Âm Dương Sư Mạnh Nhất Chuyển Sinh

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

(Đang ra)

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

Dongle-kun

Tôi đã định rời đi giữa những tràng pháo tay, nhưng pháo tay vẫn không chịu ngừng lại.

233 3908

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

(Đang ra)

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

Cheongyuryang

Tôi đã nhận được một ứng dụng hẹn hò kết nối với những cô gái ở thế giới khác.

30 20

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

(Đang ra)

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

Faster, một Awakened cấp F, lúc nào Cũng bị đám Awakened nữ cấp S bắt nạt. Suốt 6 tháng liền, cậu dùng một ứng dụng thôi miên để khuất phục họ và biến họ thành đồ chơi tình dục.

51 46

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

681 8666

Tập 4: Rồng ở Astilia - Chương 4: Âm Dương Sư mạnh nhất quở trách

Chương 4: Âm Dương Sư mạnh nhất quở trách

"Thảo phạt...? Con rồng đó sao?"

"Đúng vậy."

Trước câu hỏi đầy sững sờ của tôi, Hoàng tử gật đầu.

"Để giải quyết triệt để vấn đề này, chỉ còn cách đó thôi."

Tôi chợt nhận ra.

Hóa ra đối sách mà phía Astilia chuẩn bị... chính là đám lính đánh thuê này sao?

"...Ngài nghĩ chuyện đó là khả thi ư?"

"Ừ. Seika cũng vừa thấy rồi đó. Triệu hồi thú của Zecht đã đánh đuổi được con rồng. Con rồng sợ loài quái vật đó."

Tôi bắt đầu suy tính.

Lava Tiger tuy to lớn so với con người, nhưng so với con Greater Dragon kia thì vẫn còn nhỏ bé chán.

Thế nhưng, rõ ràng là con rồng đã chùn bước trước quái thú dung nham đó.

Nghe đồn loài Lửng mật ở vùng Thiên Trúc (Ấn Độ) hay phía Nam Châu Phi, hay loài Chồn wolverine sống tận cùng phương Bắc lạnh lẽo của vùng Ezo, dù cơ thể nhỏ bé nhưng với sự hung hãn tột độ, chúng dám đương đầu với cả sư tử hay gấu.

Có lẽ mối quan hệ giữa rồng và Lava Tiger cũng tương tự như vậy. Nhìn bộ giáp dung nham đó thì chắc chắn hơi thở rực lửa của rồng cũng vô tác dụng.

Tuy nhiên... để giết được nó là điều không tưởng.

Khác với sư tử hay gấu, rồng có khả năng bay lượn.

Tôi khẽ liếc nhìn Zecht và đám tùy tùng của gã.

Cả đám chưa đến chục mạng, ngoài Zecht ra thì toàn bọn đeo kiếm, chẳng thấy bóng dáng ma pháp sư nào. Có thể còn những kẻ khác nữa, nhưng với số lượng ít ỏi thế này thì chẳng thể làm nên trò trống gì.

Tôi quay sang nói với Hoàng tử.

"Thần nghĩ ngài nên suy nghĩ lại đi, thưa Điện hạ."

"C-Cái gì?"

"Loài quái vật đó không thể đánh bại rồng được đâu. Nếu con rồng không muốn đánh thì nó sẽ bỏ chạy, nhưng một khi nó quyết chiến, bọn họ hoàn toàn không có cửa thắng. Thể hình chênh lệch quá lớn, cộng thêm việc nó làm chủ bầu trời là một lợi thế tuyệt đối. Nếu nó không màng đến thương tích mà lao vào tấn công, triệu hồi thú của gã sẽ bị xé xác ngay lập tức. Không... Thua còn đỡ. Tình huống tồi tệ nhất là nó sẽ từ bỏ tổ của mình và trốn khỏi vùng đất này. Khi đó, điều mà Đế quốc lo sợ nhất hoàn toàn có thể xảy ra."

"Ô hô, ngài học giả chém gió gớm nhỉ!"

Zecht bước tới, áp sát tôi.

Dưới lớp mũ trùm đầu là một khuôn mặt hốc hác với làn da nhợt nhạt đến mức bệnh hoạn.

"Bọn tao làm cái nghề diệt rồng này không biết bao nhiêu lần rồi! Ngay cả quái vật mạnh nhất, chỉ cần lên kế hoạch và chuẩn bị kỹ lưỡng thì cũng phải phơi thây thôi. Cậu ấm học giả làm ơn đừng có chõ mõm vào chuyên môn của người khác nhé!"

"...Thất lễ quá."

Tôi mỉm cười đáp lại.

"Đúng là không phải chuyên môn của tôi. Diệt quái vật chắc chắn phải có cách thức riêng của nó. Nhưng... anh cũng vậy thôi. Đã là chuyên gia thì làm ơn bớt hành động thiếu suy nghĩ đi. Vừa nãy nguy hiểm lắm đấy. May mà tôi cản lại kịp."

"Hừ, cái ma pháp hệ thổ đó là mày làm à? Không có ba cái thứ đó tao vẫn thừa sức khống chế được nó."

"Khống chế...? Anh nhầm rồi."

Tôi mỉa mai đáp.

"Ý tôi là, đừng có tùy tiện thả con triệu hồi thú quý giá của anh ra trước mặt tôi ―――― suýt chút nữa thì tôi đã biến nó thành đống tro tàn rồi đấy."

"Hả...?"

"Làm vậy anh sẽ gặp rắc rối to đúng không?"

Khuôn mặt Zecht đanh lại.

"Mày bảo sẽ biến Lava Tiger của tao thành đống tro tàn sao...? Mày cũng mạnh mồm gớm nhỉ..."

"Đủ rồi! Hai người thôi ngay đi!"

Hoàng tử chen vào giữa chúng tôi.

"Zecht! Ta đã bảo là không được vô lễ rồi cơ mà! Ngươi lui ra đi, ở đây không còn việc của ngươi nữa!"

"Chậc... Vâng vâng. Rõ rồi thưa Điện hạ. Dù sao thì công việc của bọn tôi cũng không phải là cãi lộn."

Đứng nhìn Zecht và đám tùy tùng bỏ đi về phía thành phố, Hoàng tử mới quay sang tôi.

"Seika, cậu cũng thật là. Đừng khiêu khích mấy kẻ thô lỗ đó làm gì."

"Thứ lỗi cho thần. Vì người hầu của thần gặp nguy hiểm, nên thần lỡ lời."

Nghe vậy, Hoàng tử nín lặng.

Tôi khẽ thở dài, rồi hỏi điều mà tôi thắc mắc nãy giờ.

"Trở lại vấn đề chính thưa Điện hạ. Việc thảo phạt rồng đã được Nữ hoàng bệ hạ và người dân chấp thuận chưa?"

"Chuyện đó thì..."

"Con rồng ở cựu vương đô chẳng khác nào biểu tượng của Astilia. Việc tiêu diệt một người hàng xóm đã chung sống bao đời nay, bệ hạ và người dân có đồng ý không?"

"...Không liên quan."

Hoàng tử như đang tự trấn an mình.

"Người đứng đầu Protoasta là ta. Mọi chuyện lần này đều do một tay ta quyết định."

"Đó là ý muốn của Nữ hoàng bệ hạ sao?"

"Quyền hạn của người đứng đầu thành phố đã được quy định trong luật pháp. Luật pháp đứng trên cả ý muốn của quốc vương."

Pháp trị sao.

Cũng tốt thôi, nhưng giờ thì cái mặt trái của nó đang phơi bày ra rồi đấy.

"Mẫu thân và người dân chắc chắn sẽ hiểu cho ta."

"Nhưng mà..."

"Seika. Đây là vấn đề của Protoasta và đất nước chúng ta. Không liên quan đến nhiệm vụ của cậu. Mong cậu đừng can thiệp."

"...Ngài nói đúng. Thần đã xen vào chuyện không phải của mình."

"Chắc chắn ta sẽ giải quyết êm thấm rắc rối với con rồng. Cậu chỉ cần tận mắt chứng kiến và báo cáo lại là được."

"...Vâng, cứ cho là vậy đi."

Thật đáng lo ngại.

Tên Hoàng tử này rõ ràng là đang bị mờ mắt bởi sự kiêu ngạo và hành động độc đoán. Không, phải nói là chắc chắn hắn đang làm thế.

Cái đám lính đánh thuê kia cũng rất đáng ngờ.

Nhưng hiện tại bầu không khí không thích hợp để tôi nói thêm điều gì.

Đành chịu thôi.

Tạm thời làm việc cần làm trước đã.

"Yifa."

Tôi quay lại nhìn Yifa vừa chạy về phía chúng tôi.

Trông có vẻ không bị thương gì.

Thế là tốt rồi, nhưng mà...

"Ể, ư-ừm. Sao thế? À, Seika-kun, lúc nãy cảm ơn cậ..."

"Tại sao cậu không dùng ma pháp?"

"Ể..."

Trước giọng điệu gay gắt của tôi, Yifa lúng túng không nói nên lời.

"Cậu chần chừ điều gì chứ. Có thể mất mạng như chơi đấy."

"À, ừm thì... tớ bị giật mình..."

"Cứ giật mình là cậu chịu chết sao? Hay là cậu luôn trông cờ vào việc sẽ có ai đó đến cứu mình?"

"..."

"S-Seika!? Cậu đâu cần phải nói đến mức..."

Phớt lờ Hoàng tử đang lên tiếng bênh vực, tôi tiếp tục.

"Không phải lúc nào tớ cũng ở cạnh cậu được đâu. Những lúc không có tớ, gặp nguy hiểm cậu tính sao."

"..."

"Tớ đã nói đây là chuyến đi điều tra rồng rồi mà. Chưa kể, đây là chuyến đi ra nước ngoài. Tớ cứ tưởng một người thông minh như cậu phải ý thức được sự nguy hiểm chứ. Phải chăng tớ đã sai lầm khi dẫn cậu theo chỉ vì nghĩ rằng năng lực ma pháp của cậu đã đủ mạnh?"

"Tớ... tớ xin lỗi..."

"Seika! Cậu không cần phải trách mắng cô bé nặng nề như vậy! Bị một con quái vật đáng sợ tấn công bất ngờ, ai mà chẳng đứng hình. Yifa cũng không cần phải bận tâm đâu. Dù sao thì nàng cũng là phụ nữ..."

"Phụ nữ thì sao chứ?"

Tôi liếc xéo Hoàng tử.

"Thưa Điện hạ, đây là chuyện riêng giữa thần và Yifa. Không liên quan đến nhiệm vụ của ngài. Đúng chứ?"

"Ư, nhưng mà..."

"Yifa. Từ nay tớ không bắt cậu phải tự bảo vệ mình trong mọi hoàn cảnh, nhưng ít nhất cũng phải sử dụng ma pháp. Không, không dùng ma pháp cũng được. Bỏ chạy, hay kêu cứu đều được. Quan trọng là cậu phải tự mình hành động, chỉ cần thế thôi. Cho đến khi cậu có thể tự lo liệu được, tớ sẽ giúp đỡ cậu. Rõ chưa?"

"Ư-Ừm..."

"Được rồi."

Tôi xoa đầu Yifa đang cúi gầm mặt buồn bã.

"...Seika, cậu có hơi khắt khe quá không. Yifa là phụ nữ cơ mà. Đâu cần phải bắt nàng học cách chiến đấu chứ."

"Ngài cứ lải nhải chuyện phụ nữ mãi thế. Cô bé này có sức mạnh cơ mà. Có sức mạnh mà không dùng được khi cần thiết thì có ích lợi gì?"

"..."

"Có vẻ cổng thành đã thông thoáng rồi. Chúng ta quay lại xe ngựa thôi. Đi nào, Yifa."

"Ư-Ừm."

Nắm lấy tay Yifa đang sụt sùi, tôi bước về phía xe ngựa.

Có hơi tội nghiệp con bé, nhưng đành chịu thôi.

Ai cũng có lúc bị sự sợ hãi làm cho tê liệt.

Những lúc như thế, nếu không có ai đó đẩy mạnh một cái thì sẽ không thể nào nhúc nhích được.

Đối với tôi, sự kiện đó chính là việc chứng kiến người sư huynh thân thiết duy nhất của mình bị yêu quái ăn thịt ngay trước mắt.

Đến giờ tôi vẫn không thể quên được khoảnh khắc ấy.

Con yêu quái mà tôi đã liều mạng phong ấn vào dị không gian lúc đó, giờ đây vẫn đang bị tôi coi như một quân cờ sai khiến.

Tôi không muốn con bé này phải nếm trải cảm giác tồi tệ đó.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!