Tiếng thét lâm chung của tên cướp nọ
“Hyahaha!”
“Làm được rồi đại ca ơi!”
Trong một hang động tách biệt hẳn với nơi loài người sinh sống.
Năm tên tội phạm lấy nơi này làm sào huyệt vừa trở về, miệng hét lên những tiếng hoan hỉ.
Tên nào tên nấy đều là những gã khổng lồ cao tới hai mét, tay chân to như khúc gỗ cuồn cuộn cơ bắp, ánh mắt ngập tràn sự điên loạn của những kẻ làm việc ác mà lương tâm không chút cắn rứt.
Chúng là lũ ác đảng chuyên làm nghề bắt cóc nổi tiếng ở vùng này. Một tên trong số đó trút thứ bên trong bao tải gai lớn đang vác trên vai ra ngoài.
Là một cô gái.
Một thiếu nữ với ấn tượng quê mùa, tết hai bím tóc dài đang bị trói chặt bằng dây thừng thô. Có vẻ cô đã ngất đi, đôi mắt vẫn nhắm nghiền.
“Cơ mà, con nhỏ này mặc đồ lạ quá, vùng này chưa thấy bao giờ. Người nước ngoài hả đại ca?”
Một tên lên tiếng.
Thứ thiếu nữ đang mặc là bộ đồng phục thủy thủ mùa hè theo quy định của nhà trường, nhưng lũ thô lỗ này dường như không hiểu điều đó.
“Ai biết. Cơ mà chắc chắn là gái tơ rồi. Sẽ bán được giá cao đấy.”
Gã đàn ông có vẻ là thủ lĩnh vuốt ve cằm thiếu nữ, nói như thể đang định giá một món hàng.
“Nhưng mà đại ca nè.”
Lại thêm một tên nữa nở nụ cười hạ lưu.
“Gái tơ hay không thì phải kiểm tra mới biết được chứ.”
“Hahaha, chuẩn cơm mẹ nấu.”
“Hay là, để bọn em nếm thử một chút nhớ?”
Tiếng cười ghê rợn phơi bày trần trụi dục vọng của gã đàn ông vang vọng khắp hang động.
Có lẽ phản ứng lại với giọng nói đó,
“...... Ưm.”
Thiếu nữ khẽ mở mắt.
“Ây chà, tiểu thư tỉnh dậy rồi kìa.”
“Hí hí hí. Có vẻ vẫn kịp giờ dự tiệc đấy.”
Từ góc nhìn bị vài gã ác nhân cúi xuống soi mói, thiếu nữ dường như đã nhận ra tình cảnh của bản thân.
“Đ, đừng lại đây......! ——Yuu-kun! Yuu-kun đâu rồi!?”
“Yuu-kun?”
“Ah, chắc là đang nhắc đến thằng nhãi đi cùng đấy ạ?”
“Nhìn qua thì có vẻ giống bạn trai nhỉ.”
“Hehehe, yên tâm đi. Bọn anh sẽ khiến cưng quên ngay thằng đó ấy mà.”
“Tạo vài kỷ niệm không thể nào quên với bọn anh nhé.”
“Hyahahaha.”
Lũ đàn ông vây quanh, lê bước ép sát lấy thiếu nữ.
“Kyaaaaa! C-cứu tớ, cứu tớ với Yuu-kun!”
Thiếu nữ hoảng loạn tột độ gào lên gọi tên chàng trai.
Nhưng đối với lũ ác đảng, điều đó chỉ như thứ gia vị làm tăng thêm sự hưng phấn.
“Nó gọi tên thằng con trai nó yêu kìa.”
“Được đấy, rạo rực cả người. Tao thích mấy vụ như này.”
Lũ đàn ông không chút từ bi vươn tay về phía thiếu nữ.
“Không! Đ-đừng lại đây......! Yuu-kun...... Yuu-kun cứu vớiiiii!!”
“Gyahaha, ngu thế. Từ ngôi làng đến đây người thường đi bộ phải mất nửa ngày đấy.”
“Làm sao đuổi kịp bọn tao đi ngựa được.”
“Thằng ranh con đó có chạy hộc bơ cũng đếch kịp đâu.”
“Ah. Ra là vậy.”
Đột ngột, tiếng la hét của thiếu nữ im bặt.
“Hử?”
“Hả?”
“Hở?”
“Hả?”
“Tính toán sai lầm rồi. Cứ tưởng sẽ giúp Yuu-kun cày được ít điểm kinh nghiệm chứ.”
Nói với vẻ mặt tỉnh bơ, thiếu nữ phớt lờ đám ác nhân đang ngẩn tò te mà đứng dậy.
Và rồi,
“Nào thì.”
Chỉ với một tiếng hô, dây thừng tự động tuột ra tuồn tuột, giải phóng cho cô.
“Khoan......!”
“Hả, cái gì? Tại sao?”
Thiếu nữ vừa khẽ vươn vai dãn cơ như để kiểm tra tình trạng cơ thể, vừa nói:
“Tóm lại thì đây là ứng dụng của ma pháp giải trừ bẫy, nhưng mà cái loại rác rưởi không bằng một cái móng chân của Yuu-kun như các ngươi chắc chắn không hiểu được đâu.”
“M-Ma pháp!?”
“Tại sao con ranh này lại dùng được ma pháp!?”
“Đã là rác rưởi mà hỏi lắm thế. Thôi được, ta sẽ cho biết một điều này.”
Dứt lời, thiếu nữ vụt biến mất.
“B-biến mất rồi?”
“Không phải nó chạy thoát rồi đấy chứ!?”
“Khốn kiếp, đuổi theo! Đừng để nó thoát!”
“N-này khoan đã!”
Một tên trong số đó ngăn đám đàn ông đang hừng hực máu nóng lại. Hắn nhìn quanh, nhận thấy một sự bất thường.
“——Đại ca đâu rồi?”
Rầmmmmmmm!
Từ trên trần hang, “Đại ca” rơi xuống.
Gã khổng lồ bị đập mạnh lưng xuống đất, miệng hộc ra bọt mép, toàn thân co giật.
“Q...... Quái vật......”
Gã thốt lên một tiếng như bị vắt kiệt sức lực, rồi lịm đi, bất động.
“““Hiii!?”””
Đám lưu manh rùng mình kinh hãi.
Thiếu nữ từ trên trần rơi xuống, đáp nhẹ nhàng lên người “Đại ca”, rồi nói:
“Nghe này. Arina cả thể xác lẫn tâm hồn đều là đồ của Yuu-kun. Ngoài Yuu-kun ra không ai được phép chạm vào. Thế là ăn trộm đấy biết không? Ăn trộm.”
Cô nhảy khỏi người “Đại ca”, tóm lấy gáy một tên với tốc độ mắt thường không thể theo kịp.
“H, Hiiii!? C-cứuu,”
“Ăn trộm là không được đâu nhé? Yuu-kun đã bảo là được phép cưỡng bức Arina chưa? Đã xin phép Yuu-kun chưa? Chưa xin phép mà đã định hiếp Arina à?”
Bốp!
Gã đàn ông bị ép chặt vào tường.
“Cái loại cặn bã mà dám động tay vào đồ sở hữu của Yuu-kun sao? Tại vì đeo cái thứ thừa thãi này lủng lẳng ở dưới hả?”
Chỗ hiểm hạ bộ của gã bị đá một cú toàn——lực.
“Ah......!”
Gã đàn ông trợn ngược mắt trắng dã.
Và rồi từ đũng quần, máu tươi tuôn ra xối xả.
Chưa bàn đến chuyện sống chết, nhưng chức năng đàn ông của gã chắc chắn đã về chầu ông bà.
“T-tàn nhẫn quá......!”
“Đương nhiên rồi. Dám đụng vào đồ của Yuu-kun thì thế là đương nhiên còn gì. Một hình phạt cực kỳ thỏa đáng đúng không? Đúng thế nhỉ, chắc chắn là vậy rồi, đúng mà, phải không nào?”
Thiếu nữ quay phắt lại, mỉm cười tươi rói với đám đàn ông đang run rẩy.
“Mọi người cũng nghĩ thế đúng không~?”
“““V-vâng ạ!”””
Thay cho lời cầu xin tha mạng, lũ đàn ông hùa theo trả lời.
Thấy vậy, thiếu nữ gật đầu đầy mãn nguyện.
“Ừm. Arina cũng nghĩ vậy đó. Thế nên Arina sẽ thay mặt Yuu-kun,”
“Phạt”
“Bình đẳng”
“Tất cả các ngươi nhé ♪”
“Hiiiiiiiiiii!!”
“Ch, chchchchch”
“Cứu tôi vớiiiii!!”
Đám đàn ông gào thét thảm thiết, bắt đầu bỏ chạy tán loạn như ong vỡ tổ.
Nhưng hỡi ôi, tại lối ra duy nhất, nỗi tuyệt vọng đang đứng đó mỉm cười. Thiếu nữ đã chặn đầu từ bao giờ.
“Sao lại chạy thế? Chạy rồi thì sao nhận phạt được? Lại còn phải nhận thêm phạt vì tội bỏ chạy nữa đấy nhé?”
Một tên bị thiếu nữ tóm gọn.
“A-An-chan! Jiro, thằng Jiro bị bắt rồi!”
“Thằng đó xong đời rồi, chạy thôi!”
“Đ-đ-đ......! Đừng bỏ em lại mà gyaaaa!”
“Về cơ bản thì gen của lũ đực trên thế giới này còn khuya mới bằng được DNA ưu tú của Yuu-kun đó là điều không cần bàn cãi nhưng mà nếu diệt hết bọn chúng thì sau này con cái của Yuu-kun sẽ rơi vào cảnh cận huyết nên cực chẳng đã mới phải để cho sống đấy kế hoạch tương lai của tớ hoàn hảo nhỉ nhưng mà việc triệt tiêu mấy cái gen rác rưởi vô giá trị cũng là điều nên làm và được cho phép đúng không đúng quá đi chứ chuẩn cơm mẹ nấu rồi các ngươi cũng thấy thế đúng không?”
Thiếu nữ với vẻ mặt hoàng hốt đê mê, miệng lẩm bẩm những lời không rõ nghĩa như đang tụng kinh, dễ dàng quật ngã gã đàn ông tên Jiro xuống đất, rồi nhặt một hòn đá vừa tay lên.
“Dừng lại, làm ơn, tha cho, guh!”
Thiếu nữ vung hòn đá xuống.
Bép, máu tươi nhuộm đỏ vách hang.
“Jiroooooo!! An-chan, Jiro bị giết......”
“Ugh!”
“An-chaaaaaann!?”
Bị thiếu nữ đá thốc lên, “An-chan” hứng trọn xung lực, nát bấy như miếng thịt băm trong nháy mắt rồi bị thổi bay về phía chân trời hư vô.
Người ta hay có phép ẩn dụ là “hóa thành một vì sao”, và độ cao kia chính xác là như thế.
Thiếu nữ mỉm cười với kẻ sống sót cuối cùng.
“Biết không tớ ấy mà tớ cố gắng hạn chế xử lý rác rưởi trước mặt Yuu-kun lắm vì có thể sẽ làm Yuu-kun sợ hãi fufu Yuu-kun dễ thương ghê ha Yuu-kun là người đàn ông ngầu nhất dễ thương nhất tuyệt vời nhất thế giới hay nói đúng hơn ngoài Yuu-kun ra thì không ai được gọi là đàn ông cả hay nói cách khác đàn ông phải là từ ngữ chỉ mỗi mình Yuu-kun thôi còn các ngươi nên được gọi là cái thứ gì đó khác cần phải có một phân loại sinh học riêng cho mấy loài sinh vật xấu xí đúng thế nhỉ nói thế này chắc các ngươi cũng hiểu được một chút về sự tuyệt vời của Yuu-kun rồi ha hay là không hiểu nhỉ đúng rồi ha các ngươi là cái giống loài gì đó khác mà nhỉ xin lỗi nha xin lỗi nha lỡ nói mấy chuyện cao siêu quá.”
“Đ-đừng lại đây, đừng lại đâyyyyy!!”
Gã đàn ông nhảy lên ngựa, quất roi điên cuồng bắt đầu bỏ chạy.
Chỉ cần chạy thật xa để sống sót.
Nhưng mà,
“Ahahaha, buồn cười ghê cơ. Thế thì sao mà chạy được.”
“Hiii!?”
“Ahaha, ahahaha. Đã chạy thì phải chạy nghiêm túc hơn chứ.”
Gương mặt gã đàn ông méo xệch đi vì tử khí.
Rõ ràng là đang chạy, thế mà thiếu nữ vẫn ở đó.
Ngựa đang phi nước đại, thế mà thiếu nữ vừa cười vừa thong thả bước bộ theo sau.
Nhanh hơn nữa, nhanh hơn nữa!
Ngựa hí vang, cảnh vật trôi vùn vụt.
“Ahahahahaha. Ahahahahahaha.”
——Tại sao vẫn đuổi kịp được chứ!?
Thực ra thứ mà gã đàn ông đang cưỡi lên và quất roi túi bụi chỉ là một tảng đá lớn nhô lên từ mặt đất, nhưng gã đã dính phải ảo thuật nên không hề nhận ra điều đó.
Gã đàn ông khiếp sợ thiếu nữ, điên cuồng quất roi vào tảng đá, mỗi lần ngoái lại là một lần kinh hãi tột độ.
Thiếu nữ cười nhạo cái dáng vẻ khôi hài đó, chậm rãi, chậm rãi tiến đến sau lưng gã như đang thưởng thức thú vui. Rồi cô giơ cao hòn đá dính đầy máu nhầy nhụa.
“Á...... Ác quỷ......, Con ác quỷ điên loạnnnnn!”
“Hông phải nha, sai rồi.”
Cô lại nở nụ cười rạng rỡ khắp khuôn mặt.
“Arina ấy nhé, là Dũng Giả của thế giới này đó.”
—
“Arinaaa! Cậu đâu rồiiii!!”
Lao ra khỏi ngôi làng, chàng trai đang tuyệt vọng tìm kiếm thiếu nữ. Chỉ lơ là một chút thôi mà cô ấy đã biến mất tăm.
Cậu nghe đồn vùng này có lũ sơn tặc bắt cóc hay tấn công lữ khách.
...... Nỗi bất an về những điều chẳng lành cứ ngày một lớn dần.
Cầu mong cậu bình an vô sự, chàng trai lẩm bẩm trong miệng, chạy vô định trên con đường lạ lẫm.
Chạy được khoảng ba mươi phút.
“Kyaaaaaaaa!”
Một tiếng hét thất thanh vang vọng không gian.
Không sai được. Là Arina!
“Arina!”
Chàng trai gào lên, lao nhanh về phía tiếng hét.
Tại bình nguyên phía bên kia ngọn đồi, thiếu nữ tên Arina đang ở đó.
Cô đang bị bao vây bởi ba con ma thú hình sói gọi là “Beowolf”, đứng chôn chân tại chỗ, mặt mếu máo chực khóc.
“Auu, Yu, Yuu-kun, cứu tớ với!”
“Chết tiệt! Cậu lúc nào cũng gây rắc rối thôi!”
Cái danh “Dũng Giả” kia có khi nào là nhầm lẫn gì không vậy?
Chàng trai thủ thế với thanh kiếm rẻ tiền vừa mới mua, dũng cảm lao vào đối đầu với lũ Beowolf.
“Nguy hiểm lắm, lùi lại đi!”
“V-vâng...... x-x-xin lỗi.”
“Chuyện đó để sau! Không được rời khỏi lưng tớ!”
“V-v-vâng ạ!”
Chàng trai vung kiếm chiến đấu với ma thú.
Ở sau lưng cậu, Arina nở một nụ cười nham hiểm.
“Tiêu diệt xong Ma Vương rồi chinh phục thế giới này, mình sẽ tặng nó cho Yuu-kun làm quà. Chờ thêm chút xíu nữa thôi nhé ♪”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
