Chương 7: Âm Dương Sư mạnh nhất tiến sâu vào mê cung dưới lòng đất
Với Amyu - một kiếm sĩ đi tiên phong, chúng tôi tiến sâu vào Dungeon.
Cứ đi được một đoạn, tôi lại dán một tấm Hình nhân lên trần hành lang và truyền chú lực vào đó.
"...À ừm, ngài Seika. Từ nãy đến giờ ngài đang làm gì vậy ạ?"
"Một chút việc thôi. Ta đang tính xem có thể xác định vị trí hiện tại từ mặt đất hay không."
Tôi trả lời sao cho Amyu không nghe thấy.
Đám thức thần tôi để lại ở học viện, ngoại trừ vài con quạ ra thì đã biến hết thành ong mật và đang bay lượn trên mặt đất khu rừng.
Nhưng vẫn chưa cảm nhận được ảnh hưởng của thuật pháp.
Chắc phải thử thêm một lúc nữa.
Nói mới nhớ, tầm nhìn của ong mật khó nhìn thật đấy.
Vừa là mắt kép, lại còn nhìn thấy những màu sắc mà con người không thể thấy, nên những vật quen thuộc trông cũng khác hẳn.
Nhưng vì đây là việc chỉ thức thần này mới làm được nên đành chịu thôi.
☾❀☯☀⛤☽
Chúng tôi liên tục chạm trán quái vật.
Nào là Lizardman, Orc, rồi cả Skeleton, Slime, Goblin... toàn là những loại quái vật phổ biến thường thấy trong Dungeon.
Nhưng cứ mỗi lần chạm trán, tôi lại càng cảm nhận rõ nơi này đúng là dị giới.
Bình thường trong hang động làm gì có nhiều sinh vật đến thế.
Cùng lắm chỉ có lũ côn trùng độc hay chuột bọ ăn phân dơi mà thôi.
Việc có một lượng lớn sinh vật khổng lồ tồn tại ở một nơi thế này là điều quá đỗi bất thường.
Thứ sinh ra lũ quái vật chắc hẳn là cốt lõi của Dungeon này.
Cứ tưởng chúng gần giống với động vật, nhưng quả nhiên quái vật cũng là một dạng yêu quái.
Ở kiếp trước, cũng có những thứ gần giống với Dungeon. Đó là những dị giới tồn tại bằng sức mạnh siêu nhiên như Mayoi-iga (Ngôi nhà huyễn hoặc) hay những ngôi làng ẩn giật.
Điểm khác biệt duy nhất là nơi này thực sự tồn tại về mặt vật lý.
Nếu vậy thì có thể thoát ra bằng các phương thức vật lý.
"Chẳng bõ bèn gì cả. Có vẻ đây là một Dungeon cấp thấp."
Amyu vừa đá văng hộp sọ của một con Skeleton vừa nói.
Cô ấy luôn đi tiên phong, vung kiếm liên tục đánh bại quái vật. Gần như chẳng đến lượt tôi ra tay.
"Cậu đừng quá sức. Hay để tôi lên trước nhé?"
"Cậu đùa à? Vị trí tiên phong cứ để kiếm sĩ lo."
Amyu nở một nụ cười đầy khí thế.
"Một người giữ vị trí tiên phong thực thụ có thể chuyển hóa ma lực thành thể lực đấy. Cỡ này chẳng nhằm nhò gì đâu."
Thực tế thì Amyu cũng chẳng có vẻ gì là thở dốc cả.
Từ những đường kiếm nhanh đến mức mắt thường không theo kịp, cho đến thứ sức mạnh điên rồ có thể đánh bật cả chùy của Ác ma, quả nhiên là cô ấy không hề nói suông.
Thêm vào đó là kỹ năng dùng kiếm và thân pháp điêu luyện, cùng với tài năng sử dụng ma pháp toàn thuộc tính vô niệm.
Có lẽ phải gọi là, không hổ danh Dũng giả.
Dù vẫn còn chút non nớt của một đứa trẻ, nhưng khi trưởng thành, rốt cuộc cô ấy sẽ đạt đến sức mạnh nhường nào cơ chứ...
"Ngài Seika..."
Yuki thì thầm báo hiệu có địch bên tai tôi.
Chẳng mấy chốc, nhìn thấy bóng dáng vừa lọt vào tầm mắt, Amyu reo lên đầy thích thú.
"Hê. Có thứ trông có vẻ mạnh mẽ đến rồi kìa."
Được ánh sáng từ Hình nhân chiếu rọi, thứ hiện ra là một con Goblin mà chúng tôi đã bắt gặp vài lần.
Tuy nhiên, nó to khủng khiếp.
Chiều cao chắc phải đến bảy xích (khoảng 2.1 mét). Da xanh và mũi khoằm thì vẫn giống hệt, nhưng vóc dáng thì khác biệt một trời một vực.
Chắc hẳn là loài thượng cấp của Goblin, được gọi là Hobgoblin.
Hơn nữa, nó còn dắt theo vài con Goblin nhỏ bình thường khác.
"Ô i i ô i i!!"
Vừa nhìn thấy chúng tôi, con Hobgoblin lập tức vung thanh đao cong gầm rống lao tới.
Amyu xông lên nghênh chiến.
Thanh đao cong bổ từ trên xuống bị trượng kiếm lóe sáng đánh bật ngược trở lại một cách mạnh mẽ.
Trong lúc mất đà, con Hobgoblin vẫn cố vung đao thêm lần nữa, nhưng Amyu đã tung một bước tiến sâu, chém đứt phăng cả cánh tay đang cầm vũ khí của nó.
Một tiếng gào thét chói tai vang vọng khắp hành lang.
Để kết liễu, Amyu định vung kiếm chém bay đầu nó.
Đúng lúc đó.
Cơ thể Amyu lảo đảo chực ngã.
"..."
Cô ôm lấy thái dương, lảo đảo đầy đau đớn.
"Ô i i i!!"
Nhắm thẳng vào đầu cô ấy.
Cánh tay to lớn còn lại của con Hobgoblin vung đấm đánh văng cô ấy đi.
Kèm theo một âm thanh nặng nề va vào vách đá, Amyu trượt dài rồi gục xuống đất.
Con Hobgoblin cùng đám lâu la Goblin của nó lập tức xông vào cô thiếu nữ kiếm sĩ đang nằm bất động.
"Amyu!"
Một chiếc cọc gỗ trắng đâm xuyên thủng hộp sọ con Hobgoblin.
Vừa dùng 《Hàng Chủy Thuật》 dọn dẹp đám Goblin xung quanh, tôi vừa chạy vội đến chỗ Amyu.
Vẫn còn thở.
Nhưng có vẻ cô ấy đã ngất xỉu.
"Ngài Seika, vẫn còn nữa ạ!"
"Ta biết rồi."
Vừa lau vệt máu chảy trên má cô ấy, tôi vừa phóng cọc gỗ về phía lũ Goblin đang áp sát.
Dù rất muốn trị thương cho cô ấy, nhưng ưu tiên hàng đầu lúc này là phải giải quyết xong đám này đã.
Phóng cọc.
Phóng cọc.
Phóng cọc...
"...Rốt cuộc là có bao nhiêu con vậy!"
Phóng một tấm Hình nhân thắp sáng lên ―――― tôi chết điếng.
Phía trước hành lang, một lượng Goblin đông đúc đến mức kinh hoàng đang chen chúc lấp đầy lối đi.
Hơn nữa còn có vài con Hobgoblin trà trộn trong đó.
Gương mặt tôi bất giác co giật.
Phiền phức quá!
Cỡ này thì dùng 《Hàng Chủy Thuật》 đối phó không xuể đâu.
Mà đúng lúc Amyu đang ngất xỉu, thế này cũng tốt.
《Triệu Mệnh ―――― Đại Ngô Công (Oomukade)》
Từ không gian vặn vẹo, một con rết khổng lồ đen bóng hiện ra.
Đại Ngô Công chẳng thèm để tâm đến xung quanh, lao thẳng vào bầy Goblin, dùng chiếc hàm hung ác cắn xé chúng.
Đám Goblin xung quanh điên cuồng vung dao, nhưng nó hoàn toàn không thèm đoái hoài.
Thậm chí khi con Hobgoblin vung đao chém xuống, lớp vỏ đen bóng của nó cũng chẳng hề hấn gì, dù chỉ là một vết xước.
Tiếp đó, Đại Ngô Công để mắt tới kẻ cầm đao cong, ngoạm lấy con mồi có vẻ to xác hơn một chút, nuốt chửng nó mà chẳng để nó kịp buông một tiếng gào thét hấp hối.
Lũ Goblin quanh đó hoàn toàn tan vỡ.
Đại Ngô Công nhanh thoăn thoắt di chuyển vô số cái chân, rượt đuổi và nhai ngấu nghiến những con mồi đang nháo nhào tháo chạy như tuyết lở.
Tôi chỉ đứng lẳng lặng nhìn cảnh tượng đó.
Quả nhiên ở những nơi thế này, Đại Ngô Công mạnh thật đấy.
Vừa không sợ bị bắn tên lửa từ xa, lại có thể dùng cả tường và trần nhà làm chỗ bám.
Tình hình này, giao việc dọn dẹp quái vật cho nó chắc là ổn thỏa rồi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
