Âm Dương Sư Mạnh Nhất Chuyển Sinh

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

(Đang ra)

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

Dongle-kun

Tôi đã định rời đi giữa những tràng pháo tay, nhưng pháo tay vẫn không chịu ngừng lại.

233 3908

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

(Đang ra)

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

Cheongyuryang

Tôi đã nhận được một ứng dụng hẹn hò kết nối với những cô gái ở thế giới khác.

30 19

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

(Đang ra)

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

Faster, một Awakened cấp F, lúc nào Cũng bị đám Awakened nữ cấp S bắt nạt. Suốt 6 tháng liền, cậu dùng một ứng dụng thôi miên để khuất phục họ và biến họ thành đồ chơi tình dục.

51 45

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

681 8666

Tập 4: Rồng ở Astilia - Chương 1: Âm Dương Sư mạnh nhất nhận được ủy thác

Chương 1: Âm Dương Sư mạnh nhất nhận được ủy thác

Ba tháng trôi qua kể từ sau Giải đấu Võ thuật Tổng hợp Đế đô đầy sóng gió.

Mùa của những tiếng ve ngân đã gõ cửa đất nước này.

Tại căn phòng riêng mở toang cửa sổ trong ký túc xá.

Tôi ngồi trên giường, đưa mắt đọc lướt qua bức thư vừa nhận được.

"Từ những người ở dinh thự đó gửi đến sao ạ? Thưa ngài Seika."

Yuki đang đậu trên vai tôi nhìn xuống bức thư rồi hỏi.

Có vẻ con bé vẫn chưa đọc được chữ ở thế giới này.

"Ừ."

Tôi gật đầu.

"Từ phụ thân đấy."

"...Nghe ngài Seika gọi cái gã miệng hôi sữa đó là phụ thân cứ thấy sai sai thế nào ấy ạ."

"Đừng nói vậy chứ. Dù sao ta cũng mang ơn Blaze mà."

Đặc biệt là chuyện xin được cho tôi một phòng riêng dành cho quý tộc trong ký túc xá.

Việc có thể thoải mái trò chuyện với Yuki và bày bừa đạo cụ chú thuật ra thực sự là một ân huệ lớn.

Yuki chấn chỉnh lại tinh thần rồi hỏi.

"Vậy, nội dung bức thư là gì ạ? Có phải là bảo ngài kỳ nghỉ này về thăm nhà không?"

Đúng như Yuki nói, học viện vừa mới bước vào kỳ nghỉ hè.

Rất nhiều học sinh tranh thủ thời gian này để về thăm quê.

Thế nhưng năm ngoái tôi đã viện đủ mọi lý do để ở lại ký túc xá. Vì về cũng chẳng để làm gì, vả lại tôi cũng ghét phải đi xe ngựa đường dài.

Dù bây giờ đã quen với sự rung lắc đó phần nào, nhưng mệt mỏi thì vẫn hoàn mệt mỏi.

Tuy nhiên, nội dung bức thư này không phải là để giục tôi về quê.

Tôi lắc đầu đáp.

"Không. Hình như ổng muốn ta đi điều tra một con rồng thì phải."

"Rồng, sao ạ?"

"Ừ."

Thấy Yuki tỏ vẻ nghi hoặc, tôi giải thích.

"Đế quốc có một chư hầu tên là Vương quốc Astilia, nghe nói cựu vương đô của vương quốc đó là một thành phố nơi con người và rồng cùng chung sống. Thấy bảo có một con rồng khổng lồ làm tổ trên ngọn núi gần đó, và cả thành phố nằm trọn trong lãnh thổ của nó. Thế nhưng nó tuyệt đối không bao giờ tấn công người dân, thậm chí trong quá khứ còn cùng binh lính đẩy lùi thổ phỉ và quân địch nữa."

"Hô."

Yuki hiếm khi tỏ ra hứng thú như vậy.

"Ngẫm lại thì Yuki cũng là yêu quái sống chung với con người, nên chắc cũng có những chuyện như vậy nhỉ. Thế, con rồng đó bị làm sao ạ?"

"Nghe bảo dạo gần đây nó có những biểu hiện bất thường."

"Bất thường, là sao ạ?"

"Hình như nó bắt đầu tấn công con người, thi thoảng còn cướp cả gia súc nữa."

"Hưm..."

Yuki làm bộ điệu như đang nghiêng đầu suy nghĩ.

"...Nói là bất thường chứ em thấy thế cũng là bình thường mà. Dẫu là rồng đi chăng nữa thì khi đói bụng cũng sẽ vồ lấy đám thú béo múp míp ngay gần đó thôi."

"Không, quái vật ở thế giới này tuy khá giống với động vật, nhưng dù sao vẫn là một dạng hóa sinh. Chỉ cần ma lực của vùng đất đó dồi dào, thì giống như yêu quái, chúng hoàn toàn có thể sống khỏe re mà chẳng cần ăn uống gì."

Theo những tài liệu tôi đọc được thì có vẻ là vậy.

Tôi nói tiếp.

"Con rồng ở Astilia từ trước đến giờ chắc chắn cũng hiếm khi tấn công dã thú. Huống hồ chi là tỏ thái độ thù địch với con người. Chính vì vậy nên người dân trong thành phố mới hoang mang."

"Ra là vậy..."

Yuki ậm ừ một tiếng hời hợt.

Dù sao thì cái chuyện mãnh thú tưởng chừng đã được thuần hóa bỗng dưng nhe nanh múa vuốt phản chủ cũng là chuyện thường tình ở huyện.

Cho dù đó có là rồng đi chăng nữa, thì tôi cũng chẳng thấy có gì lạ lùng.

"Vậy thì cớ sao ngài Seika lại phải đi điều tra?"

"Nói một cách đơn giản thì, là đi kiểm tra xem bọn họ có quản lý tốt con mãnh thú đang nuôi hay không."

Tôi giải thích.

"Rồng gần như là loài quái vật mạnh nhất ở thế giới này. Một sinh vật như vậy mà có dấu hiệu bất ổn thì không còn là chuyện riêng của Astilia nữa. Nhỡ đâu nó bay sang tận đây thì Đế quốc cũng có nguy cơ gánh chịu thiệt hại nặng nề. Thế nên, đây là một cuộc điều tra nhằm xác nhận tình hình thực tế và đánh giá mức độ đe dọa."

"...Từ bao giờ ngài Seika lại trở thành chân chạy vặt cho đám quan lại vậy?"

"Không phải thế. Là do Blaze nhờ vả thôi."

Tôi nói.

"Vốn dĩ cuộc điều tra lần này không phải do quan chức Đế quốc chỉ định, mà là một nghị sĩ của Astilia trực tiếp nhờ vả phụ thân. Chắc hẳn bọn họ cho rằng thà tự mình mời phái đoàn điều tra đến còn hơn là để Nghị viện Đế quốc chọc ngoáy vào. Và người mà họ nhắm đến chính là phụ thân ―――― một người có tiếng tăm trong giới nghiên cứu."

"Bình thường người ta phải mời chính trị gia chứ sao lại mời nhà nghiên cứu?"

"Nếu mang nợ chính trị gia thì sau này có thể bị đòi hỏi những yêu cầu quá đáng trong Nghị viện. Hơn nữa, trên cương vị là Tổng đốc thường trú tại Astilia, ổng cũng chẳng muốn rước kẻ thù chính trị đến làm gì. Về điểm đó, phụ thân giữ khoảng cách với chính trị, chưa kể báo cáo của ổng sẽ mang sức nặng học thuật. Có vẻ ổng là một sự lựa chọn rất thuận tiện. Lại còn hay có mặt ở Đế đô để tham gia các hội thảo nên cũng dễ bắt chuyện nữa."

"Chính trị của loài người rắc rối thật đấy..."

Yuki lẩm bầm với vẻ chán nản.

Ở kiếp trước tôi cũng chẳng màng gì đến chính trị nên mới phải bàn luận mấy chuyện này đây.

Nhân tiện, nếu phân tích sâu hơn một chút về toan tính của phía Astilia.

Khả năng cao là bọn họ đã chuẩn bị sẵn phương án giải quyết rắc rối với con rồng rồi.

Nếu không, việc mời người đến điều tra chẳng khác nào tự đào mồ chôn mình.

Sau đó, Yuki lại lên tiếng với vẻ chưa thực sự bị thuyết phục.

"Nhưng Yuki vẫn không hiểu lý do tại sao tên miệng hôi sữa đó lại nhờ ngài Seika làm chuyện này... Hiện tại ngài Seika xét về mặt địa vị thì chỉ là một học sinh bình thường thôi đúng không?"

"Chuyện đó... chắc là vì trong nhà chỉ có mỗi tôi là rảnh rỗi thôi."

"Dạ?"

"Nghĩ mà xem. Bản thân phụ thân thì bận tối mắt tối mũi, Luft thì đang bù đầu học cách quản lý lãnh địa. Gly thì không thể rời khỏi doanh trại, họ hàng thì kiểu gì cũng bận rộn với công việc riêng hay chuyện cai quản đất đai. Trong khi đó thằng học sinh là tôi thì đang nghỉ hè. Một kẻ rảnh rỗi suốt một tháng trời chẳng có ý định về quê."

"Ể... Lý do chỉ có thế thôi sao..."

"Lý do thì là vậy, nhưng nếu lấy cớ là giao phó cho một đứa con trai xuất chúng thì nghe cũng bùi tai mà. Vừa có thành tích đứng tốp đầu học viện, lại còn từng giành chức vô địch giải đấu võ thuật nữa chứ."

Hơi bị xuất chúng quá rồi đấy.

Có khi tôi nên tém tém lại bớt thôi.

"Vậy ngài tính sao? Nếu muốn sống ẩn mình thì Yuki nghĩ ngài nên từ chối yêu cầu này thì hơn."

"Không, ta sẽ đi."

Dù vừa mới nghĩ là nên tém lại, tôi vẫn đáp ngay lập tức.

"Những lời em nói cũng có lý, nhưng ta vẫn muốn ra nước ngoài xem thử một lần. Dù sao thì cũng tốt hơn vạn lần so với việc bị gọi về quê. Hơn nữa ta cũng tò mò về con rồng đó."

"...Cái lý do cuối cùng mới là tất cả đúng không?"

Yuki nheo nửa con mắt nhìn tôi.

"Ngài Seika... vừa vừa phai phải thôi nhé."

"Gì chứ."

"Sở thích của ngài thì cũng được thôi, nhưng xin hãy biết điểm dừng. Làm ơn đừng có như kiếp trước, ru rú dưới tầng hầm ròng rã ba ngày trời để cắm đầu vào thí nghiệm, báo hại người ta tưởng ngài mất tích rồi làm ầm ĩ cả lên nữa đấy."

"Ta biết rồi, ta biết rồi."

Tôi xua tay đáp lời.

Đối với Yuki, dù là nghiên cứu chú thuật hay các thí nghiệm khoa học tự nhiên, sinh học... hình như con bé đều coi đó là sở thích của tôi cả.

Đúng là giống sở thích thật... nhưng mà có ích lắm chứ bộ.

☾❀☯☀⛤☽

"Tóm lại là, kỳ nghỉ hè này tớ sẽ đến Vương quốc Astilia."

Tại nhà ăn vào buổi trưa.

Tôi thông báo tin đó với Yifa, Amyu và Maybell đang ngồi cùng bàn.

"Hưm, đi điều tra rồng sao... nghe thú vị đấy. Tôi cũng chưa từng nhìn thấy rồng bao giờ. Cho tôi đi theo với được không?"

Trước câu nói thản nhiên của Amyu, tôi ngớ người đáp.

"Cậu nói gì thế. Chẳng phải ngày mai cậu định về quê sao."

"Quê tôi ở gần Rodnea mà, lúc nào về chẳng được, để mùa xuân về cũng được."

"Đừng nói vậy chứ. Gia đình thì nên gặp lúc nào hay lúc đó."

"Cậu nói câu đó cứ thấy thế nào ấy, chẳng biết là nặng hay nhẹ nữa... Thôi được rồi. Dù sao thì tôi cũng lỡ đặt xe ngựa rồi."

"Đây."

Và, Maybell khẽ giơ tay lên.

"Tôi, không có kế hoạch gì. Xách đồ nặng cũng được. Hộ vệ cứ giao cho tôi."

Cô ta nói vậy, đôi mắt ánh lên vẻ rất muốn đi.

Nghĩ lại thì cũng hơi bất ngờ... dạo gần đây cô ta có vẻ tươi tắn và quen với cuộc sống học đường hơn, nên chắc cũng muốn phiêu lưu một chút chăng.

Nhưng mà, tôi buộc phải nói.

"Có kế hoạch rồi còn gì."

"...?"

"Học bài."

"...!"

"Cô đã làm xong mớ bài tập tôi giao chưa đấy? Nếu học kỳ mới không theo kịp bài trên lớp là lại bị đè ra bắt học suốt ngày đấy nhé."

"Đ-Đang cố gắng giải quyết..."

Nhìn Maybell đang cật lực lảng tránh ánh mắt của tôi, tôi bồi thêm một câu.

"Với lại... tôi nghĩ cô cũng nên về thăm nhà hiện tại đi chứ? Chắc bố mẹ nuôi của cô đang đợi đấy."

"Ừm... Vậy, tôi sẽ làm thế."

Thấy Maybell gật đầu, tôi liền quay sang nhìn Yifa, cô bé nãy giờ cứ có vẻ nhấp nhổm không yên.

"Yifa... cậu có muốn đi cùng không?"

"Ể!"

"Chuyến đi này khá dài nên chắc sẽ mất trọn cả kỳ nghỉ đấy, tớ không ép đâu."

"Đ-Đi chứ! Tớ đi! ...Aha ha, tớ cứ tưởng cậu sẽ bảo không được cơ."

"Đem theo một người hầu thì chắc bên kia cũng không ý kiến gì đâu."

Nói xong, tôi chợt thấy hơi có lỗi.

Tôi không về quê, nên Yifa cũng chẳng thể về được. Chắc cô bé cũng muốn gặp cha mình, việc cản trở điều đó khiến tôi mang cảm giác tội lỗi.

Mà, cha của Yifa còn bận rộn hơn cả Blaze, nên có về chưa chắc đã gặp được.

"Thế, khi nào thì khởi hành?"

"Theo dự kiến là ngày mốt."

"Gấp gáp vậy sao."

"Vì tốn khá nhiều thời gian di chuyển mà. Kỳ nghỉ hè thì chỉ có mỗi một tháng, nên phải gấp rút thôi."

"Cậu đặt xe ngựa chưa?"

"Chưa, bên kia sẽ sắp xếp cho."

"Bên kia?"

"Là một nhân vật có máu mặt của Astilia."

Tôi giải thích.

"Nghe đâu ông ấy vừa có việc ở Đế đô, trên đường về sẽ ghé qua Rodnea. Nên chúng ta có thể đi cùng đội hộ tống của ông ấy đến Astilia."

"Đội hộ tống cơ à."

Amyu cau mày.

"Làm quá vậy. Nếu đi theo đường lớn thì đâu cần phải lo đám thổ phỉ hay quái vật chứ."

Đúng như Amyu nói, nếu chỉ đi trên những tuyến đường chính thì ngay cả các thương đoàn lớn cũng chỉ thuê lác đác vài tên hộ vệ.

Mạng lưới giao thông kết nối các thành phố xa xôi của Đế quốc, về bản chất là những tuyến đường quân sự nhằm phục vụ cho việc di chuyển quân đội một cách hiệu quả. Để đảm bảo an toàn, quái vật thường xuyên bị càn quét, còn bọn thổ phỉ thì cũng chẳng dám bén mảng tới.

Tuy nhiên, lần này tình huống lại có chút khác biệt.

"Đành chịu thôi. Vị trí của người ta nó thế mà."

"...?"

"Nhân vật có máu mặt của Astilia ấy, thực ra là..."

Đúng lúc đó, từ phía sau nhà ăn vang lên những tiếng xôn xao.

Một giọng nói oang oang lọt vào tai tôi.

"―――― Hô, ra đây là nơi đó sao. Vất vả cho ngươi rồi. Nhưng mà, trông thật tồi tàn... Hưm, vậy sao. Nếu tòa nhà đã cũ kỹ thế này thì đập đi xây lại có phải hơn không."

"Thưa cậu chủ."

"À thất lễ. Xin đừng bận tâm đến những gì ta vừa nói. Thế? ...Ồ, là cậu ta sao. Đa tạ. Được rồi. Phần còn lại cứ để ta và Rize tự lo. ...Hửm? Sao thế? Nhanh chân lên nào."

Tiếng xì xào và tiếng bước chân mỗi lúc một gần, tôi ngoái lại nhìn.

Đứng đó là một thiếu niên khoác trên mình bộ lễ phục lộng lẫy.

Trạc mười sáu, mười bảy tuổi. Dung mạo tuấn tú cùng với khí chất tao nhã toát ra từ người cậu ta, khiến ai cũng dễ dàng nhận ra đây là một con người mang dòng máu cao quý.

Chắc là kiêm luôn vai trò hộ vệ. Đứng hầu bên cạnh cậu ta là một người phụ nữ Á nhân dáng người cao ráo với đôi tai nhọn, thoạt nhìn đã biết là một cao thủ.

Nguyên nhân của sự ồn ào chắc chắn là do hai con người quá đỗi nổi bật này rồi.

8c5fd8c5-80d0-410f-997e-2223d4d7d3c5.jpg

Hả, không lẽ nào...

Trước vẻ mặt sững sờ của tôi, thiếu niên mỉm cười cất lời.

"Chào. Ngươi chính là ngài Seika đúng chứ?"

Tôi chết trân trong giây lát.

Nhưng ngay lập tức, tôi chấn chỉnh lại tinh thần, đứng dậy và dùng kính ngữ dành riêng cho quý tộc với một nụ cười nở trên môi.

"Quả đúng là vậy. Hân hạnh được diện kiến ngài. Ngài đến sớm hơn dự kiến đấy ạ, thưa Điện hạ Cecilio Astilia."

Từ phía sau, tiếng xì xào của mấy cô nữ sinh vọng đến.

"...Ai vậy?"

"Hình như gọi là Hoàng tử đấy."

Tôi gượng cười, nói tiếp.

"Ngài đâu cần phải cất công đến tận nơi tồi tàn này, lẽ ra để thần tự mình đến diện kiến mới phải đạo. Đón tiếp Đệ nhất Hoàng tử của Vương quốc Astilia tại một nơi có phần không được trang trọng thế này, thần vô cùng cáo lỗi."

"Không sao. Là do ta ép người của học viện dẫn đường đấy chứ."

Nói xong, Hoàng tử nở một nụ cười sảng khoái.

"Chuyện cũng chẳng có gì gấp gáp, nhưng tiện đường đến gặp ngươi, ta cũng muốn nhân cơ hội tham quan Học viện Ma pháp của Đế quốc một chút. Một công trình quả thực nhuốm màu lịch sử. Học sinh ở đây trông ai nấy cũng đều xuất sắc, như............ Ồ, đây là...!"

Nói đến đây, Hoàng tử Cecilio chợt khựng lại.

Ánh mắt của cậu ta dán chặt vào Yifa đang ngồi khép nép ở chiếc ghế bên cạnh tôi.

"Nàng... tên là gì?"

"Ể!? Dạ dạ dạ... Yifa, ạ..."

Trước mặt Yifa đang cứng đờ người, Hoàng tử quỳ một gối xuống, nắm lấy tay cô thiếu nữ, ánh mắt nhìn cô như say như dại, cất lời.

"Thật quá đỗi xinh đẹp... Nàng, có muốn gia nhập Hậu cung của ta không?"

Hả?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!