Âm Dương Sư Mạnh Nhất Chuyển Sinh

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

(Đang ra)

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

Dongle-kun

Tôi đã định rời đi giữa những tràng pháo tay, nhưng pháo tay vẫn không chịu ngừng lại.

233 3908

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

(Đang ra)

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

Cheongyuryang

Tôi đã nhận được một ứng dụng hẹn hò kết nối với những cô gái ở thế giới khác.

30 19

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

(Đang ra)

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

Faster, một Awakened cấp F, lúc nào Cũng bị đám Awakened nữ cấp S bắt nạt. Suốt 6 tháng liền, cậu dùng một ứng dụng thôi miên để khuất phục họ và biến họ thành đồ chơi tình dục.

51 45

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

681 8666

Tập 3: Tứ phương đại chiến - Chương 17: Âm Dương Sư mạnh nhất lại trở về cuộc sống học đường

Chương 17: Âm Dương Sư mạnh nhất lại trở về cuộc sống học đường

Một tháng sau.

Chúng tôi đã hoàn toàn quay trở lại với cuộc sống học đường thường nhật.

Buổi sáng.

Trên đường đi đến nhà ăn, những học sinh đi ngang qua cứ chốc chốc lại ngoái nhìn.

Tôi còn nghe thấy những tiếng xì xào bàn tán nho nhỏ.

"A, người đó kìa."

"Này, là Lamprogue đấy."

"Người vô địch giải đấu kiếm thuật ở Đế đô á?"

"Nghe nói trong trận Chung kết, cậu ta đã thổi bay đối thủ không còn một mảnh vụn luôn đấy."

"Bằng kiếm á!? Không, làm gì có chuyện đó."

"Này, nhìn mặt cậu ta cũng khá dễ thương đấy chứ?"

Tôi thầm thở dài trong bụng.

Từ lúc trở về, lúc nào mọi chuyện cũng diễn ra thế này. Mà thế này đã là khá khẩm lắm rồi đấy.

Dù có khá nhiều hiểu lầm... nhưng vì cũng chẳng có gì xấu nên tôi cứ mặc kệ. Ít nhất thì vẫn tốt hơn vạn lần so với việc bị nói xấu sau lưng như hồi một năm trước.

Rồi tin đồn cũng sẽ dần lắng xuống thôi.

Đến nhà ăn, tôi dáo dác nhìn quanh tìm kiếm mục tiêu.

Và chẳng mấy chốc tôi đã tìm thấy. Amyu, Yifa, và cả Maybell đang bày sách mượn từ thư viện kín cả bàn và mải mê trò chuyện.

Quả nhiên là ở đây.

Lần trước Yifa có nói thỉnh thoảng cô bé cùng Amyu học bài buổi sáng ở nhà ăn, nên tôi cũng lờ mờ đoán được... xem ra trực giác của tôi đã đúng.

Tôi bước đến sau lưng cô thiếu nữ rồi cất tiếng gọi.

"May~bell~"

"Hí!"

Maybell giật nảy mình nhảy cẫng lên.

Rồi quay lại nhìn tôi bằng vẻ mặt kinh hoàng tột độ, hốt hoảng định bỏ chạy.

Tôi liền tóm lấy tay cô ta.

"Này, đừng có chạy."

"Không chịu không chịu!"

"S-Seika-kun?"

"Cậu đến từ lúc nào thế?"

Có lẽ vì quá tập trung nên cả Yifa và Amyu giờ mới nhận ra tôi.

Tôi lên tiếng.

"Tôi có chút chuyện với Maybell."

"T-Tôi thì không."

"Nhưng tôi thì có. Này, sao hôm qua cô không đến. Tôi đã đợi mãi đấy."

"T-Tôi không muốn học với Seika nữa đâu."

Maybell ngấn lệ nói.

"Học với hành, lúc nào cũng học! Ngày có tiết thì học đến tận khuya, ngày nghỉ thì học cả ngày, cuối cùng cũng kéo dài đến tận đêm khuya! Suốt một tháng nay ngày nào cũng vậy! C-Cơ sở đào tạo người ta còn có ngày nghỉ cơ mà!"

"Đành chịu thôi."

Tôi nói.

"Cô phải học đuổi cho kịp tiến độ bài giảng trên lớp. Thế mà, đừng nói là lượng kiến thức bị bỏ lỡ trong nửa tháng đi thi đấu, ngay cả đề thi đầu vào cô cũng chẳng giải được đàng hoàng cơ mà. Nếu vậy thì phải nỗ lực gấp bội chứ."

"Nh-Nhưng mà..."

Maybell cụp đôi mắt rơm rớm nước xuống.

"Từ trước đến giờ, tôi làm gì có lý do để học mấy thứ đó đâu..."

"Hà. Maybell này."

Tôi đặt tay lên vai cô ta.

"Việc lưu ban, sẽ đến với tất cả mọi người một cách bình đẳng."

"Đừng có nói như mấy câu châm ngôn thế! Mà cái việc anh mò đến tận ký túc xá nữ rồi ngồi lì đến khuya mới là kỳ quặc ấy!"

"Tôi đã thông qua Hiệu trưởng để xin phép quản lý ký túc xá đàng hoàng rồi nhé. Thế nên Maybell à, nếu muốn thì tôi hoàn toàn có thể dạy cô học đến tận sáng luôn đấy."

Mà nói thế chứ tôi cũng chỉ được vào phòng sinh hoạt chung thôi.

"Y-Yifa. Cứu tớ với."

Maybell với khuôn mặt tái mét cầu cứu Yifa.

Có lẽ vì được đối xử tốt ở ký túc xá nên Maybell đã bám riết lấy Yifa chỉ trong chớp mắt.

Về phần Yifa, cô bé nhìn Maybell bằng nụ cười nhân từ hệt như Đức Mẹ Thánh mẫu trong truyền thuyết phương Tây, rồi quay sang nói với tôi.

"Seika-kun... hình như cậu vẫn còn nương tay quá thì phải."

"!?"

"Nhìn cậu ấy còn khỏe thế kia cơ mà. Chắc chắn Maybell-chan vẫn có thể cố gắng thêm được nữa."

"Kh-Không thể nào. Yifa...?"

Như không thể tin được việc mình bị ruồng bỏ, Maybell ném cái nhìn cầu khẩn về phía Yifa.

Yifa vẫn giữ nguyên nụ cười Thánh mẫu, nhìn thẳng vào Maybell.

Chẳng hiểu sao, tôi có cảm giác ánh mắt cô bé vô hồn xa xăm đến lạ.

"Không sao đâu, Maybell-chan. Con người ấy mà, vượt qua ranh giới của sự 'đau khổ' là một cảnh giới khác. Học bài, tối đi ngủ, ăn cơm, rồi lại học bài. Maybell-chan vẫn chưa trở thành một sinh vật như thế đúng không? Vậy thì, phải cố gắng nhiều hơn, nhiều hơn nữa."

"Đ-Đáng sợ quá..."

"Rốt cuộc cậu đã phải trải qua địa ngục nào vậy..."

"Lúc đó vất vả lắm đấy."

Yifa nhìn vào khoảng không vô định.

Chắc do tôi tưởng tượng, nhưng cảm giác đôi mắt cô bé chẳng còn tia sáng nào.

"Cái hồi vừa làm việc nhà vừa học, dù vất vả nhưng tớ vẫn còn cố gắng được. Tại vì có thể nghỉ ngơi giữa giờ làm, với lại việc vận động tay chân cũng giúp giải tỏa tâm trạng. Nhưng khi kỳ thi đầu vào đến gần, tớ được miễn làm việc, thì những chuyện đó cũng chẳng còn nữa... ehehe, toàn là học và học thôi. Ban đầu mấy người hầu khác còn nói móc mỉa tớ, nhưng ngay sau đó họ liền chuyển sang nhìn tớ bằng ánh mắt thương hại. Ngày tớ khởi hành, mọi người đều vừa khóc lóc vừa tiễn tớ đi."

"..."

"..."

"Nhưng mà, tớ có thể nỗ lực được đến thế cũng là nhờ Seika-kun đấy. Thực sự cảm ơn cậu nhiều lắm, Seika-kun."

Trước Yifa dường như đang tỏa hào quang phía sau, tôi đáp lời.

"Hả? À. Không có gì đâu."

"Hời hợt quá! Cậu trả lời quá hời hợt so với bầu không khí lúc này rồi đấy!"

"Ể, nhưng mà, tôi chỉ dạy học bình thường thôi mà. Tại lúc đó không có nhiều thời gian trước kỳ thi thôi."

Mọi người cứ làm quá lên.

"Nên là Maybell. Hôm nay học xong trên lớp tôi lại sang ký túc xá nữ đấy nhé. Để bù lại phần trễ nải ngày hôm qua thì vài ngày tới cô phải đặc biệt cố gắng đấy."

"Kh-Không chịu đâu... Tớ không muốn trở thành như Yifa đâu..."

"Này cậu kia, cũng vừa vừa phai phải thôi chứ."

Sau đó.

Trải qua quá trình đàm phán với luật sư bào chữa Amyu, chúng tôi đã thống nhất sẽ cho Maybell ít nhất hai ngày nghỉ ngơi trọn vẹn mỗi tháng.

Mà dạo gần đây hiệu suất học tập của cô ta cũng giảm sút, nên thế cũng hợp lý.

Bởi vì cuộc sống học đường của Maybell, chỉ mới bắt đầu mà thôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!