Âm Dương Sư Mạnh Nhất Chuyển Sinh

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

(Đang ra)

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

Dongle-kun

Tôi đã định rời đi giữa những tràng pháo tay, nhưng pháo tay vẫn không chịu ngừng lại.

233 3908

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

(Đang ra)

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

Cheongyuryang

Tôi đã nhận được một ứng dụng hẹn hò kết nối với những cô gái ở thế giới khác.

30 19

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

(Đang ra)

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

Faster, một Awakened cấp F, lúc nào Cũng bị đám Awakened nữ cấp S bắt nạt. Suốt 6 tháng liền, cậu dùng một ứng dụng thôi miên để khuất phục họ và biến họ thành đồ chơi tình dục.

51 45

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

681 8666

Tập 4: Rồng ở Astilia - Chương 3: Âm Dương Sư mạnh nhất ra nước ngoài

Chương 3: Âm Dương Sư mạnh nhất ra nước ngoài

Hai ngày sau.

Tôi và Yifa cùng cỗ xe ngựa của Hoàng tử và đội hộ vệ lên đường rời khỏi Rodnea.

Vương quốc Astilia còn xa hơn cả lãnh địa nhà Lamprogue.

Dự kiến sẽ là một chuyến hành trình khá dài.

Ngồi cạnh tôi, Yifa lo lắng hỏi han.

"Seika-kun, cậu không sao chứ? Có thấy buồn nôn không?"

"Ừ. Đi mãi cũng thành quen rồi."

Tôi cười gượng đáp.

Đi nhiều thế này thì không quen cũng uổng. Dù cảm giác xóc nảy vẫn khó chịu y như cũ.

Yifa lại tiếp tục.

"Nếu thấy mệt thì cậu cứ ngủ đi nhé? Có chuyện gì tớ sẽ gọi."

"Lúc nào bí quá tớ sẽ làm thế. Nhưng giờ thì chưa buồn ngủ lắm."

"Thật sao? ...À, đúng rồi... mới ngày đầu tiên thôi mà..."

"Sao thế?"

"Không có gì đâu."

Yifa lắc đầu, khẽ cười.

"Seika-kun này, những lần chúng ta đi xe ngựa cùng nhau trước đây, lúc nghỉ ngơi ở nhà trọ cậu luôn thức để canh chừng đúng không? Tớ cứ thắc mắc sao ban ngày cậu lại hay ngủ gật trên xe, thì ra là vì thế."

"À... cậu nhận ra rồi sao."

Trừ những thành phố lớn, các nhà trọ ở những thị trấn hay ngôi làng nhỏ phần lớn chỉ có phòng chung, mọi người đều ngủ la liệt trên sàn.

Thế nên chẳng thể nào mà an giấc được. Càng không yên tâm khi mang theo đồ giá trị hay đi cùng một cô gái trẻ.

Chính vì vậy, đợt rời khỏi lãnh địa năm ngoái, tôi đành phải thức trắng đêm để cảnh giới tại các nhà trọ dọc đường... nhưng thực ra, đó không phải là lý do chính khiến tôi thức. Cỡ đó tôi hoàn toàn có thể giao phó cho thức thần.

Lý do tôi thức đêm là vì tôi ghét cảm giác say xe, nên ban ngày tôi chỉ muốn ngủ cho qua chuyện.

Dù đã ngồi trên xe tận bảy ngày mà tôi vẫn không quen nổi cũng là do cái lý do củ chuối đó.

"Cậu không cần bận tâm đâu. Lúc đó, thức trên xe ngựa còn mệt mỏi hơn nhiều."

"Ừm... cảm ơn cậu nhé, Seika-kun."

Yifa mỉm cười nói.

Dù đó là sự thật, nhưng bảo con bé này không bận tâm thì e là hơi khó.

Mà, chắc cũng nhờ cái tính đó nên con bé mới được nhiều người yêu mến ở ký túc xá nữ đến vậy.

"Nhưng lần này thì không cần phải lo lắng về chuyện phòng trọ nữa rồi. Có cả một đội hộ vệ hùng hậu thế kia cơ mà, chắc chắn bọn họ đã thu xếp đâu vào đấy từ trước rồi."

Dù sao thì cũng là Hoàng tử mà.

Với số lượng người đông đúc thế này thì có thể phải dựng trại ngoài trời, nhưng vẫn thoải mái chán so với mấy cái nhà trọ tồi tàn ở vùng quê.

"Được ra nước ngoài với điều kiện tốt thế này đúng là hiếm có khó tìm. Cũng nhờ phúc của con rồng đó cả."

"...Rồng sao. Nhưng mà tuyệt thật đấy, việc con người và rồng cùng chung sống ấy."

Yifa ngước mắt lên, giọng điệu hào hứng.

"Không biết chúng ta có thể cưỡi lên lưng nó như Kỵ sĩ Rồng không nhỉ?"

"Kỵ sĩ Rồng chỉ có trong truyện cổ tích thôi. Yifa, cậu thích mấy thứ đó nhỉ... nhưng ngoài đời thực thì chuyện đó là bất khả thi."

"Thế sao, nhưng mà họ đang chung sống hòa bình với nó mà."

"Không, vấn đề không nằm ở mối quan hệ..."

Yêu quái cũng vậy, cưỡi một sinh vật có cánh để bay lượn là một việc vô cùng khó khăn.

Bản thân tôi khi cưỡi yêu quái cũng chỉ chọn những loài hoàn toàn bay bằng thần thông lực. Chẳng hạn như Mizuchi (Giao Long) ấy.

Đang phân vân không biết giải thích sao cho dễ hiểu thì Yifa bỗng như sực nhớ ra điều gì đó.

"Nhắc mới nhớ, trước khi xuất phát, Điện hạ Cecilio có rủ tớ ngồi chung xe ngựa với ngài ấy đấy."

"Ể!?"

"Ngài ấy bảo muốn kể chi tiết cho tớ nghe về con rồng."

"Hê, hêê..."

Cái tên Hoàng tử đó... Rủ đi kể chuyện rồng mà chẳng thèm đả động gì đến tôi một tiếng sao?

Không, tôi hiểu mà. Rồng chỉ là cái cớ, mục đích chính của hắn ta là Yifa. Nhưng dù có là cái cớ đi chăng nữa, thì phép lịch sự tối thiểu với tôi hắn vứt cho chó gặm rồi à?

Hơn nữa, trong cái tình cảnh hiện tại, đây có phải là lúc làm ba cái trò đó không?

Tôi cố giữ vẻ mặt bình tĩnh, hỏi lại.

"V... Vậy sao?"

"Đương nhiên là tớ từ chối rồi. Tớ bảo tớ là người hầu của Seika-kun mà."

Nói rồi, Yifa nở nụ cười gượng gạo.

"Rắc rối thật đấy. Tớ không nghĩ ngài ấy thực sự muốn đưa tớ vào Hậu cung đâu."

"Không... Tớ nghĩ ngài ấy mời chân thành đấy."

"Thế á? Nếu vậy thì chắc tớ cũng hơi vui một chút."

Yifa nói với vẻ hơi ngượng ngùng.

Mang theo một tâm trạng bồn chồn khó tả, cỗ xe ngựa tiếp tục lăn bánh.

☾❀☯☀⛤☽

Chín ngày sau.

Thành phố mục tiêu được bao bọc bởi những bức tường thành kiên cố đã hiện ra trước mắt chúng tôi.

Cựu vương đô của Vương quốc Astilia, Protoasta.

Một thành phố nằm ở vị trí thanh bình, lưng tựa vào những dãy núi trập trùng, bao quanh là thảo nguyên xanh ngát.

Tuy có vẻ hơi nhỏ so với danh xưng "cựu vương đô", nhưng nơi đây lại toát lên một vẻ uy nghiêm và nhuốm màu lịch sử.

Cỗ xe ngựa dừng lại khi vẫn còn cách cổng thành một khoảng khá xa.

"C-Có chuyện gì vậy nhỉ?"

"Hưm... có vẻ như cổng thành đang bị kẹt."

Tôi vừa thò đầu ra ngoài cửa sổ vừa đáp.

Những cỗ xe ngựa đang xếp hàng chờ vào thành có vẻ là của các thương nhân. Có lẽ chúng tôi đã đến đúng vào thời điểm đông đúc.

Nhưng số lượng xe ngựa cũng khá nhiều đấy chứ. Đúng là nằm trên tuyến đường chính của Đế quốc có khác, danh xưng thành phố lớn xem ra không phải chỉ là nói suông.

"Ngài Seika."

Tiếng gọi vọng vào từ bên ngoài xe ngựa.

Nhìn ra, tôi thấy Hoàng tử đã xuống khỏi xe của mình, cùng với vài tên hộ vệ đang bước về phía này.

"Xin lỗi nhé. Có vẻ sẽ mất thêm một chút thời gian nữa. Trong lúc chờ đợi, hai người ra ngoài hít thở chút không khí trong lành đi."

"Vâng. Vậy cũng được."

Tôi rụt đầu lại, quay sang gọi Yifa.

"Chúng ta xuống thôi."

"Ừm, được đó."

Yifa bước xuống xe trước, vươn vai một cái thật sảng khoái.

"Oa. Nơi này đẹp thật đấy."

Cô bé vui vẻ dạo bước trên bãi cỏ.

Trông cậu ấy còn khỏe khoắn hơn cả tôi, nhưng chắc hẳn việc ngồi lỳ trong xe ngựa suốt thời gian dài cũng khiến cậu ấy mệt mỏi rồi.

Tôi quay sang bắt chuyện với Hoàng tử, người đang dõi mắt theo bóng dáng Yifa.

"Một nơi thật dễ chịu."

Hoàng tử khẽ mỉm cười.

"Đúng vậy. Ta cũng rất thích nơi này. Dù rằng... hiện tại nó không còn thanh bình như trước nữa. Việc vào thành bị chậm trễ cũng là vì nguyên nhân đó."

"Có chuyện gì sao ạ?"

"Có vẻ như lũ ngựa của các thương nhân đang hoảng sợ. Bắt đầu từ lúc nãy..."

Đúng lúc đó.

Tôi cảm nhận được một luồng sức mạnh to lớn đang áp sát bằng toàn bộ giác quan.

Một cái bóng khổng lồ lướt nhanh trên mặt đất.

Ngước nhìn lên bầu trời ―――― tôi bất giác mở to hai mắt.

"...Đó là"

Một con quái vật khổng lồ đang dang rộng đôi cánh, bay lượn ung dung trên không trung.

Hình dáng của nó khá giống một con thằn lằn có cánh.

Nhưng sự hiện diện của nó thì mang lại cảm giác áp đảo tựa như một con rồng đích thực.

Đó chính là rồng.

Mặc dù đã nhìn thấy vô số hình vẽ trong các tài liệu, nhưng đây là lần đầu tiên tôi được tận mắt chứng kiến.

Thế giới này cũng có những sinh vật kỳ bí hùng mạnh đến vậy sao.

"...Vẫn chưa chịu rời đi sao."

Bên cạnh, Hoàng tử làu bàu với vẻ khó chịu.

Nhận ra ánh mắt của tôi, cậu ta bắt đầu giải thích.

"Nó bắt đầu bay lượn quanh đây từ nãy rồi. Chắc là do có quá nhiều xe ngựa của thương nhân tụ tập cùng lúc nên nó sinh ra cảnh giác. Bọn ngựa hoảng sợ cũng vì thế. Tuy nhiên, nếu chúng ta không làm gì kích động thì nó sẽ không tấn công đâu."

"Ra là vậy..."

Đúng là tôi không cảm nhận được nhiều sát ý từ nó. Có vẻ chuyện nó sống chung với con người là thật.

Tuy nhiên, để đề phòng, tôi vừa âm thầm chuẩn bị vừa hỏi.

"Nó lớn thật đấy. Trong các tài liệu tôi từng đọc, rất hiếm khi nhắc đến một con rồng có kích thước khổng lồ đến vậy."

Từ đầu đến đuôi chắc chắn phải hơn mười trượng (khoảng ba mươi mét).

"Nghe nói đó là đặc điểm của giống loài này. Chúng được gọi là Greater Dragon (Rồng Cấp Cao)."

"...Ra là vậy."

Mấy cái chuyện đó đáng lẽ ngài nên nói trước cho tôi chứ. Nếu biết trước thì tôi đã tìm hiểu kỹ hơn rồi. Mà thôi, sao cũng được.

"Ngài bảo nó đang cảnh giác với xe ngựa, liệu có sao không? Bọn tôi đến đây lại càng làm tăng thêm số lượng xe ngựa đấy."

"Không cần phải lo lắng đâu. Dù có lẽ chúng ta đã làm nó kích động đôi chút..."

Thế nhưng, ngay lúc đó.

Con rồng tưởng chừng đang bay về hướng ngọn núi lại đột ngột xoay vòng trên không trung.

Nó hạ độ cao, và không thể tin được, nó lao thẳng về phía chúng tôi.

"À ừm, nó đang bay tới kìa."

"Ừm. Có vẻ nó đang khá cảnh giác."

Hoàng tử đáp lại với thái độ điềm nhiên.

Nhìn sang những người hộ vệ khác, họ cũng giữ vẻ mặt bình thản. Chắc hẳn chuyện này xảy ra như cơm bữa.

Con rồng tiếp tục hạ độ cao, tiến sát đến mức tôi có thể nhìn rõ khuôn mặt gồ ghề và lớp vảy đen tuyền của nó.

Và rồi, nó lướt ngay trên đỉnh đầu chúng tôi.

Một cơn gió mạnh quất thẳng vào mui xe ngựa, khiến bầy ngựa kinh hãi hí lên những tiếng thảm thiết.

Yifa đứng cách đó không xa cũng kêu lên một tiếng "Oái!" và ngã phịch xuống đất.

Tôi vừa dõi mắt theo bóng lưng con rồng vừa nói.

"Kích thước khổng lồ là vậy, nhưng hành động thì chẳng khác gì mấy con quạ bảo vệ tổ nhỉ."

"...Seika đúng là to gan thật đấy. Những mạo hiểm giả lão luyện khi mới gặp cảnh này lần đầu cũng phải hét lên kinh hãi đấy chứ."

Hoàng tử có vẻ hơi ngạc nhiên nói.

"Nhưng, cậu nói đúng. Nếu chúng ta cứ đứng yên không làm gì, một lát nữa nó sẽ tự bay đi thôi."

Con rồng lại một lần nữa đảo vòng trên không trung.

Tuy nhiên, lần này nó bay ở độ cao lớn hơn một chút. Có lẽ đúng như lời Hoàng tử nói, nó định đe dọa thêm một lần nữa rồi sẽ quay về.

Con rồng lại lao đến.

Nhưng lần này.

Từ mặt đất, tôi cảm nhận được một luồng sức mạnh rõ rệt.

"―――― Hãy đến đây từ vùng đất rực lửa, 【Lava Tiger】."

Một giọng nam vang lên.

Và rồi, từ hư không, một con dã thú khổng lồ với bộ lông màu đỏ đen, cao lớn hơn cả một người trưởng thành, đột ngột hiện ra.

Con dã thú khổng lồ vừa phóng như bay trên thảo nguyên vừa tỏa ra những đợt sóng nhiệt, rồi nhảy vọt lên cao. Nó lao thẳng về phía con rồng đang lao tới.

Dù móng vuốt và nanh nhọn của nó không thể chạm tới con rồng trên bầu trời, nhưng con rồng dường như cũng bị giật mình, vỗ mạnh cánh một cái rồi bay thẳng về phía ngọn núi.

Nhìn con dã thú đang gầm rú điên cuồng vì để xổng mất con mồi, tôi nheo mắt lại.

Nó mang một hình hài có thể được gọi là quái thú dung nham.

Lớp da màu đỏ đen thực chất là một lớp áo giáp được tạo thành từ khoáng vật và dung nham. Khuôn mặt tròn trĩnh, cơ thể dẻo dai tựa họ nhà mèo, cùng những vằn vện đỏ đen loang lổ chỉ mang chút hơi hướng của loài hổ. Tuy nhiên, kích thước của nó lại to gấp ba lần một con hổ bình thường.

Đó là Lava Tiger... một loài quái vật lẽ ra chỉ sống ở khu vực núi lửa.

"Gay go rồi đây."

Tôi lẩm bầm.

Dù con rồng đã bỏ chạy, nhưng con quái thú dung nham vẫn chưa hết cơn phấn khích.

Nó gầm gừ giận dữ, toàn thân run lên bần bật ―――― và rồi như để trút giận, nó quay sang lao thẳng về phía Yifa đang đứng một mình cách đó một đoạn.

Yifa đứng chết trân tại chỗ, đôi mắt mở to kinh hoàng.

Cô bé hoàn toàn không có ý định bỏ chạy hay kháng cự.

Tôi cau mày, một tay kết ấn.

《Thổ Tương Sinh ―――― Thấu Tái Thuật》

Những cột trụ bán trong suốt bất thình lình trồi lên, cản đường con quái thú dung nham.

Con Lava Tiger vồ tới cắn phập vào những cột trụ, nhưng với độ dày ngang ngửa những cây cổ thụ, chúng chẳng hề suy suyển.

Nhưng khoan đã... nhìn kỹ thì bề mặt của chúng đang bị nhiệt lượng làm cho tan chảy.

Thạch anh do 《Thấu Tái》 tạo ra đáng lẽ có thể chịu được nhiệt độ cỡ dung nham chứ... xem ra lớp giáp của nó có nhiệt độ cao hơn tôi tưởng.

Bỏ lại Hoàng tử, tôi bước lên phía trước.

Dù chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng tạm thời thứ kia quá nguy hiểm, phải dọn dẹp nó trước đã.

Cảm nhận được sự hiện diện của tôi, con quái thú dung nham lập tức quay ngoắt ánh mắt rực lửa sang.

Bốn chân rừng rực lửa đạp mạnh xuống mặt cỏ, nó lao về phía tôi.

Nó nhe nanh giương vuốt.

Và cùng lúc đó, khi tôi chuẩn bị tung thuật pháp từ tấm Hình nhân tàng hình ――――.

Như bị giật lại bởi một sợi dây cương vô hình, con Lava Tiger đột ngột ngửa người ra sau.

"Xuy xuy... thật tình, cái con này cứ hở ra là làm loạn."

Lại là giọng nói của gã đàn ông lúc nãy vang lên.

Tôi đưa mắt tìm kiếm nơi phát ra giọng nói ―――― một tên ma pháp sư khoác áo choàng đen, đang cùng vài tên tùy tùng bước về phía này. Gã kéo sụp chiếc mũ trùm đầu to tướng, tay phải cầm một cuốn sách đang mở.

Đó là... Ma đạo thư sao?

"Này, ngoan ngoãn lại đi. Mày đang vi phạm hợp đồng đấy."

Con quái thú dung nham vùng vẫy dữ dội, nhưng có vẻ chuyển động của nó đang bị khống chế.

Ma pháp trói buộc con Lava Tiger dường như có liên kết với cuốn Ma đạo thư kia.

"Hà. Được rồi, về đi."

Tên ma pháp sư gấp mạnh cuốn sách lại. Con quái thú dung nham lập tức hóa thành vô số hạt sáng lấp lánh và bị hút gọn vào giữa những trang sách.

Giờ thì tôi đã chắc chắn.

Gã đó là một Triệu hồi sư.

Một chức nghiệp chuyên ký kết khế ước với quái vật, tự do triệu hồi chúng ra để chiến đấu.

Con Lava Tiger kia chắc chắn là triệu hồi thú của gã.

"Chà chà, nguy hiểm quá nguy hiểm quá. Ngài vẫn bình an vô sự chứ? Điện hạ Cecilio."

Tên Triệu hồi sư bước tới với giọng điệu vô cùng cợt nhả.

"Zecht!! Ngươi đang làm cái quái gì vậy!"

Trái ngược với thái độ đó, Hoàng tử cau có mặt mày, lớn tiếng quát tháo.

"Ngươi thừa biết là con rồng đó không gây nguy hiểm gì cơ mà! Tại sao lại thả con triệu hồi thú đó ra!? Suýt chút nữa thì vị khách quý đến từ Đế quốc đã gặp nạn rồi đấy!!"

"Ngài nói vậy thì oan cho tôi quá Điện hạ. Rõ ràng là tôi vừa mới cứu ngài mà."

Gã đàn ông tên Zecht nhún vai đáp lại.

"Ai dám khẳng định là nó không nguy hiểm chứ. Chính ngài đã thuê bọn tôi đến đây mà. Nếu người thuê mà chết thì bọn tôi cũng mệt lắm. Lẽ ra ngài không nên tùy tiện đi lại bên ngoài thành như vậy mới phải. Hơn nữa, trong thời gian ngài vắng mặt, tình hình ở đây cũng đã thay đổi rồi."

"Tình hình thay đổi sao?"

"Vài ngày gần đây, tần suất bay lượn của con rồng giảm hẳn đi. Nhưng bù lại, nó trở nên vô cùng hung hăng. Đã có rất nhiều người dân bị nó gầm rú đe dọa khi nó đậu xuống quanh đây. Ngài hiểu chứ? Rõ ràng là lúc nãy cũng rất nguy hiểm mà?"

Nghe vậy, Hoàng tử đành nín lặng.

Cái tên này là ai vậy?

"Thưa Điện hạ, người này là?"

Nghe tôi hỏi, Hoàng tử quay sang đáp lời.

"Xin lỗi cậu, Seika. Hắn ta là Zecht, thủ lĩnh của Đoàn lính đánh thuê Zecht do ta thuê đến. Zecht, đây là ngài Seika Lamprogue, sứ giả điều tra về con rồng. Cậu ấy đồng thời cũng là con trai của gia tộc Bá tước thuộc Đế quốc. Nhớ giữ thái độ tôn trọng đấy."

"Hô. Mới nứt mắt... ồ, thứ lỗi. Trẻ tuổi hơn cả Điện hạ mà đã làm sứ giả điều tra, đúng là tuổi trẻ tài cao."

Phớt lờ thái độ xấc xược của gã, tôi đặt câu hỏi.

"Đoàn lính đánh thuê sao? Rốt cuộc ngài gọi bọn họ đến đây để làm gì?"

Hoàng tử thoáng ngập ngừng, rồi đáp lại bằng chất giọng có phần cay đắng.

"Để thảo phạt con rồng đó."

Hả?

☾❀☯☀⛤☽

Thấu Tái Thuật (Cột Đá Trong Suốt): Thuật pháp tạo ra các cột trụ bằng thạch anh. Thành phần chính là silicon dioxide có điểm nóng chảy 1650℃, ổn định về mặt hóa học và có độ bền tuyệt vời. Nó cũng là phân tử tồn tại nhiều nhất trong lớp vỏ Trái Đất.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!