Âm Dương Sư Mạnh Nhất Chuyển Sinh

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

(Đang ra)

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

Dongle-kun

Tôi đã định rời đi giữa những tràng pháo tay, nhưng pháo tay vẫn không chịu ngừng lại.

233 3908

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

(Đang ra)

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

Cheongyuryang

Tôi đã nhận được một ứng dụng hẹn hò kết nối với những cô gái ở thế giới khác.

30 19

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

(Đang ra)

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

Faster, một Awakened cấp F, lúc nào Cũng bị đám Awakened nữ cấp S bắt nạt. Suốt 6 tháng liền, cậu dùng một ứng dụng thôi miên để khuất phục họ và biến họ thành đồ chơi tình dục.

51 45

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

681 8666

Tập 1: Chuyển sinh – Nhập học học viện - Chương 16: Âm Dương Sư mạnh nhất đến thành phố học viện

Chương 16: Âm Dương Sư mạnh nhất đến thành phố học viện

Hôm nay là ngày thứ bảy kể từ lúc khởi hành rời khỏi lãnh địa Lamprogue.

Bên trong xe ngựa, tôi được Yifa vuốt lưng, mệt mỏi rã rời đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.

"Seika-kun, cậu vẫn thấy khó chịu sao?"

"...Khó chịu."

Tôi hoàn toàn quên mất.

Rằng tôi rất kỵ đi xe ngựa.

Ở kiếp trước tôi cũng từng đi lúc sang phương Tây, lúc đó cũng tồi tệ lắm...

So với xe bò thì nó chạy nhanh quá. Đã thế còn đau mông, bị say là cái chắc.

"...Yifa giỏi thật đấy, chẳng bị làm sao cả."

"Hả, ừm. Nhưng mà cũng hơi mệt chút xíu."

Nói vậy chứ trông cậu ấy còn khỏe hơn tôi gấp trăm lần.

Tự nhiên thấy tủi thân ghê.

"A, nhìn kìa. Sắp tới nơi rồi."

Tôi lặng lẽ nhìn về phía trước theo hướng xe chạy.

Ở phía xa xa, hình dáng một thành phố được bao bọc bởi bức tường thành trải dài hiện ra.

Thành phố học viện Rodnea.

Một thành phố pháo đài được hình thành từ sự quy tụ của những người theo đuổi con đường học thuật.

Đó chính là đích đến của chúng tôi.

☾❀☯☀⛤☽

Sau khi chào tạm biệt người phu xe, chúng tôi đến quán trọ dự định sẽ lưu lại. Vừa bước vào phòng, tôi liền ngã vật xuống giường.

A, khó chịu quá...

"Seika-kun, cậu không sao chứ?"

Yifa cất hành lý xong, ngồi xuống mép giường và cất tiếng hỏi.

"Ừm..."

"Hóa ra Seika-kun cũng có điểm yếu nhỉ. Bất ngờ thật đấy."

Yifa khẽ cười.

Cậu coi tôi là cái gì thế không biết.

"Thì tôi cũng là con người mà... A, phòng của Yifa ở ngay bên cạnh đấy..."

"V-Vậy sao. Hưm..."

"Sao thế...?"

"Tớ đang nghĩ, thì ra tớ cũng có phòng riêng..."

"Đương nhiên là có rồi... Ở mấy thị trấn nhỏ dọc đường đi đành chịu cảnh ở phòng tập thể hay chung một phòng thôi, chứ... chúng ta sẽ nghỉ lại đây nhiều ngày mà..."

"Ư, ừm."

Yifa bẽn lẽn nói.

"Ờm... Chủ nhân hiện tại của tớ, là Seika-kun, đúng không...?"

"Hả, à... hình như thế... Tôi có nhận được cái gì đó giống như giấy chứng nhận từ cha rồi..."

Mang nô lệ của lãnh chúa ra khỏi lãnh địa có vẻ khá lằng nhằng. Kiểu như mấy vấn đề pháp lý các kiểu... Thôi bỏ đi, tôi khó chịu đến mức chẳng thể nghĩ ngợi được gì tử tế nữa.

"Ch-Chuyện là, Seika-kun."

Yifa cất lời như thể đã hạ quyết tâm.

"T-Tối nay tớ... sang đây thì, tốt hơn nhỉ?"

0fad6b56-ea35-4500-9074-b54dcc706a66.jpg

Tôi vẫn úp mặt xuống, lờ đờ đáp lời.

"Hả, chi vậy..."

"..."

"A, chuyện ăn uống à? Tôi hơi chán ăn... Yifa cứ đi ăn đại cái gì đó đi."

Yifa im lặng một lúc, rồi buông một tiếng thở dài thườn thượt.

"Để tớ đi mua ít trái cây cho cậu, lúc nào đói thì ăn nhé."

"Nhờ cậu..."

Bảo là đi cất hành lý của mình, Yifa bước ra khỏi phòng.

Cạch một tiếng, âm thanh cánh cửa đóng lại vang lên.

"Hứ! Hà, thật tình!"

Trên đỉnh đầu tôi, Yuki lại bắt đầu ồn ào.

"Sao thế..."

"Đúng là đồ không biết tự lượng sức mình mà, cái con bé đó!"

"Gì cơ...?"

"Dám mưu cầu sự sủng ái của ngài Seika cơ đấy! Rõ ràng chỉ là phận người hầu!"

"Hả...? A, vừa nãy là ý đó sao?"

Nghĩ lại thì, năm nay Yifa đã mười bốn tuổi.

Ở thế giới này thì hơi sớm, nhưng nếu là kiếp trước thì ở độ tuổi đó kết hôn cũng chẳng có gì lạ.

Tôi lăn lộn trên giường rồi nằm ngửa ra.

"Yifa có vẻ khá để tâm đến thân phận của mình mà. Tôi thì lại không muốn cậu ấy bận tâm về điều đó."

"Không phải thế đâu ngài Seika!"

"Hả?"

"Con bé đó, nó thích ngài Seika đấy. Thích mê mệt luôn! Nó định lợi dụng thân phận nô tỳ của mình để nhân cơ hội được ngài âu yếm đấy ạ!"

"Ể... làm gì có chuyện đó."

Cơ mà con bé Yuki này đúng là muốn nói gì thì nói nhỉ.

"Thật đấy ạ! Em nhìn là biết ngay."

"Hô? Một con yêu quái như em thì biết gì về trái tim con người cơ chứ."

"Ít nhất thì em cũng hiểu biết hơn ngài Seika đấy ạ. Tâm tư phụ nữ chẳng hạn."

Cái con nhóc này. Chắc lại đọc dăm ba cuốn tiểu thuyết ngôn lù cung đình ở đâu đó rồi học lỏm chứ gì.

Tôi định cãi lại... nhưng chợt nhận ra mình chẳng có cớ gì để phản bác.

Nhắc mới nhớ, ở kiếp trước, tôi cũng chẳng mấy khi có duyên với chuyện đó.

Kể từ khi hoàn thiện thuật bất lão, ngay cả người bình thường cũng chẳng ai dám bén mảng lại gần tôi nữa.

"...Dù sao thì ta cũng chẳng hiểu gì về tâm tư phụ nữ đâu."

"Ngài Seika đừng dỗi chứ ạ. Ngài không chịu khó học hỏi là sau này khổ lắm đấy nhé?"

Tha cho ta đi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!