Âm Dương Sư Mạnh Nhất Chuyển Sinh

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

(Đang ra)

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

Dongle-kun

Tôi đã định rời đi giữa những tràng pháo tay, nhưng pháo tay vẫn không chịu ngừng lại.

233 3908

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

(Đang ra)

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

Cheongyuryang

Tôi đã nhận được một ứng dụng hẹn hò kết nối với những cô gái ở thế giới khác.

30 19

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

(Đang ra)

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

Faster, một Awakened cấp F, lúc nào Cũng bị đám Awakened nữ cấp S bắt nạt. Suốt 6 tháng liền, cậu dùng một ứng dụng thôi miên để khuất phục họ và biến họ thành đồ chơi tình dục.

51 45

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

681 8666

Tập 3: Tứ phương đại chiến - Chương 14: Âm Dương Sư mạnh nhất bước vào trận Chung kết

Chương 14: Âm Dương Sư mạnh nhất bước vào trận Chung kết

『Thưa toàn thể quý vị, xin lỗi vì đã để quý vị phải chờ lâu! Giải đấu Võ thuật Tổng hợp Đế đô lần thứ nhất đầy ý nghĩa, cuối cùng, cuối cùng cũng đã đến thời khắc của trận Chung kết!』

Giọng nói của người dẫn chương trình vang dội khắp không gian.

『Chiến binh dũng mãnh đầu tiên bước vào trận Chung kết vinh quang này ―――― cái tên Lamprogue quả nhiên không phải chỉ để làm cảnh! Chàng thiếu niên vẫn chưa hề phơi bày toàn bộ sức mạnh này, rốt cuộc còn giấu bao nhiêu bài tẩy nữa đây!? Thần đồng của Học viện Ma pháp Hoàng gia, Seika Lamprogue!!』

Giữa những tiếng reo hò cuồng nhiệt, tôi bước lên võ đài.

Dù sáng nay tôi vừa mới phá nát bét cái sàn đấu này, nhưng giờ trông nó lại bóng loáng như mới.

Chắc hẳn vì lý do thương mại nên người ta không cho phép sự chậm trễ nào nữa. Phần móng đã bị vỡ vụn thì đây chắc chắn chỉ là sửa chữa tạm bợ thôi, nhưng ít nhất hiện tại cũng không gây cản trở gì.

『Và người thứ hai là ―――― một kiếm sĩ khác biệt, dị hợm, dị giáo và cũng nổi bật nhất giải đấu! Rốt cuộc cậu ta là thứ gì!? Người ta đã lôi đâu ra một kẻ như thế này cơ chứ! Con bài tẩy của Thương hội Lugrok, Kẻ sát nhân Tà nhãn, Kyle!!』

Thiếu niên với mái tóc màu xám tro lững thững bước lên cầu thang và xuất hiện trên võ đài.

Tay phải cầm hờ thanh kiếm đã rút sẵn. Đôi mắt dị sắc mở hờ hững. Cái bầu không khí u ám như một bóng ma vẫn không hề thay đổi.

Thậm chí tôi còn chẳng rõ cậu ta có nhận thức được sự tồn tại của tôi hay không.

"Chào."

Tôi mỉm cười, chủ động bắt chuyện với Kyle.

"Xin lỗi nhé, không phải là em gái cậu đâu. Maybell đã thua tôi ở trận Bán kết rồi."

"Maybell...?"

Bằng một chất giọng cao bất ngờ, thiếu niên lẩm bầm.

"Maybell, Maybell... À,"

Cậu ta mở to hai con mắt ra một chút... rồi nói.

"Phiền phức thật... không giống dự định. Con bé đó, còn sống không?"

"Còn."

"Vậy sao. May quá."

Kyle cất giọng như người đang nói mớ.

"Vậy thì, tôi có thể tự tay giết chết con bé rồi."

Tôi thở hắt ra một hơi, nói.

"Đó là em gái cậu đấy."

"Đúng vậy, người đồng đội cuối cùng còn sót lại, và cũng là người nhà quan trọng nhất."

Kyle nói bằng chất giọng không vương chút cảm xúc.

"Tôi được lệnh phải giết chết người quan trọng nhất."

"...Tuy tôi biết rõ hoàn cảnh của cậu, nhưng quả thực vẫn không thể nào hiểu nổi."

Tôi hỏi lại.

"Cậu sống vì mục đích gì? Chẳng phải là để được hạnh phúc sao? Việc giết chết đứa em gái quan trọng có giúp ích gì cho mục đích đó không? Tôi không nghĩ ca phẫu thuật biến người ta thành một công cụ chiến đấu lại cướp đi cả khả năng tư duy logic đâu."

"Sống vì hạnh phúc, nghĩa là sao?"

"..."

"Hạnh phúc, chẳng phải là được sống sao? Kéo dài sinh mạng sang ngày mai. Đối với tôi, à không, đối với tất cả những đứa trẻ trong cơ sở đào tạo đều là như vậy. Trở nên mạnh mẽ hơn, hay vâng lời kẻ mạnh hơn, tất cả cũng chỉ vì điều đó. Nhờ việc trở thành kẻ mạnh nhất mà tôi được phẫu thuật. Nhưng thương hội còn mạnh hơn tôi, nên bây giờ tôi vẫn phải phục tùng chúng. Vì sự sống. Có gì kỳ lạ sao?"

"...Vì sự sống của bản thân, mà hy sinh gia đình quan trọng sao."

"Đúng vậy. Vì hạnh phúc chính là được sống mà. Dù có gọi là gia đình, thì suy cho cùng cũng chỉ là người dưng thôi."

"Cậu của ngày xưa đâu có nghĩ như vậy. Cậu đã quên hết rồi sao?"

"Tất nhiên là tôi vẫn nhớ. Nhưng bây giờ, tôi cảm thấy cách nghĩ này mới là đúng đắn."

"Vậy thì càng tệ hơn. Maybell sẽ buồn lắm đấy."

"...Tôi không hiểu."

Bằng một chất giọng nhẹ bẫng, Kyle hỏi tôi.

"Chuyện của tôi hay của Maybell, lẽ ra chẳng có chút liên quan nào tới cậu. Từ nãy đến giờ, tại sao cậu cứ thích xen vào chuyện của chúng tôi vậy?"

"Tại sao á...? Chuyện đó, chẳng phải đã quá rõ ràng rồi sao."

13baeb4f-9218-4a06-a05f-432375aa7492.jpg

Tôi mỉm cười, dõng dạc tuyên bố.

"Bởi vì ta... chướng mắt... cái trò đó... thôi. Có mỗi một đứa em gái thì ráng mà trân trọng đi. Cậu bảo sẽ phục tùng kẻ mạnh hơn đúng không? Vậy thì sau khi thua trận này, cậu hãy đích thân xin lỗi Maybell một câu nhé."

"...Quả nhiên là tôi không hiểu nổi."

Kyle khẽ gõ nhẹ thanh kiếm trên tay phải.

"―――― Dựa vào đâu mà cậu nghĩ rằng tôi sẽ thua?"

『Nào, thời khắc quyết định đã đến! Trận Chung kết Giải đấu Võ thuật Tổng hợp Đế đô lần thứ nhất ―――― Bắt đầu!!』

Tiếng còi vang dội.

Kyle trợn tròn hai mắt.

Nhưng trước khi Tà nhãn kịp phát huy tác dụng.

Tôi đã mở xong cánh cửa.

《Triệu Mệnh ―――― Ngự Phường Chi Dạ Liêm (Ombonoyasu)》

Một làn sương mù dày đặc tuôn ra từ dị không gian, trong chớp mắt đã bao trùm toàn bộ đấu trường.

『Ối trời ơi, đây là ma pháp của tuyển thủ Seika sao!? Hoàn toàn không nhìn thấy diễn biến trên võ đài nữa rồi!』

"Cái này là..."

"Đừng hòng dựa dẫm vào đôi mắt đó nữa."

Nhìn Kyle mờ ảo trong làn sương ngay trước mặt, tôi nhếch mép cười.

Ombonoyasu là một con yêu quái sương mù mà tôi bắt được ở vùng núi sâu Ezo.

Con yêu quái chuyên khiến những kẻ đi lạc vào núi mất phương hướng và gặp nạn này, có khả năng tạo ra một hiệu ứng bất lợi cản trở trực tiếp vào nhận thức của những kẻ bị nhốt bên trong. Hiệu quả của nó chỉ dừng lại ở mức làm người ta quên đường về hay không thể nhận diện khuôn mặt người bên cạnh, nhưng đối với một kẻ dùng Tà thị phụ thuộc vào thị giác thì chắc chắn là vô cùng phiền toái.

Mà, lý do chính tôi gọi nó ra là để che mắt khán giả thôi.

Cái thứ Tà thị cỏn con đó tôi hoàn toàn có thể tự mình chống đỡ được.

Rắc, một tiếng động nhỏ vang lên.

Có vẻ Kyle vừa tiến lên một bước.

Mỗi bước chân cậu ta để lại in hằn sâu hoắm xuống mặt đất một cách bất thường.

"Hưm."

《Hỏa Thổ Tương Sinh ―――― Quỷ Hỏa Thuật》

Một quả cầu lửa xanh lè bay thẳng vào Kyle, nhưng thiếu niên chẳng hề bận tâm. Ngọn lửa phốt pho bùng lên xung quanh thậm chí còn không làm sém nổi quần áo của cậu ta.

Quả nhiên, có vẻ như cậu ta đã tăng trọng lượng cơ thể lên một mức khủng khiếp nhờ ma pháp trọng lực.

"Vậy còn cái này thì sao?"

《Mộc Kim Tương Sinh ―――― Hống Mạn Phược Thuật》

Những sợi dây leo đen kịt phun trào từ dưới chân Kyle.

Dây leo ngậm thủy ngân nặng trĩu quấn chặt lấy thiếu niên đang hoàn toàn không kháng cự, trói gô cậu ta lại.

Trong một khoảnh khắc, tôi cứ tưởng thế là xong.

Nhưng đúng lúc đó.

Cái bóng của Kyle, vốn đã nhạt nhòa trong sương mù, bỗng đen sẫm lại và bắt đầu vặn vẹo.

Nó bò trườn lên cơ thể thiếu niên.

Rồi khoảnh khắc tiếp theo, nó xé toạc những sợi dây leo đang trói buộc cậu ta từ bên trong.

Cái bóng sau khi rơi xuống đất lại tiếp tục phân nhánh, bò ngoằn ngoèo trên mặt đất và lao thẳng về phía tôi.

Phần đầu của nó ngóc lên như một con rắn hổ mang. Chực chờ đâm xuyên qua tôi.

Nhưng, chỉ đến thế mà thôi. Cái bóng đang tấn công không thể xuyên thủng kết giới, đành ngoan ngoãn đứt đoạn và tan biến ――――.

Và rồi.

Như thể màn giao tranh vừa rồi chưa từng xảy ra.

Kyle vẫn lẳng lặng bước thêm một bước nữa.

Chẳng có lấy một tia cảm xúc nào trên gương mặt đó.

Tôi buông một tiếng thở dài.

Không có chút phản ứng nào thế này thì chán quá.

Có lẽ Kyle chẳng còn sót lại chút nào cảm giác hưng phấn khi chiến đấu, sự căng thẳng hay nỗi sợ hãi nữa.

Đành chịu thôi, cứ làm theo kế hoạch ban đầu vậy.

Tôi rút ra một tấm Hình nhân, mở cánh cửa dẫn vào dị không gian.

《Triệu Mệnh ―――― Ngưu Quỷ (Ushioni)》

Thứ hiện ra từ không gian vặn vẹo ―――― là một con quỷ mang đầu trâu.

Cơ bắp cuồn cuộn trên làn da đen kịt. Cái đầu trâu cao sừng sững mọc ra cặp sừng nhọn hoắt, mang một khuôn mặt hung tợn như thể muốn oán hận cả thế giới này.

Tôi hướng về phía Kyle, hỏi.

"Cậu của hiện tại, kẻ đã đánh mất mọi cảm xúc, liệu có thực sự là một người lính hoàn hảo không?"

Kéo lê cây chùy sắt khổng lồ, Ushioni bước một bước về phía Kyle.

Và rồi, bước chân của thiếu niên dừng lại.

"Minotaur...?"

Kyle lẩm bầm với ánh mắt trống rỗng.

Cái bóng dưới chân cậu ta lại bắt đầu vặn vẹo, rồi lao về phía Ushioni.

Ushioni không làm gì cả.

Tuy nhiên, cái bóng không thể đâm thủng được Ushioni. Bị một thế lực vô hình nào đó cản lại, nó chỉ có thể trườn trên lớp da đen ngòm.

"...!"

"Ta không nghĩ việc biết sợ hãi là một điều tồi tệ đâu."

Ushioni lại bước thêm một bước về phía thiếu niên.

Lúc này, Kyle mới thực sự tung ra một bước tiến dài.

Cậu ta giơ cao thanh kiếm một tay đã rút sẵn, chém thẳng vào Ushioni.

Chắc hẳn thanh kiếm đó cũng đã được tăng trọng lượng lên đáng kể nhờ ma pháp.

Thế nhưng.

Ushioni chỉ cần vung nhẹ một cánh tay.

Thanh kiếm đó đã gãy vụn.

Phía bên kia làn sương, tôi nghe thấy tiếng Kyle nín thở.

Đó là dấu hiệu dao động nhỏ nhoi đầu tiên mà cậu ta bộc lộ trong suốt giải đấu này.

Ushioni vung cây chùy sắt lên một cách đầy thô bạo.

"Nhìn thấy thứ đó, cậu không cảm thấy gì sao?"

Và rồi, cây chùy sắt vung ngang ―――― đánh bay Kyle.

Thiếu niên lăn lông lốc ra khỏi võ đài, rồi nằm bất động.

Chẳng có công thủ gì sất, một sự chênh lệch sức mạnh quá mức áp đảo.

"Thứ đó, đẳng cấp hoàn toàn khác xa cậu đấy. Những trò vặt vãnh như ma pháp trọng lực hay bóng tối chẳng hề hấn gì với nó đâu."

Tôi nhìn Kyle đang nằm gục trên mặt đất, lẩm bầm.

"Nếu cậu vẫn còn biết sợ hãi, thì cậu đã chẳng liều lĩnh đâm đầu vào một trận đấu vô vọng như thế này."

☾❀☯☀⛤☽

Quay sang Ushioni đang lững thững đi tới, tôi nói.

"Này, mi có nương tay đàng hoàng đấy chứ."

Cái đầu trâu lẳng lặng gật đầu.

Đúng là một tên cục cằn.

Tuy không bằng Mizuchi (Giao Long), nhưng Ushioni cũng là một trong những yêu quái mạnh nhất mà ta đang sở hữu.

Dù vậy nó lại khá dễ sai bảo nên ở kiếp trước ta hay dùng lắm, và lần này nó cũng hoàn thành tốt nhiệm vụ. Tiện thể nói luôn, trông mặt nó đáng sợ thế thôi chứ không phải nó đang tức giận đâu.

Đưa Ushioni trở lại dị không gian xong, tôi chạy đến chỗ Kyle đang nằm ngửa bụng trên đất.

Có vẻ cậu ta đã ngất đi, nhưng vẫn còn thở. Chắc không bị thương gì nghiêm trọng.

"...Ngài thực sự định tha mạng cho hắn ta sao."

Nghe Yuki hỏi, tôi gật đầu.

"Ừ. Ta mềm lòng quá sao?"

"Rất mềm lòng. Nhưng mà... Yuki cũng nghĩ thế này là tốt nhất."

Giờ thì tính sao đây.

Trước mắt cứ lén lút đưa cậu ta đi đã... còn sau đó ra sao thì phải xem ý nguyện của cậu ta thế nào. Nếu cậu ta khăng khăng muốn quay lại thương hội thì ta cũng chẳng cản được.

Nhưng, nếu cậu ta có khao khát được tự do... thì điều đó chắc chắn sẽ thành hiện thực. Với thực lực của Kyle, việc trà trộn vào một nhóm mạo hiểm giả hay đội hộ tống của một đoàn thương buôn nào đó để sống ẩn dật chẳng khó khăn gì.

Cảm xúc cũng có thể khôi phục được mà.

Cũng giống như người mù thường có thính giác rất nhạy bén, cơ thể con người luôn có xu hướng bù đắp những chức năng đã mất. Nếu sống một cuộc sống bình thường cần đến cảm xúc, biết đâu một vùng não khác sẽ đảm nhận vai trò đó thì sao.

Mà chuyện tương lai tính sau đi.

Việc đầu tiên cần làm là cho cậu ta gặp lại Maybell đã ――――,

"―――― Ngài Seika!!"

Giọng nói the thé của Yuki làm tôi giật mình.

Trên đầu Kyle.

Từ đó, những hoa văn đen kịt lan tỏa như hình tia nắng, từ từ ăn sâu vào khuôn mặt và cơ thể cậu ta.

Cái này là... Chú ấn sao!?

"!"

Tôi lập tức kéo Hình nhân đến dựng kết giới.

Sự xâm thực của hoa văn dừng lại, rồi dần dần mờ đi và biến mất.

Nhưng sự nhẹ nhõm chỉ kéo dài trong chốc lát ―――― cơ thể Kyle bắt đầu co giật liên hồi.

Tôi mở to mắt. Kết giới đáng lẽ phải có tác dụng rồi chứ. Nếu vậy... thì ngay tại thời điểm sự xâm thực bắt đầu, cơ thể cậu ta đã phải chịu tổn thương rồi sao.

Nhưng... tôi không rõ vị trí tổn thương chính xác. Bây giờ chuẩn bị Hình nhân thế mạng thì không còn đủ thời gian nữa.

Không kịp mất.

"...May, bell..."

Kyle hé mở đôi mắt.

Và thều thào bằng chất giọng khàn đặc.

"...Nói với em ấy, là... anh, xin lỗi.............nhờ cậu, truyền, đạt..."

Và đó, là những lời cuối cùng của thiếu niên mà tôi được nghe.

"――――, ――――"

Cơ thể Kyle mềm nhũn ra.

Không còn hơi thở. Đôi mắt dị sắc ấy cũng đã đánh mất đi tia sáng cuối cùng.

Kiếm sĩ Tà nhãn đã trút hơi thở cuối cùng.

"Ngài Seika. Cái này là..."

Yuki bàng hoàng thốt lên.

Tôi đã lờ mờ đoán được chân tướng của lời nguyền này.

Chắc hẳn đây là thứ mà Thương hội Lugrok đã gài vào lúc làm phẫu thuật.

Để phòng trường hợp bị bắt làm tù binh và khai ra thông tin. Hoặc để che giấu chi tiết về ca phẫu thuật.

Một lời nguyền bịt miệng tự động kích hoạt khi thất bại.

"...Chỉ bằng dăm ba cái chú thuật,"

Tự lúc nào, chú lực đã hòa lẫn vào trong giọng nói của tôi.

Tôi thu hồi toàn bộ Hình nhân đang bay lượn xung quanh lại.

"Định dùng chú thuật, để qua mặt ta sao...? Dám coi thường ta à..."

Xung quanh cái xác của Kyle. Những tấm Hình nhân bắt đầu xếp thành một cấu trúc không gian ba chiều.

Những sợi chỉ chú lực nối kết chúng lại với nhau, dần dần hình thành một ma pháp trận bí thuật.

"ओम्अपाकरोतिपदार्थसमुद्दिशतिआधुनिकइष्टका――――"

(Om Apakaroti Padartha Samuddishati Adhunika Ishtaka / Om – sinh ra vật chất và hướng tới mong muốn hiện đại)

Tôi tụng chân ngôn, hai tay thoăn thoắt bắt ấn, từng bước hoàn thiện thuật pháp.

Nguyền rủa người thì đào sẵn hai nấm mồ.

Kẻ thi triển thứ thuật pháp này đừng hòng được chết yên thân.

Hãy chuẩn bị tinh thần đánh đổi mạng sống của những kẻ đứng trong phạm vi vài trượng xung quanh lúc ếm nguyền, cùng toàn bộ những người có chung huyết thống trực hệ đi.

Nhưng việc này phải làm trước đã.

Không sao. Vẫn kịp.

Thằng nhóc này mới vừa chết xong.

Chỉ cần đối chiếu cấu trúc linh hồn từ dấu thời gian gần nhất rồi tải nó lên là xong.

Đúng vậy.

Nếu là ta ―――― kẻ mạnh nhất ở kiếp trước.

Thì dăm ba cái trò này, chỉ là chuyện nhỏ nhặt.

Cỡ như cải tử hoàn sinh ――――,

"――――!! Không được đâu ngài Seika! Như thế là đi quá giới hạn rồi!!"

Trước giọng nói đầy hoảng loạn của Yuki.

Đôi tay đang bắt ấn của ta khựng lại.

Yuki tiếp tục van nài.

"Chẳng phải ngài đã tự mình nói rồi sao! Rằng làm vậy rất nguy hiểm! Ngài đã quên lý do vì sao mình phải chuyển sinh rồi ư!?"

"..."

"Xin ngài hãy suy nghĩ lại! Kẻ đó, liệu có xứng đáng để ngài Seika phải làm đến mức ấy không, ngài nợ ân tình hay nghĩa vụ gì hắn ta sao!?"

"............"

Ta ―――― từ từ buông thõng đôi tay đang bắt ấn xuống.

Những tấm Hình nhân rải rác xung quanh rơi lả tả.

Sợi chỉ chú lực đứt đoạn, ma pháp trận sụp đổ.

Đứng trước cái xác của thiếu niên, ta lặng câm.

"............Yuki hiểu cảm giác của ngài."

Chỉ có giọng nói đầy quan tâm của Yuki vang vọng.

"Vì Yuki biết rất rõ. Rằng ngài Seika, là người tốt bụng hơn bất cứ ai trên thế gian này ――――"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!