Bản sao cũng biết yêu

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1066 15210

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

5 5

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

97 831

Có Một Cô Gái Dễ Thương Trong Tổ Đội Anh Hùng, Nên Tôi Thử Tỏ Tình

(Đang ra)

Có Một Cô Gái Dễ Thương Trong Tổ Đội Anh Hùng, Nên Tôi Thử Tỏ Tình

Suisei

Nhân vật chính là Youki, một thành viên thuộc quân đoàn Ma vương. Trong một trận chiến với Tổ đội Anh hùng, anh đã trúng "tiếng sét ái tình" với một nữ tu xinh đẹp trong nhóm đối thủ.

83 390

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

370 1499

Tập 04 - Chương 5: Bản sao, bước đi.

Chương 5: Bản sao, bước đi.

frvs8Sj.jpg

「……Ơ?」

Ban đầu, tôi không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Bởi lẽ, tôi đáng ra đã quay trở lại bên trong Sunao và tan biến rồi mới phải. Thế mà, mọi giác quan toàn thân tưởng chừng đã mất đi một lần nữa lại được khôi phục, cứ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Giữ nguyên tư thế ngồi thụp xuống, tôi lặng lẽ sờ khắp cơ thể mình. Cánh tay. Eo. Chân. Gò má. Tóc. Chạm vào đâu cũng không thấy có gì khác lạ, vẫn nguyên vẹn là cơ thể tôi đã mượn từ Sunao.

Chỉ có điều, cũng có những điểm kỳ quái. Tôi đang mặc đồng phục, nhưng thiết kế này không phải của trường Surusei.

Thêm nữa, tóc tôi, cơ thể tôi, và cả bộ đồng phục đều không có màu sắc. Một thế giới mà mọi thứ hiện hữu đều đơn sắc, tựa như một thước phim nhựa cũ kỹ, minh chứng rõ ràng rằng nơi đây là một chốn khác biệt hoàn toàn với hiện thực.

「Chuyện này…… là sao?」

Giọng nói thoát ra rành rọt từ cổ họng đang bị tôi đè nén.

Nơi tôi đang đứng cũng chẳng phải phòng của Sunao. Nhìn thế nào thì đây cũng là hành lang trường học. Nhưng tôi có cảm giác trần nhà ở đây có độ cao khác hẳn với dãy hành lang mà tôi từng biết.

Đây là đâu? Tôi đã trở nên thế nào rồi?

……Với lại, Sunao đâu?

Vừa bối rối đứng dậy, tôi bỗng co rúm người lại.

Có tiếng bước chân vọng lại từ phía cuối hành lang tranh tối tranh sáng. Có người đang tiến lại gần đây.

Gần đó, hiển nhiên là có vài cánh cửa dẫn vào các lớp học. Trong một thoáng, tôi định trốn vào một phòng nào đó, nhưng không kịp nữa rồi. Kẻ đó đã rẽ qua góc hành lang.

Tôi quên cả chớp mắt, đôi mắt mở to hết cỡ.

Tôi biết người đó.

Đáng lẽ tôi sẽ không bao giờ được gặp lại người đó nữa. Bởi vì chị ấy là người đã tan biến ngay trước mắt mọi người trên sân khấu nhà thể chất.

Tôi nghĩ đó là lời nói dối. Chuyện này không thể nào xảy ra được. Tôi đang mơ một giấc mơ thuận tiện cho bản thân, hay đang nhìn thấy ảo ảnh đây.

Thế nhưng, dáng đi thẳng lưng và nụ cười xinh đẹp kia lại quá đỗi quen thuộc…… Với cảm giác không thể tin nổi, tôi gọi tên người ấy.

「Chị Ryo?」

Dừng lại cách tôi chừng một mét, chị Ryo nheo mắt đầy tinh quái.

Đối diện với tôi đang đứng chôn chân tại chỗ, chị cất lời bằng giọng điệu và cử chỉ có chút gì đó như đang diễn kịch.

「Chào mừng em đến với vương quốc của các Replica.」

Một lúc lâu, tôi thẫn thờ không thể đáp lời.

Tôi bước chân về phía trước không phải vì ý nghĩa câu nói đã thấm vào đầu.

Chỉ là, người con gái đang mỉm cười kia có phải là thật không? Có thật sự đang ở ngay trước mắt tôi không? Tôi muốn xác nhận điều đó.

「…………Chị Ryo?」

Khi tôi vươn bàn tay run rẩy ra, chị Ryo nhẹ nhàng bao bọc lấy bàn tay ấy.

Một bàn tay ấm áp. Khi tin chắc rằng đó là hơi ấm của sự sống, nước mắt tôi tự nhiên trào ra.

Những giọt nước mắt khi thực sự hạnh phúc có lẽ không phải chảy ra từ hốc mắt, mà trào dâng từ tận đáy lòng. Những ngón tay thon dài khẽ lau đi những giọt lệ đang rơi lã chã trên khóe mắt tôi.

「Lâu rồi không gặp, Nao-chan.」

「Chị Ryo…… Thật sự, là chị Ryo sao?」

「Ừ, là thật mà.」

Hơi ấm của nụ cười ấy, đích thực là của chị Ryo.

Chị vỗ về nhẹ nhàng lên vai tôi đang khóc nức nở. Điều đó càng làm nước mắt tôi tuôn rơi nhiều hơn, nhưng tiền bối vẫn thong thả đợi tôi nín khóc.

Cuối cùng khi đã bình tĩnh lại, tôi mới nhìn kỹ lại dáng vẻ của chị Ryo. Bộ đồ chị đang khoác trên người cũng là bộ đồng phục giống hệt tôi.

「Chị Ryo, vương quốc Replica là ý gì vậy ạ? Với lại, bộ đồ đó……」

「Giải thích đơn giản thì nhé. Nơi đây là vương quốc được tạo nên bởi những Replica đã hoàn thành xong sứ mệnh của mình.」

Thấy tôi ngẩn người ra, chị Ryo cười nhẹ nhàng.

「Chị sẽ giải thích từng chút một. Nào, đi cùng chị nhé.」

Tiền bối nắm lấy tay tôi, kẻ vẫn đang đầy hoang mang.

Dáng điệu cứ như đang hướng dẫn tham quan trường cho học sinh chuyển trường vậy. Cứ thế, tôi để mặc chị dẫn đi vòng quanh khu nhà hiệu bộ.

「Gọi là vương quốc, nhưng thực ra chỉ có mỗi một ngôi trường cấp ba thôi. Mọi người cùng giúp đỡ nhau và sống vui vẻ. Những người đến trường, dĩ nhiên chỉ toàn là Replica. Còn các giáo viên thì chị nghĩ chắc không phải là Replica đâu…… chị cũng không rõ chi tiết lắm.」

Vì là trắng đen nên khó nhận biết, nhưng bầu trời khá sáng nên có vẻ đang là ban ngày. Bên trong ngôi trường tưởng chừng không người lại có rất nhiều học sinh, và họ đều nở nụ cười như để minh chứng cho lời của chị Ryo.

"Vì là trường học nên hình như chẳng có mấy khu vui chơi giải trí. Ai muốn vận động thì đến nhà thể chất, sân vận động hoặc bể bơi. Bữa sáng và tối được phục vụ tại ký túc xá, nên bữa trưa chủ yếu là ăn bánh mì bán ở căng tin. Được chị ấy nhanh nhẹn dẫn đi, tôi hầu như chẳng kịp gật đầu đáp lời.

Trước đây, tôi và Aki từng suy nghĩ về điều này. Rằng đâu đó trên thế giới này có một vương quốc của Bản sao, nơi rất nhiều Bản sao nương tựa vào nhau mà sống...

Khi tận mắt chứng kiến khung cảnh vốn chỉ là mộng tưởng ấy, tôi chẳng thể thốt nên lời cảm nghĩ nào cho trọn vẹn. Rằng có biết bao nhiêu Bản sao đã được bí mật sinh ra như thế này, vậy mà tôi, hay bất cứ ai, đều chẳng hề hay biết.

Nhận ra tôi đang chìm vào im lặng, chị Ryo dừng bước trước mặt tôi.

「Tiếp theo, em kể chuyện của Nao cho chị nghe được không?」

「...Dạ?」

「Không chỉ lý do em đến đây đâu. Mà cả những chuyện về Nao mà chị chưa biết từ trước đến giờ nữa.」

Đó chính là điều mà tôi vẫn luôn mong chị Ryo lắng nghe.

Chúng tôi ngồi cạnh nhau trên chiếc ghế băng ở sân sau. Vừa ngắm nhìn những bụi cỏ dại xám xịt, tôi vừa mở lời.

Câu chuyện về ngày tôi được sinh ra.

Bắt đầu từ đó, cho đến chuyện tôi quay trở lại bên trong Sunao.

Lời lẽ tuôn ra khi thì trôi chảy, lúc lại ngập ngừng không rõ. Tôi không im lặng dù chỉ một lần, bởi nếu không mải miết cử động miệng, tôi sợ mình sẽ lỡ thốt ra những điều không nên nói.

Chỉ mới vừa nãy thôi, tôi đã nói lời từ biệt với Aki. Ký ức ấy còn quá mới mẻ để có thể kể lại như một hồi ức xa xăm. Phớt lờ cơn nóng phát ra từ sâu trong não bộ, tôi cứ thế huyên thuyên không ngừng, tựa như một bánh xe quay đều trong hư không.

Cứ thế, chẳng biết bao nhiêu thời gian đã trôi qua.

Khi cổ họng tôi đã khô khốc, chị Ryo chạm tay vào chiếc khuyên tai bên trái và chỉ khẽ lẩm bẩm: 「Ra là vậy.」

Khi tôi nhắc đến tên cô Taeko và chú Yutaka, đôi mắt dài to của chị Ryo mở lớn đầy kinh ngạc. Sau đó, ánh mắt chị trở nên dịu dàng và gật đầu liên tục. Có lẽ chị ấy vẫn luôn bận lòng xem hai người họ sống thế nào.

Thế nhưng, phản ứng của chị với những chủ đề khác lại khá tĩnh lặng. Dù trong đó bao gồm cả những chuyện liên quan đến nguồn gốc và căn cốt của Bản sao.

Lén nhìn sườn mặt xinh đẹp ấy, tôi không thể hiểu được chị đang cảm thấy gì.

Tôi cũng muốn nghe chuyện của chị Ryo. Về mối quan hệ với tiền bối Suzumi. Về cuộc sống ở Fujinomiya. Những cảm xúc mà chị Ryo đã trải qua, bằng chính ngôn từ của chị.

Nhưng có vẻ chị Ryo không có ý định đó. Ngước nhìn bầu trời vô sắc, chị chậm rãi đứng dậy.

「Sắp tối rồi nhỉ. Cuối cùng chị sẽ dẫn em đến ký túc xá.」

「Ký túc xá... ạ?」

「Vì Bản sao làm gì có nhà đâu. Ký túc xá nằm ngay cạnh trường, mọi người đều sống ở đó. Chị không làm Hội trưởng Hội học sinh như Suzumi, nhưng chị đang làm Trưởng ký túc xá đấy. Nè, Ryo mà làm Trưởng ký túc xá nghe buồn cười lắm đúng không?」

Bị nụ cười toe toét của chị Ryo cuốn theo, tôi cũng bật cười. "Trưởng ký túc xá Ryo", quả thực hơi khó gọi.

「Mọi người cứ gọi thẳng chức danh là Trưởng ký túc xá thôi.」

「À ừm... Em muốn gọi là chị Ryo như trước giờ vẫn gọi. Có được không ạ?」

「Tất nhiên rồi.」

Nhìn theo bóng lưng chị Ryo bắt đầu bước đi, tôi hỏi điều mình vẫn luôn thắc mắc.

「À, chị Ryo này. Ở đây có Bản sao của chị Sato Kozue hay Aloisia Yarn không ạ?」

Nếu vương quốc Bản sao là nơi tập hợp những Bản sao đã hoàn thành sứ mệnh... thì có lẽ Bản sao của hai người họ cũng đang ở đây.

Tôi đã nghĩ vậy, nhưng chị Ryo lại lắc đầu với vẻ khó xử.

「Tiếc là tìm kiếm chỉ dựa vào tên thì hơi khó đấy. Giả sử họ có đến đây thì cũng có thể họ đang dùng tên khác rồi.」

「Tên khác ạ?」

「Ừ. Vì được giải phóng khỏi Bản gốc nên nhiều người đổi tên lắm.」

Tôi ngớ người ra. Nhưng tôi hiểu ý nghĩa và mục đích của việc đó.

Ngay cả cái tên Nao vốn dĩ cũng là biệt danh của Sunao. Tôi chỉ cướp lấy nó mà thôi. Nếu vậy thì, cả tôi nữa...

「Nao có muốn đổi tên không? Tầng một của trường là văn phòng hành chính, có thể làm đủ loại thủ tục ở đó đấy. Nếu muốn thì chị đi cùng cho.」

Chị Ryo nói như đi guốc trong bụng tôi. Tôi lí nhí trả lời.

「Dạ thôi, hiện tại thì không cần đâu ạ. Em cũng chẳng nghĩ ra được cái tên nào khác.」

「Vậy hả. Chị hiểu rồi.」

Tôi đã lỡ dịp hỏi về cảm giác kỳ lạ trong tầm nhìn, nhưng cũng chẳng còn tâm trạng nào để hỏi thêm nữa."

Không mất quá nhiều thời gian để tôi quen với nếp sinh hoạt tại vương quốc Bản sao.

Sự khác biệt to lớn nằm ở việc tôi không sống ở nhà mà ở trong ký túc xá thuộc khuôn viên trường, và cơ hội được ngồi lên các phương tiện như xe đạp hay tàu điện trở nên cực kỳ ít ỏi.

Ngày thường, tôi lên lớp nghe giảng. Ngày nghỉ, tôi tụ tập cùng chị Ryo và những người bạn mới quen trong phòng, tổ chức những buổi học nhóm hay tiệc ngủ pijama. Tôi mãn nguyện tận hưởng cuộc sống của một nữ sinh trung học bình thường.

Dù không được ghi trong sổ tay học sinh, nhưng có một luật bất thành văn là việc săm soi hoàn cảnh của nhau được xem là điều cấm kỵ. Chị Ryo vào ngày đầu tiên có lẽ là ngoại lệ duy nhất vì chị ấy vốn đã quen biết tôi. Như để chứng minh cho điều đó, kể từ sau lần ấy, chị không hề hỏi han thêm bất cứ điều gì.

Sự khác biệt so với hiện thực còn nằm ở nhiều khía cạnh khác.

Bắt đầu từ việc thế giới này hoàn toàn vô sắc, bầu trời không bao giờ đổ mưa hay thả xuống những cánh hoa tuyết. Những cơn gió lúc nào cũng nhạt thếch, âm ấm. Tiếng chim hót hay côn trùng kêu đều bặt vô âm tín. Tóm lại, nơi này không có bốn mùa.

Chúng tôi không thể bước ra khỏi trường. Phía bên kia bức tường cao ngất là sương mù giăng kín, chẳng thể nhìn thấy bất cứ thứ gì. Không một học sinh nào được lên lớp. Dù vẫn có những kỳ thi định kỳ, nhưng tuyệt nhiên không ai đả động đến chuyện tương lai...

Thi thoảng tôi cũng thấy tinh thần sa sút, nhưng vô vàn nghi vấn cứ thế tan biến như sương khói khi tôi dần quen với cuộc sống nơi đây. Đó chỉ là những chuyện vặt vãnh thôi. Cần gì phải bận tâm đến những thứ đó khi mọi người vẫn đang sống với nụ cười trên môi kia chứ.

Nếu là ở nơi này, ngay cả tôi cũng có thể trải qua những tháng ngày bình phàm và yên ả.

Tôi không cần phải giữ ý tứ hay e ngại bất kỳ ai nữa. Mỗi ngày ăn cơm, ngủ trên giường, rồi khi mở mắt ra là có thể đến trường. Tôi có thể sống là chính mình trong từng phút, từng giây.

Thật biết ơn là kho tàng sách trong thư viện vô cùng phong phú. Dù chẳng có thêm ấn phẩm mới nào, nhưng tôi cũng không bao giờ lo thiếu sách để đọc.

Cứ mỗi khi tan học, tôi lại thường xuyên lui tới thư viện.

Tôi không tham gia hoạt động câu lạc bộ nào cả. Trường này không có câu lạc bộ văn học. Dù cũng có cách là tự mình thành lập câu lạc bộ, nhưng tôi cảm giác mình chẳng thể chiêu mộ được ai nên đành bỏ cuộc.

Sâu bên trong thư viện vắng lặng hơi người có một không gian dành cho việc đọc sách và tự học. Một buổi chiều tan trường nọ, tôi đến thư viện và bắt gặp chị Ryo đang ngồi đọc sách một mình ở đó.

Định bụng hù chị ấy một phen, tôi rón rén tiến lại từ phía sau, không gây ra một tiếng động. Trong lòng tôi đang thầm niệm câu thần chú "Daruma-san ngã rồi", nhưng chị tiền bối lại bất ngờ quay lại ngay khi tôi vừa đếm đến chữ "rồi", cứ như thể chị ấy được đặc cách vào vai quỷ dữ trong trò chơi này vậy.

Thấy tôi phụng phịu, chị Ryo bật cười thích thú.

「Chị đang đọc gì thế ạ?」

Bìa cuốn sách hướng về phía tôi có vẽ hình một cậu bé.

Dù không thể cảm nhận được những gam màu dịu dàng ấy, nhưng tôi biết rõ người đang đứng trên tinh cầu nhỏ bé, lặng lẽ nhìn về phương xa kia là một thiếu niên tóc vàng kim khoác trên mình bộ trang phục màu lục. Đó là cuốn "Hoàng tử bé" của Saint-Exupéry.

Trên chiếc bàn dài có đặt một cuốn sổ phác thảo và vài cây bút chì. Vốn là người giỏi vẽ vời, có lẽ chị Ryo định vẽ lại một cảnh trong "Hoàng tử bé" chăng. Tôi tò mò không biết nếu là chị thì sẽ họa nên một bức tranh thế nào, nhưng trang giấy mở ra vẫn còn trắng tinh khôi.

「Nao-chan có muốn đọc cùng không?」

Tôi cũng từng đọc qua cuốn này rồi, nhưng vì là một câu chuyện đầy mê hoặc nên dù có đọc lại bao nhiêu lần cũng chẳng sao. Tôi kéo chiếc ghế bên cạnh chị Ryo, ngồi xuống và tựa vai vào chị.

Trang sách đang mở là đoạn đối thoại nổi tiếng với chú cáo. Đó là cảnh Hoàng tử bé, khi thời khắc khởi hành đã cận kề, nói lời từ biệt với chú cáo đã quấn quýt bên mình.

「Tạm biệt,」 Hoàng tử bé nói...

「Tạm biệt,」 Cáo nói. 「Vậy thì tớ sẽ cho cậu biết một bí mật. Rất đơn giản thôi. Người ta chỉ nhìn thấy rõ ràng bằng trái tim. Cái cốt yếu thì mắt thường không thấy được.」

「Cái cốt yếu thì mắt thường không thấy được,」 Hoàng tử bé lặp lại để ghi tạc vào lòng.

「Chính thời gian mà cậu dành cho bông hồng của mình đã khiến bông hồng ấy trở nên quan trọng đến thế.」

Đọc đến đó, tôi bất giác quay mặt đi.

Tôi nghĩ *Hoàng tử bé* chính là một ngôi sao được dệt nên từ ngôn từ.

Một câu chuyện tựa như báu vật, dịu dàng và đáng yêu, khẽ soi sáng đêm đen và nắm lấy tay dẫn lối cho người ta.

Nhưng đây là lần đầu tiên tôi có cảm giác như phần mềm yếu nhất trong tim mình bị khoét sâu vào.

「Khi trái tim mệt mỏi, người ta thường muốn đọc *Hoàng tử bé* nhỉ. Nhưng khi trong lòng có điều gì đó cảm thấy tội lỗi, có lẽ đọc nó sẽ trở nên đau đớn.」

Chị Ryou gập cuốn sách lại, tạo ra tiếng "bộp" khô khốc. Thấy tôi không đáp lời, chị bèn đổi chủ đề.

「Nao-chan, nghe nói em lại được tỏ tình rồi từ chối người ta hả?」

Có lẽ vì ở trường ít hình thức giải trí nên những lời đồn đại về chuyện yêu đương lan truyền nhanh khủng khiếp. Không rõ là do có ai đó nhìn thấy hay do đối phương đã đi rêu rao nữa.

Chẳng khác gì hiện thực cả. Kết bạn, đôi khi cãi vã. Dõi mắt theo người mình để ý, rồi đôi khi tỏ tình. Việc học, câu lạc bộ, bạn bè, và cả tình yêu. Thanh xuân ở vương quốc của các Bản sao cũng được cấu thành từ những yếu tố đó.

Tôi không thể hòa nhập vào đó. Vì thế mỗi ngày, tôi đều đến thư viện một mình.

「Em cứ thử hẹn hò xem sao.」

Chị Ryou nói vậy, nhưng tôi không muốn gieo hy vọng cho người mà mình không chắc sẽ nảy sinh tình cảm. Hơn nữa, tôi hoàn toàn không thể tưởng tượng ra cảnh mình thích cậu ta.

「Em hầu như chẳng biết gì về người đó cả.」

「Thế nên mới bảo là 'thử' mà?」

Chị Ryou chống cằm lên chiếc bàn dài, tinh nghịch nghiêng đầu. Tôi thầm nghĩ, chính chị cũng nổi tiếng là người chẳng bao giờ nhận lời tỏ tình của ai, nhưng trường hợp của chị ấy là do mải mê vẽ tranh mà thôi.

Còn tôi thì sao?

Có được tự do rồi, tôi muốn làm gì ở chốn này đây?

「Nao-chan, em không cần phải dè dặt với ai cả đâu. Đây là đất nước của chúng ta. Là đất nước chỉ có các Bản sao sinh sống mà.」

Tim tôi thót lại, cứ như bị chị ấy đọc được suy nghĩ.

「...Em đi tìm cuốn sách khác đây ạ.」

Tôi đứng dậy, rời khỏi bàn.

Dù chẳng có hứng đọc sách, nhưng có lẽ vì tôi đã rời chỗ ngồi nên mọi thứ trở nên kỳ lạ chăng? Những giá sách kia trông cứ uốn lượn, vặn vẹo như những thân cây cổ thụ khổng lồ. Cảm giác như tôi đang bị giam cầm trong một khu rừng không lối thoát.

Cảm thấy sợ hãi mơ hồ, tôi ngoảnh lại thì thấy chị Ryou ở phía sau đã mở cuốn *Hoàng tử bé* ra lần nữa. Những ngón tay búp măng trắng muốt đang lướt đi, nâng niu từng con chữ.

「『Nhưng cậu không được quên. Cậu phải chịu trách nhiệm mãi mãi với những gì cậu đã cảm hóa, những gì cậu đã kết thân. Cậu có trách nhiệm với bông hồng của cậu...』」

Giọng nói trong trẻo, đẹp đẽ vang lên mượt mà như đang diễn đọc, đó chính là lời của Cáo mà tôi vừa đọc ban nãy.

Cảm giác như bị giọng nói ấy trách cứ, tôi lách người qua những hàng cây đang đan xen vào nhau, vội vã chạy khỏi thư viện.

◇◇◇

Ở ngôi trường chỉ dành cho các Bản sao này không có các sự kiện như dã ngoại, thực tập hay tham quan học tập. Vì không thể ra khỏi trường nên đó là điều hiển nhiên.

Bù lại, đại hội thể thao và lễ hội văn hóa vẫn được tổ chức. Hôm nay là ngày diễn ra đại hội bóng.

Nữ sinh có thể chọn giữa bóng chuyền và bóng né.

Sau một hồi đắn đo, tôi chọn bóng né. Khi nghe tin chị Ryou cũng chọn môn này, chúng tôi đã đùa nhau rằng "hẹn gặp ở chung kết nhé", nhưng không ngờ lớp của cả hai lại thực sự trụ lại đến cuối cùng.

Tiếng còi vang lên.

Đội năm ba giành được bóng trước trong pha tranh bóng.

Ngay lập tức một người bị ném trúng. Tôi nhặt quả bóng văng ra và ném trả ngay vào nội tuyến của đối phương. Khán giả rải rác khắp nhà thi đấu hò reo trước trận chiến kịch liệt đang diễn ra.

Cuối cùng, trên sân chỉ còn lại hai người: tôi và chị Ryou.

Các bạn cùng lớp khác đều đã ra ngoại tuyến, nên đây thực chất là một trận đấu tay đôi.

Chị Ryou cầm bóng, nhìn tôi với ánh mắt rực lửa hiếu chiến.

Tôi khẽ nhảy lên né quả bóng đang nhắm vào chân mình. Tôi sẽ không ngã rồi chảy máu cam như *ai đó* đâu.

Bởi vì tôi vận động rất giỏi mà. Tôi đã leo núi, chạy marathon, thậm chí chạy con thoi vì *cô ấy*.

「Em nhanh nhẹn thật đấy, Nao-chan.」

「Chị cũng vậy mà!」

Chị Ryou né những đường bóng bằng những chuyển động thanh thoát nhẹ nhàng. Đội ngoại tuyến quả cảm cố dồn ép bằng những đường chuyền liên tục, nhưng chị ấy trườn qua lưới bao vây một cách trơn tru.

Chị Ryou bắt gọn quả bóng bay thẳng vào ngực mà chẳng tốn chút sức lực nào. Tôi vừa lùi lại phía sau, vừa lạnh lùng quan sát từng cử động của tiền bối.

Màn đáp trả ấy kéo dài một lúc.

Tôi tập trung cao độ vào trận đấu. Dù chẳng có phần thưởng, tôi vẫn muốn đoạt lấy chức vô địch. Chức vô địch mà lớp của cô ấy đã không thể chạm tới, tôi sẽ là người giành lấy.

「Nao-chan, chán rồi sao?」

「Dạ?」

Trước câu hỏi bất ngờ bay tới thay vì quả bóng từ chính diện, tôi chớp mắt ngỡ ngàng.

「Em đâu có chán.」

Tôi đang chơi nghiêm túc, nếu bị nhìn thành ra thế thì thật xúc phạm. Tôi đáp trả, nhưng chị Ryou cứ như quên mất đang thi đấu, một tay ôm bóng trước ngực, tay kia chống cằm.

「Vậy sao. Trong mắt chị thì trông em có vẻ chán chường lắm.」

「Chị đang nói gì vậy, chị Ryou.」

Tôi cạn lời.

Hay đây là một chiến thuật nào đó? Định làm nhuệ khí của tôi mòn đi, hay tính toán nhắm vào khoảnh khắc tôi lơ là để ném bóng?

Nhưng nếu thế, việc chị Ryou cứ giữ khư khư quả bóng thật kỳ quặc. Chuyền nhanh cho ngoại tuyến để tỉa tôi từ điểm mù thì tỷ lệ thành công phải cao hơn chứ.

Phớt lờ ánh mắt nghi hoặc ấy, chị Ryou cất lời.

「Nhắc mới nhớ, không biết Aikawa Sunao giờ này đang thế nào với Aki-kun nhỉ.」

「……Dạ?」

Như thể bị dội một gáo nước lạnh buốt từ đỉnh đầu, tôi chết sững.

Đã lâu lắm rồi tôi mới nghe thấy cái tên đó. Vì họ không hiện diện ở nơi này, nên chẳng có dịp nào để gọi tên.

Tôi đầy sơ hở, nhưng chị Ryou không ném bóng. Nếu chị ném, cuộc hội thoại này sẽ bị gián đoạn dù chỉ trong chốc lát, nhưng chị không cho phép điều đó xảy ra.

「Này. Sato Kozue đã nói rồi đúng không? Rằng nếu Nao-chan quay về bên trong Aikawa, thì nhân cách, ký ức, và nhận thức sẽ bị ảnh hưởng. 『Giữa Bản gốc và Bản sao, tính cách và những sự kiện trải qua đều khác biệt, nên cách suy nghĩ và nhìn nhận sự việc cũng khác nhau. Nhưng trường hợp dung hợp lại, thì có lẽ là...』 nhỉ?」

Dù chỉ nghe lại từ tôi, chị Ryou vẫn đọc thuộc lòng một cách trôi chảy.

「Lúc đó, Sato muốn nói tiếp thế này nhỉ. Có lẽ, Aikawa và Aki-kun sẽ bị cuốn hút lẫn nhau, và rồi hẹn hò cũng nên...」

Máu trong đầu tôi rút sạch, nghe rõ cả tiếng rít lạnh lẽo.

「……Chuyện đó...」

Bị ép phải đối diện với điều mình không muốn nghĩ tới, đôi môi tôi run rẩy. Chị Ryou nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt như thương hại.

「Nao-chan cũng hiểu khả năng đó mà. Nếu Aki-kun cảm nhận được Nao bên trong Aikawa, thì cậu ấy sẽ...」

「Dừng lại đi!」

Cuối cùng tôi cũng khuỵu xuống sàn nhà thi đấu, đế giày rít lên một tiếng kêu thảm thiết như bị nghiền nát.

「Thế nhưng Nao-chan, người lẽ ra đã quay về bên trong Aikawa, lại chẳng cảm nhận được gì cả. Việc em không biết hiện giờ hai người họ ra sao, chính là câu trả lời cho tất cả, phải không?」

「……Em thấy không khỏe, hôm nay em xin về sớm.」

Dù tôi buông lời như một sự chống đối, chị Ryou vẫn không chịu buông tha.

「Em định chạy trốn đến bao giờ? Trốn chạy khỏi hiện thực, rồi lại tiếp tục trốn chạy ở thế giới này. Thế rồi em định làm gì? Em muốn đi về đâu?」

Quả bóng chị Ryou ném trúng vào vai tôi khi tôi vẫn đang ngồi thụp xuống.

Nó va vào nghe một tiếng "bộp" yếu ớt rồi rơi xuống mặt sàn nhà thi đấu. Cộp, cộp... quả bóng lăn đi đâu, tôi cũng chẳng rõ nữa.

「Đừng chỉ biết chạy trốn nữa, phải đối mặt đi thôi. Nao-chan có trách nhiệm đó. Bởi vì em đã làm tổn thương rất nhiều người.」

「Chuyện đó...」

Tôi định đáp lại là "không có". Chẳng có ai, chẳng ở đâu có người bị tổn thương vì tôi cả.

Nhưng chị Ryou cụp mắt xuống và nói tiếp.

「Aki-kun thật đáng thương. Đang hôn người yêu trên vòng đu quay thì cô gái ấy lại tan biến mất. Chắc cậu ấy chẳng bao giờ dám đến công viên giải trí nữa đâu nhỉ.」

「……Làm gì có chuyện...」

「Cả Hironaka-san và Mochizuki-kun cũng vậy. Thế là những ký ức vui vẻ đã bị phá hỏng hoàn toàn. Suốt kỳ nghỉ đông, liệu họ có cười nổi chút nào không? Hay là cứ mãi chìm đắm trong cảm giác day dứt khôn nguôi?」

「Nhưng mà, em đã không để lại bất cứ thứ gì ở nơi đó cả.」

Không thể cứ đứng im chịu trận, tôi bật lại.

Tôi không muốn bị chỉ trích rằng những gì mình làm là sai trái, hay tôi đang chạy trốn. Thấy tôi xù lông lên vì tự ái, chị Ryou cau mày.

「Vậy sao? Nếu em thực sự nghĩ thế...」

Như một nhạc trưởng chỉ huy dàn giao hưởng, hay một kẻ sử dụng ma thuật, chị Ryou giơ cao tay trái.

「Nao-chan, hãy khoác lên mình bộ đồng phục nào.」

Nghĩ rằng chuyện đó thật ngớ ngẩn, tôi hạ mắt xuống, nhưng bộ đồ thể dục đã biến mất, thay vào đó là bộ đồng phục. Hơn nữa, đó là bộ đồng phục quen thuộc của trường Cao trung Suruga Seiryo.

Tiến lại gần tôi đang chết lặng, những đầu ngón tay của chị Ryou tháo tung nút thắt hình bướm trước ngực tôi.

*Soạt*, chị đoạt lấy chiếc nơ đơn sắc như thể đang giăng bẫy bắt lấy nó, rồi cố tình quấn nó quanh cổ tay trái của mình để tôi nhìn thấy. Tôi chỉ nheo mắt đầy ngờ vực, nhưng rồi nhận ra ý nghĩa của hành động đó chậm một nhịp.

Màu sắc của chiếc nơ Surusei.

「A...」

Phải rồi.

Chỉ duy nhất một thứ. Tại nơi đó, có một vật đã bị bỏ lại.

Tấm vé Free Pass của PalPal. Cái vòng màu xanh lam đeo trên cổ tay.

Đó không phải thứ Sunao mang trên người. Đó là thứ tôi đã đeo vào cổ tay trái khi đi ra ngoài. Tại nơi đó, một vật chứng khắc sâu sự biến mất của tôi đã bị bỏ lại.

「Chim bay đi không để lại dấu vết, chuyện đó là không thể nào đâu. Nói đúng hơn là em đã để lại một vết thương không bao giờ lành. Nè, Nao-chan... tại sao em lại biến mất trước mặt mọi người theo cách đó?」

Chị Ryou nói đúng.

Có vô vàn cách khác cơ mà. Đâu cần thiết phải diễn một màn chia ly kịch tính đến thế... như thể máu tươi phun trào, như nỗi đau xác thịt, như khắc sâu vào tận tủy não...

Ví dụ như một con mèo ốm yếu lặng lẽ biến mất khỏi tầm mắt chủ nhân. Một cuộc chia ly êm đềm và bi thương như thế lẽ ra là đủ rồi. Lẽ ra còn vô số cách nhẹ nhàng hơn.

Tôi có thể làm vậy, nhưng lý do tôi đã không làm.

Đó là.

「...Bởi vì.」

「Ừm.」

Được thúc giục bằng cái gật đầu ẩn sau vẻ nghiêm khắc, sống mũi tôi cay xè.

「Em không muốn... bị lãng quên.」

Những cảm xúc thật sự mà tôi luôn lảng tránh giờ đây hóa thành dòng lệ nóng hổi trào ra. Những giọt nước mắt lớn rơi lã chã xuống sàn nhà thi đấu.

「Em không muốn mọi người... quên mất em.」

A.

Tôi mới ích kỷ làm sao.

「Em muốn chị Ricchan, người đã tìm ra em, và anh Mochizuki, người đã cùng em diễn kịch, phải nhớ kỹ về em.」

Không buồn lau nước mắt, tôi nói tiếp.

「Em không muốn Aki có người yêu nào khác ngoài em. Em không muốn cậu ấy hẹn hò với bất kỳ ai không phải là em, kể cả Sunao. Em không muốn họ nắm tay, ôm ấp, hay hôn hít. Em muốn... đối với Aki, người đầu tiên và người cuối cùng cũng chỉ là em mà thôi.」

Tôi ghét việc có người khác đứng cạnh cậu ấy.

Ghét. Ghét. Ghét lắm. Tuyệt đối không chịu được.

「Thực ra, ngay cả em cũng...」

Phần sau đó, tôi không thể thốt nên lời nữa.

Giống như một cây thông Giáng sinh vậy. Tôi đã dựng lên những vỏ bọc bằng đủ loại ngôn từ, trang hoàng nó thật lộng lẫy. Tôi cứ tin rằng chỉ cần làm cho nó trông thật hào nhoáng, thật mỹ lệ, thì tôi sẽ ổn thôi.

Nhưng làm sao mà ổn cho được. Trái tim tôi vẫn luôn gào thét không ngừng. Tôi không biết phải làm sao cả. Vì không biết, nên tôi đã chọn cách chạy trốn.

Chị Ryou quỳ gối xuống, ôm lấy cơ thể đang nấc lên từng hồi của tôi vào lòng.

Cơ thể chị thật ấm áp. Một mùi hương dễ chịu tỏa ra, như bao bọc lấy cả tâm hồn tôi một cách êm ái.

「Thiệt tình, ngốc quá đi. Nao-chan này, em quên rồi sao?」

Bàn tay tiền bối dịu dàng xoa đầu tôi. Tôi cứ để mặc chị làm vậy và lắng nghe giọng nói ấy.

"Chính em, Nao-chan, đã nói với chị – kẻ đang đóng vai thế thân cho Suzumi. Rằng đừng có giả bộ hiểu chuyện. Rằng hãy nói rõ ra xem, người mà chị khao khát muốn ở bên là ai."

Phải rồi, cuối cùng tôi cũng nhớ ra.

Tôi đã ép Ryou-senpai phải nôn ra hết ruột gan, nhưng chính mình lại lãng quên điều đó. Tôi ngụy biện rằng tất cả là vì Sunao, rồi định chọn lấy con đường của một kẻ hiểu chuyện.

"Nếu không hiểu, thì cứ nói là không hiểu là được mà. Dù có nhơ nhuốc, có ích kỷ, hay tuyệt vọng đến mức nào đi nữa cũng chẳng sao. Bởi vì, em biết tất cả những thứ đó... khi gộp lại được gọi là gì không? ..."

Bên vành tai ướt đẫm lệ của tôi, Ryou-senpai khẽ khàng thì thầm lời còn bỏ ngỏ.

Nghe thấy thế, tôi chậm rãi ngẩng mặt lên. Tôi dùng tay áo đồng phục quệt đi những giọt lệ. Tôi không thể cứ ngồi thu lu ở đây mà sụt sùi mãi được.

Ryou-senpai đã chọn ở bên gia đình đã nuôi nấng chị ấy. Một người đã đau đớn hơn bất cứ ai, tổn thương chồng chất, nhưng cuối cùng vẫn chọn lấy câu trả lời không chút hối tiếc. Tôi không muốn bị một người như chị ấy nhìn bằng ánh mắt ngán ngẩm.

Khi tôi đứng dậy, Ryou-senpai chỉ tay về phía cửa sau nhà thể chất.

"Kia, em thấy không? Ở ngay giữa sân vận động ấy."

Hai chúng tôi cùng bước về phía cánh cửa sau đang mở toang.

Khi nheo mắt nhìn kỹ, tôi thấy có thứ gì đó đang rủ xuống từ bầu trời trên cao.

"...Đó là..."

"Phải, đó là con đường được chuẩn bị để quay về hiện thực."

Chỉ độc một sợi duy nhất. Một sợi tơ bạc rủ xuống từ thiên đường.

Sợi tơ mỏng manh, đung đưa yếu ớt dù chẳng hề có gió. Tựa như tơ nhện, nó kéo dài vô tận lên bầu trời xa xăm.

Tôi cảm giác như mình đang ngước nhìn một thế giới quá đỗi xa xôi, một thế giới mơ hồ không rõ hình hài từ dưới đáy nước sâu thẳm. Tôi và Ryou-senpai, tựa như hai chú cua, nheo mắt ngước nhìn lên cao.

Chính vào khoảnh khắc tôi nghĩ vậy.

Tầm nhìn bỗng chốc mở toang, như thể vừa thoát khỏi một đường hầm dài hun hút.

Trên bầu trời vô tận trong vắt, xanh thẳm, xanh đến mức như muốn nuốt chửng lấy người ta, những đám mây tích khổng lồ lững lờ trôi.

Chú chim non đang nghỉ trên cành vụt bay lên, làm xao động ngọn gió. Cơn gió vừa sinh ra ấy âu yếm vuốt ve những đóa hướng dương đang mỉm cười với mặt trời.

Lắng nghe bản đại hợp xướng râm ran của lũ ve sầu, những giọt mồ hôi lấm tấm rịn ra trên trán. Thế giới đơn sắc vốn bị sương mù bao phủ giờ đây dần lấy lại sắc màu như đang chơi trò đuổi bắt, chẳng còn lại bất cứ thứ gì là vô sắc nữa.

Tựa như mùa hè năm ấy, khi tôi gặp cậu, đang nắm tay tôi quay trở lại.

Một thế giới rực rỡ sắc màu đến mức ngỡ như dối trá đang nhìn thẳng vào tôi, không chút lảng tránh.

"Hóa ra... nó không hề đơn sắc."

"Ái chà. Trong mắt Nao-chan thì nó trông như vậy sao?"

Ryou-senpai nói với giọng trêu chọc. Mái tóc đen bóng mượt mà và đôi má ửng hồng màu hoa hồng đầy sức sống. Tôi thấy tất cả những gì dệt nên con người chị ấy đều đẹp đẽ vô ngần.

Cuối cùng tôi cũng nhận ra. Thế giới này sở dĩ không có màu sắc, là bởi tôi đã tự huyễn hoặc mình như thế.

Cảnh sắc trong mắt tôi nhuốm màu rực rỡ là bởi tôi đã biết yêu. Khi có Aki ở bên, bầu trời trông xanh trong hơn. Những hạt mưa trở nên lạnh buốt hơn. Trái tim tôi tấu lên khúc nhạc dồn dập, như hối thúc "nhanh lên, nhanh lên nữa".

Tôi ước rằng đối với Aki, mọi thứ cũng giống như vậy.

Ngay cả lời nguyện cầu dâng lên cũng ngân nga tựa như những vì sao trên bầu trời đêm.

"Có lẽ con đường để quay về hiện thực trong mắt Nao-chan và chị trông cũng khác nhau đấy."

Tôi đưa mắt nhìn theo hướng nhìn của Ryou-senpai.

"Biết đâu lại trông giống vé trọn gói ở công viên giải trí chẳng hạn."

"Nếu là giấy tổng hợp thì yên tâm thật."

"Hay trông như cái đuôi của gấu trúc đỏ."

"Thế thì tội nghiệp lắm, em chẳng dám kéo đâu."

"Có khi lại trông giống cái thìa xúc đá bào cũng nên."

"Không phải vị chanh đâu, là vị dưa lưới đấy ạ."

Hai chúng tôi trao đổi những lời nói và nụ cười, đan cài vào nhau như đang chơi trò chơi dây.

Nhưng rồi, nụ cười trên gương mặt tôi vụt tắt, tựa như con sóng rút nhanh ra biển.

"Hửm? Sao thế?"

"Em không muốn... không được gặp lại Ryou-senpai nữa đâu."

Tôi muốn gặp Aki. Tôi có chuyện muốn nói với Sunao. Tôi cũng lo lắng cho Ricchan và anh Mochizuki. Cả kết quả giải thưởng tiểu thuyết hay buổi công diễn vào tháng Hai, tôi vẫn chưa được biết.

Nhưng quay trở về hiện thực đồng nghĩa với việc tôi sẽ chẳng thể nào gặp lại Ryou-senpai được nữa.

"Khó khăn lắm chị em mình mới gặp lại được nhau thế này. Đã có thể trò chuyện, đã có thể cùng nhau cười đùa..."

"Tưởng em định nói cái gì, thật là..."

Đôi mắt Ryou-senpai nhìn tôi chăm chú, ươn ướt, nhưng trái ngược với giọng điệu ấy, khóe miệng chị lại đang nhếch lên một nụ cười tinh quái.

"Có đứa hậu bối nhõng nhẽo đúng là khổ tâm thật đấy. Em luyến tiếc chị đến thế cơ à?"

"Em luyến tiếc lắm ạ."

Tôi đáp lại không chút do dự, rồi khẩn khoản nài nỉ.

"Ryou-senpai không thể cùng em trở về sao ạ?"

"Giống như những tội nhân bám lấy sợi tơ đuổi theo Kandata ấy hả?"

Ryou-senpai nhún vai, nở một nụ cười chua chát.

"Làm thế cũng vô nghĩa thôi. Ở phía bên kia không có Suzumi. Nếu chị nắm lấy, sợi tơ chắc chắn sẽ đứt lìa. Đó là định mệnh rồi."

Ryou-senpai nói vậy vì không muốn hủy hoại cơ hội dành cho tôi.

Thấy tôi vẫn chưa thể chấp nhận, chị ấy nở nụ cười có chút tinh quái.

"Vậy thì thế này nhé. Một ngày nào đó, ở một nơi nào đó, chúng ta hãy gặp lại nhau."

Nghe cứ như lời nói dối để dỗ dành trẻ con, tôi cắn chặt môi dưới, im lặng không đáp.

"Chắc Nao-chan không để ý nhỉ. Cư dân của vương quốc Replica cứ liên tục tăng rồi giảm. Có những người như Nao-chan vì lý do nào đó mà trở về hiện thực... và người ta cũng bảo rằng, những ai không còn ôm ấp nỗi hối hận trong lòng nữa cũng sẽ rời khỏi nơi này."

Bị khơi gợi sự tò mò, tôi ngẩng mặt lên, thấy đôi má Ryou-senpai đang ửng hồng như một thiếu nữ, bàn tay chị đặt nhẹ lên ngực.

"Chị ấy mà. Chẳng bao lâu nữa sẽ được tái sinh và đi tìm gặp Nao-chan đấy."

"Tái... sinh ạ?"

"Đây là thế giới mà Replica còn tồn tại được cơ mà. Chỉ là chúng ta không biết thôi, chứ những chuyện kỳ lạ hơn chắc chắn còn đầy rẫy... biết đâu chuyện tái sinh lại dễ dàng đến không ngờ ấy chứ?"

"..."

"Chị cũng muốn gặp lại Suzumi, cả bố và mẹ nữa. Nè, nếu em gặp một cô gái xinh đẹp, tuyệt vời và giàu sức biểu cảm, hãy thử gọi tên chị xem sao nhé."

Ryou-senpai nói ra điều đó một cách nhẹ tênh, khiến tôi cứ muốn tin vào cuộc tái ngộ tựa như phép màu ấy.

Trước mắt tôi đang lặng thinh không nói nên lời, ngón tay của tiền bối khẽ khàng lướt tới.

"Đừng có làm cái mặt bất an thế chứ."

"Á."

Trán tôi bị búng một cái không chút nương tay. Ryou-senpai nheo mắt cười tít, rồi đưa tay xoa xoa vỗ về vầng trán chắc hẳn đang đỏ ửng lên của tôi.

"Nếu là Nao-chan, người đã tìm ra chị, thì dù có bao nhiêu lần đi nữa em cũng sẽ tìm thấy chị, đúng không?"

Tôi thoáng chút ngập ngừng. Bởi lẽ ngữ điệu cuối câu của chị ấy hơi run rẩy.

Ai rồi cũng sẽ sợ hãi thôi. Bởi việc đưa ra lựa chọn là điều vô cùng khó khăn.

Dẫu vậy, Ricchan chắc chắn hôm nay vẫn sẽ viết tiểu thuyết. Anh Mochizuki vẫn đang miệt mài tập kịch. Cũng giống như việc Ryou-senpai đang dõi theo tôi, chuẩn bị rời khỏi chốn này để bắt đầu một hành trình mới.

Có những người không thong thả ngồi chờ tương lai đến, mà chỉ một lòng dốc sức tiến về phía trước.

Nếu vậy thì tôi cũng muốn ngẩng cao đầu để đi gặp lại chị ấy.

"Vâng, nhất định ạ!"

Tôi đáp lại bằng một nụ cười cố tỏ ra mạnh mẽ, và Ryou-senpai, với đôi mắt đã nhòe lệ, cũng mỉm cười.

"Phải có khí thế thế chứ!"

Hai bàn tay của tiền bối nhẹ nhàng đẩy vào lưng tôi.

Chân tôi bước ra khỏi nhà thể chất, nhưng tiền bối vẫn đứng lại, cách tôi một bước chân về phía sau. Tôi tự xốc lại tinh thần, tự nhủ rằng từ đây mình phải bước đi một mình.

"Nào, đi đi. Có lẽ cơ hội chỉ đến lúc này thôi."

"...Vâng. Với lại, Ryou-senpai này."

"Sao thế?"

Không ngoảnh đầu lại, tôi nói vọng ra.

"Em cũng vậy... Em cũng thật sự rất vui vì đã được gặp chị."

Đó là câu trả lời cho những lời gửi gắm tâm tình mà chị ấy đã trao cho tôi ngày hôm đó.

Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng thở hắt ra nghẹn ngào, như đang cố kìm nén điều gì đó.

Tôi nhấc chân phải lên. Từng bước, từng bước một, hơi ấm phía sau lưng dần xa cách. Đến cả tiếng chiếc ruy băng phấp phới trong gió trên cổ tay trái của Ryou-senpai, giờ đây cũng chẳng còn nghe thấy nữa.

Tôi vẫn còn rất nhiều điều muốn nói. Nhưng làm vậy cũng chẳng khác nào dùng hai bàn tay để vớt nước từ con suối vô tận không bao giờ cạn.

Một ngày nào đó, ở một nơi nào đó. Tôi ôm chặt lời hứa vừa trao nơi đầu môi ấy vào trong tim, và tiếp tục bước tới.

Và rồi, tôi vươn tay về phía sợi tơ độc nhất đang rủ xuống từ bầu trời cao.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!