Hình như thanh mai trúc mã của tôi là Dũng giả, nhưng tôi không thể để cô ấy lên đường một mình
Mùa hè, cái mùa mà những dàn đồng ca ve sầu và ánh nắng gắt đến cháy da thống trị khắp Nhật Bản. Sự việc xảy ra khi tôi đang trên đường từ trường về nhà, sau buổi lễ bế giảng bước vào kỳ nghỉ hè.
“Ah——, chờ một chút đã.”
...Tôi phải ngoáy tai mình một cái, rồi hỏi lại Arina thêm lần nữa. Vì những gì cô ấy vừa nói thật chẳng hiểu ra làm sao cả.
“Nói lại lần nữa xem. Cái gì cơ?”
“Ừ, ừm, xin lỗi nhé, Yuu-kun. Cách diễn đạt của Arina tệ quá nên không truyền đạt được ý nhỉ.”
Yuu-kun là biệt danh mà con bé này tự tiện đặt cho tôi.
Tên tôi là Shimoyama Yuki.
Học sinh lớp 11.
Tôi chẳng có sở thích gì đặc biệt, là một kẻ bình thường đến mức mỗi lần giới thiệu bản thân đều chẳng biết phải nói gì.
Còn người đang tỏ ra khép nép trước mặt tôi đây là bạn thanh mai trúc mã, Sakurai Arina.
Một đứa con gái giản dị với mái tóc tết, lúc nào cũng cúi gằm mặt khi đi bộ, trông có chút đáng thương.
Bình thường thì mối quan hệ thanh mai trúc mã khác giới thường sẽ chấm dứt vào khoảng cấp hai, nhưng vì cô ấy này quá đỗi hậu đậu, chẳng thể kết bạn với ai khác và lúc nào cũng lủi thủi một mình nên tôi không thể bỏ mặc được. Cứ thế, hai đứa dính lấy nhau từ tận hồi tiểu học đến tận bây giờ.
Nói riêng ở đây thôi nhé, nếu con bé này nhìn thẳng rồi mỉm cười thì trông cũng khá là dễ thương đấy. Nếu biết tự nhận thức và tận dụng ưu điểm đó thì chắc cũng có bạn trai rồi, vậy mà...
Quay lại chuyện chính thôi.
Hôm nay là sinh nhật tròn 17 tuổi của Arina, sau khi tôi gửi lời chúc mừng đơn giản, cô ấy bắt đầu nói thế này,
“Yuu-kun, à, ờm, này nhé. Arina ấy, nghe bảo là Dũng giả đấy. Của thế giới khác. E... ehehe.”
——Cái gì cơ?
Nghe xong ai mà chẳng muốn hỏi lại chứ?
“Chẳng hiểu cậu đang nói cái quái gì cả.”
“Đú-đú-đúng rồi nhỉ. Không hiểu được là phải rồi. Tại Arina ngốc mà.”
“Ngốc hay không thì chẳng liên quan. Dù đúng là cậu ngốc thật. Mà, cái gì? Cậu là Dũng giả á?”
“Ừm, hình như là vậy.”
Nói đoạn, Arina lục lọi trong chiếc cặp học sinh rồi lấy ra một thứ gì đó.
Một chiếc vòng đội đầu bằng kim loại... không, không phải băng đô, mà là một chiếc vương miện nhỏ đính viên đá quý màu đỏ, toát lên đúng chất “Dũng giả!”.
Đội nó lên trán, Arina bảo,
“Nè, nhìn này... Trang bị huyền thoại đấy. Nhé?”
“Nhé” là “nhé” cái nỗi gì.
Trong bộ đồng bộ thủy thủ màu xanh thẫm mà lại đeo cái vương miện kim loại nặng nề đó, trông thật sự rất dị hợm.
Nếu là bạn bè bình thường, chắc hẳn cuộc đối thoại sẽ là: 『Haha, đùa thôi chứ gì. Chẳng buồn cười tẹo nào đâu.』 Nhưng khổ nỗi cái mặt con nhỏ này lại đang hiện rõ vẻ nghiêm túc.
“Cậu bị làm sao thế, lại bị dính vào vụ lừa đảo không rõ nguồn gốc nào à? Dù lừa đảo kiểu này có hơi lập dị quá đà, nhưng với cậu thì khả năng đó cũng có thể xảy ra lắm.”
“Hả, không phải đâu, chuyện là... Xin, xin, xin lỗi mà!”
Lúc nào cũng xin lỗi ngay lập tức nên câu chuyện chẳng tiến triển đi đâu được.
Cũng chính vì tính cách này mà người có thể nói chuyện đàng hoàng với nó chắc chỉ có mình tôi. Sau một hồi gặng hỏi đủ kiểu, cuối cùng tôi cũng nắm bắt được toàn bộ câu chuyện.
—
Chuyện là vào buổi sáng sinh nhật tuổi 17, mẹ cô ấy đã gọi nó dậy như thế này,
“Arina... Arina, dậy đi con. Hôm nay là ngày con phải đi gặp Đức vua ở lâu đài đấy.”
Ngay tại thời điểm này tôi đã không còn sức để mà bắt bẻ rồi, nhưng thôi đành cứ để cô ấy kể tiếp.
Và rồi, ngay cả một đứa ngốc như con nhỏ này cũng đã đáp lại như sau,
“Mẹ ơi, con chẳng hiểu mẹ nói gì cả.”
Thì tất nhiên rồi.
“Nghe mẹ nói này. Tuy trước giờ mẹ chưa kể, nhưng người cha quá cố của con vốn là Dũng giả ở dị giới. Thế nên, trong người con chảy dòng máu của Dũng giả, khi tròn 17 tuổi, con phải lên đường đi tiêu diệt Ma vương.”
Mẹ cô gái đang nói về một thứ gì đó nằm ngoài quy luật thông thường mà tôi từng biết.
Nếu lời cô ấy kể là thật, chẳng lẽ dì ấy cần phải đi tư vấn tâm lý sao?
Cái đầu óc chậm chạp của Arina hình như đã mất vài giây để tiêu hóa nội dung câu chuyện.
Và cuối cùng, cô kết luận đầy thuyết phục,
“Ra là vậy. Thảo nào mình lại dùng được ma pháp.”
“Ê, chờ chút. Dừng lại, dừng hồi tưởng lại ngay!”
Arina ngơ ngác nhìn tôi, vẻ mặt như không hiểu tại sao mình bị ngắt lời.
“Cái gì... cậu dùng được ma pháp á?”
“Ừ-ừm. Kỳ lắm hả?”
“Kỳ hay không thì... Ài, thật tình không biết phải nói sao luôn. Thế cậu dùng thử xem nào.”
“Ơ, ơ, như-nhưng mà... Nguy hiểm lắm đó~.”
“Kệ đi. Mau lên.”
Ngay lúc đó, tôi đã chuẩn bị sẵn trong đầu một câu thoại sau khi chứng kiến Arina thất bại: 『Thấy chưa, làm gì có ma pháp nào. Cậu nhầm lẫn cái gì rồi.』
Nhưng mà.
“『Hỏa ma pháp』.”
Vừa dứt lời niệm, từ đầu ngón tay Arina, một ngọn lửa bùng phát ra với tiếng “vù”.
Ngọn lửa ấy làm cháy sém một mảng tường gần đó rồi tắt lịm trong vòng chưa đầy một giây.
“Hảaaaaaaaa!?”
Con bé này, phun ra lửa thật kìa!
“Ch-cháy tường rồi. Có bị mắng không ta?”
Arina hốt hoảng vì một lý do chẳng đâu vào đâu, rồi luống cuống:
“A-A-Arina sẽ bị mắng nên Yuu-kun mau chạy đi, Yuu-kun không có lỗi gì hết!”
“Đưa tay đây xem nào!”
Tôi kiểm tra đôi bàn tay đang nói những lời lảm nhảm của Arina.
Không có bình xịt aerosol hay mánh khóe nào cả. Ngay từ đầu, bộ não của con nhỏ này cũng chẳng đủ dung lượng để bày ra mấy trò bịp bợm tinh vi đó. Chính vì lời nói thốt ra từ một đứa ngốc nên tôi mới càng không thể không tin, thật là đáng sợ.
“...Ngoài lửa ra cậu còn làm được gì khác không?”
“G-gió này, nước này, sấm sét này. Một chút thôi nhưng cũng có thể bay lên trời được nữa?”
Hả, cái gì, cái gì cơ?
Bạn thanh mai trúc mã biết dùng ma pháp, chuyện này khiến tôi chẳng biết nên phản ứng thế nào cho phải...
Trong khi tôi đang quá đỗi bàng hoàng đến mức gần như ngừng suy nghĩ, thì Arina, vốn luôn nhạy cảm với thái độ của tôi, lại bắt đầu hiểu lầm theo hướng tiêu cực và mếu máo,
“Xi-xin lỗi, tớ xin lỗi... Cậu thấy bất ngờ lắm đúng không. Có phải Arina... k-kinh tởm lắm không?”
Rồi cô ấy bắt đầu khóc sướt mướt.
“Y-Yuu-kun mà bỏ rơi tớ, th-thì Arina không sống nổi đâuuu.”
Tôi nghĩ mình cũng cần phải chấn chỉnh sự phụ thuộc quá mức của cô gái này vào tôi vào một lúc nào đó, nhưng hiện giờ, quan trọng hơn là...
“Vậy là... cậu thật sự là Dũng giả?”
“Ừm, xin lỗi nhé, Arina là Dũng giả.”
“Và cậu sẽ lên đường đi tiêu diệt Ma vương ở dị giới?”
“Đúng vậy. Xin lỗi nhé. Dù sao cũng đang nghỉ hè, lại chẳng có việc gì làm, nên tớ nghĩ đi bây giờ cũng vừa đẹp...”
“...Được rồi.”
Hơi đau đầu một chút, nhưng để dẹp bỏ mọi chuyện thì trước mắt chỉ còn cách thừa nhận những gì cô ấy nói.
Sau khi ép bản thân chấp nhận sự thật, tôi nói,
“Thế thì cố gắng lên nhé. Nói trước là tớ không đi đâu đấy.”
“Eh... eeehh!?”
“Đừng có mặc định là tớ sẽ đi theo. Tớ không phải là người bảo hộ của cậu. Với lại, đời nào tớ lại để kỳ nghỉ hè quý giá của mình bị hủy hoại bởi một cái nhiệm vụ quái gở nào đó chứ.”
“Hức...”
Cô ấy sụt sịt mũi rồi bảo:
“Tớ hiểu rồi, nếu Yuu-kun đã nói vậy thì Arina sẽ tự mình cố gắng.”
“Cứ làm thế đi.”
“Ch-cho tớ nhờ một việc này thôi được không?”
Khi tôi gật đầu đồng ý, cô hỏi,
“Tớ có thể xin chiếc khăn tay Yuu-kun đang cầm được không?”
“Hả? ...Để làm gì?”
“Đ-để làm bùa hộ mệnh. Chắc chắn sẽ có nhiều chuyện đau khổ và khó khăn lắm, nhưng nếu cảm nhận được Yuu-kun ở bên cạnh, tớ sẽ cố gắng được.”
Phụ thuộc quá mức rồi đấy.
Định bụng sẽ từ chối, nhưng nghĩ lại cảnh để cô ấy đi một mình, tôi thấy giúp đỡ một chút cũng chẳng sao.
“...Này.”
Tôi lấy chiếc khăn tay nhăn nhúm từ trong túi ra đưa cho nó.
“Oa! Khăn tay của Yuu-kun nè!”
Cô ấy vồ lấy chiếc khăn như một con thú vồ mồi.
“Này, cái đó tớ dùng để lau mồ hôi đấy.”
“Tớ không để ý đâu.”
“Có mà để ý giùm cái đi. Trước khi đi thì nhớ giặt rồi mới dùng nhé.”
“...Ai mà thèm giặt cơ chứ.”
“Hả?”
“Không, không có gì đâu. C-cảm ơn cậu nhé!”
À, nhắc mới nhớ, tôi vẫn chưa chuẩn bị quà sinh nhật vì định bụng để sau cũng được. Biết cô ấy sắp đi thế này thì đáng lẽ nên chuẩn bị trước.
Trong lúc tôi đang mải suy nghĩ như vậy, Arina lại lên tiếng,
“Th-thêm một chuyện nữa thôi, có được không?”
“Cái gì nữa?”
“Tóc của Yuu-kun. Tớ muốn... xin một ít...”
“Hả?”
“Thì là, ừm... tóc ấy. Tớ nghe ở đâu đó nói là nếu lấy tóc của người yêu làm bùa hộ mệnh thì... t-tất nhiên, Arina thì không thể làm bạn gái của Yuu-kun được rồi, nhưng tóc của Yuu-kun chắc là sẽ linh nghiệm lắm...”
“————...”
“A... Arina... kinh tởm lắm hả?”
Đòi xin tóc thì không chỉ dừng lại ở mức kinh tởm đâu, nhưng vì tôi biết thỉnh thoảng con nhỏ này lại muốn mấy thứ kỳ lạ nên cũng không ngạc nhiên cho lắm.
Vả lại, tôi cũng nhỡ chưa tặng quà cho cô ấy.
“Được thôi. Cậu muốn làm gì thì làm.”
“Ah... cảm ơn cậu rất nhiều! Cảm ơn cậu rất nhiều!”
Arina liên tục nói lời cảm ơn rồi lôi ra một chiếc kéo, “xoẹt” một cái, cắt phăng một lọn tóc của tôi.
“T-tóc... tóc của Yuu-kun... Ehe, ...ehehe.”
Cô ấy hì hục cho lọn tóc vào một chiếc túi nilon nhỏ có khóa zip. Thật là cạn lời.
“Cậu mà không bỏ cái sở thích biến thái đó đi thì sau này chẳng ai dám lại gần cậu đâu.”
“Đú-đúng, đúng là vậy nhỉ. Nh-nhưng mà tại tớ muốn có tóc của cậu quá.”
Thôi kệ đi. Ai mà chẳng có sở thích kỳ quái, miễn là không để lộ ra ngoài là được. Dù sao hôm nay cũng là sinh nhật cô ấy. Cứ để làm theo ý mình đi.
“À, ờm, nhân tiện đây...”
“Gì nữa?”
“Cho tớ xin... cả móng tay của Yuu-kun nữa được không?”
Tôi xin rút lại lời vừa nói.
“Cậu thu thập móng tay với tóc để làm cái gì hả! Định nguyền rủa tớ chắc!”
“Kh-không đời nào tớ lại nguyền rủa Yuu-kun! Arina không có ý đó đâu! Ch-chỉ là trước khi đi, tớ muốn có một kỷ niệm mùa hè với Yuu-kun thôi mà!”
“Này, cậu! Đừng có dùng cách diễn đạt gây hiểu lầm như thế!”
“Ah, aaaah tớ xin lỗi! Arina tham lam quá rồi! Tớ sẽ chết, tớ sẽ chết để tạ lỗi!”
“Không cần phải chết! Tuyệt đối không được chết! Bình tĩnh lại đi!”
“Làm quà sang thế giới bên kia, cho tớ xin bộ đồng phục của Yuu-kun...”
“Cậu là Quỷ đòi áo đấy à!!”
Không được rồi! Không thể để con nhỏ này đi du hành một mình được!!
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
