Chương 2: Bản sao, dụ dỗ.

Ngày hôm sau. Thứ Tư, ngày 15 tháng 12.
Hôm nay là ngày tôi sẽ đến trường. Chuyện là tôi đã xin phép Sunao và Sanada-kun từ trước, rằng hãy để tôi và Aki đi học vào một ngày nào đó trước kỳ nghỉ đông.
Khi tôi định bước ra khỏi phòng, Sunao – người cũng đang mặc bộ đồng phục y hệt – gọi giật lại.
Sunao hỏi, vẻ mặt như đang thăm dò:
"Mũi cậu sao rồi, có ổn không?"
"Không sao đâu mà."
Vừa cười đáp, tôi vừa khẽ xoa đầu mũi mình. Sunao phồng má lên, có lẽ cậu ấy nghĩ mình bị trêu chọc, trông dễ thương thật đấy.
Tôi lo cho Sunao hơn, không biết cậu ấy có ổn không, nhưng nỗi đau mà cậu ấy cảm nhận thì tôi cũng cảm nhận được y hệt. Chạm vào cũng chẳng thấy khó chịu gì mấy, vẻ ngoài cũng không thay đổi, nên chắc là không có vấn đề gì đâu.
Tôi nhận lấy chiếc smartphone được đưa tới. Đôi môi đang dỗi hờn của Sunao cũng đã trở lại bình thường.
"Đi nhé."
"Tôi đi đây, Sunao."
Rời khỏi phòng, tôi chạy bình bịch xuống cầu thang. Sau khi ghé vào phòng vệ sinh buộc tóc kiểu nửa đầu, tôi dắt xe đạp ra khỏi cửa.
"Ư, lạnh quá..."
Tôi nhăn mặt, bờ vai run lên cầm cập. Hôm nay gió lạnh hơn hôm qua nhiều lắm. Mái tóc vừa mới chải chuốt cẩn thận đã bị gió mạnh thổi tung rối bù trong nháy mắt.
Nếu tin vào ứng dụng thời tiết thì nhiệt độ ban ngày sẽ tăng lên gần hai mươi độ đấy, nhưng mà...
Ngước nhìn bầu trời mùa đông trong vắt trải rộng trên đầu, tôi hít một hơi thật sâu.
Cảm giác như không khí lạnh buốt đang len lỏi lấp đầy tận đáy phổi. Cảm giác như toàn bộ bên trong cơ thể đang được tái tạo lại vậy. Nghĩ đến việc sang tháng sau mùa đông sẽ còn khắc nghiệt hơn nữa, tôi của tháng Mười Hai này quả thực không thể nào tin nổi.
...Được rồi, tôi tự trấn an bản thân. Khoác lên mình chiếc áo khoác duffle màu đen và đeo đôi găng tay màu kaki, công tác chuẩn bị xuất phát đã hoàn tất.
Tôi lấy hết can đảm đặt mông lên chiếc yên xe lạnh ngắt, rồi bắt đầu đạp mạnh bàn đạp.
"Oa oa!"
Ngay khi vừa lao ra đường lớn, chân phải đang đặt trên bàn đạp bỗng trượt cái "khực", khiến tôi suýt ngã nhào.
Dù đã kịp thời bóp phanh để không bị ngã, nhưng tim tôi vẫn đang đập loạn xạ trong lồng ngực. Có lẽ do lâu rồi không đi xe đạp, nhưng mà quên cả cách đi xe thì đúng là chuyện cười ra nước mắt cũng không nổi.
Tôi dáo dác nhìn quanh xem có ai chứng kiến cảnh thất thố vừa rồi không thì bắt gặp ánh mắt của một chú chó Yorkshire Terrier. Chú chó nhỏ có khi còn lớn tuổi hơn cả ông cụ chủ nhân đang nhìn tôi và khịt mũi "hừ hừ". Không biết là đang chế giễu hay đang cổ vũ tôi nữa, cảm giác thật khó tả.
Dưới sự dõi theo của đôi mắt tròn xoe ấy, lần này tôi đạp xe đi với sự cẩn trọng tối đa.
Cuối cùng cũng lấy lại được nhịp điệu, chẳng mấy chốc xe đạp và tôi đã trở thành một sinh vật đồng nhất. Chúng tôi hợp sức lại, không chịu khuất phục trước cơn gió đang rít gào tạt thẳng vào mặt, cứ thế tiến về phía trước.
Không thua mưa, chẳng ngại gió. Những ngọn cỏ mọc lên từ kẽ nứt nhựa đường vẫy tay như đang cổ vũ chúng tôi. Thứ vừa gào thét vừa bay vụt về phía xa kia là một chiếc túi nilon bị gió cuốn từ đâu đó tới.
Có lẽ tôi nên nhắc Sunao chuẩn bị khăn quàng cổ sớm thôi.
Chở theo tôi với đôi tai lạnh buốt đang suy nghĩ miên man, bánh xe cứ thế quay đều lạch cạch.
Sau khi dựng xe ở bãi đỗ, tôi cởi áo khoác và tháo găng tay ra.
Các loại trang phục chống rét như áo khoác, khăn quàng hay găng tay đều bị cấm mặc trong khuôn viên trường. Dù trong lớp học có trang bị lò sưởi cỡ lớn, nhưng máy điều hòa thì vẫn như mọi khi, chưa từng được bật lên một lần nào. Trước tình trạng này, năm nào đám con gái trong trường cũng la ó phản đối. Bởi lẽ có rất nhiều bạn nữ khổ sở vì chứng chân tay lạnh.
Cầm chiếc áo khoác đã gấp gọn trên tay, tôi bước lên cầu thang và mở cánh cửa sau của lớp học. Tôi cảm thấy hơi căng thẳng một chút, là do nhớ lại chuyện ngày hôm qua.
Không một ai nhìn tôi. Không một ai tìm thấy tôi. Thế nhưng, cứ như thể ngày hôm qua chỉ là một lời nói dối, chỉ với động tác mở cửa thôi mà đã có vài người quay lại nhìn.
"Chào buổi sáng."
Tôi vừa nói vừa bước vào lớp, rồi nhanh chóng đóng cửa lại.
Nhờ có hơi người nên phòng học ấm áp hơn hẳn bên ngoài hay ngoài hành lang. Nhưng cũng chính vì thế, nếu lơ đễnh để cửa mở toang thì sẽ nhận ngay những ánh nhìn phản đối từ khắp nơi bay tới, nên phải hết sức cẩn thận.
Chỗ ngồi lạnh nhất lớp học, phía sau bên phải, vẫn còn trống trơn. Aki vẫn chưa đến trường.
Rốt cuộc thì suốt một năm qua, lớp tôi chưa đổi chỗ lần nào. Dù đã có vài lần ý kiến được đưa ra, nhưng giáo viên chủ nhiệm dường như bị công việc bận rộn hàng ngày cuốn đi nên đã quên béng mất rồi.
Trên quãng đường bước về chỗ ngồi cạnh cửa sổ, bao nhiêu thứ lọt vào tầm mắt tôi. Mấy bạn nữ vừa kêu lạnh quá lạnh quá vừa ôm chầm lấy nhau đùa giỡn. Đám con trai thì hắt hơi. Tiếng hét thất thanh kia là của Yoshii-kun vừa bị tĩnh điện giật. Người ta bảo tháng Chạp là tháng "Sư tẩu" ai nấy đều tất bật, nhưng trong lớp học này, số người run rẩy vì lạnh còn nhiều hơn hẳn số người chạy đôn chạy đáo vì bận rộn.
Ngồi xuống chỗ chưa được bao lâu, những tiếng trao đổi về dự định nghỉ đông cứ thế lọt vào tai tôi dù chẳng cố tình nghe ngóng.
Có nhóm rủ nhau đi karaoke, cũng có những bạn tụ tập tại nhà để tổ chức tiệc Giáng sinh. Số bạn cùng lớp quyết định dồn sức cho lò luyện thi hay hoạt động câu lạc bộ cũng nhiều không kém.
Sau chuyến tham quan học tập, nhiều cặp đôi mới đã ra đời, và lớp 2-1 cũng không phải ngoại lệ. Tuy nhiên, có lẽ để tránh bị mọi người trêu chọc, chẳng thấy cặp nam nữ nào dám ngồi riêng với nhau để bàn chuyện hẹn hò ngay trong lớp cả.
Mùa đông năm hai cao trung có lẽ là khoảng thời gian hỗn tạp nhất. Có người hối hả tạo dựng kỷ niệm như thể bị thứ gì đó thúc ép, lại có người bắt đầu hành động để hướng tới kỳ thi đại học hay chuyện đi làm. Có những người tràn trề năng lượng làm tốt cả hai, và cũng có những kẻ bề ngoài trông như chẳng làm gì cả.
Còn Sunao thì sao nhỉ? Phía sau mí mắt tôi, hình ảnh Sunao đang cắm cúi ôn thi, chẳng màng đến xung quanh hiện lên rõ rệt.
Tiết bốn môn Toán kết thúc, giờ nghỉ trưa vừa đến thì Sato-san gọi tôi.
"Nao-san. Ăn cơm hộp chung đi."
"Được sao?"
"Mình còn đang muốn cầu cậu ăn cùng đây này."
Sato-san cười tươi rói, nhanh nhẹn kéo bàn lại gần.
Tôi lục tìm trong ký ức của Sunao. Hình như từ tháng trước hai người họ đã bắt đầu ăn trưa cùng nhau. Thi thoảng, các thành viên cũ của tổ đạo cụ cũng nhập hội. Ban đầu Sunao ngoan ngoãn như chú mèo đi mượn, nhưng gần đây cậu ấy đã dần nói chuyện nhiều hơn.
Sunao hầu như không còn lui tới các lớp khác nữa. Bạn bè cũng chẳng còn ai đến tìm cậu ấy. Tôi rốt cuộc cũng nhận ra, thì ra Sunao vốn dĩ không thích khoảng thời gian ở bên bọn họ cho lắm. Bởi lẽ ký ức về những lúc ở bên Sato-san lại sống động hơn rất nhiều.
Sunao và Sato-san. Tôi cảm nhận được hai người họ thực sự là bạn bè.
"Nhân tiện, vết thương sao rồi? ...Hỏi thế suốt chắc cậu cũng mệt nhỉ."
Thấy Sato-san cười tinh quái, tôi chỉ biết cười khổ.
Sato-san bày ra giữa bàn không phải hộp cơm hai tầng như mọi khi mà là hai chiếc hộp nhựa. Bên trong xếp đầy những chiếc sandwich kẹp nhân dày cộp.
"Sato-san, hôm nay cậu ăn sandwich à?"
"Ừ. Sáng nay lạnh quá làm mình tỉnh dậy sớm, thế là tự tay làm thử luôn."
"Ồ, giỏi ghê."
"Cũng thường thôi," Sato-san mỉm cười.
Dáng người mảnh khảnh mà mang theo tận mười hai cái sandwich, đúng là phong cách của thành viên câu lạc bộ Kiếm đạo. Dân thể thao mà không ăn uống đầy đủ thì sao vượt qua nổi buổi tập sau giờ học chứ.
"Nói vậy chứ bánh mì là loại cắt sẵn chuyên làm sandwich rồi, mình chỉ phết bơ với mứt, rồi cắt dưa chuột với giăm bông kẹp vào thôi. Siêu làm biếng luôn."
"Nhưng trông ngon mà."
"Cậu ăn thử một cái không?"
"Được hả?"
Chúng tôi đổi sandwich trứng lấy hamburger đậu phụ. Chiếc sandwich kẹp đầy trứng được nêm nếm muối tiêu vừa vặn ngon hơn tôi tưởng tượng nhiều.
"Cơ mà vẫn thấy tiếc ghê. Mình muốn cái phiếu ăn bánh mì miễn phí đó..."
Sato-san nhíu mày, miệng nhồm nhoàm nhai sandwich. Mỗi lần cô ấy cắm răng vào mặt bánh, lớp mứt dâu tây đầy ắp bên trong lại chực trào ra ngoài.
"Tại vụ đó mà lâu lắm rồi mình mới lại tự làm sandwich đấy."
Hóa ra là vì lý do đó à, tôi thầm gật gù.
Thực ra trong lớp đang rộ lên cơn sốt bánh mì chưa từng có. Rất nhiều học sinh đang ăn bánh mì mua từ cửa hàng tiện lợi hay căng tin. Trên bàn la liệt nào là bánh mì muối, bánh sừng bò, focaccia rồi cả bánh mì kẹp yakisoba. Mùi lúa mì thơm nức khắp phòng học chính là phản ứng ngược của việc để tuột mất phần thưởng của Đại hội thể thao.
Đội bóng né mà Sunao rời đi, dù đã cố gắng lật ngược tình thế khi thay người từng vô địch giải tỉnh vào, nhưng rốt cuộc lực bất tòng tâm nên đành bại trận.
Lớp 1-5, ứng cử viên vô địch, cũng ngậm ngùi thua cuộc ở trận chung kết. Hóa ra đội lớp 3 đối thủ sở hữu một thành viên từng tham dự giải bóng né toàn quốc. Con người ta thường có tâm lý kỳ lạ là muốn cổ vũ cho đội đã đánh bại mình, nên Sunao cũng cảm thấy tiếc nuối.
Đội bóng rổ tuy thua đáng tiếc ở bán kết, nhưng Sanada-kun đã ghi tổng cộng ba mươi mốt điểm, bao gồm cả những cú ném ba điểm, đóng góp rất lớn cho cả đội.
Và rồi, đội bóng mềm đã xuất sắc giành ngôi á quân. Đó là thành tích cao nhất của lớp 2-1. Còn đội bóng đá mà Yoshii-kun tham gia thì khỏi phải nói, thảm bại ngay từ vòng một.
Thế nên, chẳng ai kiếm được dù chỉ một tấm phiếu ăn bánh mì miễn phí ở căng tin. Và cứ thế, Đại hội thể thao đã hạ màn, trở thành một hồi ức.
"Nhưng cú homerun của Sato-san ngầu lắm đấy."
"Cảm ơn nhé. Nghe nói vụ chảy máu cam của Aikawa-san cũng dữ dội lắm nhỉ."
"Đừng nhắc chuyện đó tội nghiệp cậu ấy."
Sau khi nói một hồi về Đại hội thể thao, chúng tôi chuyển sang những chuyện phiếm vô thưởng vô phạt đúng chất giờ nghỉ trưa. Nào là loại bánh mì yêu thích, hay nguyên liệu kẹp sandwich. Ăn viền bánh mì gối vào lúc nào. Phe cơm hay phe bánh mì. Hơi ấm của những câu chuyện chẳng đâu vào đâu ấy dễ chịu tựa như làn nước ấm.
Nếu cứ ngâm mình ngập đến vai như đang tắm suối nước nóng thế này, có lẽ giờ nghỉ trưa sẽ kết thúc trong bầu không khí bình thường như bao ngày. Nhưng sau khi uống ngụm trà trong bình nước, tôi quyết định đổi chủ đề.
"Sato-san này, cậu đã nghe hết mọi chuyện từ Sunao rồi đúng không?"
Thấy tôi chủ động lấn sâu vào chuyện đó, Sato-san có vẻ ngạc nhiên. Trong thoáng chốc, một sắc thái băn khoăn không biết nên trả lời thế nào lướt qua đáy mắt cậu ấy.
"Ưm... Nhưng mà, đây không phải chuyện mình có thể xen vào."
Bảo rằng đó là vấn đề giữa những người trong cuộc thì đúng là như vậy thật. Chính vì Sunao không mong muốn bất kỳ ai can thiệp, nên cậu ấy mới không hối thúc mà kiên nhẫn chờ đợi câu trả lời của tôi.
Nhưng ý kiến của tôi lại khác. Dẫu nói vậy, không phải là tôi đang tìm kiếm lời khuyên cho sự lựa chọn của mình.
"Tôi muốn nghe thử suy nghĩ của Sato-san."
Sự huyên náo của giờ nghỉ trưa đã nuốt chửng cuộc đối thoại nơi góc phòng học. Dẫu ai đó có nghe được vài mẩu vụn vặt, họ cũng chỉ nghĩ chúng tôi đang bàn về manga hay phim truyền hình mà thôi.
Sâu trong thính giác, giọng nói của Sunao vọng về.
...Nao quyết định sao cũng được mà.
Tiếp tục sống với tư cách là Nao. Hay là... quay trở về bên trong tớ.
Kể từ đó mới chỉ một tháng. Đã một tháng rồi. Dù tôi nhớ rất rõ biểu cảm ấy, nhưng mỗi lần hồi tưởng, sắc giọng của Sunao lại khi thì khản đặc như sắp khóc, khi thì run rẩy chứa đầy sự bối rối, lúc lại thấm đẫm cơn giận dữ. Tùy thuộc vào tâm trạng của tôi lúc đó mà ký ức cứ dần dần vặn vẹo đi.
"Nếu Sunao và tôi hòa làm một... Sato-san nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra?"
Một lựa chọn không phải là "như trước giờ". Một lựa chọn mà tôi bị Sunao hấp thụ. Tôi muốn nắm bắt ý nghĩa đó, cũng như những khả năng có thể xảy ra, càng nhiều càng tốt.
"Ý cậu là nếu Bản gốc và Bản sao dung hợp với nhau ấy hả. Thú thật, mình cũng có nhiều điều thắc mắc lắm."
Việc cậu ấy không nhắc đến tên của chúng tôi có lẽ là sự tinh tế của Sato-san. Cất chiếc hộp nhựa đã trống trơn đi, cô ấy vừa gập từng ngón tay vừa nói.
「Phân loại đại khái thì, đầu tiên là nhân cách. Kế đến là ký ức. Và cuối cùng... có lẽ là nhận thức.」
Tôi nghiền ngẫm từng điều một trong thâm tâm.
「Chắc chắn nhân cách sẽ có sự thay đổi nào đó. Chỉ là mình không biết liệu sự thay đổi ấy sẽ diễn ra cực đoan, hay chỉ nảy sinh từng chút, từng chút một.」
「...Ừm.」
Tôi không có ý kiến gì về điều đó. Nếu lấy lại được sự dịu dàng đã đánh mất, chắc chắn nó sẽ gây ảnh hưởng đến nội tâm của Sunao.
「Về ký ức thì cũng dễ hiểu thôi. Chủ yếu Bản sao đóng vai trò thực hiện thay những việc mà Bản gốc không muốn làm. Những sự kiện xảy ra với hai người cho đến nay đều riêng biệt. Liệu hai cuộc đời ấy có được tái cấu trúc lại thành một hay không...」
Cho đến giờ, tôi vẫn đơn phương đọc được ký ức của Sunao. Nhưng thông qua sự dung hợp, có khả năng hiện tượng ngược lại sẽ xảy ra.
「Và cuối cùng là nhận thức. Vì Bản gốc và Bản sao có tính cách cũng như trải nghiệm khác nhau, nên cách suy nghĩ và nhìn nhận vấn đề cũng khác biệt. Nhưng nếu dung hợp lại, không biết chừng...」
Sato-san cụp mắt xuống, vẻ mặt như khó mở lời.
「Cảm ơn cậu. Giúp ích cho tôi nhiều lắm.」
Tôi khẽ cúi đầu cảm ơn. Đó là những lời xuất phát từ tận đáy lòng.
Sato-san đã đọc được chính xác tín hiệu muốn dừng lại của tôi. Cậu ấy nuốt ngược những lời định nói vào trong cổ họng, rồi nhoẻn miệng cười.
「Thật ra mình vẫn muốn thử nghiệm thêm vài thứ nữa. Chẳng hạn như các điều kiện chi tiết để quan sát đồng thời cả Bản gốc lẫn Bản sao. Tham khảo chuyện của hội trưởng Moririn, mình có cảm giác khoảng cách là yếu tố quan trọng. Thêm nữa, nếu dùng vách ngăn trong cùng một phòng, hay gọi video khi có người thứ ba, hoặc giả sử một người xuất hiện trên sóng truyền hình trực tiếp thì sẽ thế nào...」
「Thử ở trước Cenova xem sao?」
Nếu là chiều tối ngày thường, ngày nào cũng có chương trình phát sóng trực tiếp từ trước Cenova. Phía sau màn hình đưa tin dự báo thời tiết, dòng người vẫn bước đi không ngừng nghỉ. Có thể sẽ gây phiền phức cho đài truyền hình, nhưng để lọt vào khung hình ở đó thì chẳng khó khăn gì.
「Không, thôi bỏ đi.」
Trước lời đề nghị của tôi, Sato-san lắc đầu quầy quậy.
「Xin lỗi Nao-san nhé. Mình lại khiến cậu phải nói ra những điều bản thân không hề muốn.」
Tôi cứ ngỡ mình đã giấu kín, nhưng có vẻ Sato-san đã nhận ra. Tôi đáp lại "Không sao đâu" bằng giọng nói lí nhí như tiếng muỗi kêu.
Tôi không muốn biết thêm gì nữa. Bởi việc phải chứng minh bản thân không phải là con người là một điều quá đỗi đau đớn.
Dù thế nào đi nữa, hành động ấy cũng mang lại sự thống khổ. Biết rõ là mẹ không nhìn thấy, nhưng vẫn cầm bút lên ngay trước mắt bà. Viết chữ. Vẫy tay ngay trước mặt. Cất tiếng gọi. Mỗi lần thử nghiệm từng chút một, tôi lại cảm thấy như có từng chiếc đinh dày đóng phập vào tận sâu trong cơ thể, trói chặt lấy tôi, khiến tôi tê liệt không thể cựa quậy.
「Đến tận bây giờ, mình vẫn tự hỏi liệu làm thế này có thực sự ổn không.」
Sato-san với vẻ mặt u ám, ngập ngừng nói tiếp.
「Nào là tinh thần nghiên cứu, nào là sự tò mò trí thức, có rất nhiều cách nói nghe có vẻ tích cực. Nhưng những thứ đó tàn nhẫn lắm. Cảm giác giống như mấy tay phóng viên chĩa micro vào người trong cuộc rồi nói 'hãy cùng làm sáng tỏ chân tướng', 'xin hãy hợp tác'. Chỉ vì bản thân đang đứng trong vùng an toàn nên mới có thể dõng dạc nói ra những lời như thế.」
「Nhưng nhờ có Sato-san mà từng chút một, tôi đã hiểu thêm về chúng tôi.」
Việc cậu ấy khiến dòng thời gian vốn đang ngưng trệ phải chuyển động là một sự thật không thể chối cãi.
Mọi chuyện bắt nguồn từ việc Ryo tiền bối biến mất tại nhà thể chất. Lấy sự kiện đó làm cơ sở, không chỉ Sato-san mà cả anh Mochizuki cũng đã tiệm cận với chân tướng, và vô tình mang đến cho tôi cùng Aki những manh mối quan trọng.
Một cơn đau nhói chạy dọc lồng ngực. Tôi không thể ngăn mình suy nghĩ rằng, giá như lúc này Ryo tiền bối vẫn còn ở đây.
Là một Bản sao giống như tôi, là người đã dâng hiến tất cả cho Bản gốc nhưng vẫn cố gắng quay trở về bên cha mẹ... nếu là chị ấy, khi biết được sự thật này, chị ấy sẽ làm gì? Chị ấy sẽ chọn con đường nào? Và chị ấy sẽ nói với tôi những lời gì?
Sato-san khẽ lẩm bẩm.
「Việc biết được những điều mình chưa từng biết... thật đáng sợ nhỉ.」
Đúng là như vậy. Nhưng tôi nghĩ rằng, nó không chỉ đơn thuần là nỗi sợ hãi.
Thế giới của tôi từng tràn ngập những điều chưa biết. Tôi chỉ biết hờ hững đóng vai kẻ thay thế cho Sunao, rồi bị xóa bỏ khi trở về nhà. Một tôi chỉ có thế, vào tháng Tư năm nay đã tái ngộ với em Ricchan, đến tháng Sáu thì gặp gỡ Aki, và rồi từng chút, từng chút một biết đến những điều lạ lẫm. Nỗi cô đơn, niềm bi thương, và cả sự luyến ái mà các nhân vật trong những câu chuyện từng kể... lần đầu tiên đã thực sự trở thành cảm xúc của chính tôi. Tôi đã có được những thứ thuộc về riêng mình.
Khi tôi đang dọn dẹp hộp cơm trưa đã trống trơn, Sato-san cất tiếng hỏi.
「Hôm nay cậu cũng đến thư viện à?」
「Không. Giờ ra chơi mình đã ghé thư viện rồi, nên định đi xem ảnh chụp xem sao.」
Từ tuần này, các mẫu ảnh chụp trong chuyến tham quan học tập đã được dán trưng bày tại một phòng học trống.
Lễ hội Seiryou, chuyến tham quan học tập, rồi đến đại hội thể thao, khoảng thời gian trống rỗng khi những sự kiện đáng chú ý trong năm đã kết thúc. Việc chọn ảnh này có thể coi là một sự kiện nho nhỏ cuối cùng tô điểm cho năm nay.
Phiếu đặt mua đã được phát trong giờ sinh hoạt chủ nhiệm hai hôm trước. Hạn nộp là hết tuần này. Cơ chế là mỗi người tự điền mã số ảnh và số lượng mình muốn rồi đặt mua.
Vì nhiều tấm ảnh đẹp sẽ được đăng trong kỷ yếu tốt nghiệp nên cũng có những học sinh chẳng buồn đi xem, nhưng Sunao và Sato-san hình như đã đi xem ngay từ ngày đầu tiên.
Sunao đã nộp phiếu nhanh chóng, nhưng tôi biết Sato-san thì chưa. Vì thế, tôi đã đoán trước được những lời tiếp theo của cậu ấy.
「Vậy hả. Mình đi cùng được không?」
「Tất nhiên rồi.」
Tiện thể tôi định rủ cả Aki đi cùng, nhưng khi nhìn sang chỗ ngồi thì không thấy cậu ấy đâu. Có lẽ cậu ấy đã đi vệ sinh.
「Đang tìm bạn trai hả?」
Tôi định phủ nhận nhưng rồi nghĩ lại. Đối với Sato-san, giờ có lấp liếm cũng chẳng để làm gì.
「Ừ. Nhưng không sao đâu, mình đi thôi.」
Tôi và Sato-san rời khỏi lớp, lướt qua vài học sinh khác để đi đến phòng học trống cùng tầng. Chương trình phát thanh buổi trưa mà lúc nãy tôi không nghe rõ vì lớp học ồn ào, giờ đang phát một bài nhạc Giáng sinh nổi tiếng mà ai cũng biết.
Lắng nghe tiếng chuông ngân vang leng keng, chúng tôi bước vào phòng học trống nơi bàn ghế đã được dọn dẹp gọn gàng. Trên các bức tường trong phòng, những tấm ảnh được lồng trong túi treo trưng bày xếp thành hàng theo chiều kim đồng hồ.
Vài học sinh liếc nhìn về phía này. Trong số đó có cả bạn cùng lớp.
Sato-san nhận ra liền cất tiếng gọi.
「A, Yoshii.」
「U hô.」
U hô?
Khỉ đột hả? Trong khi tôi và Sato-san còn đang nghiêng đầu thắc mắc, Yoshii vừa gãi đầu vừa tiến lại gần.
「Ây dà, trùng hợp ghê ha hai bà. Làm gì ở cái chốn này thế?」
「Làm gì là làm gì, bọn này đến xem ảnh chứ sao.」
「Hể, hừm. Ra là vậyyyy.」
Ánh mắt đảo như rang lạc, Yoshii vừa kéo dài giọng 「Cứ tự nhiên nhớ nhớ nhớ」, vừa vuốt mái tóc dài chấm vai rồi lỉnh sang góc phòng học.
Sato-san lộ rõ vẻ mặt kiểu "cái con khỉ đột này bị làm sao thế", nhưng rồi quyết định mặc kệ. Tôi tách khỏi Sato-san, người muốn xem từ đoạn giữa, và bắt đầu xem lần lượt từ những số đầu tiên.
Một, hai, ba. Từ những tấm ảnh được đánh số dọc bằng bút dạ đen, vô số gương mặt đang nhìn lại tôi.
Đập vào mắt tôi ngay lập tức là những người bạn cùng lớp quen thuộc. Sato-san đang chơi bài trên chuyến tàu Shinkansen lượt đi. Sanada đang ngáp ngắn ngáp dài. Nhóm Yoshii thích làm trò đang làm mặt xấu. Và cả Sunao đang được cô bạn ngồi bên cạnh chia cho bánh Pocky nữa.
Chắc hẳn ai cũng sẽ say sưa ngắm nhìn. Những ngón tay tạo dáng chữ V của bạn bè thân thiết. Một khía cạnh bất ngờ của người mà ta hầu như chưa từng bắt chuyện. Hay nụ cười rạng rỡ của người mà ta thầm thương trộm nhớ. Bởi lẽ những khoảnh khắc được cắt lại trong vỏn vẹn một tấm ảnh ấy, tất cả đều đặc biệt và chói lòa đến mức chẳng thể làm gì khác được.
Khi tôi đang ngắm nghía từng tấm ảnh như thể đang ở trong bảo tàng mỹ thuật, Sato-san vẫy tay gọi tôi.
「Nhìn này, nhìn này, tấm này nè.」
Tôi đưa mắt nhìn theo ngón tay chỉ của Sato-san.
Đó là một tấm ảnh chụp vào ngày thứ hai của chuyến tham quan. Trong ảnh là Sunao đang mặc kimono.
Địa điểm là Arashiyama ở Kyoto. Thời gian có vẻ là ban ngày, nên chắc hẳn nó được chụp vài giờ trước khi cậu ấy gọi tôi và Aki đến.
Sunao đang đi dạo trên con đường nhỏ giữa rừng tre, vừa quay đầu lại vừa vén lọn tóc rủ xuống sau vành tai.
Hàng mi dài tự nhiên. Đôi mắt to tròn cùng sống mũi thanh tú. Từ đôi môi hé mở ấy, dường như có thể cảm nhận được cả hơi thở đang ửng màu sự sống.
Tắm mình trong những tia nắng xuyên qua kẽ lá rừng tre, Sunao trông đáng yêu đến ngỡ ngàng. Một bức ảnh khiến người ta cảm thấy như thể tất cả ánh sáng trên thế gian này tồn tại chỉ để chúc phúc cho cô ấy. So với những gì tôi nhìn thấy qua ký ức của Sunao, bức ảnh này còn đẹp đẽ hơn gấp bội.
「Tấm này nè. Là lúc Aikawa-san quay lại định gọi mình đang đi phía sau đấy. Đúng lúc có bác thợ ảnh đi ngang qua bắt được khoảnh khắc này.」
Sato-san vừa khoe vừa tiết lộ câu chuyện hậu trường của bức ảnh.
Không phải là cố tình tạo dáng trước ống kính. Chính vì là khoảnh khắc lơ đễnh đâu đó, nên sức hút của Sunao mới được thu trọn vẹn không sót chút nào.
「Đẹp đến mức khó tin đúng không. Cảm giác khiến người nổi tiếng cũng phải chào thua ấy.」
Trước lời nói của Sato-san, nơi khóe mắt tôi thấy vài cậu con trai đang khẽ gật đầu tán đồng. Tôi cũng định gật đầu theo, nhưng may mà kìm lại được vào phút chót.
Khoan nói đến Sato-san, nhưng đối với Yoshii-kun và những học sinh khác, tôi chính là Aikawa Sunao bằng xương bằng thịt. Ở đây mà thản nhiên khẳng định 「Đúng thế nhỉ」 thì thật đáng ngại.
Không nhận ra điều đó ở tôi, Sato-san ghé sát mặt lại và thì thầm vào tai.
「Chuyện này chỉ nói ở đây thôi nhé, tính đến hôm qua thì 40% con trai khối hai đã đặt mua tấm ảnh này rồi đấy. Trong số đó một nửa là mua nhiều tấm. Chắc là cũng có nhiều đứa được các tiền bối hay hậu bối nhờ mua hộ nữa.」
「Thông tin đó ở đâu ra vậy?」
「Mình lén moi tin từ một giáo viên nguồn đấy.」
Bình thường tôi vẫn nghĩ cậu ấy là một trạm thông tin sống, nhưng có vẻ thứ biến điều đó thành hiện thực không chỉ là khả năng quan sát của bản thân cậu ấy. Sato-san, thật đáng gờm.
「Nhưng Aikawa-san có vẻ sẽ giận đấy, nên giữ bí mật nhé.」
Thấy Sato-san đưa ngón trỏ lên trước môi ra hiệu, tôi gật đầu đáp lại.
「Ừm, mình biết rồi.」
Nói là giận, chứ nếu là Sunao thì chắc cậu ấy sẽ ngao ngán hơn. Kiểu như sẽ nói: "Cái gì thế, chả hiểu nổi."
Gần tấm ảnh chụp Sunao ấy còn có cả ảnh tập thể của nhóm. Ngoài ra còn có cảnh Sunao và Sato-san đang nướng bánh Dango với vẻ mặt nghiêm túc. Sanada-kun và Yoshii-kun đang chọn quà lưu niệm. Có vẻ ít học sinh thuê Kimono trong chuyến tham quan, nên bốn người trong trang phục Hòa phục lộng lẫy trông vô cùng nổi bật.
「Người đề xuất thuê Kimono là Sato-san nhỉ.」
「Chính xác thì người nói ra đầu tiên là Yoshii đấy. Lúc đầu mình đã gạt đi rồi, nhưng sau đó mình nghĩ làm thế sẽ thu hút ánh nhìn của mọi người hiệu quả hơn.」
Cuộc thử nghiệm diễn ra tại cầu Togetsukyo. Liệu người khác có thể nhìn thấy Bản gốc và Bản sao cùng một lúc hay không.
So với đồng phục thì mặc Kimono sẽ thu hút sự chú ý của xung quanh nhiều hơn. Vì lý do đó mà dường như Sato-san đã quyết định chấp nhận phương án của Yoshii-kun.
「Với lại, cũng là chuyến tham quan hiếm hoi mà. Để tận hưởng hết mình thì mượn sức mạnh của trang phục cũng tốt chứ sao.」
Chỉ cần nhìn vào những tấm ảnh là đủ hiểu nỗ lực của Sato-san đã thành công mỹ mãn. Chẳng cần phải lục lọi lại ký ức từ một tháng trước trong đầu làm gì. Tuy không có tấm nào cười tươi rói, nhưng Sunao trong chuyến đi trông có vẻ rất vui vẻ.
Vừa nói chuyện đó, tôi vừa chuyển mắt sang những tấm ảnh khác. Trong lúc ấy, tôi nhận ra góc mặt người bên cạnh đang vô cùng nghiêm túc.
「Sato-san, cậu chăm chú thật đấy.」
Hơn bất kỳ học sinh nào khác, Sato-san ngắm nghía kỹ càng từng tấm ảnh một.
「Chắc là ngày mai, rồi cả ngày kia nữa mình cũng sẽ đến xem cho coi.」
Trước khi tôi kịp hỏi tại sao, câu trả lời đã vang lên bằng một giọng lí nhí.
「Vì biết đâu đấy, Bản sao của mình lại lọt vào khung hình ở đâu đó thì sao.」
Tôi mở to mắt. Nếu bản thân xuất hiện ở một nơi mà mình không hề hay biết... thì đó chính là minh chứng cho sự tồn tại của một "tôi" khác.
「Lý trí thì hiểu rõ là chuyện đó không thể nào xảy ra. Vì mình đáng lẽ phải nhìn thấy Bản sao của chính mình chứ nhỉ... Nhưng mà, cứ hễ có dịp thế này là mình lại tìm kiếm, riết rồi thành thói quen luôn.」
Bản sao đã tung tích mù khơi của chính mình lại đi theo đến tận nơi tham quan học tập. Khả năng đó thấp đến mức gần như bằng không, điều này chắc hẳn Sato-san cũng thừa hiểu.
Dẫu vậy, cậu ấy vẫn không thể rũ bỏ được suy nghĩ rằng biết đâu nó vẫn đang ở đâu đó lúc này.
Với một Sato-san như thế, tôi nên nói rằng "mong cậu tìm thấy nhé" chăng? Hay ngược lại mới đúng? Rốt cuộc, tôi chẳng nói ra bất cứ lời nào đang hiện lên trong lòng, chỉ lặng lẽ rời khỏi bên cạnh Sato-san.
Trong lớp học vẫn có sự hiện diện của Yoshii-kun như mọi khi. Cậu ta khoanh tay, đứng cách ra một chút và ngắm nhìn đám ảnh. Ánh nhìn lơ đễnh của cậu ta hầu như không di chuyển, dường như chỉ dán chặt vào một điểm duy nhất.
Hiếm khi thấy Yoshii-kun im lặng thế này, nên tôi thử bắt chuyện từ bên hông.
「Cậu định mua tấm nào thế?」
Vai Yoshii-kun nảy lên như bị điện giật. Giống hệt một đứa trẻ bị bắt quả tang đang nghịch ngợm, cậu ta vo nát tờ phiếu đặt hàng trong tay rồi lắc đầu nguầy nguậy.
「Không, cái đó là kiểu... bí mật thương mại hay đại loại thế á?」
Tóm lại là bí mật chứ gì. Tuy thấy lạ, nhưng tôi định chuyển hướng nhìn sang mấy tấm ảnh. Tôi muốn tìm xem tấm ảnh nằm ở phía cuối tầm mắt của Yoshii-kun là tấm nào.
Nhưng như thể đọc được suy nghĩ đó của tôi, Yoshii-kun với vẻ mặt cuống quýt liền chắn ngay trước mặt. Đế giày trong nhà của cậu ta tạo ra tiếng ma sát *soạt* một cái rõ to trên sàn.
Có cần phải ghét đến thế không... tôi định nghĩ vậy thì chợt nhận ra sự vô duyên của mình.
「Xin lỗi nhé. Chuyện riêng tư mà ha.」
Dù Yoshii-kun lúc nào cũng hào sảng thì cũng phải có điều muốn giấu chứ. Thấy tôi xin lỗi, Yoshii-kun mới chịu nở nụ cười.
「Có gì đâu mà phải xin lỗi. À đúng rồi, Aikawa-san mua tấm nào vậy?」
「Tôi á?」
Định trả lời thì tôi lại thấy do dự. Tôi nghĩ mình không thể tùy tiện tiết lộ những tấm ảnh mà Sunao đã chọn khi chưa được phép. Bởi lẽ tôi chỉ chia sẻ những gì Sunao nghe và thấy, chứ không thể thấu hiểu được cảm xúc của cậu ấy.
「Đại khái là mấy tấm chụp chung cả lớp... thôi.」
Thế nên tôi đã trả lời một cách mơ hồ và nhạt nhẽo, nhưng Yoshii-kun lại gật gù ra vẻ nghiêm túc "Hô hô" như một học giả vừa vớ được một bài luận văn sắc sảo vậy.
Thực tình thì Sunao chủ yếu mua ảnh tập thể lớp 1, và cơ bản chỉ chọn những tấm có mặt mình. Có vẻ cậu ấy làm theo chỉ thị của mẹ vì bà đã đưa tiền tiêu vặt với mục đích đó. Còn mấy tấm bị chụp dính ở góc mà mắt nhắm tịt thì cậu ấy không ghi số vào phiếu.
Rồi tôi chợt nhận ra.
Tấm ảnh số 380. Tấm ảnh mà Sato-san hết lời khen ngợi đó, Sunao lại không mua.
「Quả nhiên là cậu đặt tấm số 380 hả? Cái tấm chụp một mình ấy.」
Yoshii-kun hỏi đúng vào thời điểm như thể cậu ta nhìn thấu tâm can tôi vậy.
Chắc không phải do sơ suất đâu. Hôm kia, Sunao đã đứng trước tấm ảnh này. Có lẽ vì bị Sato-san và các bạn cùng lớp liên tục khen xinh nên cậu ấy thấy xấu hổ chăng.
「Thực ra là mình quên mất.」
Nhưng tôi cũng không thể ra vẻ ta đây hiểu rõ tâm trạng của Sunao mà nói bừa được. Khi tôi buông lời nói dối vụng về, Yoshii-kun chỉ tay vào mặt mình.
「Vậy nếu được thì để tớ mua giùm luôn cho nhé?」
Miệng thì nói "đằng nào tớ cũng chưa đặt", nhưng trong tay Yoshii-kun lại là tờ phiếu đặt hàng đã bị vo nát. Nhận thấy ánh mắt của tôi, Yoshii-kun vội áp tờ giấy nhăn nhúm lên ngực và hì hục vuốt phẳng lại.
「Hả? Được sao?」
「Hoàn toàn okay mà. Tiện đường thôi.」
「Lát nữa tớ trả tiền nhé.」
Tôi tự nhủ phải báo lại cho Sunao ngay kẻo quên. Giống hệt vụ cái quạt máy hồi trước. Nếu đột nhiên bị Yoshii-kun đòi tiền, khéo Sunao lại hiểu lầm là bị trấn lột cũng nên.
Chuông báo vang lên. Sato-san, người đang ngắm nghía quanh số bảy trăm, quay phắt lại đầy khí thế.
「Tiết sau là Thể dục đấy. Phải đi nhanh thôi.」
Phải rồi. Như thể hưởng ứng lời Sato-san, học sinh lớp 1 và lớp 2 tranh nhau lao ra khỏi phòng học.
Cuối cùng, tôi ngoái lại nhìn căn phòng học trống hoác, thưa thớt bóng người. Tôi hỏi người bạn cùng lớp có lẽ biết tung tích của người không có mặt ở đây.
「Aki... Cậu có biết Sanada-kun ở đâu không?」
Yoshii-kun dừng bước, trả lời tôi.
「À. Sanada ấy hả, thấy bảo bị mấy tên bên câu lạc bộ bóng rổ rủ rê nên xuống nhà thể chất rồi.」
Ra là vậy, tôi lẩm bẩm. Trước khi cơ thể kịp đông cứng tại chỗ, tôi rảo bước thật nhanh ra khỏi lớp.
◇◇◇
Giờ tan học.
Gom xong đồ đạc, tôi cầm túi xách và áo khoác đứng dậy. Liếc mắt kiểm tra, thấy cậu ấy vẫn đang nhét sách giáo khoa vào ba lô.
Tôi đứng nép vào góc phòng, hít một hơi thật sâu. Không được để cậu ấy thấy lạ. Như mọi khi, thật tự nhiên... tôi lẩm nhẩm trong đầu như một câu thần chú rồi cất tiếng gọi.
「Aki-kun. Đến phòng câu lạc bộ đi.」
Aki-kun vẫn ngồi nguyên đó, ngước lên nhìn tôi.
Dưới hàng lông mày rậm đầy vẻ nam tính. Trong chính giữa đôi đồng tử đen láy của Aki-kun, hình bóng tôi phản chiếu rõ mồn một. Một đứa con gái đang cố nhếch mép cười đến méo xệch. Là tôi, với nụ cười vụng về thảm hại.
「Ừ.」
Tôi thở phào nhẹ nhõm vì đã chuẩn bị tinh thần bị từ chối.
Ngay cả khi cùng nhau rời khỏi lớp, tôi vẫn bồn chồn không yên, tay cứ mân mê lọn tóc. Trên đường đi đến Khu nhà Đặc biệt, tôi thử hỏi nhỏ.
「Nghỉ trưa, cậu chơi bóng rổ à?」
「Đại loại thế.」
「Tại sao vậy?」
Câu hỏi thứ hai trượt khỏi miệng tôi như thể tự nó tuôn ra. Tôi chợt thấy lo lắng, sợ rằng giọng mình nghe như đang trách móc.
Sải chân của Aki-kun rộng hơn bình thường. Vì thế mà tôi phải bước nhanh hơn mọi khi để đuổi kịp.
Cậu ấy không nhìn tôi, chỉ có đôi môi trên góc nghiêng khuôn mặt là cử động.
「Sắp có Đại hội thể thao nên mọi người rủ rê. Thế nên là...」
Cứ như thể quả bóng chúng tôi dùng để ném qua lại đã bị xì hơi, nhăn nhúm hết cả.
Cuộc hội thoại chẳng nảy lên được chút nào, và dù tôi có căng tai lắng nghe đến đâu, cũng chẳng thể nghe thấy vế sau của từ "thế nên là".
「Vậy à.」
Lời tán đồng của tôi đến quá trễ, chẳng chạm tới trần nhà, cũng chẳng chạm tới Aki-kun đang đi cách một quãng, mà dường như rơi lả tả, tan tác giữa hành lang nối rộng thênh thang.
Lẽ ra lúc nào tôi cũng có hàng tá chuyện muốn nói với Aki-kun. Nhiều đến mức tôi ước gì hành lang này kéo dài vô tận. Đến mức tôi muốn thuê một người thợ mộc lành nghề cứ thế chắp vá, xây thêm mãi con đường này.
Nhưng hôm nay, sự ngượng ngập rõ ràng đã chiếm thế thượng phong. Những lời định nói ra đều nhút nhát, cứ tranh nhau thụt lùi vào sâu trong cổ họng.
Yết hầu nhọn hoắt của người đi bên cạnh chuyển động, ực một tiếng như đang nuốt xuống điều gì đó. Tôi nhận ra không chỉ mình tôi, mà Aki-kun cũng vậy.
Nhìn thấy cảnh đó, lòng tôi thốt lên.
「...Không chịu đâu.」
Tôi đột ngột dừng lại khiến Aki-kun quay đầu nhìn với vẻ nghi hoặc. Bàn tay run rẩy của tôi nắm chặt lấy dây đeo túi xách.
「Không chịu đâu. Aki-kun, nhìn tớ cho đàng hoàng đi.」
Cứ thế này, tôi không chịu được.
Tôi muốn nói chuyện với Aki-kun như mọi khi. Muốn nói đùa. Muốn cùng nhau cười. Muốn kể về cuốn sách đang đọc, và thỉnh thoảng ánh mắt lại quấn lấy nhau.
Dù chỉ một phút một giây, tôi cũng không muốn lãng phí.
「Chỉ bây giờ thôi cũng được, hãy... với tớ...」
Tôi nghĩ mình không được khóc.
Nhưng mặc kệ ý chí của tôi, nước cứ dâng đầy trong hốc mắt. Một giọng nói cứng nhắc rơi xuống đỉnh đầu tôi - kẻ đang mím chặt môi để ngăn tiếng khóc vỡ òa.
「Tại tớ đã nói những lời đó.」
「...Hả?」
「Tại tớ đã rủ cậu đi Kyoto.」
Tôi ngẩng mặt lên, lần theo âm sắc thấm đẫm sự hối hận ấy, bắt gặp Aki-kun đang cúi đầu đầy bất lực.
Khi còn ở Fujinomiya, Sunao đã gọi điện đến. Lúc nghe Sunao xác nhận xem có thể gọi tôi đến Kyoto ngay bây giờ không, tôi đã trả lời là 「Không muốn đi」.
Giờ ngẫm lại, tôi nghĩ mình đã có linh cảm về một điều gì đó mang tính quyết định sắp xảy ra. Nhưng Aki-kun đã không chút do dự chọn đi đến Kyoto. Được tấm lưng ấy thúc đẩy, tôi cũng đã đưa ra quyết định của riêng mình.
Tôi cứ ngỡ Aki-kun đang giận tôi. Nhưng không phải vậy.
Hiểu rõ cậu ấy vẫn luôn dằn vặt về những lời đã nói ngày hôm đó, tôi khẽ lắc đầu.
Không phải lỗi của Aki-kun. Chẳng ai có lỗi cả.
Hơn nữa, dù lúc đó tôi có từ chối, thì sớm muộn gì chúng tôi cũng sẽ chạm đến sự thật về Bản sao. Dẫu có cố ngoảnh mặt làm ngơ đến đâu, ngày định mệnh đó chắc chắn vẫn sẽ ập đến.
Và tôi cũng tuyệt đối không cho rằng cứ mãi chìm trong sự vô tri là điều đúng đắn. Thật ra Aki-kun chắc cũng nghĩ vậy thôi. Chừng nào cậu ấy còn giữ trong lòng tình cảm trân trọng dành cho Sanada-kun.
Rầm rập, tiếng bước chân ồn ào vọng lại từ đằng xa.
Đang là giờ tan trường, nên hành lang nối giữa khu phòng học và khu chức năng cũng có kha khá người qua lại. Có lẽ họ có việc ở phòng giáo viên bên dưới hoặc thư viện chăng? Hai nữ sinh năm nhất chạy vụt qua hành lang, tắm mình trong ánh nắng chiều tà đỏ quạch.
Lúc chạy ngang qua, họ liếc mắt tò mò nhìn chúng tôi đang đứng đối diện nhau.
Vẻ mặt Aki-kun vẫn u ám như cũ, cậu ấy xốc lại chiếc ba lô trên vai. Trước khi cậu ấy kịp quay lưng đi, tôi vội vàng lên tiếng.
「Làm hòa đi.」
「...Hả?」
「Làm hòa ấy. Vì Aki-kun đâu có giận tôi đâu đúng không?」
Aki-kun chớp mắt liên tục, như thể vừa nghe được một điều hoàn toàn ngoài dự liệu.
「Tớ không có giận, thật đấy.」
「Nhưng mà, cứ khó xử suốt thế này.」
Có lẽ tự cậu ấy cũng nhận ra, ánh mắt Aki-kun đảo đi chỗ khác. Tôi bước lên một bước, thu hẹp khoảng cách trống trải giữa hai người rồi chỉ rõ.
「Đấy. Giờ cậu cũng có dám nhìn thẳng vào mắt tôi đâu.」
「Tớ không cố ý...」
Lại thêm một bước, rồi một bước nữa.
「Vậy coi như chúng ta làm hòa nhé?」
Aki-kun gãi má. Đó là thói quen mỗi khi bối rối của cậu ấy. Mà thực tế thì chắc Aki-kun đang khó xử lắm rồi.
「Được không?」
Hứng chịu đợt tấn công dồn dập như sóng dữ, cuối cùng Aki-kun cũng phải giương cờ trắng đầu hàng.
「Được rồi. ...Làm hòa thì làm hòa.」
「Thật nhé?」
Đó chính là lời tôi muốn nghe.
Tôi rướn người tới trước như muốn lao vào cậu ấy, nhưng rồi chợt khựng lại.
Hành lang nối này mang ý nghĩa đặc biệt đối với tôi. Bởi lẽ, đây chính là nơi tôi suýt được Aki-kun hôn vào ngày lễ hội Seiryo.
Aki-kun đã căn sai khoảng cách nên hôn nhầm vào mũi tôi, và lần làm lại sau đó cũng thất bại thảm hại.
Liệu cậu ấy có còn nhớ chuyện ngày hôm đó không? Chẳng thể kìm lòng được nữa, tay tôi đã nắm chặt lấy ngực áo sơ mi trắng ngay trước mắt từ lúc nào.
「Sao thế?」
Định nói với Aki-kun đang lúng túng kia rằng "Tôi muốn hôn", nhưng đôi má tôi tự dưng nóng bừng lên. Tim đập thình thịch, dồn dập trong lồng ngực. Lần đó là buổi chiều tà nên khung cảnh rất lãng mạn, lại thêm không khí lễ hội Seiryo khiến tâm trạng hưng phấn, nên tôi mới có thể thản nhiên nói ra những lời xấu hổ như vậy.
Còn bây giờ thì chịu, không thể nào làm được. Bên ngoài trời vẫn sáng, và hơi thở của đám học sinh vẫn lẩn khuất rải rác khắp nơi trong trường. Dù chúng tôi vừa mới may mắn vượt qua được một rào cản, nhưng giữa tôi và Aki-kun vẫn còn chút gượng gạo.
Đến nước này, tôi lại thấy giận Aki-kun của ngày hôm đó ghê gớm. Cơ hội ngàn năm có một như thế, tại sao cậu ấy lại không tìm đúng đôi môi của tôi chứ.
Đồ ngốc, Aki-kun là đồ ngốc. Ngốc ơi là ngốc. Tôi từ từ buông tay khỏi áo cậu ấy, cố nặn ra một lời thỉnh cầu nghe có vẻ hợp lý.
"Nắm tay đi."
Tôi bồi thêm lý do trước khi cậu ấy kịp bật lại. "Coi như minh chứng cho việc làm hòa."
Nghe vậy, có lẽ cậu ấy không thể thẳng thừng gạt đi được.
Aki-kun mấp máy khóe miệng gì đó rồi chìa mỗi tay trái ra.
"Nè."
Tôi ngơ ngác nhìn xuống thứ vừa được chìa ra trước mặt.
Chính xác thì thứ được duỗi ra hẳn hoi chỉ có độc một ngón út tay trái.
"...Ngón tay?"
"Coi như bước đầu tiên của việc làm hòa đi."
Quả thật với hai đứa vừa mới làm hòa, nắm tay có lẽ vẫn còn hơi sớm.
Tôi ngoan ngoãn móc ngón út tay phải của mình vào. Thế là màn làm hòa trị giá một ngón tay đã được xác lập.
Sải chân của Aki-kun khi bước đi đã thong thả hơn lúc nãy, nên tôi cũng tự nhiên mà giảm tốc độ lại.
Cái móc ngoéo tay không đi kèm lời hứa hẹn nào thật mong manh, chỉ cần một trong hai lơi lỏng lực tay là sẽ tuột ra ngay tức khắc.
Dù vậy, cảm giác nơi khoảng giữa đốt ngón tay thứ nhất và thứ hai của Aki-kun còn khiến tôi an tâm hơn cả một chiếc túi sưởi ấm sực, hay một chú gấu bông với lớp lông mềm mại.
"Cười tủm tỉm cái gì đấy."
Vừa bước xuống cầu thang, Aki-kun vừa giả vờ lạnh lùng nói. Đang cơn mãn nguyện, tôi chỉ đáp lại bằng một nụ cười còn tủm tỉm hơn nữa.
"Tôi nghĩ là mình rất hiểu cảm giác của Kandata."
"『Sợi tơ nhện』 hả?"
"Đúng vậy. Của Akutagawa Ryunosuke."
『Sợi tơ nhện』 tuy được coi là truyện ngắn dành cho thiếu nhi, nhưng nội dung lại vô cùng thấm thía. Tội nhân Kandata bị đày xuống địa ngục, nhờ công đức trong quá khứ đã không giết một con nhện mà được Đức Phật Thích Ca thả cho một sợi tơ xuống từ cõi cực lạc. Nhưng khi những tội nhân khác nhận ra điều đó, họ nối gót Kandata bám lấy sợi tơ và trèo lên tầng tầng lớp lớp...
Khi ấy, Kandata đã gào lên rằng: "Này lũ tội nhân kia. Sợi tơ nhện này là của tao. Bọn mày đã hỏi ai mà dám trèo lên đây hả? Xuống ngay. Xuống ngay."
Ngay khoảnh khắc đó. Sợi tơ nhện vốn đang yên lành bỗng phát ra tiếng "phựt", đứt lìa ngay tại chỗ Kandata đang treo mình.
Ánh nắng hắt vào từ khung cửa sổ soi rọi hai ngón út đang móc chặt vào nhau. Cảnh tượng ấy hệt như sợi tơ nhện mảnh mai từng tỏa sáng lấp lánh ngay trước mắt Kandata vậy.
Nếu có bất kỳ kẻ nào khác định chen ngang để nắm lấy ngón tay này, chắc chắn tôi cũng sẽ gào lên như hắn mà thôi. Rằng ngón tay này là của tôi. Rằng tôi không thể chia sẻ nó cho bất cứ ai khác.
Dù tôi vẫn còn muốn nói chuyện thêm nữa, nhưng chúng tôi đã đến trước cửa phòng câu lạc bộ tự lúc nào.
Aki-kun gỡ ngón út ra như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra. Nhưng chắc chắn vào lúc này, chừng ấy là vừa đủ. Tôi tự nhủ với lòng mình rằng, cứ để lại một chút dư vị cô đơn thế này mới là vừa đủ.
Thế rồi ngay khoảnh khắc tôi dùng hai tay đẩy cửa bước vào, tôi đã giật bắn mình.
Ricchan đang đứng ngay trước mắt tôi với một nụ cười rạng rỡ.
"Em qua được vòng tuyển chọn thứ nhất rồi!"
Đó là câu đầu tiên em ấy thốt ra. Trước một Ricchan đang hét lên đầy năng lượng, tôi chỉ biết chớp mắt ngơ ngác.
"Vòng tuyển chọn thứ nhất" là cái gì nhỉ? Tôi mất đúng ba giây để lục lọi ý nghĩa của cụm từ nghe lạ tai ấy. Sau khi chậm chạp tìm ra đáp án, tôi mới cuống quýt mở lời.
"Thật hả? Em qua rồi sao?"
"Vâng, qua rồi ạ. Lúc nghỉ trưa em đã lén lên mạng kiểm tra rồi, không nhầm đi đâu được!"
Thời gian quay ngược về trung tuần tháng Chín. Khi ấy, Ricchan đã gửi cuốn tiểu thuyết vừa hoàn thành của mình đi dự thi giải thưởng tân binh. Tôi nhớ mang máng từng nghe nói rằng kết quả vòng tuyển chọn thứ nhất sẽ được công bố vào tháng Mười Hai.
"Tuyệt quá đi mất. Chúc mừng em nha, Ricchan."
Tôi vô thức đặt tay lên vai Ricchan rồi nhảy cẫng lên. Trước tin tức trọng đại này, tôi không thể nào kìm nén được sự phấn khích.
"Cảm ơn chị ạ. Đây là lần đầu tiên em qua được vòng một đấy... Em siêu vui luôn!"
Đúng như lời em nói, có lẽ cảm xúc đang dâng trào trong lồng ngực. Gương mặt của Ricchan, người đang nhảy tưng tưng cùng tôi, giãn ra rạng rỡ hơn bao giờ hết.
"Chúc mừng nhé. Tiếp nối bài cảm nhận sách, giỏi thật đấy."
Aki-kun vừa đặt đồ đạc xuống dưới chiếc bàn dài vừa nói. Khác với tôi, trong suốt một tháng qua cậu ấy vẫn đến trường vài lần.
Vụ tuyên dương thì tôi cũng biết. Tôi đã nghe Sunao kể lại sự việc diễn ra trong buổi tập trung toàn trường vài ngày trước.
"Là cuộc thi viết cảm nhận sách dành cho thanh thiếu niên tỉnh Shizuoka ấy ạ. Em là gương mặt thân quen của giải đó rồi."
Ricchan vừa nói vừa đẩy gọng kính lên đầy vẻ tự đắc.
Dù trong lòng vẫn còn chộn rộn, nhưng cả ba đứa đều tạm ngồi xuống mấy chiếc ghế gấp kim loại. Vì phòng câu lạc bộ khá lạnh nên tôi và Ricchan trải áo khoác lên đùi làm chăn đắp.
Còn chiếc quạt máy vốn gánh trên vai bao kỳ vọng của những ngày hè, thì nay đang nằm ngủ im lìm trong góc phòng. Phải nửa năm nữa mới tới lượt nó xuất hiện trở lại.
"Cơ mà, mới chỉ là vòng một thôi ạ."
"Vẫn còn quá sớm để ăn mừng," Ricchan nói, cố gắng kiềm chế cảm xúc và lấy lại vẻ nghiêm túc trên khuôn mặt.
"Nhưng mà là vòng một đấy, Ricchan. Người ta bảo kẻ không qua được vòng một thì sao qua nổi vòng hai."
"Nói thế thì phải là, kẻ đuổi theo hai con thỏ sẽ chẳng bắt được con nào... ơ, hình như hơi sai sai."
"Người chấm thi đúng là có con mắt tinh đời. Ta ban lời khen ngợi cho họ."
"Tiền bối Nao, chị nói chuyện cứ như lãnh chúa ấy."
Những lúc vui sướng thế này, tôi nghĩ ai cũng sẽ hóa thành lãnh chúa cả thôi.
"Vòng một thì có khoảng bao nhiêu người qua?"
"À ừm, tầm này ạ."
Có vẻ em ấy đã ghi chép lại trong giờ nghỉ trưa. So sánh tổng số bài dự thi và số lượng tác phẩm qua vòng một, cả tôi và Aki đều phải thốt lên "Ồ". Vì kiến thức về các giải thưởng tiểu thuyết còn hạn hẹp nên tôi không rõ mức trung bình là bao nhiêu, nhưng dù mới chỉ là vòng một, tỉ lệ chọi có vẻ đã khá cao rồi.
Tôi biết rõ tiểu thuyết Ricchan viết thú vị đến nhường nào. Dù muốn nói rằng việc em ấy qua vòng loại là điều hiển nhiên, nhưng nhìn vào những con số kia, tôi hiểu rằng cũng có ngần ấy tác phẩm tâm huyết được gửi đến, chứa đựng cả linh hồn của người viết.
"Quả nhiên hôm nay phải ăn mừng mới được."
"Mà, mới chỉ là vòng một thôi ạ."
"Nhưng mà là vòng một đấy!"
Có lẽ vì thấy tôi cứ đứng ngồi không yên, Ricchan bật cười thích thú.
"Vậy thì... nếu em đoạt giải, lúc đó hãy tổ chức ăn mừng thật linh đình cho em nhé."
Đó thực sự chỉ là một câu nói vô tình.
Lẽ ra tôi nên gật đầu ngay lập tức. Nhưng tôi đã không làm được, và trước khi sự im lặng lấp lửng bao trùm lấy căn phòng câu lạc bộ chật hẹp này, tôi đành hắng giọng.
"...E hèm. Sau đây, tôi xin phép bắt đầu cuộc phỏng vấn đột kích với nhà văn Ricchan."
Dù có phải ép buộc bộ não hoạt động, tôi vẫn có thể bịa ra cái gì đó nghe cho ra hồn.
Cầm cây bút bi làm micro ngang tầm cằm, tôi chĩa đầu bút về phía Ricchan. Em ấy cũng hùa theo trò đùa của tôi.
"À, ê hê hê, ngại quá đi mất."
"Thưa nhà văn Ricchan. Xin hãy cho biết cảm tưởng của cô khi vượt qua vòng tuyển chọn đầu tiên."
"Đầu tiên là thở phào nhẹ nhõm cái đã. Nhưng đường còn dài lắm ạ."
"Đúng vậy nhỉ, còn vòng hai, vòng ba, vòng bốn, vòng năm, vòng sáu rồi vòng bảy nữa."
"Thế thì nhiều quá rồi đấy!"
Tôi cất tiếng cười như mọi khi, nở nụ cười như mọi khi. Ít nhất thì, nó cũng gần giống như vậy.
"Ước mơ của Ricchan, quả nhiên là trở thành nhà văn sao?"
Trường Cao trung Suruga Seiryo không hẳn là trường chuyên lớp chọn, nhưng điểm chuẩn cũng khá cao. Về hướng đi sau khi tốt nghiệp, khoảng sáu mươi phần trăm học sinh vào đại học hoặc cao đẳng, ba mươi phần trăm đi làm, và mười phần trăm còn lại chọn hướng khác. Đến giờ, tôi chưa từng nghe chuyện có tiền bối nào trở thành nhà văn cả.
Ricchan khoanh tay, nhíu mày suy tư đầy vẻ căng thẳng.
"Hừm, sao nhỉ. Em muốn được ra mắt tác phẩm, nhưng chỉ dựa vào tiểu thuyết thôi thì chắc không sống nổi. May mắn là bố mẹ em không phản đối gay gắt lắm... nhưng mà chuyện học đại học hay cao đẳng, rồi nếu đi học thì vào khoa nào ngành nào, ôi thôi đủ thứ chuyện."
Muốn mở tiệm bánh. Muốn mở tiệm hoa. Muốn trở thành cầu thủ bóng đá. Những ước mơ tương lai từng được người lớn xung quanh tôn vinh như những câu trả lời mẫu mực, một khi biết đến hiện thực, sẽ buộc phải thay đổi hình hài dù ta có muốn hay không.
Thế nhưng, để từ bỏ tất cả và cho rằng giấc mơ sẽ chẳng bao giờ thành hiện thực, thì học sinh cấp ba vẫn còn quá non nớt.
Bản thân làm được gì? Thích cái gì? Muốn làm gì, và được phép làm gì? Trong hầu hết các trường hợp, thời hạn nộp bài luôn đến trước khi ta kịp tìm ra câu trả lời xác đáng.
"Thế nên hiện tại, em nghĩ mình cứ viết tiếp vì mình thích thôi ạ."
Ricchan cười đầy vẻ thách thức.
Siết chặt cây bút bi trong tay, tôi gửi đến cô bé lời khích lệ từ tận đáy lòng.
"Chị ủng hộ em. Cố lên nhé."
"Cảm ơn chị ạ. Em sẽ cố gắng!"
Ricchan cúi đầu cảm ơn, và cuộc phỏng vấn đi đến hồi kết.
Aki, người nãy giờ vẫn im lặng, lúc này mới lên tiếng.
"Chẳng phải việc cần làm trước tiên là cải thiện thành tích để còn tốt nghiệp sao?"
"Hự, lại chuyện đó nữa ạ. Em đã né điểm liệt một cách hoa lệ rồi mà."
Ricchan bĩu môi làu bàu. "Không phải hoa lệ mà là suýt soát thì có," Aki đính chính.
Từ cuối tháng Mười Một đến tháng Mười Hai, kỳ thi cuối kỳ đã diễn ra như mọi năm.
Ở Surusei, điểm dưới một nửa điểm trung bình bị coi là điểm liệt. Là dân khối xã hội chính hiệu, Ricchan đạt điểm số thê thảm ở các môn Toán và Khoa học, nhưng lại né được điểm liệt một cách thần kỳ. Nghe nói ở vài môn, chỉ cần sai thêm một câu nữa thôi là xong đời, nên đúng là sát nút thật.
Sunao cũng vừa trải qua kỳ thi cuối kỳ. Sau màn vật lộn tiếp nối từ kỳ thi thử chung, kết quả là môn tiếng Anh sở đoản của cậu ấy tuy có hơi ngấp nghé bờ vực, nhưng hầu hết các môn khác đều đạt điểm trung bình hoặc xấp xỉ mức đó. Nếu cứ giữ đà này mà cố gắng, có lẽ điểm số trong kỳ thi cuối kỳ năm sau sẽ còn khởi sắc hơn.
"Sang năm không biết CLB Văn học có thêm thành viên mới nào không nhỉ?"
Tôi thả hồn nghĩ về mùa xuân, cái mùa mà giờ đây cảm giác như còn xa xăm vô tận.
"Phải rồi ha. Em cũng sắp lên năm hai rồi."
Có lẽ vì chưa thực sự ý thức được việc mình sắp làm tiền bối, nên vẻ mặt Ricchan thoáng chút ngỡ ngàng.
Như mùa xuân ươm mầm sự sống chuyển mình thành mùa hạ gay gắt, rồi mùa thu êm đềm ghé thăm, để rồi mùa đông khoác lên mình ảo ảnh trắng xóa lại trôi qua. Kim đồng hồ cứ thế tiến về phía trước như một lẽ hiển nhiên. Tích tắc, tích tắc, nếu cứ bước đi không ngơi nghỉ, thì đến cả năm dương lịch cũng sẽ đổi thay.
Tôi thầm nghĩ, giá mà nó nghỉ ngơi một chút thì tốt biết mấy. Dù có dừng lại ăn chút bánh kẹo, hay chợp mắt ngủ trưa một lát, cũng đâu có ai trách mắng gì đâu.
Nhưng tâm tư ấy của tôi có lẽ chẳng bao giờ chạm tới được chiếc kim giây tham công tiếc việc kia. Ngay cả lúc này đây, tích, tắc, tích, tắc.
"Biết đâu nhờ danh tiếng của 'Tân dịch Chuyện ông lão đốn tre' vang xa quá, có khi hai mươi người xin vào CLB cũng nên."
"Thế thì cán cân quyền lực sụp đổ mất."
"Thế thì em thành kẻ lép vế mất thôi."
Trái ngược với lời than vãn, Ricchan lại cười có vẻ rất vui.
Thật khó để tưởng tượng ra cảnh phòng CLB Văn học ồn ào náo nhiệt. Nhưng tôi tin rằng, Ricchan chắc chắn sẽ trở thành một tiền bối tuyệt vời, là chỗ dựa vững chắc cho mọi người xung quanh.
"À phải rồi. Vết thương của tiền bối Sunao có sao không ạ?"
Tôi gật đầu ngay tắp lự. Chỉ riêng hôm nay thôi, tôi đã nhận được câu hỏi tương tự từ vài người bạn cùng lớp, trong đó có cả Sato-san.
"Có vẻ không sao đâu. Dù lúc đó máu mũi tuôn xối xả trông ghê thật."
"Chị ấy ngã cú đau điếng nên em lo lắm. Em định chạy theo xem sao, nhưng đang dở trận đấu nên khó mà rời đi được."
*Ừ, chị có thấy mà.* Định nói ra câu đó, nhưng tôi lại kìm đôi môi mình lại.
Tôi theo dõi Đại hội thể thao không chỉ đơn thuần để trông chừng Sunao. Mà còn là để tìm kiếm những Bản sao khác.
Thế nhưng, cũng giống như ở cầu Togetsukyo, chẳng có lấy một ai nhìn thấy được hình dáng của tôi hay Aki.
Và Ricchan cũng không phải ngoại lệ.
Bản gốc và Bản sao không thể được người khác nhận thức cùng một lúc. Bản sao được sinh ra bằng cách tước đoạt một cảm xúc của Bản gốc. Những cơ chế đã được làm sáng tỏ về Bản sao này, Aki đều đã kể cho Ricchan nghe cả rồi.
Có lẽ ở đâu đó trong thâm tâm, tôi đã ích kỷ kỳ vọng rằng "nếu là Ricchan thì có thể". Bởi tôi từng nghĩ, nếu có ai đó tìm thấy được tôi, thì người đó không thể là ai khác ngoài em ấy.
Nhưng giữa Đại hội thể thao, Ricchan chẳng hề liếc nhìn tôi lấy một lần. Ánh mắt lo âu của em chỉ dõi theo tấm lưng Sunao đang rời khỏi nhà thi đấu. Đó chính là câu trả lời.
"Ra là vậy. Cảm ơn em nhé, chị sẽ nhắn lại với Sunao."
Giả vờ như không biết gì, tôi mỉm cười với Ricchan.
"Nào, chúng ta bắt đầu hoạt động CLB thôi nhỉ."
Sau đó, tôi hiếm hoi lắm mới phát huy chút dáng vẻ của một trưởng câu lạc bộ mà cất tiếng gọi như thế.
Trên nền tiếng hô hào của câu lạc bộ bóng chày vọng lại từ sân vận động, Ricchan lấy ra xấp giấy viết văn. Tôi và Aki, mỗi người cũng lấy ra một cuốn sách.
Aki cầm cuốn "Sanshō Dayū - Takasebune". Cậu ấy vẫn thích Ōgai như mọi khi.
Nhìn ngón cái tay trái của cậu ấy kẹp vào trang chú giải, tôi tự gật gù một mình, hiểu lắm chứ. Truyện của Ōgai văn phong khó, bản thân câu chữ cũng nhiều chỗ nan giải, nên chuyện sách có đến hàng chục trang chỉ toàn chú giải cũng chẳng hiếm lạ gì.
Khi đọc tiểu thuyết nước ngoài, tôi cũng hay kẹp ngón cái tay phải vào phần giới thiệu nhân vật ở đầu sách. Nếu là tiểu thuyết trinh thám thì giữa chừng còn xuất hiện cả sơ đồ dinh thự, khiến tôi phải luống cuống tìm thứ gì khác để kẹp vào. Tiểu thuyết mượn ở thư viện thì chuyện dây đánh dấu trang bị đứt cũng là lẽ thường tình.
Đưa mắt nhìn sang, Ricchan đang nắn nót viết từng chữ đẹp đẽ vào những ô vuông há to miệng như những kẻ phàm ăn. Tôi không biết câu chuyện đang được dệt nên từng chữ một kia mang tên là gì. Đối với Ricchan, hẳn đó cũng là một câu chuyện chưa được đặt tên.
"Nào," tôi tự nhủ rồi cũng mở cuốn sách của mình ra.
Cuốn sách tôi mượn từ thư viện là tuyển tập tác phẩm có chứa truyện "Yamanashi" của Miyazawa Kenji. Ngoài ra còn có những tác phẩm đầy sức hút khác như "Ozbel và Voi" hay "Tiểu sử Gusukō Budori" được đóng chung vào đó.
"Yamanashi" từng xuất hiện trong sách giáo khoa hồi tôi còn học tiểu học. Một câu chuyện ngắn, gần với thơ hơn là truyện cổ tích, nhưng lại quá tản văn để gọi là thơ. Tôi cứ đinh ninh tiêu đề nói về tỉnh Yamanashi láng giềng, nhưng hóa ra "yamanashi" ở đây lại là tên một loại cây rụng lá thân gỗ thuộc họ Hoa hồng.
Tôi vẫn còn nhớ nội dung buổi học ấy. Cả lớp chia thành từng nhóm và có thời gian thảo luận xem rốt cuộc thân phận của Clammbon là gì.
Nào là bọt nước, ấu trùng, hay sinh vật phù du. Giữa vô vàn ý kiến được đưa ra, tôi chỉ mải miết suy nghĩ xem Clammbon sẽ cười với vẻ mặt như thế nào.
Không phải "puka-puka", mà là "kapu-kapu". Liệu Clammbon có cười kiểu e thẹn không nhỉ? Nụ cười ngượng ngùng ấy, cùng hình bóng Clammbon dần tan biến, anh em nhà cua nhút nhát đã tiễn biệt cảnh tượng đó với tâm trạng ra sao...
Khi đọc "Yamanashi", có những lúc những khe hở trong tim tôi trở nên ẩm ướt, dấy lên cảm giác muốn khóc vô cớ. Điểm khiến tôi muốn khóc mỗi lần mỗi khác, khi thì là đoạn cua anh nói "Em không biết", khi thì là đoạn cua bố bảo với anh em cua rằng "Con cá đã đi đến một nơi đáng sợ rồi", hay có khi lại là câu mở đầu ngay sau nhan đề: "Đây là hai tấm ảo đăng xanh ghi lại hình ảnh dưới đáy một dòng suối nhỏ". Dẫu vậy, tôi vẫn muốn đọc lại nó vào những khoảnh khắc bất chợt, quả là kỳ lạ.
Tiếng thở khẽ khàng của ba con người đang tập trung. Tiếng bút chì chạy trên giấy và tiếng lật trang sách lấp đầy căn phòng.
Bức tường ố vàng dưới ánh nắng. Từ bên ngoài khung cửa sổ đóng kín vọng vào tiếng sáo flute trong trẻo tựa bầu trời mùa đông. Bài hát Giáng sinh của những đôi tình nhân.
Cái bóng của một chú chim lớn lướt qua rèm cửa, vuốt ve nhẹ nhàng những bức tượng ếch xếp hàng bên bậu cửa sổ. Có ai đó vừa nói đùa chăng, tiếng cười đùa rộn rã vang lên từ đâu đó.
Thời gian trôi đi trên mặt bàn cũ kỹ. Chỉ trong khoảnh khắc này, đây là thời gian của chúng tôi, không bị bất cứ kẻ nào ngăn trở. Thời gian của chúng tôi - những kẻ không là ai cả. Chỉ có khoảng thời gian mong manh tựa hồ chạm vào là vỡ ấy đang chậm rãi trôi...
Khi đồng hồ nhích dần đến 5 giờ 50 phút chiều, Ricchan ngẩng mặt lên khỏi trang giấy.
Ngoài cửa sổ trời đã tối đen như mực. Khác với các câu lạc bộ thể thao, thời gian hoạt động của câu lạc bộ văn học không đổi suốt cả năm, nên tôi cảm nhận rất rõ sự ngắn ngủi của ngày đông. Nếu là tầm tháng Bảy thì giờ này trời vẫn còn sáng.
"Hưm, mình về thôi nhỉ?"
Ricchan vừa nói vừa đan hai tay vào nhau vươn vai.
Rắc rắc rắc, xương sống cứng đờ của em ấy phát ra những âm thanh khiến người ta giật mình. Bù lại, việc viết lách có vẻ tiến triển thuận lợi, cạnh bàn tay phải của em ấy đen kịt như bị ám muội than.
Tôi không kẹp thẻ đánh dấu mà gập trang sách lại cái "bộp".
Để đề xuất điều tôi đang suy tính, khoảnh khắc thư giãn này là thích hợp nhất.
"Này nhé... Kỳ nghỉ đông này, ba đứa mình đi chơi đâu đó không?"
Trước khi tôi kịp nghe thấy nhịp tim tiếp theo của mình, câu trả lời đã vang lên nhanh như tiếng chuông gõ.
"Đi chứ ạ!"
Ricchan lập tức hưởng ứng, đôi mắt lấp lánh hỏi lại.
"Mình đi đâu thế ạ?"
"Ừm thì. Chị nghĩ đi Hamanako Palpal như mình từng nói trước đây ấy."
"Come on, come on, Palpal!" Ricchan vui vẻ hát nhại theo đoạn quảng cáo trên tivi. Đó là tập tính đặc trưng của dân tỉnh Shizuoka.
"Mà nhân tiện, mục đích chính là Palpal đúng không ạ?"
"Ý em là sao?"
"Thì em tưởng lần này chị định bắt hàu ở Hamanako chứ."
"Hàu, Áo sơ mi và Ritsuko, tái hợp nhé?"
"Lại nữa rồi, Hàu, Áo sơ mi và Ritsuko."
Aki cười đầy hoài niệm. Mỗi khi cậu ấy cười, tôi lại cảm thấy hạnh phúc một cách đặc biệt.
"Này này, còn Aki thì sao?"
Aki vẫn còn đang rung rung vai cười, đáp lại bằng một lời đồng ý: "Được thôi."
"Thế chọn ngày nào đây? Đang nghỉ đông nên chắc ngày nào cũng đông đúc cả."
"Không sao đâu ạ. Về cơ bản thì Palpal không đông đâu."
Ricchan nói với giọng điệu quả quyết chẳng hiểu từ đâu ra.
Nghe thế ngược lại càng thấy bất an sao đó... tôi thầm nghĩ, nhưng ở cương vị một khách tham quan thì tránh được cảnh chen chúc cũng là điều đáng mừng. Tôi cũng đã có ý tưởng về ngày đi nên liền đề xuất ngay.
"Ngày hai mươi lăm tháng này thì sao? Hai mươi tư là lễ bế giảng rồi, nên đi vào ngày hôm sau."
"Nhắc đến hai mươi lăm thì là Giáng sinh nhỉ."
Vừa là thứ Bảy, vừa nghỉ đông, lại trúng Giáng sinh thì chắc chắn sẽ đông nghịt. Nhưng thôi, phen này tôi quyết định tin tưởng hoàn toàn vào phát ngôn của Ricchan.
Cả ba đứa đều không có kế hoạch gì đặc biệt, nên ngày đi chơi được chốt là hai mươi lăm.
Thành phố Hamamatsu nằm ở phía tây tỉnh Shizuoka. Tọa lạc bên bờ Hamanako trải rộng vắt ngang qua thành phố Hamamatsu và thành phố Kosai chính là khu vui chơi Hamanako Palpal. Chúng tôi quyết định sẽ tra cứu tàu điện và xe buýt rồi mới chốt giờ hẹn.
Tôi chưa từng đi khu vui chơi bao giờ. Đó là nơi thường xuất hiện trong ký ức của Sunao hay trong thế giới truyện tranh. Nơi có vô số trò chơi, những nhân vật dễ thương và ngập tràn âm nhạc tươi sáng. Một chốn tựa như mơ, cách biệt hoàn toàn với hiện thực.
"Nhưng mà, ra là vậy. Nếu là ngày hai mươi lăm..."
Ricchan chống tay lên cằm, trầm ngâm suy tính điều gì đó.
"Tiền bối Nao này. Em có chút ý tưởng, nên tối nay em sẽ liên lạc thông qua tiền bối Sunao nhé."
"Hả? Ừ, chị biết rồi."
Dù chưa hiểu lắm nhưng tôi vẫn gật đầu. Lúc này, tôi mới nhớ ra cuốn sách đang ôm trong tay.
"A. Chị đi trả sách ở thư viện được không?"
"Rõ ạ. Việc khóa cửa cứ để em lo."
Nhờ cậy vào Ricchan đang giơ tay chào kiểu quân đội, tôi ghé sang thư viện bên cạnh. Sau khi tán gẫu vài câu xã giao với cô thủ thư quen mặt, tôi trả lại cuốn sách.
Tôi hội ngộ với hai người họ vừa lúc bước ra từ phòng giáo viên, rồi cả nhóm cùng đi về phía cửa ra vào. Tại bãi đỗ xe đã vắng tanh, chiếc xe đạp màu xanh ngọc lam đang co ro trông có vẻ lạnh lẽo.
Đèn pha xe đạp chiếu sáng chập chờn vào màn đêm chạng vạng những ngày cận Đông chí.
Ra khỏi cổng sau, chúng tôi vẫy tay chào rồi rẽ sang các hướng khác nhau. Tôi đi xe đạp, Aki đi xe buýt và tàu điện, còn Ricchan thì đi bộ về nhà.
Nhưng hôm ấy chẳng hiểu sao, chúng tôi cứ chần chừ chưa muốn nói lời tạm biệt. Có lẽ cũng chung tâm trạng, Ricchan đứng bên cạnh ngượng ngùng lên tiếng.
"Hay mình ghé cửa hàng tiện lợi chút đi? Tự dưng em thèm bánh bao thịt quá."
Tôi cũng đang luyến tiếc chưa muốn về nên thấy đó là một ý hay. Tuy nhiên, có một vấn đề.
"Nhưng về nguyên tắc là cấm ăn quà vặt trên đường đi học và tan trường mà nhỉ?"
"Trong nội quy trường cấp ba, 'cấm về nguyên tắc' nghĩa là không bị bắt thì không sao đấy ạ."
Hiếm khi thấy Ricchan hôm nay lại có chút 'hư hỏng'. Tôi và Aki nhìn nhau, nở nụ cười của những kẻ đồng lõa.
"Nghe cũng có lý đấy."
Ngay gần trường Surusei có một cửa hàng tiện lợi mở cửa hai mươi bốn giờ. Đang nhận đặt bánh kem và gà rán Giáng sinh. Số lượng có hạn, xin vui lòng đặt sớm. Cùng với ánh đèn rực rỡ, những lời mời gọi tận hưởng trọn vẹn mùa lễ hội được rải khắp nơi.
Dựng xe đạp ở bãi đỗ, tôi nối gót hai người họ bước vào trong.
Trong quán cũng khá đông khách. Người đứng đọc tạp chí. Đám học sinh tiểu học mua thẻ bài Pokemon. Những bộ đồng phục của trường cấp ba lân cận. Một đôi vợ chồng đang bỏ vài hộp cơm vào giỏ.
Từ phía sau người phụ nữ đang khoanh tay đăm chiêu nhìn quầy đồ ăn nóng, tôi liếc về phía quầy thu ngân rồi trố mắt ngạc nhiên. Trên chiếc bàn trước quầy đang bày bán một sản phẩm màu vàng vô cùng quen thuộc.
"Có bán Cocco kìa!"
Cocco của hãng Mihomi là một trong những đặc sản nổi tiếng tỉnh Shizuoka. Đó là loại bánh bông lan hấp xốp mềm có nhân kem sữa bên trong. Tôi ngạc nhiên vì không ngờ cửa hàng tiện lợi gần trường lại có bán Cocco.
"Hiếm thật đấy. Chắc đang mùa quà biếu cuối năm nên họ mới nhập về bán đợt này thôi."
"Ra là vậy, quà biếu cuối năm à."
Tôi nhìn lại về phía quầy thu ngân. Trong chiếc tủ hấp đặt cạnh quầy, không phải là Cocco... mà là những hàng bánh bao thịt và bánh bao nhân thịt lợn đang ngồi ngay ngắn từng hàng một. Nghe Ricchan nhắc đến tên món bánh bao thịt, cái miệng của tôi cũng đã hoàn toàn chuẩn bị sẵn sàng cho món đó rồi.
「Mừng em qua vòng tuyển chọn thứ nhất. Bánh bao thịt này, tiền bối sẽ khao em.」
"Úi chà," Ricchan thốt lên một âm thanh kỳ quặc. Nhìn biểu cảm thì có vẻ đó là tiếng reo vui sướng.
「Cảm ơn chị nhiều ạ. Không có gì ngon bằng bánh bao thịt được khao đâu ạ.」
Thấy Ricchan cười tít mắt, Aki từ phía sau lên tiếng.
「Vậy lần tới tớ sẽ khao cái gì đó.」
「Thật ạ? Em thích bánh mì, bánh mì ạ!」
「Lớp đằng ấy cũng đang rộ mốt bánh mì à?」
Vừa nghe cuộc trò chuyện của hai người, tôi vừa gọi món với nhân viên.
Khi được trao tận tay bọc giấy phồng lên mềm mại, hơi ấm thắp lên trên những đầu ngón tay đang lạnh cóng. Chỉ vậy thôi cũng khiến tôi có cảm giác như vừa có được một đồng minh đáng tin cậy.
Vì không có khu vực ăn uống tại chỗ nên chúng tôi ra khỏi cửa hàng tiện lợi, đứng dàn hàng ngang dọc theo mép tường quán. Khi bước ngang để tránh những vị khách khác vừa xuống xe, ba cái bóng cùng nhích dần về một hướng.
Bất chợt, những dòng văn trong tác phẩm "Yamanashi" tôi vừa đọc lúc nãy hiện lên trong tâm trí.
*Ba con cua đuổi theo quả lê rừng đang trôi lững lờ dưới nắng ấm.*
*Những bước đi ngang ấy cùng ba cái bóng đen dưới đáy nước, tổng cộng là sáu cái, như đang nhảy múa đuổi theo cái bóng tròn trịa của quả lê rừng.*
...A, lại nữa rồi, tôi nghĩ.
Một cảm giác không phải là chảy máu cam. Tôi vờ như không nhận ra sống mũi mình đang cay xè, rồi lấy thứ bên trong lớp giấy bọc đang phồng lên tròn trịa tựa như quả lê rừng ra.
Tôi ăn bánh bao pizza. Aki ăn bánh bao nhân thịt lợn, còn Ricchan là bánh bao thịt.
Một cơn gió thổi qua. Cơn gió tựa như tiếng súng hiệu lệnh, báo rằng đây chính là thời điểm để thưởng thức chiếc bánh bao trên tay.
Chúng tôi đồng loạt cắn ngập miệng chiếc bánh bao cùng với làn khói trắng đang bốc lên hôi hổi.
「Nóng quá.」
Dù đầu lưỡi bị bỏng nhẹ, tôi vẫn không chùn bước mà cắm phập răng vào. Vị chua của sốt cà chua cùng vị ngon ngọt của phô mai tan chảy sền sệt lan tỏa trong khoang miệng.
「Ưm, ngon tuyệt ạ.」
「Ngon thật.」
Ricchan và Aki cũng đồng loạt nở nụ cười hạnh phúc.
Ngay cả trong lúc nhai, chúng tôi vẫn bị chiếu rọi bởi ánh đèn sáng đến mức chói lòa. Những chiếc xe cứ ra rồi lại vào bãi đỗ. Trên mặt sân bãi đỗ xe ấy, ba cái bóng đang cầm bánh bao bằng cả hai tay in đậm và kéo dài ra.
Tôi vừa bóc lớp giấy lót ẩm ướt kêu sột soạt, vừa ăn từng chút một đầy tiếc nuối. Dù đã chậm rãi nhấm nháp và trân trọng từng miếng, nhưng chỉ vài phút sau, chiếc bánh bao pizza đã biến mất trong dạ dày.
Ăn xong với tốc độ tương đương nhau, chúng tôi cùng chắp tay lại.
「Cảm ơn vì bữa ăn.」
Tôi thở hắt ra, hơi thở vẫn chưa kết thành làn khói trắng. Tôi thầm ước, giá mà ngày mai, rồi cả ngày kia nữa, những ngày tháng này cứ thế kéo dài mãi.
Để nguyện ước ấy không lỡ lọt đến tai bất kỳ ai, dù chỉ là vô tình, tôi khẽ cắn chặt môi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
