Âm Dương Sư Mạnh Nhất Chuyển Sinh

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

(Đang ra)

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

Dongle-kun

Tôi đã định rời đi giữa những tràng pháo tay, nhưng pháo tay vẫn không chịu ngừng lại.

233 3908

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

(Đang ra)

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

Cheongyuryang

Tôi đã nhận được một ứng dụng hẹn hò kết nối với những cô gái ở thế giới khác.

30 19

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

(Đang ra)

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

Faster, một Awakened cấp F, lúc nào Cũng bị đám Awakened nữ cấp S bắt nạt. Suốt 6 tháng liền, cậu dùng một ứng dụng thôi miên để khuất phục họ và biến họ thành đồ chơi tình dục.

51 45

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

681 8666

Tập 2: Hầm ngục ngầm Rodnea - Chương 8: Âm Dương Sư mạnh nhất nghỉ ngơi

Chương 8: Âm Dương Sư mạnh nhất nghỉ ngơi

"Ư, ưm..."

Cùng với tiếng rên rỉ nho nhỏ, Amyu khẽ cựa mình.

"A, cậu tỉnh rồi à?"

"Đây là... tôi, bị sao thế này?"

Amyu ngồi dậy, nhìn sang tôi đang ngồi tựa lưng vào tường ngay bên cạnh.

"Rất tiếc nhưng chúng ta vẫn đang ở trong Dungeon. Cậu bị con Hobgoblin đánh ngất xỉu đấy."

"...Tôi nhớ ra rồi. Tại sao tôi lại bị thứ quái vật nhãi nhép cỡ đó..."

Chạm vào vết máu làm ướt đẫm mái tóc, Amyu khẽ nhăn mặt.

Tiếp đó, cô ấy sờ soạng khắp đầu rồi tỏ vẻ khó hiểu.

"Ủa, vết thương..."

"Tôi đã chữa trị cho cậu rồi."

"...Cậu, dùng được cả ma pháp trị liệu cơ à?"

Amyu sau đó phóng tầm mắt về phía vô số xác Goblin nằm la liệt phía sâu trong hành lang.

"Không lẽ, đống đó cũng do cậu làm sao?"

"Cũng cỡ đó."

Con Đại Ngô Công ăn uống bừa bộn quá nên thảm trạng đúng là kinh khủng.

Bù lại nó đã xơi tái luôn cả đám quái vật ở tít bên trong, nên chỗ này tạm thời an toàn rồi.

"Cậu là cái quái gì thế? Chính miệng tôi nói ra cũng thấy lạ, nhưng cậu hơi bị bất thường rồi đấ............!"

Amyu lại đột nhiên ôm lấy thái dương, quằn quại đau đớn.

"Cậu không sao chứ? Đó là bệnh cũ của cậu hay sao vậy?"

Amyu nhắm tịt mắt lại, lắc đầu quầy quậy.

"Cậu có nghĩ ra nguyên nhân nào không?"

Cô ấy lại lắc đầu.

Tôi lấy một tấm Hình nhân ra.

Nếu đây là bệnh tật thì đành chịu, nhưng tôi vừa mới dùng thuật Thế Thân chuyển dời thương tích, bệnh tật đi cách đây không lâu. Triệu chứng tái phát nhanh đến thế này quả thật rất bất thường.

Nếu vậy thì, có lẽ là cái đó.

Tôi bố trí Hình nhân và bắt ấn.

"...A"

"Sao rồi? Thấy đỡ hơn chưa?"

"Ừ, ừm..."

Amyu từ từ ngồi thẳng người dậy.

"Cậu vừa làm gì vậy?"

"Tôi vừa dựng kết giới. Chừng nào còn ở trong này thì lời nguyền sẽ không chạm tới được cậu đâu."

"Lời nguyền...?"

"Đúng vậy. Triệu chứng đó, bắt đầu xuất hiện từ khi nào?"

"À ừm... đúng khoảng một tháng trước. Ban đầu chỉ hơi chóng mặt một chút, nhưng dần dần đầu bắt đầu đau dữ dội..."

Một tháng trước, tức là từ lúc nhập học sao.

"Nhưng mà, tôi không nghĩ cái này... là lời nguyền đâu. Tôi cũng từng nghi ngờ nên đã thử tìm kiếm chú ấn, nhưng chẳng có dấu vết nào trên cơ thể cả."

"Cũng có những chỗ tự mình không tìm được mà."

"..."

"Không, tôi đâu có bảo cậu cho tôi xem đâu?"

"...Tôi hiểu rồi. Cậu xem giúp tôi ngay bây giờ được không? Như thế sẽ rõ ràng hơn."

"Hả."

"Cậu quay mặt đi chỗ khác một lát đi."

Làm theo lời cô ấy và quay lưng lại, tôi nghe thấy tiếng vải vóc cọ xát vào nhau.

Tôi im lặng đứng chờ.

"...Được rồi đấy."

Ngoái lại, tấm lưng trần trắng nõn của Amyu hiện ra trước mắt.

Cô ấy ngoảnh mặt sang một bên, chỉ dùng ánh mắt liếc nhìn tôi và nói.

"Thế nào? Lạnh lắm đấy nên cậu làm nhanh lên được không?"

a6879f36-07b2-4916-a16b-28dabac5ab43.jpg

Theo lời cô ấy, tôi quan sát từ phần gáy nơi mái tóc được vén sang hai bên, dọc theo tấm lưng trắng ngần, xuống vòng ba nhỏ nhắn rồi đến bắp chân, nhưng chẳng thấy thứ gì giống chú ấn cả.

"...Không có."

"Vậy sao. Quả nhiên là thế. Vậy cậu lại quay lưng đi được chứ?"

Quay lưng đi lần nữa, tiếng vải vóc cọ xát lại vang lên.

Cảm nhận được động tĩnh cô ấy ngồi xuống, tôi quay lại thì thấy Amyu đã mặc quần áo chỉnh tề, đang ngồi tựa lưng vào tường ngay cạnh.

Trông cô ấy có vẻ điềm nhiên... nhưng nhìn kỹ thì khuôn mặt hơi ửng đỏ.

"Đã bảo rồi mà. Không phải đâu."

Giọng nói đó hơi run lên đôi chút.

Có lẽ, chính bản thân Amyu cũng luôn cảm thấy bất an.

Nhưng mà, tôi vẫn phải nói.

"Không... cũng chưa chắc đâu. Biết đâu kẻ đó dùng đường nét tệp với màu da, hoặc thu nhỏ nó lại đến mức cực điểm để khó bị phát hiện thì sao."

"Đừng nói là, cậu tính bắt tôi cởi ra cho xem thêm lần nữa nhé!?"

"Không phải thế! Ý tôi là có vô vàn cách để lách luật cơ! Ngoài ra còn có thể giấu trên da đầu, sâu trong cổ họng, hay là ở trong các lỗ hổng khác trên cơ thể, muốn giấu chú ấn thì thiếu gì cách. Không thể phủ nhận hoàn toàn được đâu."

"Thế thì ban nãy, tôi cởi đồ cho cậu xem để làm cái quái gì chứ?"

"Cái đó..."

"Mà vốn dĩ, tôi làm gì có ký ức nào về việc bị nguyền rủa chứ? Cô Karen đã nói trong giờ học rồi mà, muốn ếm lời nguyền thì phải đối mặt trực tiếp với mục tiêu. Ngay từ điểm đó đã đủ để bác bỏ rồi còn gì?"

"...Nếu nghĩ vậy thì tại sao ban nãy cậu lại cởi ra làm gì?"

"!! Ồn ào quá, tôi giết cậu bây giờ!?"

"Tôi xin lỗi..."

Xin đừng có giận cá chém thớt chứ.

"Nói chung, hiện tại kết giới đang phát huy tác dụng thì cứ coi nó là lời nguyền đi. Hơn nữa... trên thực tế, vẫn có thể ếm lời nguyền từ khoảng cách xa được mà."

"Đó cũng là kiến thức gia truyền của nhà Lamprogue à?"

"Đại loại vậy."

"Hưm... Vậy thì sao? Tôi cứ phải ru rú ở mãi trong cái kết giới của cậu à?"

"Cũng không hẳn. Thuật sư có cách lách luật, thì người bị ếm cũng có cách để lách luật... Cậu cho tôi xin một sợi tóc được không? Có dính máu thì càng tốt."

Amyu nhổ một sợi tóc dính máu rồi đưa cho tôi.

Tôi buộc nó vào tấm Hình nhân, dùng chú lực viết chữ đè lên rồi tụng chân ngôn.

...Tốt, thế này là được rồi.

"Đây. Cậu cứ giữ lấy tấm bùa này đi. Nó sẽ trở thành thế thân của cậu."

Amyu nhận lấy tấm Hình nhân và nhìn nó với vẻ đầy nghi ngờ.

"Cái thứ này hiệu nghiệm thật sao?"

"Hiệu nghiệm chứ. Nhưng nó là vật tư tiêu hao đấy nhé. Sau khi chống đỡ lời nguyền một thời gian nó sẽ hỏng."

"Nếu vậy..."

"Lúc đó tôi sẽ làm cái khác, nhưng trước đó tôi sẽ tìm cách giải quyết nó. Tự tay tôi."

"V-Vậy sao..."

Sau một khoảng lặng, Amyu chầm chậm đứng dậy.

"...Đi tiếp thôi. Nếu cái đó không tái phát nữa, thì tôi cũng có thể đàng hoàng chiến đấu rồi."

Amyu chuẩn bị cất bước.

Tôi bèn vươn tay tóm lấy tay cô ấy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!