Chương 2: Âm Dương Sư mạnh nhất né tránh
Tiết học buổi chiều dự kiến sẽ diễn ra tại giảng đường lớn nằm cách khu nhà học một đoạn.
Tuy học sinh được chia thành các lớp dựa trên thứ hạng bài thi đầu vào, nhưng không có nghĩa là lúc nào cũng phải học cùng với những thành viên cố định.
Với các môn thực hành ma pháp, học sinh sẽ đăng ký theo thuộc tính mình muốn học. Thỉnh thoảng, cũng có những tiết học mà toàn bộ học sinh cùng một khối học chung với nhau như thế này.
Bởi vậy, tôi và Yifa đang cùng nhau đi từ nhà ăn đến giảng đường lớn.
Học viện có vô số tòa nhà, nên đường xá cũng chằng chịt và ngoằn ngoèo chẳng kém.
Chúng hoàn toàn không tuân theo bất kỳ quy luật nào, nên việc nhớ đường thôi cũng đủ khổ sở rồi.
Tôi ngước nhìn bầu trời trong xanh tĩnh lặng.
Ánh nắng nhẹ nhàng của mùa xuân hôm nay thật sự rất dễ chịu.
"...Hử?"
Chợt, khi vừa đến gần khu nhà học, một vật thể kỳ lạ đập vào mắt tôi.
Một cái bình đang lơ lửng.
Nó cứ bồng bềnh trôi giạt gần cửa sổ tầng ba của khu nhà học.
Cái gì thế kia...?
Tôi nín lặng đứng nhìn. Nhưng ngay lúc chúng tôi vừa bước đến ngay phía dưới, cái bình bỗng bắt đầu rung lắc dữ dội đầy bất thường.
Linh cảm chẳng lành.
Tôi lập tức kéo Yifa đang đứng ngay cạnh ôm vào lòng.
"Á, c-chuyện gì vậy?"
Khoảnh khắc tiếp theo, chiếc bình lộn nhào.
Nó lộn vòng vòng trên không trung, đồng thời hắt toàn bộ thứ chất lỏng màu đen sền sệt bên trong xuống.
Ngay trước khi nó kịp dội lên đầu chúng tôi.
Tôi đã hoán đổi vị trí của bản thân và Yifa với hai tấm thức thần cách đó cỡ hai trượng (khoảng sáu mét).
Chỉ vài tích tắc sau khi dịch chuyển, một lượng lớn chất lỏng đen ngòm đổ ập xuống đúng vị trí chúng tôi vừa đứng, nhuộm đen cả một khoảng đường.
Một mùi hôi tanh nồng nặc bốc lên.
Trời ạ. Chẳng biết là thứ quái gì nhưng xém chút nữa thì toang.
Tấm Hình nhân đã bị nhuộm đen thui chắc là hết xài được rồi, nhưng thôi tôi cứ thu hồi lại vậy.
Yifa đứng ngớ người ra.
"H-Hả, ơ, tớ... chuyện gì vừa xảy ra thế?"
"Này, hai em! Không sao chứ!?"
Từ trong tòa nhà, vị giáo viên đeo kính tròn hớt hải lao ra.
Thầy ấy nhìn mảng đường đen ngòm, rồi quay sang nhìn chúng tôi với vẻ mặt đầy khó hiểu.
"Ủa? Rõ ràng thầy thấy hai em đang đi ngay chỗ đó cơ mà..."
"A, thầy Cordell."
Yifa cất tiếng gọi.
Thầy Cordell tiến đến chỗ chúng tôi, đẩy gọng kính lên và hỏi.
"Là hai em à. Xin lỗi vì đã làm hai em hoảng sợ nhé. Có bị thương ở đâu không?"
"Bọn em không sao ạ, nhưng mà, thứ đó là gì vậy thầy?"
"Đó là vật liệu dẫn thầy định dùng cho nghiên cứu. Là máu của quái vật được đun sôi với thảo dược và các loại quặng ấy mà."
Thảo nào mà mùi lại kinh khủng đến thế.
"Thầy định đưa nó lên tầng trên, nhưng mãi không tìm thấy cô Karen - người đáng lẽ sẽ phụ giúp thầy. Bí quá nên thầy đành phải tự mình làm... rốt cuộc là giờ phải làm lại từ đầu rồi. Haizz."
Thấy thầy Cordell chán nản buông thõng hai vai, tôi liền hỏi.
"Chiếc bình đó là do thầy làm nó nổi lên ạ?"
"Đúng vậy. Dù sao thì đây cũng không phải chuyên môn của thầy, nên thầy điều khiển không được tốt cho lắm."
Nhắc mới nhớ, ma pháp trọng lực thuộc hệ ám thì phải.
Qua những bài giảng đã học, tôi biết được rằng hệ ám là thuộc tính chi phối trọng lực cùng với thời gian và không gian ―――― những thứ có mối liên hệ mật thiết với nó; còn hệ quang thì chi phối sấm sét và bản thân ánh sáng.
Nhưng không chỉ có vậy, hệ ám còn bao gồm các đòn tấn công bằng bóng tối hay tạo ra các nguyền cụ; còn hệ quang lại bao trùm cả kết giới và ma pháp trị liệu. Tóm lại, sự phân loại này chỉ mang tính chất ước lệ, kiểu như ma pháp "có vẻ giống hệ ám", hay ma pháp "có vẻ giống hệ quang" mà thôi.
Bảo sao từ trước tới nay tôi lại chẳng thể hiểu nổi.
Vốn dĩ sự phân loại này đã quá đỗi mơ hồ rồi.
Thêm vào đó, số lượng người có năng khiếu với hệ ám hoặc hệ quang là cực kỳ hiếm hoi.
Dù thực chất có sáu thuộc tính, nhưng chúng lại thường được gọi là ma pháp bốn hệ.
Chuyên môn của thầy Cordell là nghi thức học, nhưng hình như thầy ấy là người sử dụng ma pháp hệ quang. Việc thầy ấy có thể dùng cả ma pháp trọng lực của hệ ám chứng tỏ thầy ấy là một nhân tài vô cùng hiếm có.
"À, hai em đang trên đường đến lớp học nhỉ? Xin lỗi vì đã giữ hai em lại."
"Không có gì đâu ạ."
Nghĩ lại thì, hình như tiết học tiếp theo do cô Karen đứng lớp thì phải...
Thầy ấy bảo là tìm không thấy, không biết cô ấy có ổn không nhỉ?
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
