Bản sao cũng biết yêu

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1047 15209

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 19

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 4

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 33

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 19

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 827

Tập 04 - Chương 4: Bản sao, mỉm cười.

Chương 4: Bản sao, mỉm cười.

frvswo7.jpg

Vào buổi chiều, gió đã ngừng thổi, nhiệt độ cũng nhích dần lên.

Dù bước vào bóng râm vẫn thấy hơi se lạnh, nhưng khi dạo bước trên con đường ngập tràn ánh nắng dịu nhẹ, toàn thân tôi dần trở nên ấm áp dễ chịu. Thật tốt vì trời đã hửng nắng, tôi thấm thía nghĩ vậy.

Sau khi đi vệ sinh xong, chúng tôi quyết định vui chơi tập trung ở khu vực mà mình chưa đặt chân tới.

Điểm đến đầu tiên là một trò chơi kiến trúc bằng gỗ cao hơn mười mét, nổi bật đến mức có thể nhìn thấy từ đằng xa.

Tên của nó là Mê Cung Lập Thể Detemiya. Đây là một trong những trò chơi kiểu trải nghiệm, người chơi phải đi lại trong mê cung với đủ loại cơ quan bẫy rập để tìm đường về đích. Mục tiêu cuối cùng là thu thập đủ ba con dấu nằm rải rác trong mê cung và rung chiếc chuông đặt ở tầng năm, cũng là tầng cao nhất.

Detemiya có hai lộ trình được thiết lập sẵn. Nghe nói độ khó của mỗi bên là như nhau.

Nghe giải thích xong, em Ricchan bắt gặp ánh mắt của tôi.

"Em sẽ bắt cặp với anh Mochizuki. Chúng ta thi xem bên nào ra ngoài trước nhé."

"Chị chấp nhận lời thách đấu này, Ricchan."

Đã là thi đấu thì không thể thua được. Tôi hừng hực khí thế.

Nhận tờ giấy đóng dấu ở lối vào, tôi dùng bút chì ghi giờ bắt đầu theo đúng hướng dẫn. Ban đầu, tôi còn vài lần nhìn thấy nhóm em Ricchan từ xa và tiến bước khá thuận lợi, thế nhưng... chẳng mấy chốc đã vấp phải nan đề.

"Cậu Aki, chỗ này không qua được!"

"Đường bên này cũng thế."

"Cũng chẳng tìm thấy con dấu đâu cả."

"Ưm, cảm giác khu vực này cứ khả nghi thế nào ấy."

"C-Cánh cửa này không mở được! Tại sao chứ, tại sao?"

"Chắc không phải là... bị hỏng đấy chứ?"

"Lại ngõ cụt rồi!"

Quả không hổ danh là Mê Cung Lập Thể. Bên trong Detemiya được bố trí vô số cơ quan bí mật.

Trong lúc chúng tôi còn đang làm ầm ĩ và vất vả lắm mới lên được đến tầng ba, thì từ trên đầu vọng xuống tiếng "keng keng" trong trẻo. Đó là tiếng chuông được đặt ở đích đến.

Giật mình ngước lên nhìn, ánh mắt chúng tôi chạm nhau chan chát. Quả nhiên người ở trên tầng năm là nhóm em Ricchan.

Vừa nhận ra tôi, em Ricchan liền duỗi nắm đấm ra, rồi nháy mắt một cái "tách" đầy điệu nghệ.

Không cần nói cũng biết, đó là bắt chước điệu bộ của anh Mochizuki hồi Đại hội thể thao. Em Ricchan vốn không có mặt ở đó mà cũng biết, chứng tỏ chuyện này đã trở thành chủ đề bàn tán trong đám học sinh khóa dưới rồi sao.

Anh Mochizuki với khuôn mặt đỏ bừng, bước sầm sập lại gần cái đầu đó và cốc một cái. Một tiếng "bốp" vang lên, gọn ghẽ đến mức nghe thật sướng tai.

"Đau quá á á!"

Sau tiếng kêu la thảm thiết đó, bóng dáng hai người họ biến mất.

Tôi và cậu Aki bị bỏ lại phía sau chỉ biết ngớ người ra.

"Hai người đó, không phải là quá nhanh sao?"

Với em Ricchan sở hữu đôi mắt quan sát sắc bén và anh Mochizuki chắc chắn, cẩn trọng, thì việc họ về đích bằng lộ trình ngắn nhất cũng là điều dễ hiểu... nhưng dù thế thì vẫn quá nhanh. Chúng tôi mới chỉ đang ở tầng ba thôi mà.

"Không lẽ có lối tắt bí mật hay đường hầm ẩn giấu nào đó sao?"

"Chắc là không có đâu... Có lẽ thế."

Vì đã chắc chắn thua cuộc đua rồi nên từ đó chúng tôi không vội vàng một cách kỳ cục nữa, mà vừa tìm con dấu vừa chinh phục mê cung một cách chắc chắn.

"Về đích rồi!"

Chúng tôi cũng xoay xở thu thập đủ con dấu, và khi lên đến tầng năm, tôi rung chuông trong niềm cảm giác thành tựu ngập tràn.

Giờ chỉ còn việc đi thẳng xuống bằng cầu thang bên hông. Từ lúc bắt đầu đến khi về đích mất đúng hai mươi phút. Nhóm em Ricchan chắc chỉ mất khoảng mười hai phút thôi nhỉ.

"Nhóm Hironaka không thấy đâu cả."

"Đi vệ sinh chăng?"

Tạm thời chờ khoảng một phút, cả hai chúng tôi cùng lúc nhận ra.

"Là cái vụ báo trước hồi sáng sao?"

"Đúng rồi ha."

Không cần thiết phải nhờ phát loa thông báo tìm trẻ lạc. Tôi và cậu Aki xốc lại tinh thần, quyết định sẽ cùng nhau đi chơi các trò giải trí.

Từ lúc đó, tôi quên bẵng cả việc mở bản đồ hướng dẫn ra xem. Chúng tôi dạo bước trong công viên, thấy trò chơi nào trước mắt là thử sức trò đó, lần lượt từng cái một. Với tấm vé trọn gói trên tay, chẳng có trò chơi nào mà chúng tôi không thể tham gia.

Nào là Chuột Rừng, nào là Trượt Thác Nước. Rồi cả Xích Đu Trên Không và trò chơi bắn súng. Vòng quay ngựa gỗ thậm chí còn có hai tầng, khiến tôi phân vân mãi không biết nên chọn cưỡi chú ngựa nào.

Tôi phồng má nhai chiếc bánh Churros phủ đầy đường, uống món Latte Tuần Lộc nổi tiếng trong lời đồn, sau khi hồi phục thể lực thì lại lao đến trò chơi tiếp theo.

Buổi hẹn hò ngẫu hứng này vui đến mức không thể tin nổi, khiến tôi cười suốt. Tôi đã cười nhiều đến nỗi giữa chừng bụng còn đau thắt lại.

Việc trò đua xe Go-kart là nơi đông đúc nhất đúng là chuyện không thể tưởng tượng nổi ở các công viên giải trí khác. Người ngồi vào ghế lái là cậu Aki. Cậu ấy hầu như chẳng đụng đến phanh, cứ thế đạp mạnh chân ga.

Khó mà khen là lái xe giỏi được, cậu ấy không ôm cua được mượt mà ở hầu hết các khúc quanh và toàn đâm vào rào chắn. Mỗi lần như thế, nửa thân trên của tôi và cậu Aki lại chúi nhủi về phía trước.

"Tôi muốn có bằng lái xe. Dù sao thì ô tô cũng tiện lợi mà."

"Với kỹ thuật lái xe thế này thì bất an lắm đấy nhé."

Trước sự trêu chọc của tôi, cậu Aki trả lời với vẻ mặt tỉnh bơ.

"Lấy bằng lái xong một năm thì tôi sẽ chở cậu, Nao à."

"Sao lại là một năm?"

"Khi nào tôi có đủ tự tin để chạy xe trên đường lớn đã."

Tôi nghẹn lời, đành giả vờ hắng giọng "hừm" một tiếng để lấp liếm.

"......Trước tiên là phải lái được Go-kart cho ra hồn đã nhé."

"Tôi có cảm giác nó còn khó lái hơn xe thật ấy chứ."

Cậu Aki cứ thanh minh thanh nga như thế, rồi sau đó vẫn tiếp tục vật lộn khổ sở.

Bản sao có lẽ sẽ chẳng thể nào lấy được bằng lái xe. Nhưng tôi vẫn muốn được ngồi lên chiếc xe do cậu Aki cầm lái. Tôi muốn ngồi ở ghế phụ, dõi theo tay lái ngày một tiến bộ của cậu ấy.

Khi chúng tôi đã đi dạo gần hết khuôn viên, cả người tôi bao trùm trong cảm giác mệt mỏi dễ chịu. PalPal được xây dựng trên tàn tích của tòa thành Horie, nên ở đây có rất nhiều con dốc.

Tôi mở tấm bản đồ hướng dẫn đã lâu không đụng tới ra, rồi leo lên con dốc dẫn đến vòng đu quay. Chúng tôi vẫn chưa đặt chân đến khu vực đó.

Đã sắp ba giờ rưỡi chiều. Thời khắc của giấc mơ cũng đang dần đi đến hồi kết.

Chúng tôi lướt qua những gia đình đang xách theo túi quà lưu niệm. Trong khoảnh khắc lướt qua nhau, tiếng thảo luận xem trò chơi nào vui nhất theo gió vọng lại. Tôi phải kìm nén ham muốn gật đầu tán đồng theo họ.

Đúng lúc đó, một thứ gì đó lạnh lẽo chạm vào trán tôi.

Dự báo thời tiết nói rằng trời sẽ không mưa mà nhỉ. Vừa nghĩ vậy tôi vừa ngẩng mặt lên, bắt gặp những thứ đang lơ lửng nhảy múa rơi xuống mặt đất.

Gương mặt bừng sáng, tôi chỉ tay lên trời như muốn nhảy cẫng lên.

"Cậu Aki. Tuyết kìa!"

"Gọi là tuyết thì hơi quá, chắc là hoa gió thôi."

Những cánh hoa gió chao liệng, lả tả rơi xuống như đang nhảy múa. Tôi chìa hai tay ra, khẽ khàng đón lấy những hạt tuyết trắng lạnh buốt.

Người đầu tiên gọi những bông tuyết rơi lất phất này là hoa của gió rốt cuộc là người thế nào nhỉ? Tôi chỉ biết một điều duy nhất, đó là trong trái tim người ấy hẳn phải đang nở rộ một đóa hoa.

"Đẹp thật đấy."

Dù mặt đất không hề bị tuyết phủ trắng xóa, nhưng gọi ngày hôm nay là Giáng sinh Trắng cũng chẳng sai chút nào. Món quà từ bầu trời ấy đặc biệt đến mức đó cơ mà.

"Dính rồi này."

Cậu Aki định lấy cánh hoa gió đậu trên chóp mũi tôi xuống.

Nhưng chắc chắn là trước khi đầu ngón tay cậu Aki kịp chạm vào thì nó đã tan chảy mất rồi. Bởi lẽ khoảng cách quá gần khiến tôi giật mình, làm thân nhiệt tăng vọt lên một cách đột ngột.

Ngón tay cậu Aki cũng khựng lại. Gương mặt chúng tôi gần nhau đến độ có thể đếm được từng sợi lông mi của đối phương.

Với khuôn mặt đỏ bừng, tôi bối rối đề nghị.

"C-Có muốn... thử đi vòng đu quay không?"

"......Ừ. Đi thôi."

Ngón tay vốn đang lạc lõng giữa không trung kia chuyển sang nắm lấy ngón tay tôi, đầy trân trọng.

Vòng đu quay khổng lồ ở PalPal mất khoảng mười một phút để quay hết một vòng. Xung quanh bánh xe tựa như một đóa hoa lớn ấy là những cabin được sơn đủ màu sắc gắn cách đều nhau.

Được anh nhân viên vui vẻ tiễn chân, chúng tôi bước vào trong cabin.

Chiếc cabin được khóa chốt cẩn thận dần dần lên cao. Rời xa mặt đất, âm thanh phát thanh trong công viên cũng trở nên xa xăm.

Bầu trời xanh nhạt nơi những cánh hoa gió đã ngừng rơi đang xích lại gần hơn. Chỉ khoảng một tiếng nữa thôi, mặt trời sẽ lặn.

"Cậu Aki, cho tôi mượn điện thoại chút."

"Để làm gì?"

Miệng thì hỏi nhưng tay cậu Aki đã lôi điện thoại từ trong túi ra rồi.

"Cảnh đẹp quá nên tôi muốn chụp lại làm kỷ niệm."

Tôi hướng camera của chiếc điện thoại đi mượn về phía bầu trời và khung cảnh nhìn thấy từ cabin. Đứng lên thì sẽ rung lắc rất nguy hiểm, nên tôi cẩn thận không để mông rời khỏi ghế.

"Nhìn kìa, cái tàu lượn mình đi lúc đầu ấy."

"Đằng kia còn thấy cả Detemiya nữa."

Mỗi khi những mảnh ghép của ngày hôm nay lấp lánh ngay dưới tầm mắt, cả hai lại cùng trỏ ngón tay về phía đó. Chỗ kia kìa. Chỗ này nữa. Này này, nhìn đi xem kìa.

Chúng tôi ríu rít nói cười hệt như trở về làm những đứa trẻ nhỏ. Dù sự thật là, chưa một lần nào chúng tôi từng là những đứa trẻ mẫu giáo cả.

"Ở độ cao này thì chắc là tìm được nhóm chị Ricchan đấy nhỉ."

Miệng nói vậy nhưng tôi không căng mắt ra tìm kiếm. Bởi tôi nghĩ rằng chỉ cần may mắn tình cờ nhìn thấy là đủ rồi.

Tôi đặt đầu ngón tay lên ô cửa kính lạnh lẽo, mỉm cười.

"......Có lẽ tôi thích vòng đu quay nhất."

"Tôi cũng khá thích nó."

Chẳng hiểu sao cứ đến cuối buổi đi chơi công viên giải trí là người ta lại muốn ngồi vòng đu quay. Sau khi tận hưởng trọn vẹn ngày hôm nay, tôi cảm giác mình cũng đã hiểu được tâm trạng đó.

Những trò chơi đã thử, những con đường đã đi qua. Mỗi khi nhìn thấy những cửa hàng đã ghé vào, khoảng thời gian vui vẻ đến mức không kìm nén được ấy lại sống dậy sống động trong lồng ngực. Ngay lúc này đây, giấc mơ bất tận dưới mặt đất vẫn đang tiếp tục xoay vòng, hệt như vòng quay ngựa gỗ, hệt như vòng đu quay này vậy.

"Chắc chắn là vì đi vào cuối cùng nên nó mới tuyệt đến thế."

Tôi định lên tiếng tán đồng, nhưng chợt nhận ra sắc giọng của cậu Aki u ám một cách kỳ lạ.

Tôi tắt ứng dụng máy ảnh, xoay người về lại hướng chính diện. Ngồi ở ghế đối diện, ánh mắt cậu Aki sắc lạnh, tựa hồ một lưỡi dao tuốt trần bén ngót.

Phải mất vài giây sau, tôi mới nhận ra cái vẻ sắc lẹm ấy thực chất là một dạng căng thẳng tột độ.

"Tôi có chuyện muốn hỏi cậu, Nao."

"Chuyện gì thế?"

Tôi đáp lại bằng giọng thong thả, như thể đang cố tình lảng tránh.

Cậu Aki hít vào một hơi thật sâu.

"Tại sao cậu lại trả cuốn sách đang đọc dở về thư viện?"

Cuốn *“Goshu người chơi đàn Cello”* có in kèm truyện ngắn *“Yamanashi”* của Miyazawa Kenji. Tôi vẫn chỉ mới đọc được một nửa những câu chuyện trong đó.

"Tại sao hôm nay cậu chỉ mua vé một chiều?"

Khi đi Sở thú Nihondaira, tôi đã mua vé khứ hồi. Nhưng hôm nay, tấm vé tôi mua chỉ là vé một chiều, chẳng hề in dòng chữ “lượt đi - lượt về”.

"Tại sao hôm nay cậu lại dùng điện thoại chụp cảnh vật?"

Hơn nữa, ngày hôm đó tôi đã chẳng chụp lấy một tấm ảnh gấu trúc đỏ nào. Tôi đã nói rằng chỉ cần khắc ghi hình ảnh ấy vào đôi mắt này là đủ.

Ngoài những chuyện đó ra, có lẽ cậu Aki còn ôm trong lòng vô số cảm giác sai lệch khác. Chuyện tôi không mang theo túi xách. Chuyện tôi tiêu sạch số tiền mang theo chỉ để mua bánh Churros và Latte Tuần lộc.

Tôi không định lấp liếm rằng đó chỉ là sự ngẫu hứng nhất thời. Những lời lẽ ấy chẳng thể nào qua mặt được cậu Aki.

"Cậu Aki quan sát tôi kỹ thật đấy."

"Vì đó là chuyện của Nao mà."

"……Tôi cũng luôn dõi theo cậu Aki rất kỹ đấy."

Tôi áp má lên mặt kính lạnh lẽo của buồng cabin.

Ngay cả khi tôi đang đưa mắt nhìn, khung cảnh dưới mặt đất vẫn chầm chậm rời xa. Những tiếng thét thất thanh vọng lên từ tàu lượn siêu tốc cũng dần tan biến vào hư không, tựa như vệt đuôi dài của sao băng.

"Sau chuyến tham quan học tập, cậu Aki chẳng còn chịu nhìn vào mắt tôi nữa. Cậu cũng hầu như chẳng còn cười với tôi. Thế nên hôm nay, được nhìn thấy cậu Aki cười... được ngắm nhìn thật nhiều ngay bên cạnh cậu thế này, tôi vui lắm. Lúc đầu tôi mãi chẳng dám lại gần, nhưng quyết định mặc bộ đồ Santa quả là đúng đắn nhỉ. Dù xấu hổ muốn chết đi được."

Dù tôi có cười khúc khích khi hồi tưởng lại, cơ mặt cậu Aki vẫn chẳng hề lay chuyển dù chỉ một chút.

Trước khi bầu không khí lạnh lẽo kịp lắng đọng xuống đáy cabin, tôi ngồi thẳng dậy và chuyển chủ đề.

"Cậu Aki, từ giờ cậu định thế nào?"

Cậu Aki nắm bắt ý nghĩa của câu hỏi mơ hồ ấy không sai lệch một ly.

"Shuuya vẫn chưa ở trong giai đoạn có thể nói về chuyện đó. Kể từ khi trở về từ Kyoto, cậu ấy hầu như chẳng nói năng gì. Tôi nghĩ hiện tại, chỉ việc đến trường thôi cũng đã khiến cậu ấy kiệt quệ rồi."

"Ra vậy. Phải rồi nhỉ."

Cũng chẳng có gì lạ. Cậu Sanada thỉnh thoảng vẫn để cậu Aki đến trường thay mình. Khác với Sunao, cậu ta vẫn cần đến Bản sao như trước.

Phải, khác hẳn với Sunao.

"……Còn Nao thì sao?"

"Tôi ấy à..."

Trước khi sự quyết tâm kịp lung lay, tôi nhìn thẳng vào mắt cậu ấy.

Đó là những lời tiếp nối của ngày hôm ấy, những lời mà tôi đã phải nuốt ngược vào trong khi bị cậu Aki nắm chặt lấy cổ tay.

"Tôi sẽ quay trở về bên trong Sunao."

Đó là một câu chuyện nhan nhản có thể tìm thấy ở bất cứ đâu.

Nhân vật chính hợp nhất với bản thể giả tạo của mình, và câu chuyện đón nhận một cái kết hạnh phúc. Đối với nhân vật chính, chẳng còn cái kết nào viên mãn hơn thế. Rõ ràng ngày đó, chính tôi là người đã ngăn cản cậu Aki khi cậu ấy chấp nhận sự biến mất của bản thân, vậy mà...

Giữa hai chúng tôi đang đối mặt nhau, một sự im lặng lạnh lẽo đến rợn người nằm sóng soài, chia cắt tất cả.

Khi buồng cabin dần trôi về phía đỉnh vòng quay, người xé toạc màn tĩnh lặng ấy là cậu Aki.

"Cậu chọn Aikawa, chứ không phải tôi sao?"

Khuôn mặt cậu Aki, rồi cả toàn thân cậu ấy chìm dần vào bóng tối ngược sáng khi cậu thốt ra những lời thì thầm vô cảm, lạnh tanh.

Trước khi mọi thứ hoàn toàn khuất lấp khỏi tầm mắt, tôi muốn vươn tay ra để níu giữ cậu ấy lại. Dù biết bản thân chẳng còn tư cách đó nữa, nhưng mà...

"Cậu đã từng nói với tôi mà, phải không Nao?"

Chỉ có chất giọng trầm thấp, trơ trọi cảm xúc đập vào màng nhĩ tôi.

Giá mà cậu ta cứ nói như thể đang buộc tội, như thể đang khinh miệt, thì có lẽ tôi đã thở dễ dàng hơn.

『Tôi được sinh ra là để gặp Nao.』

Một cơn đau chạy dọc lồng ngực như thể bị cọc nhọn đóng xuyên qua. Tôi cắn chặt môi đến mức bật máu.

Chưa một khắc nào tôi quên. Ngay lúc này, ký ức về ngày hôm đó vẫn hiện lên sống động.

Không chỉ ngày hôm đó. Bất cứ khoảng thời gian nào trải qua cùng Aki, tôi đều không hề quên lãng.

Thế nhưng, tôi...

「Xin lỗi. Tôi chọn Sunao.」

「...Tại sao?」

「Bởi vì... cứ cướp đoạt sự dịu dàng của Sunao rồi sống trơ tráo như không có gì xảy ra... tôi không làm được.」

Nụ cười tôi cố nặn ra méo xệch đi từ khóe miệng.

Nhìn cơ mặt tôi cứng đờ, bản thân chẳng biết mình đang cười hay đang khóc, hơi thở của Aki đông cứng lại lạnh lẽo.

「Aki này. Sunao ấy, lúc nào... cũng có vẻ đau đớn. Cậu ấy cứ xác nhận với tôi, hết lần này đến lần khác. Rằng lời vừa nói có sai không. Rằng thái độ có lạnh lùng quá không. Tôi... không thể nhìn cảnh đó thêm được nữa.」

Giọng tôi đứt quãng, cố vắt kiệt chút sức lực tàn để nói.

「Cứ thế này thì Sunao sẽ mãi đau khổ thôi. Sunao sẽ vỡ vụn ra tơi tả mất...」

Chừng nào mối quan hệ hiện tại chưa thay đổi, chắc chắn Sunao sẽ còn tiếp tục xác nhận với tôi.

Nhìn một Sunao như thế, tôi chỉ muốn quỳ xuống ôm lấy đầu gối cậu ấy mà tạ lỗi.

Tôi đã lỡ nói rằng mình chẳng lấy gì cả. Tôi đã đóng vai nạn nhân, ném vào mặt cậu ấy câu hỏi "Tôi đã làm gì chứ". Sự vô cảm của bản thân ngày hôm đó giờ đây khiến tôi sôi máu, trái tim nghiến lại kẽo kẹt.

Này.

Lúc đó, và cả lúc đó nữa, Sunao đã mang tâm trạng thế nào?

Cậu ấy đã ôm ấp những lời thật lòng nào khi gọi tên tôi là Nao?

Hốc mắt tôi nóng lên như bị đun sôi. Trái ngược lại, sau gáy lạnh toát đến rợn người. Cơ thể cọc cạch này không thể thở nổi, tôi túm chặt lấy ngực áo mình.

「Thứ ở trong này, là cảm xúc của Sunao mà. Nó dịu dàng, ấm áp, là thứ vô cùng quan trọng. Vì tôi hiểu điều đó... nên tôi phải trả lại. Tôi không thể mang nó đi được. Mang nó theo rồi cùng Aki trở nên hạnh phúc... tôi không thể nói ra những lời như thế...」

Ngay trước mắt tôi, gò má Aki giật giật như sắp khóc òa.

Cậu ấy chẳng cần nói gì tôi cũng hiểu. Thật ra Aki cũng đang ôm ấp những suy nghĩ giống hệt tôi.

Cậu ấy lo lắng cho một Sanada đang nỗ lực trong tuyệt vọng. Cậu ấy thấy bất an. Cậu ấy sợ cái ngày Sanada bị nghiền nát hơn bất cứ ai.

Bởi vì ngay chính giữa lồng ngực Aki cũng tồn tại thứ đó.

Chút dũng khí ít ỏi mà Sanada – người không thể đến trường được nữa – đã buông tay đánh mất.

「Nếu vậy thì nói đi. Như lúc đó ấy.」

Vai Aki run lên. Tôi thấy uất ức vì không thể ngồi bên cạnh để đỡ lấy bờ vai ấy.

「Rằng hãy cùng nhau hóa thành bọt biển. Rằng hãy cùng tan biến đi. Nếu làm thế, tôi sẽ...」

「Không. Tôi không nói đâu... Không thể nói được.」

Dẫu vậy, tôi vẫn không gật đầu trước những lời lẽ như van xin đó.

「Sanada lúc này vẫn cần Aki mà, đúng không? Tôi nghĩ chúng ta không được phép ép buộc Sanada phải vội vàng chỉ vì sự ích kỷ của mình.」

Đó là điều Aki vừa mới nói lúc nãy.

Tốc độ bước đi của Sunao và Sanada khác nhau. Tôi không thể làm cái trò dùng sức đẩy mạnh vào tấm lưng vừa mới gượng dậy và chập chững bước đi ấy được.

「Vậy tôi... phải làm sao đây?」

Đó là một giọng nói nghe như đang thổ huyết.

Tôi nắm hờ nắm tay trên đầu gối, cúi gằm mặt xuống.

「...Xin lỗi. Tôi không biết.」

Thế nhưng, trong tôi không hề có sự bi thương.

Chẳng phải do ai ép buộc. Cũng chẳng phải tôi đang bị vận mệnh xoay như chong chóng hay đang than khóc oán thán gì.

「Dù không biết, nhưng tôi cảm thấy... đây chính là câu trả lời đúng đắn của mình.」

Tất cả đều do ý chí của tôi quyết định... và lý do để tôi có thể quyết định được, chính là chàng trai đang ở ngay trước mắt.

Tôi cố ý tạo ra một nụ cười.

Dù không thể cười khanh khách như Clammbon, nhưng dẫu vậy.

「Này nhé, là nhờ Aki cả đấy. Trước khi gặp cậu, tôi hoàn toàn trống rỗng. Chẳng có gì cả. Chính Aki đã lấp đầy tôi bằng rất nhiều ý nghĩa.」

「Dừng lại đi... Tôi không muốn nghe.」

Aki lắc đầu yếu ớt. Nhưng, tôi không thể nghe theo lời đó được.

Đây là sự kết thúc thực sự, không chút giả dối. Nó sẽ trở thành di ngôn của tôi. Chính vì thế, tôi muốn nở một nụ cười, dùng hết mọi ngôn từ để truyền tải tất cả những tình cảm đang chất chứa này.

Chiếc gondola cứ tiếp tục lên cao, như thể sắp đi đến một nơi mà chẳng bàn tay ai với tới được.

Giá mà tôi có thể cứ thế này đi đến cùng trời cuối đất với Aki, thì tốt biết bao.

Nhưng rồi cũng đến lúc phải bị trả về mặt đất. Tàu lượn hay vòng quay ngựa gỗ cũng thế thôi. Dù có mộng mơ đến đâu thì đây vẫn là khu vui chơi, và tất cả các trò giải trí đều đã được định đoạt như vậy ngay từ đầu.

Vì thế ngay lúc này, tôi phải nói cho rõ ràng.

「Aki. Cảm ơn cậu đã yêu tôi. Cảm ơn cậu đã cùng tôi đi sở thú, đi lễ hội, rạp chiếu phim, thủy cung, lễ hội văn hóa, suối nước nóng, nông trại và cả khu vui chơi nữa. Cảm ơn cậu đã kéo tôi về từ biển cả. Cảm ơn cậu đã trở thành người yêu của tôi... thật sự cảm ơn cậu.」

Tôi chẳng cần ngắm nhìn phong cảnh nữa. Chỉ cần đôi môi lần giở lại những ký ức, lồng ngực tôi đã lan tỏa một cảm giác ấm áp.

Một Replica chỉ tồn tại để thay thế cho Bản gốc. Với một kẻ như tôi, Aki đã dạy cho biết bao điều. Những khung cảnh bình thường đến mức hiển nhiên với người thường, lăn lóc ở bất cứ đâu, đã lấp đầy cái tôi trống rỗng này.

Cậu đã biến tôi thành chính tôi.

Cậu là người đầu tiên và cũng là người cuối cùng.

「Tôi thích cậu, Aki à.」

Tôi đã trăn trở mãi, không biết phải mở lời trang trọng thế nào mới truyền tải được hết.

Để không phải hối hận. Để không chần chừ. Để không sợ hãi. Làm thế nào mới nói được đây.

「Mãi mãi, mãi mãi... tôi thích cậu nhất trên đời, Aki.」

Nhưng những lời không tô vẽ lại gần với tâm can nhất.

「Dù là trước đây hay hôm nay, mọi thứ đều vui vẻ và đặc biệt như một giấc mơ vậy. Khi ở bên Aki, hay cả khi không ở bên, tôi đều thấy hạnh phúc. Hạnh phúc đến mức lồng ngực căng tràn muốn bật khóc. Tất cả đều là những thứ Aki đã trao cho tôi. Thế nên, tôi 'chẳng sao' đâu.」

Bắt chước câu cửa miệng của cậu ấy, khóe môi tôi tự động nhếch lên mà chẳng cần cố gắng.

Thế nhưng, Aki lại phủ nhận những lời mỉm cười ấy của tôi bằng một giọng nói gai góc, xù xì.

「Sai bét rồi.」

Khuôn mặt cậu ấy đã nhòe nhoẹt, méo xệch đi từ lúc nào.

Những giọt nước mắt trào ra, chảy dài xuống cằm không dứt. Chẳng buồn lau đôi má ướt đẫm, Aki nói như vắt kiệt sức lực.

「Mùa xuân, mùa hạ, mùa thu, hay mùa đông. Mỗi mùa đều khác nhau mà. Đi sở thú vào mùa hạ và đi vào mùa đông hoàn toàn khác nhau. Thời tiết, thời gian, tâm trạng của con gấu trúc đỏ, hay tùy vào người đi cùng mà cũng sẽ khác nhau.」

Tôi lắng tai nghe giọng nói khó nhọc ấy. Tôi không muốn bỏ sót dù chỉ một từ, một chữ.

「Phải đi bao nhiêu lần, bao nhiêu lần nữa mới hiểu được chứ. Đừng có tỏ ra là mình biết hết mọi thứ chỉ sau một lần như thế... Đừng có nói là hạnh phúc, hay mãn nguyện gì đó. Đừng có nói như thể mọi chuyện đã kết thúc hết rồi như vậy chứ!」

Ngay khi chạm đến đỉnh, *rầm*, thế giới rung chuyển.

Chiếc gondola rung lắc là do tôi đã đứng dậy.

Tôi chạm vào môi Aki.

Đôi môi lần đầu tiên tôi chạm vào ấy mềm mại, ươn ướt và mang vị mặn chát của biển khơi.

Quả nhiên là đúng như lời Aki nói, tôi nghĩ. Nếu Aki không khóc, nụ hôn này chắc chắn sẽ có mùi vị hoàn toàn khác. Cảm giác, nhiệt độ, và cả mùi hương nữa, chắc chắn sẽ khác hẳn.

Tôi muốn được biết điều đó biết bao.

「...Tại sao?」

Aki để lọt ra một giọng nói yếu ớt như hơi thở từ khóe môi. Nó chạm vào má tôi rồi tan biến nhẹ nhàng.

「Vì là lần cuối cùng mà.」

Dù chỉ một lần thôi cũng được, tôi muốn thử chạm vào môi Aki. Tôi muốn thử một nụ hôn đúng nghĩa người yêu với Aki, bằng môi chứ không phải bằng mũi. Dù tôi biết đó chỉ là sự ích kỷ đơn thuần.

Tôi nở một nụ cười méo xệch, lùi lại một bước. Tôi thao tác trên chiếc điện thoại của Aki vẫn đang cầm trên tay.

Dù ngón tay có vụng về đến đâu, việc bấm gọi vào số đã hiển thị sẵn thật dễ dàng.

Chưa kịp dứt hồi chuông đầu tiên, đầu dây bên kia đã bắt máy. Trước khi người bên kia màn hình kịp nói gì, tôi đã đơn phương đưa ra yêu cầu.

「Mau xóa tôi đi.」

Người ở đầu dây bên kia là ai ư? Thu vào tầm mắt khuôn mặt vặn vẹo của Aki khi cậu ấy hiểu ra, tôi gào lên bằng giọng kim thất thanh chói tai.

「Xóa tôi ngay lập tức đi!」

Không được, Aki van nài bằng giọng khản đặc. Không được. Dừng lại đi.

Cậu ấy chới với vươn tay ra.

『Nao. Biến mất đi.』

Giọng nói của Sunao đã xóa sổ tôi khỏi chiếc gondola trước khi bàn tay ấy kịp chạm tới.

Khoảnh khắc tiếp theo, tôi đã ở trong phòng của Sunao.

「 …………ư 」

Đôi mắt mở trừng trừng, lồng ngực phập phồng thở dốc như thể vừa trải qua một trận vận động kịch liệt. Chẳng thể nào đứng vững nổi, tôi đổ sụp xuống sàn ngay tại chỗ.

Cảm xúc vẫn chưa kịp đuổi theo thân xác. Cái cơ thể đang được máy sưởi hâm nóng này dường như chẳng thể dung nạp nổi một bản thể là tôi—kẻ đang lạnh toát từ tận tâm can.

Tiếng ngòi bút chì kim mài xuống giấy vang lên sàn sạt.

Ngước mặt lên, tôi thấy Sunao đang ngồi bên bàn học, đối diện với cuốn sách tham khảo.

Dựa vào cái giọng điệu gay gắt qua điện thoại ban nãy, hẳn cậu ấy thừa hiểu tình hình đã trở nên nghiêm trọng đến mức không thể cứu vãn, nhưng tôi vẫn cảm nhận được cậu ấy đang cố khoác lên mình vẻ bình thản bên ngoài.

「Nói trước nhé, tớ cởi bộ đồ Santa ra rồi đấy.」

Sunao liếc nhìn tôi, trên người vẫn mặc chiếc váy liền màu kaki. Chỉ khác là mái tóc không còn được buộc bằng dây chun vải như hồi sáng nữa.

Tôi điều chỉnh lại nhịp thở rồi mới đáp lời.

「Tớ biết mà. Cảm ơn cậu, Sunao.」

Mỗi khi được gọi tên, tôi sẽ xuất hiện từ hư vô với bộ dạng y hệt Sunao vào thời điểm đó. Từ đỉnh đầu xuống đến gót chân. Nếu là hôm nay, thì từ chiếc dây buộc tóc cho đến đôi bốt dưới chân. Thậm chí cả bộ đồ Santa mặc lót bên trong chiếc váy liền cũng được tái hiện hoàn hảo.

Tuy nhiên, những thứ trong túi áo hay đồ vật cầm trên tay thì không thể sao chép được, có lẽ vì chúng không được nhận diện là một phần cơ thể của Sunao. Thế nên, hành trang tôi mang đến Hamamatsu chỉ vỏn vẹn vài tờ tiền giấy và mấy đồng xu lẻ.

Số tiền đó cũng đã tiêu sạch, vậy nên khi tôi biến mất, thứ duy nhất còn sót lại trong cabin gondola là chiếc điện thoại của Aki.

Bộ đồ Santa tôi cất trong tủ đồ chung với Ricchan giờ này chắc cũng đã tan biến hoàn toàn. Chìa khóa tủ do em ấy giữ, nên sẽ chẳng có vấn đề gì cả.

Chim bay đi không để lại dấu vết. Đó là kết quả của việc tôi nhờ Sunao hợp tác để thực hiện trọn vẹn nguyên tắc ấy.

Chiếc điện thoại trên bàn rung lên bần bật, như thể đang oán trách tôi.

Tôi đứng dậy nhìn vào màn hình, quả nhiên là cuộc gọi đến từ Aki.

Tôi luồn tay qua bên hông Sunao, ấn vào nút từ chối đang sáng đỏ trên màn hình. Dẫu vậy, chuông điện thoại lại tiếp tục reo. Dù cảm thấy tội lỗi dâng trào, tôi chẳng còn cách nào khác ngoài việc tắt nguồn.

Tôi trả lại chiếc điện thoại đã chìm vào im lặng vào tay Sunao.

「Làm thế này ổn chứ?」

「...Ừ.」

Dù gật đầu là thế, nhưng tôi cũng chẳng biết liệu chia tay theo cách đó có thực sự ổn hay không.

Nhưng tôi đâu còn lựa chọn nào khác. Tôi thở hắt ra một hơi dài, như để tự thuyết phục chính mình.

Hít sâu một hơi, tôi khẽ khàng nói.

「Xin lỗi vì đã trả lời muộn nhé. Tớ... sẽ quay trở lại bên trong cậu.」

Có lẽ cậu ấy đã dự cảm được rằng hôm nay sẽ có câu trả lời, và cũng đoán trước được nội dung của nó.

Ngòi bút ngừng chạy. Sunao xoay chiếc ghế có bánh xe lại, trong đôi mắt cậu ấy không hề có sự ngạc nhiên, mà chỉ đọng lại ánh nhìn lo lắng dành cho tôi.

「...Cậu thực sự thấy ổn với điều đó sao?」

Tôi gật đầu không chút do dự, rồi ngồi bệt xuống tấm thảm mùa đông dày sụ.

Tôi dang rộng hai tay về phía Sunao. Đó là tư thế chuẩn bị đón nhận một cái ôm.

「Lúc nào cũng được.」

「Sao cứ thấy xấu hổ thế nào ấy.」

Sunao chần chừ một lúc, nhưng rồi cũng rời khỏi ghế và ngồi xổm xuống trước mặt tôi.

Cậu ấy hít một hơi thật sâu, nói với vẻ kiên quyết như đã hạ xong quyết tâm.

「Vậy, tớ tới đây.」

Đôi cánh tay của Sunao vòng qua cổ tôi.

Ban đầu tư thế có chút không thoải mái, khiến tôi phải cựa quậy thân mình. Hơi thở của Sunao phả trực tiếp lên vùng cổ tôi.

「Sunao, ấm quá.」

「...Vậy sao? Chẳng phải cùng một nhiệt độ à.」

Thực tế chắc đúng là như vậy. Cái lạnh lẽo vô tận ngập tràn trong khoang gondola kia, ở nơi này hoàn toàn không tồn tại.

Cơ thể ấy mảnh khảnh, mong manh đến độ tưởng chừng như yếu ớt. Dù lẽ ra chúng tôi đang vay mượn cùng một hình hài, nhưng khi được Sunao ôm chặt, tôi lại cảm nhận sự khác biệt đó rõ rệt đến lạ lùng.

Khi tôi khẽ vòng tay ra sau lưng Sunao như để nâng đỡ, một cảm giác sai lệch dấy lên trong tôi.

"Sunao...?"

Cơ thể Sunao đang run lên bần bật từng cơn nhỏ.

"Xin lỗi. Đáng lẽ mình không được phép sợ hãi vào lúc này..."

Cậu ấy sợ điều gì ư? Chẳng cần hỏi lại, tôi cũng thừa hiểu.

Sato-san cũng từng nói. Khi hai bản thể vốn đang phân tách dung hợp lại với nhau, chắc chắn sẽ xảy ra biến đổi nào đó. Nhân cách. Ký ức. Nhận thức... Chỉ cần một trong số đó thay đổi, cậu ấy sẽ không còn là Sunao của ngày hôm qua nữa.

Nếu vậy, Sunao đang hiện hữu ở đây sẽ đi về đâu? Mỗi khi những viễn cảnh ấy lóe lên trong đầu, chắc hẳn Sunao đã sợ hãi tột cùng.

"Không sao đâu, Sunao."

Tôi vỗ nhẹ vào lưng cậu ấy theo một nhịp điệu đều đặn, *bộp, bộp, bộp*, như để trấn an.

"Cuộc đời của Sunao từ nay về sau sẽ ngập tràn những điều vui vẻ."

"...Gì thế. Lời tiên tri à?"

"Không đâu. Chẳng phải tiên tri hay bói toán gì cả, đây là... lời cầu nguyện của tôi, có lẽ vậy."

Vị thần linh mà tôi vốn chẳng tin tưởng sẽ không lắng nghe lời thỉnh cầu này đâu. Ngay cả Orihime hay ông già Noel cũng chẳng thể giúp được gì.

Dẫu vậy, tôi chỉ còn biết nguyện cầu.

Bởi lẽ tôi mong Sunao được hạnh phúc hơn bất cứ ai trên đời này.

"Tất nhiên, tôi nghĩ cũng sẽ có vô vàn chuyện đau khổ. Nhưng nếu là Sunao thì sẽ ổn thôi. Đã có Sato-san, có chị Ricchan... ở nhà lại có mẹ và bố. Sunao không hề cô độc đâu."

Từ nay về sau, cô gái này sẽ tiếp tục ngắm nhìn thế giới trải rộng trước mắt bằng đôi song mâu xanh thẳm tựa mặt hồ ấy.

Một thế giới mà dù có làm cách nào đi nữa, tôi cũng chẳng thể cùng cậu ấy ngắm nhìn.

Chỉ duy nhất điều đó làm tôi cảm thấy luyến tiếc khôn nguôi, trong khi những đầu ngón tay tôi dần trở nên trong suốt. Từ ngón tay đến cổ tay, cánh tay, rồi bờ vai tan biến vào hư không, sức lực toàn thân tôi cũng theo đó mà rút cạn như để hưởng ứng.

Giống hệt hiện tượng đã xảy ra ở cầu Togetsukyo. Nếu cứ tiếp tục được Sunao ôm chặt thế này, chẳng mấy chốc tôi sẽ tan biến. Tựa như những bọt nước phù du nhỏ bé trôi dạt giữa những con sóng chỉ trong tích tắc... tôi sẽ quy hoàn vào bên trong Sunao.

Thậm chí, tôi nghĩ có lẽ mọi thứ đã quá muộn màng.

Những Bản sao nguyên bản, chắc chắn tồn tại chỉ để hiện thực hóa một ước nguyện duy nhất.

Chỉ một lần duy nhất trong đời. Dùng chính thân xác này để hiện thực hóa khát vọng của Bản gốc – kẻ đang bị nghiền nát giữa lý tưởng và thực tại – rồi bị hấp thụ và tan biến vào hư vô. Đó lẽ ra mới là cách vận hành đúng đắn, nguyên thủy nhất.

Việc tôi chỉ có thể cảm nhận ký ức của Sunao một cách mơ hồ, có lẽ là bởi tôi chỉ là một món công cụ dùng một lần rồi bỏ. Bản sao vốn không được tạo ra để trở thành một kẻ thế thân tiện lợi, có thể sử dụng lặp đi lặp lại hết lần này đến lần khác.

Bị cơn buồn ngủ bủa vây cùng cảm giác kiệt quệ khủng khiếp, tôi chậm chạp mấp máy môi.

"Được rồi mà, Sunao. Cứ mãi là một Sunao thích bánh Pretz thay vì Pocky nhé."

Cơn run rẩy của Sunao càng lúc càng dữ dội hơn.

Cảm giác hư thoát như đang chìm dần vào cõi mộng khiến lưỡi tôi líu lại, chẳng thể nói tròn vành rõ chữ. Chỉ mong sao những lời này sẽ chạm được đến cậu ấy, tôi buông mình tựa hẳn vào người Sunao.

"Cái từ 'cái lưỡi' ấy, cậu không cần phải cố ép mình phát âm khác đi đâu..."

Khi cùng Aki ăn đá bào ở lễ hội, nghe cậu ấy nói về chuyện phương ngữ, tôi đã cảm thấy rất lạ lùng.

Thói quen ngôn ngữ đã ăn sâu vào máu thịt đâu dễ gì thay đổi. Hơn nữa, Sunao vốn là đứa con quấn mẹ. Việc cậu ấy bắt chước cách nói của bố, hẳn là do đã cố tình ép bản thân phải thay đổi.

Chắc chắn ở rất nhiều khía cạnh khác nữa, Sunao đã tự uốn cong chính con người mình.

Một Sunao đã cố gắng trong tuyệt vọng để giữ khoảng cách với tôi. Một Sunao với trái tim đã bị đục khoét thành một lỗ hổng hoác. Một Sunao thật đáng thương.

Tôi nguyện cầu sao cho những xiềng xích đang đày đọa cô ấy, dù chỉ một chút thôi, sẽ được tháo bỏ.

"Với lại, này..."

Liệu còn điều gì tôi quên chưa nói không nhỉ? Tôi cố gắng lục lọi tâm trí, nhưng dòng suy nghĩ cứ rời rạc, tan tác.

Cơn buồn ngủ tựa như một lớp kén mỏng tang bao phủ lấy toàn thân, và rồi sự tồn tại mang tên "tôi" dần dần tan chảy.

Sunao ghé mặt sát lại, tựa như muốn cọ má vào tôi, rồi thì thầm điều gì đó.

「」

Thân xác đang dần tan biến này thậm chí chẳng còn cảm nhận được chút nhột nhạt nào nữa.

Ý thức lặng lẽ bị nuốt chửng vào một nơi hoàn toàn trống rỗng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!