Âm Dương Sư Mạnh Nhất Chuyển Sinh

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

(Đang ra)

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

Dongle-kun

Tôi đã định rời đi giữa những tràng pháo tay, nhưng pháo tay vẫn không chịu ngừng lại.

233 3908

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

(Đang ra)

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

Cheongyuryang

Tôi đã nhận được một ứng dụng hẹn hò kết nối với những cô gái ở thế giới khác.

30 19

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

(Đang ra)

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

Faster, một Awakened cấp F, lúc nào Cũng bị đám Awakened nữ cấp S bắt nạt. Suốt 6 tháng liền, cậu dùng một ứng dụng thôi miên để khuất phục họ và biến họ thành đồ chơi tình dục.

51 45

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

681 8666

Tập 3: Tứ phương đại chiến - Chương 16: Âm Dương Sư mạnh nhất chất vấn

Chương 16: Âm Dương Sư mạnh nhất chất vấn

Và rồi hai ngày sau.

Chúng tôi đã bình an vô sự trở về học viện.

Dù mới chỉ đi vắng nửa tháng, nhưng chẳng hiểu sao chính tôi cũng cảm thấy như đã lâu lắm rồi mới quay lại đây.

Nghe nói bài vở trên lớp cũng đã tiến triển kha khá. Việc học đuổi chắc sẽ vất vả lắm đây. Chủ yếu là đối với Amyu thôi.

Dù sao thì, bình yên vẫn là nhất.

☾❀☯☀⛤☽

Ngày hôm sau khi trở về, tôi mới đến gặp Hiệu trưởng.

"Hai đứa làm tốt lắm."

Ngay khi tôi và Maybell vừa bước vào phòng, Hiệu trưởng đã tươi cười rạng rỡ nói.

"Không ngờ người vô địch Giải đấu Võ thuật Tổng hợp Đế đô lần thứ nhất đầy ý nghĩa lại là học sinh của học viện chúng ta. Ta cũng được dịp nở mày nở mặt. Dù chưa biết liệu có giải đấu lần hai hay không... nhưng nói chung, làm tốt lắm người nhà Lamprogue. Cả Maybell nữa. Lọt vào tận Bán kết là một sự nỗ lực rất đáng khen ngợi. Chỉ tiếc là hai đứa học sinh trường mình lại phải đụng độ nhau. Nếu ở hai bảng khác nhau thì biết đâu đã có thể nhắm tới chức Á quân rồi."

Tuôn một tràng xong, Học viện trưởng ngừng lại một nhịp rồi nói thêm.

"Tuy nhiên, hai đứa suy cho cùng vẫn chỉ là học sinh. Bổn phận của học sinh là gì? Đúng vậy, là học hành. Chuyện lần này có thể giúp hồ sơ của hai đứa đẹp lên chút đỉnh, nhưng cũng chỉ đến thế thôi. Nếu cứ lơ là thì sẽ bị bạn bè bỏ xa lúc nào không hay đấy. Đặc biệt là Maybell."

Nghe gọi tên mình, Maybell lúng túng hỏi lại.

"...Cháu sao?"

"Dù đây là do sự sắp xếp của phía chúng ta, nhưng cháu đã phải nghỉ học nửa tháng ngay khi vừa mới nhập học. Việc học đuổi sẽ rất vất vả đấy. Đặc biệt là trong trường hợp của cháu, bài thi viết lại... ừm. Cậu nhà Lamprogue đằng kia và cô bé người hầu có thành tích học tập rất tốt, cháu nên nhờ họ chỉ dạy thêm cho."

Maybell chớp chớp mắt vài cái đầy bối rối, rồi gật đầu cái rụp.

Hiệu trưởng mỉm cười vỗ tay.

"Rồi. Xin lỗi vì vừa mới về đã gọi các cháu đến đây. Hôm nay hãy nghỉ ngơi cho khỏe để chuẩn bị cho ngày mai. À, người nhà Lamprogue. Ngươi ở lại một lát được không?"

Tôi cụp mắt xuống, không nói một lời.

Maybell có vẻ hơi do dự, nhưng cuối cùng cũng một mình rời khỏi phòng Hiệu trưởng.

"..."

"..."

Ngay cả khi cánh cửa đã khép lại, cả tôi và Hiệu trưởng vẫn giữ im lặng.

Một lúc sau.

Khi tiếng bước chân của Maybell đã khuất hẳn, Hiệu trưởng mới lên tiếng.

"Giờ thì. Người nhà Lamprogue... chắc hẳn ngươi có chuyện muốn hỏi ta đúng không?"

"...Dạ vâng."

Tôi thở hắt ra một hơi.

Ra là vậy.

Bà ta đã mở lời trước thì tôi cũng chẳng cần phải vòng vo nữa.

Tôi mỉm cười nói.

"Ngài đã hài lòng chưa? Thưa Hiệu trưởng."

"Hưm. Ý ngươi là sao?"

"Vì Maybell không thể vào đến Chung kết, nên kịch bản ngụy tạo cái chết của Dũng giả đã đổ bể. Ý em là, kết quả như vậy có làm ngài hài lòng hay không."

Hiệu trưởng nheo mắt nhìn tôi.

"Đã hiểu đến mức đó rồi mà còn hỏi ta có hài lòng hay không thì kỳ lạ thật đấy. Rõ ràng là kế hoạch của bọn ta đã thất bại thảm hại mà."

"Bởi vì em thấy có vài điểm vô lý."

Vừa đi lại trong phòng, tôi vừa tiếp tục.

"Nếu chỉ vì cái kịch bản đó, thì học viện đâu cần đến tận hai suất tiến cử. Lẽ ra em không cần phải tham gia. Nếu chỉ có vậy thì có thể giải thích là để che giấu sự bất thường khi chỉ có một học sinh năm nhất được chọn. Sự cẩn trọng là điều cần thiết mà. Có điều... nói đi cũng phải nói lại, ngài đã cẩn thận một cách thái quá đấy."

"...? Ngươi đang nói về chuyện gì vậy?"

"Từ lúc nghe đến cái tên Crane, vì tò mò nên em đã gửi thư về hỏi thăm gia đình. Rằng đó là một gia tộc như thế nào. Và đương nhiên, em chẳng thu được thông tin gì đáng giá. Chỉ là một gia tộc có nhiều người nghiên cứu ma pháp học và thuộc bè phái của học viện. Thực chất là một gia tộc lâu đời. Ngoài ra thì... có vẻ họ rất cưng chiều đứa con nuôi Maybell mới nhận dạo gần đây. Nào là sắm sửa vô số váy vóc, đưa đi dự tiệc trong giới thượng lưu, thậm chí còn thuê cả họa sĩ đến vẽ chân dung... Đồng ý là việc ngụy trang rất quan trọng, nhưng có cần thiết phải làm đến mức đó cho một đứa con gái đằng nào cũng sắp chết không? Cứ như thể họ định nhận cô ấy làm con nuôi thật vậy."

Hiệu trưởng ôm đầu phàn nàn.

"Cái lũ đó thật tình... phởn quá đà rồi. Ta đã dặn đi dặn lại là phải cẩn thận rồi cơ mà..."

"Ngay từ đầu, phía học viện và cấp trên vốn dĩ đã không định làm theo kịch bản đó. Mục đích thực sự của các người, chính là thâu tóm Maybell."

Tôi nói tiếp.

"Dù đã đưa ra điều kiện là không chịu trách nhiệm về kết quả trận đấu... nhưng Thương hội Lugrok chắc chắn sẽ không để Maybell thua ở bất kỳ vòng nào khác ngoài Chung kết. Bởi vì chúng cần phải hoàn thành bài kiểm tra của Kyle. Nên đương nhiên, chúng cũng nhúng tay vào việc sắp xếp bảng đấu. Chúng điều tra lý lịch các thí sinh, và ném những ứng cử viên nguy hiểm như Reinas sang nhánh của Kyle ―――― kẻ chắc chắn sẽ giành chiến thắng. Đáng lẽ ra Maybell sẽ tiến vào Chung kết một cách suôn sẻ, rồi thua và chết ở đó. Thế nhưng, chúng hoàn toàn không thể lường trước được... rằng phía học viện ―――― chính người đưa ra yêu cầu ―――― lại tự mình tung ra một con át chủ bài đủ sức đánh bại cả Kyle để đối đầu với cô ấy."

"..."

"Làm vậy học viện sẽ được lợi gì, ngoài Maybell ra thì chẳng còn gì khác. Có lẽ Thương hội Lugrok không phải là cho mượn Maybell như một lính đánh thuê, mà là bán đứt cô ấy cho học viện đúng không? Việc đòi trả lại một kẻ được dự định sẽ chết trong trận Chung kết nghe cũng vô lý lắm. Chắc chắn chúng có đính kèm điều khoản xử lý nếu cô ấy bỏ trốn... nhưng chúng không bao giờ ngờ tới trường hợp cô ấy thua trận mà vẫn còn sống. Và các người đã lợi dụng kẽ hở đó, dùng em để loại Maybell, nhằm mục đích thâu tóm cô ấy. Có đúng vậy không?"

Sau một hồi im lặng, Hiệu trưởng thở dài và nói.

"Bọn ta đã bị chúng khinh thường."

"..."

"'Không chịu trách nhiệm về kết quả trận đấu của Maybell'. Nghĩa là nếu mọi chuyện không diễn ra theo đúng ý đồ của bọn ta, chúng cũng sẽ không trả lại tiền. Hơn nữa, chúng lại để lính đánh thuê của mình tham gia, tràn trề tự tin sẽ giành chức vô địch để đánh bóng tên tuổi, vậy mà còn dám vin vào cái cớ Maybell có khả năng thắng để hét giá tiền công lên tận trời. Dũng giả là một nhân tố quan trọng quyết định vận mệnh của đất nước này... Thế mà chúng lại dám vuốt mặt Đế quốc hiện tại không nể mũi. Mà, cũng chính vì thế nên ta mới mượn tay ngươi để giáng cho chúng một đòn đau đấy thôi? Bị cướp mất Maybell, lại còn mất luôn cả 'sản phẩm' hoàn hảo nhất, chắc giờ bên đó đang khốn đốn lắm. Thật đáng đời."

"...Ngài không nghĩ đến trường hợp em sẽ thua Maybell hay Kyle sao?"

"Ta dù gì cũng sống đủ lâu rồi."

Học viện trưởng nhếch mép.

"Nhìn qua là ta có thể lờ mờ đoán được thực lực của một người. Tài năng của ngươi... chắc chắn có thể sánh ngang với Dũng giả. Không những thế, ngươi đã sớm sở hữu một sức mạnh đáng nể. Thật đáng sợ. Nếu không khéo, thậm chí còn vượt xa cả Dũng giả... Không, chắc là không có chuyện đó đâu. Làm gì có tài năng nào trên thế giới này vượt qua được Dũng giả chứ."

"...Mà, mấy chuyện đó sao cũng được. Thực ra em chỉ muốn hỏi một điều duy nhất thôi."

Tôi bình thản nói.

"Ngài định để Maybell làm gì?"

"..."

"Ngài không cất công bày mưu tính kế thế này chỉ để dằn mặt Lugrok đâu đúng không? Việc thâu tóm Maybell, bản thân nó phải mang một ý nghĩa nào đó. Đó là gì?"

Hiệu trưởng khẽ cười, hỏi lại.

"Biết để làm gì?"

"Không có gì. Nếu là một lý do đáng thương, thì em sẽ thấy thương hại thôi. Tuy nhiên, vì cũng có chút duyên nợ... nên nếu có việc gì em giúp được, thì có thể em sẽ giúp."

"Hahaha, nghe sợ thật đấy. Vậy ngươi đoán lý do là gì?"

Tôi cau mày đáp.

"Là để củng cố phòng ngự từ bên trong học viện chăng. Dù có thuê lính gác đi chăng nữa thì cũng không thể nắm bắt được tình hình bên trong học viện. Một khi vẫn còn khả năng gián điệp trà trộn vào dưới danh nghĩa học sinh mới, thì việc có một người đứng ở vị trí học sinh để bảo vệ Amyu là điều cần thiết phải không?"

"Ra là vậy, giả thuyết đó cũng hay đấy. Có điều, từ giờ trở đi sự chú ý của ma tộc có lẽ sẽ rời khỏi học viện rồi. Việc một kẻ có đặc điểm hoàn toàn khác biệt với thần dụ như ngươi giành chức vô địch, đã giúp quảng bá sự hùng hậu về mặt nhân tài của học viện. Chuyện thích khách và kẻ nội ứng đột nhiên biến mất không dấu vết vào năm ngoái, giờ đây cũng khó mà khẳng định chắc chắn là do Dũng giả làm nữa rồi."

"...Nếu ngài nói không phải, vậy thì là gì?"

Sau một thoáng im lặng, Hiệu trưởng bỗng cụp mắt xuống, cất giọng trầm ngâm.

"Là vì thấy con bé thật đáng thương."

"..."

"Ngươi không tin sao. Nhưng đó là sự thật. Dù có gạn hỏi thêm cũng chẳng moi được gì nữa đâu."

Hiệu trưởng bắt đầu kể.

"Ban đầu, bọn quan lại đã định hủy bỏ kế hoạch này. Dù khó khăn lắm mới tìm được ứng cử viên thay thế Dũng giả, nhưng nếu không thể để con bé vô địch thì cũng đành chịu. Bọn họ định bác bỏ điều kiện của cái thương hội xấc xược kia, và đưa kế hoạch này về lại con số không. Ta cũng tán thành chuyện đó. Thế nhưng, sau khi gặp Maybell, ta đã đổi ý."

"..."

"Một đứa trẻ được ban phước với tài năng thiên bẩm. Thế nhưng, khuôn mặt con bé lại hằn lên nỗi bi thương tột cùng như thể đã nếm trải mọi bất hạnh trên cõi đời này. Cũng phải thôi, sắp bị chính người anh trai ruột thịt mà mình hằng kính trọng giết chết cơ mà. Tuy nhiên, con bé lại quả quyết với ta rằng nó sẽ giành chức vô địch. Rằng nó muốn giúp người anh trai giờ đây đã hoàn toàn thay đổi được giải thoát. Rằng nó sẽ dùng chính cái tài năng thiên bẩm này để thực hiện việc sát hại người thân, vì vậy hãy sử dụng nó. Với một đôi mắt vô hồn. Khoảnh khắc ấy, ta đã nghĩ ―――― Chuyện này thật sai trái."

"..."

"Chính vì vậy, ta đã thuyết phục bọn quan chức, ký kết hợp đồng với thương hội, và để cứu lấy đứa trẻ tuyệt đối sẽ không bao giờ bỏ cuộc ấy, ta đã nghĩ ra cách sử dụng con át chủ bài mang tên Seika Lamprogue. Việc đưa cô bé người hầu vào danh sách ứng cử viên cũng là một phần của kế hoạch đó. Ngươi cũng đã đôi chút lo lắng rằng nếu mình từ chối, cô bé ấy có thể sẽ phải ra trận đúng không? Đó là một kỹ xảo thương lượng của dân buôn bán đấy."

Hiệu trưởng nói tiếp.

"Sống càng lâu, con người ta càng dần buông bỏ sự cố chấp với nhiều thứ. Tiền bạc, danh vọng, sức mạnh, và cả chính sự sống này. Thế nhưng, khao khát được làm điều gì đó vì người khác lại là thứ rất khó dứt bỏ. Có lẽ đó cũng là lý do khiến ta ngồi ở vị trí này. Chắc ngươi vẫn chưa hiểu được đâu."

"Không đâu..."

Tôi ngắt lời.

Một kẻ từng nhặt nhạnh cô nhi về làm đệ tử như tôi ở kiếp trước, có lẽ cũng chẳng khác bà ấy là bao.

Ngay cả sự cố chấp với thứ sức mạnh mà tôi từng sở hữu.

Nó cũng đã tan biến sau khi tôi chuyển sinh, à không, sau khi tôi bị chính người đệ tử yêu quý của mình đánh bại.

Tôi thở hắt ra một hơi rồi hỏi.

"Maybell vẫn luôn lo sợ việc Lugrok sẽ cử sát thủ đến. Chắc chắn chúng đang vô cùng tức giận vì để mất Kyle, liệu chúng có dễ dàng buông tha cho Maybell - người nắm giữ những bí mật nội bộ của chúng không?"

"Đương nhiên là ta đã tính trước nước cờ đó rồi. Crane tuy chỉ là gia tộc Nam tước, nhưng lại có bề dày lịch sử và mối quan hệ vô cùng mật thiết với cung đình, chưa kể phu nhân còn là con gái thứ ba của gia tộc Công tước. Dù chỉ là con nuôi, nhưng nếu dám động đến con gái của họ, thứ chờ đợi Lugrok chỉ có sự diệt vong mà thôi. Có lẽ hiểu được điều đó nên chúng đã định dùng tiền để đòi người... nhưng bọn họ bảo đã đuổi thẳng cổ người của chúng về rồi. Nên chắc là không sao đâu."

Với lại, Hiệu trưởng bổ sung thêm.

"Lugrok cũng chỉ mới bắt đầu phất lên trong vài năm trở lại đây. Những kẻ đang đà thăng tiến mà bất ngờ bị ngáng chân thì thường trở nên nhút nhát. Chắc chúng sẽ phải nằm im một thời gian thôi."

"Vậy sao. Thế thì... có vẻ chẳng còn việc gì cho em làm nữa rồi."

"Ngươi đang nói cái gì vậy."

Hiệu trưởng tỏ vẻ chán nản.

"Không cần phải lo sợ bị ám sát là chuyện đương nhiên. Điều quan trọng là, sau đó con bé sẽ sống như thế nào cơ. Con bé sắp sửa bắt đầu một cuộc sống học đường hoàn toàn mới lạ. Ngươi hãy giúp đỡ con bé nhiều vào. Với tư cách là một đàn anh."

"Chuyện đó thì ngài khỏi phải nhắc."

Nói rồi, tôi quay gót bước đi.

Câu chuyện đến đây chắc cũng kết thúc rồi.

Trong thâm tâm, tôi khẽ thở dài.

Giờ nghĩ lại, quả nhiên lẽ ra tôi không nên nhúng tay quá sâu vào chuyện này.

Từ chối tham gia, và sống một cuộc sống chẳng màng đến cái chết của Maybell hay toan tính của Hiệu trưởng. Đối với tôi, đó mới là một kết cục hoàn hảo nhất.

Có thể nói việc chịu thua trước tính tò mò tọc mạch là một thất bại.

Chỉ là... tôi không hề hối hận.

Chợt.

Một thắc mắc nhỏ xíu lóe lên trong đầu tôi. Tôi ngoảnh lại nhìn Hiệu trưởng.

"Nhân tiện... ngài bảo là mình đã sống rất lâu, vậy thực ra ngài bao nhiêu tuổi rồi?"

"Ai lại đi hỏi tuổi của phụ nữ bao giờ. Tên nhóc con vô duyên này. Tuổi tác của ta, chính ta còn muốn có người nhắc cho nhớ đây này."

Hiệu trưởng gắt gỏng nói.

"Từ ba trăm tuổi trở đi là ta ngừng đếm rồi."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!