa Rose hay tiểu thư Dumi nữa.
“Ừ thì... Chắc, chắc là vậy... đi ha.”
“Chủ nhân gì mà ăn nói chẳng dứt khoát gì cả. Nhưng cũng được, chúng ta sẽ quen dần thôi. ――Trước mắt, em muốn anh xoa đầu em.”
Nghe lời, tôi đưa tay xoa tóc cô ấy.
Thì đúng là tôi cũng từng vài lần xoa đầu Arina khi con nhỏ nhõng nhẽo.
Nhưng mà có ổn không đây.
Người này là công chúa lá ngọc cành vàng đấy.
CÓ ỔN KHÔNG ĐÂY...
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
