Chương 4: Âm Dương Sư mạnh nhất mắc bẫy
Và rồi, ngày diễn ra buổi lễ đã đến.
Sau khi tiến hành một buổi lễ khai mạc ra dáng hình thức, dưới sự tiễn đưa của các giáo viên, khách mời và một số học sinh khóa trên, tôi và Amyu cầm theo cuộn giấy da cừu bước vào khu rừng Rodnea.
"..."
"..."
Cả hai cứ thế lặng lẽ bước đi không ai nói một lời.
Con đường dẫn đến tàn tích ngôi đền khá bằng phẳng và dễ đi. Có vẻ như nó thường xuyên được bàn tay con người chăm sóc.
Khu rừng Rodnea này nằm trong khuôn viên của học viện, nên đương nhiên nó cũng nằm gọn bên trong bức tường thành của thành phố pháo đài Rodnea.
Nói thật, cái kiểu cấu trúc thành phố nhét cả một khu rừng vào bên trong tường thành thế này đúng là điên rồ hết sức. Diện tích sinh hoạt thì bị thu hẹp, tường thành thì phải kéo dài ra nên lúc có địch tấn công rất khó phòng thủ.
Tuy nhiên, vì khởi nguồn của Rodnea chính là ngôi trường được xây dựng cạnh khu rừng này nên chuyện đó cũng là điều tất yếu.
Hơn nữa, tôi nghe đồn sống ở đây còn dễ chịu hơn so với Đế đô đất chật người đông.
Cũng giống như các quý tộc ở kiếp trước đua nhau tái hiện lại phong cảnh núi non trong vườn nhà, có lẽ việc sống gần gũi với thiên nhiên mang lại một lợi ích nào đó chăng.
Nghe nói đi đến ngôi đền và quay lại sẽ mất khoảng hai khắc (một giờ).
Vì phải quay về trước khi buổi lễ kết thúc nên chúng tôi không thể chần chừ lề mề được.
"Này."
Bất chợt, Amyu cất tiếng bắt chuyện.
"Rốt cuộc cậu định làm gì?"
"Chuyện gì cơ?"
"Thì tại sao cậu lại phải diễn cái trò lố bịch đó để tham gia cái sự kiện này cơ chứ."
Tôi mỉm cười đáp lại.
"Quả nhiên mấy sự kiện thế này vẫn cần những người có thân phận ra mặt. Cho dù đây có là một học viện đặt thực lực lên hàng đầu đi chăng nữa."
"Dối trá."
"..."
"Nhìn cái nụ cười giả tạo của cậu là biết nói dối rồi. Rõ ràng trong thâm tâm cậu coi cái buổi lễ này chẳng khác gì mớ rác rưởi."
"...Trong mắt cậu tôi thật sự là loại người như vậy sao?"
Nói đúng ra thì cũng không đến mức coi là rác rưởi đâu.
"Hơn nữa, bình thường cậu đâu có ăn nói với con người hầu đó như vậy. Cái điệu bộ khúm núm của con bé đó cũng sặc mùi diễn tuồng."
"...Cậu để ý bọn tôi đến thế cơ à?"
"Tại hai người lúc nào cũng dính lấy nhau nên tôi muốn không thấy cũng không được. Cứ sán lấy nhau mọi lúc mọi nơi bất chấp ánh nhìn của người khác."
"Làm gì đến mức đó đâu..."
Không, cái này thì oan ức thật sự.
"Tự dưng diễn cái trò đó để rước rắc rối vào thân, rốt cuộc cậu muốn gì?"
"Tại trước giờ toàn mỗi Amyu phải chịu điều tiếng, nên tôi thấy hơi bất công. Dù sao thì cậu cũng đã liều mình chiến đấu vì chúng tôi mà."
"Hả? Nói gì thế. Tôi đâu có..."
"Với lại, tôi cũng muốn có cơ hội để trò chuyện thoải mái với cậu."
Tôi vừa nói vừa mỉm cười, còn Amyu thì nhìn tôi bằng ánh mắt như đang nhìn một đống rác.
"Đã có con nô lệ ngực bự đó rồi mà vẫn chưa đủ, giờ lại tính giở trò với cả bạn học ngay sát bên cạnh sao?"
"Khoan... hiểu lầm rồi. Hơn nữa tôi với Yifa không phải mối quan hệ đó."
"Dù không phải mối quan hệ đó thì chắc chắn cậu cũng làm mấy chuyện đồi bại rồi chứ gì."
"Đã bảo là không có mà."
"Đáng ngờ lắm."
Amyu nói rồi hừ mũi.
"Tôi biết tỏng rồi. Lãnh chúa các người có cái quyền gì mà quyền đêm đầu tiên ấy chứ gì. Lũ quý tộc các người đúng là toàn rắp tâm mấy thứ bỉ ổi."
"Cái đó chỉ cần nộp tiền là được miễn, nên thực chất nó giống như một loại thuế kết hôn thôi. Nếu người dân bảo là không có tiền nộp nên không cần miễn thì người làm lãnh chúa cũng đau đầu lắm đấy."
"Dù là vậy thì các người vẫn được tùy ý động tay động chân với phụ nữ trong lãnh địa còn gì."
"Làm thế thì người dân bỏ xứ đi hết, tiền thuế giảm sút, lúc đó thì liên quan đến cả mạng sống đấy chứ chẳng đùa."
"Hưm."
"Mà khoan đã, tại sao chúng ta lại hăng hái bàn về cái chủ đề nhạy cảm này thế hả."
"K-Không biết! Chẳng phải tại cậu khơi mào trước sao!?"
"Không, không phải là từ phía Amyu sao...?"
Tôi buông tiếng thở dài rồi nói.
"À ừm, như tôi đã nói trước đây, tôi chỉ muốn làm bạn với cậu thôi mà."
"Tại sao lại là tôi?"
"Tại cả hai đứa mình đều bị cô lập nên dễ bắt chuyện."
"Cậu tự nói ra mấy lời đó mà không thấy thảm hại sao?"
"Vậy... vì cậu mạnh, lý do này thì sao?"
"Tôi mạnh như thế này thì kết bạn với một đứa yếu ớt như cậu được cái lợi ích gì."
"Tôi, cũng lợi hại hơn cậu nghĩ một chút đấy."
"Một chút?"
Amyu rút thanh kiếm đeo bên hông ra.
Cứ tưởng cô ấy chỉ vô tình vung vẩy nó ――――
Thế nhưng, gần như không có lấy một động tác thừa, cô ấy tung ra một cú đâm xé gió sượt qua người tôi.
"..."
Mũi kiếm sượt qua tai tôi, đâm xuyên qua khoảng không phía sau lưng.
Và găm trúng phóc vào phần lõi của con slime đang chực vồ lấy tôi.
Khóe mắt tôi khẽ liếc nhìn con slime đang tan chảy nhão nhoét sau khi bị đâm vỡ lõi.
"Để một con quái vật nhãi nhép lén lút tiếp cận từ phía sau thì không thể gọi là lợi hại được đâu."
"..."
Tôi lẳng lặng cất tấm Hình nhân dùng làm cánh cửa đi.
Định lén bắt nó mà thất bại mất tiêu.
Mà quan trọng hơn, tôi thấy tò mò về thanh kiếm có gắn đồ trang sức của Amyu hơn.
"Thanh kiếm đó, quả nhiên là dùng để thay thế gậy phép sao?"
"Là trượng kiếm đấy. Không biết à?"
"Nhớ không lầm thì... là vũ khí dành cho ma pháp kiếm sĩ phải không."
Theo quan điểm của tôi, pháp sư mà lại đi làm kiếm sĩ thì đúng là điều khó hiểu, nhưng ở thế giới này lại có cái nghề đó.
Vừa dùng kiếm vừa dùng ma pháp. Trượng kiếm chính là loại vũ khí dành cho những chiến binh như vậy.
"Từ trước tôi đã thắc mắc rồi, dùng cái đó hàng ngày không thấy bất tiện sao? Mà làm sao cậu có thể vác một thứ nguy hiểm như thế vào học viện được hay vậy."
"Cậu nói cái gì thế? Gậy phép cũng nguy hiểm chẳng kém gì đâu. Tôi chỉ muốn dùng món đồ mà mình đã quen tay thôi. Có vấn đề gì à?"
"Không, cũng chẳng có gì."
Thực ra thì, việc quá phụ thuộc vào đạo cụ khi dùng chú thuật là điều không nên.
Đạo cụ không phải là bản chất. Cho dù là gậy phép hay trượng kiếm, cũng giống như bùa chú, ấn chú hay chân ngôn, không có chúng thì cũng chẳng thành vấn đề.
Bản chất của chú thuật nằm ở những lời nói trong tiềm thức. Đó mới là tất cả.
Mà, với cô bạn này thì chắc chắn sẽ tự mình đạt đến cảnh giới đó thôi.
"Sao cũng được, nhưng chắc cậu không làm bẩn cuộn giấy da cừu đâu nhỉ. Tôi không đến đây để làm bảo mẫu cho cậu đâu."
Amyu vung thanh kiếm rũ sạch dịch nhờn của con slime rồi tra vào vỏ.
Chợt, cơ thể cô ấy hơi lảo đảo.
Cô ấy ôm đầu, có vẻ như đang bị đau đầu.
"Ư..."
"Cậu không sao chứ?"
"...Không có gì."
"Trông chẳng giống không có gì chút nào. Đáng lẽ người nên từ chối là cậu mới phải."
"Chỉ là... hơi khó ở một chút thôi. Không mướn cậu phải lo."
Một lúc sau, có vẻ như cơn đau đầu đã thuyên giảm, Amyu bước đi với những bước chân vững chãi.
Thôi thì trước mắt cứ giải quyết xong cái sự kiện này đã.
Hai chúng tôi lại tiếp tục cất bước trong im lặng.
Xét về mặt thời gian, tôi đoán chắc cũng sắp đến ngôi đền rồi.
Chợt cảm nhận được một luồng sức mạnh mơ hồ, tôi dừng bước.
"...Cái gì thế kia."
Có vẻ Amyu cũng cảm nhận được điều gì đó.
Cô ấy phóng ánh mắt đầy vẻ nghi hoặc về phía trước.
Sâu trong rặng cây, có thể thấy thấp thoáng một luồng ánh sáng xanh nhạt.
"...Tôi ra xem thử. Cậu đợi ở đây đi."
"A, chờ đã!"
Đi chệch khỏi con đường mòn, băng qua một bụi rậm, chúng tôi bắt gặp một khoảng đất trống nằm chen giữa rặng cây.
Chính giữa khoảng đất là một gốc cây lớn đã bị đốn hạ, trên đó có vẽ một ma pháp trận bằng một loại sơn màu xanh nhạt.
Nó khá giống với cái mà chúng tôi đã thấy lúc xảy ra vụ Ác ma.
Gốc cây làm bệ đỡ vẫn còn rất mới.
Xung quanh gốc cây nở rộ vô số những bông hoa nhỏ màu trắng, nhưng lại có vài chỗ bị gãy nát như thể có ai đó đã giẫm đạp lên.
Có vẻ như chính cái bãi đất trống này cũng là do bàn tay con người tạo ra.
"Cái đó là gì vậy. Ma pháp trận sao...?"
Amyu lẽo đẽo theo sau tôi, vừa nhìn ma pháp trận vừa lầm bầm.
Và rồi cô ấy bước về phía gốc cây.
"Này, lại gần thì được nhưng đừng có chạm vào ma pháp trận đấy."
"Biết rồi, cái cỡ đó thì ――――"
Amyu với vẻ mặt bực dọc bước vào bãi đất trống.
Ngay lúc đó.
Một ma pháp trận khổng lồ... bao trùm toàn bộ bãi đất trống... đột ngột hiện lên...
"C-Cái, cái quái gì thế này!"
Amyu hốt hoảng kêu lên khi thấy ma pháp trận bất thình lình xuất hiện dưới chân mình.
Dòng luân chuyển sức mạnh bùng nổ dữ dội.
Nguy rồi, cái này là...
"Amyu!!"
Theo phản xạ, tôi vươn tay ra tóm chặt lấy tay Amyu.
Và trong một tích tắc, chính tôi cũng bị cuốn vào phạm vi của ma pháp trận.
Và rồi, khoảnh khắc tiếp theo.
Tầm nhìn của tôi chìm vào bóng tối.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
